Yêu Phải Một Tên "công" (Ái Thượng Lánh Nhất Cá Công)

Chương 13: Chương 13




Edit: An Ju

Beta: Meo kun

Vẻ đẹp của một người có rất nhiều loại, vẻ đẹp bên ngoài, chỉ có thể kéo dài trong một thời gian ngắn ngủi; còn vẻ đẹp bên trong, lại là có khí chất đẹp cùng tâm hồn đẹp. Vẻ đẹp trước khiến người ta khắc sâu ấn tượng, mà vẻ đẹp sau thì lại cần phải chậm rãi đi khai quật. Bất luận bạn có vẻ đẹp nào, vẫn là một sự thiếu sót, mà khi một người đồng thời nắm giữ tất cả vẻ đẹp trên thế gian này, người đó mới thật sự xứng với chữ ‘đẹp’ này.

Liên đang lẳng lặng đứng trong nước suối ấm áp, ánh đèn màu quýt mập mờ mà mông lung phủ lên làn da trắng noãn một màu ấm nhàn nhạt, ngay cả gió núi cũng giống như lo sợ sức mạnh của mình sẽ làm hỏng mất một tác phẩm nghệ thuật mỹ lệ nên chỉ dám nhẹ nhàng luồn qua những sợi tóc bay bay. Liên khẽ cúi đầu, hắn có thể từ nước suối nhìn thấy hình ảnh phản chiếu mơ hồ của chính mình, trên hàng lông mi rũ xuống là hơi nước đọng lại thành những giọt nước, chúng rung động song không có ý định nhỏ xuống dưới.

Lúc ngón tay thon dài Ngụy Thanh chạm tới đai lưng áo tắm màu trắng của Liên, tất cả mọi người nín thở tập trung.

Áo tắm theo động tác chậm rãi chảy xuống, tạo nên một mảnh rung động.

Làn môi ấm áp hạ xuống lông mi đang rũ, nhẹ nhàng hút đi giọt nước tựa hồ vẫn còn mang theo hơi nóng. Liên chậm rãi giương mắt, hắn giơ hai tay lên, đầu ngón tay tinh xảo trước tiên là vuốt ve qua làn môi mang đến ấm áp cho hắn, sau đó từ khoé miệng trượt đến cổ, cuối cùng lồng hai tay ở sau gáy Ngụy Thanh. Hai tay Ngụy Thanh vòng qua eo nhỏ hơi lạnh đang lộ ra ngoài, dần dần siết chặt, thân thể hai người dán lại gần hơn. Bọn họ hôn, cẩn thận từng li từng tí một, bờ môi hai người, một lần lại một lần chạm nhẹ, phảng phất chỉ là vì chứng thực sự tồn tại của nhau, môi cùng môi chạm nhau thời gian càng ngày càng dài, cuối cùng dính sát vào nhau, lại không nguyện xa rời nhau, giống như muốn đến chết mới ngừng.

Đây không phải là lần đầu hai người hôn môi, nhưng lại là lần triền miên nhất. Liên chủ động hé mở đôi môi, hắn đang mời gọi, Ngụy Thanh đương nhiên sẽ không từ chối. Trong khoang miệng của Liên có một mùi tươi mát chỉ thuộc về hắn, Ngụy Thanh tham lam hấp duyện. Liên có thể cảm giác được một cách rõ ràng, phương hướng đầu lưỡi Ngụy Thanh bên trong miệng mình, vuốt ve qua răng, sau đó đến lợi, giống như không muốn buông tha cho bất kỳ khe hở nào trong miệng hắn, cuối cùng cuốn lấy đầu lưỡi của mình, quấn quýt hồi lâu liền có ý xấu dụ dỗ đầu lưỡi của mình đến trong miệng hắn, dùng sức hút. Mãi đến khi đầu lưỡi của mình hơi tê mới lưu luyến không rời mà thả ra.

Liên lúc này mới phát hiện mình trong lúc vô tình đã lùi tới bên rìa suối nước nóng, Ngụy Thanh cởi áo tắm của bản thân săn sóc lót sau người hắn, chỉ lo lúc đặt xuống làm đau hắn. Có lẽ bởi vì vóc dáng quá cao nên Ngụy Thanh lúc mặc quần áo đều khiến người ta cảm thấy hắn có hơi gầy. Nhưng trên thực tế, chỉ cần là người đã xem qua hắn lõa thể đều tán thưởng vóc người của hắn có tỉ lệ gần như hoàn mỹ. Bắp thịt trên người hắn cũng không quá rõ ràng, thế nhưng vẫn có thể thấy rõ cơ ngực cùng cơ bụng.

Liên thừa dịp hắn vòng tay qua sau lưng mình lót áo tắm liền mổ nhẹ vào ngực hắn một cái, làm cho Ngụy Thanh run lên. Liên cứ như muốn đùa dai lại mổ thêm một cái, lần này có dùng chút lực. Ngụy Thanh rốt cục không nhịn được nữa, một tay đặt cằm hắn trong hõm vai mình, muốn ngăn lại trò đùa dai của hắn. Nhưng Liên chưa có chơi đủ, hắn chớp mắt một cái, há mồm cắn vai Ngụy Thanh một cái.

Ngụy Thanh không thể làm gì khác hơn, liếc nhìn qua dấu răng mờ trên vai mình, lại liếc qua Liên đang hướng về phía hắn đắc ý khoe ra hai hàng răng trắng; khóe miệng giương lên, trực tiếp dùng môi của mình ngăn chặn cái miệng nhỏ thích đùa dai kia, hôn đến khi đầu óc Liên choáng váng mới buông ra. Hắn cũng bắt chước Liên in một cái dấu răng thật to lên vai ‘hắn’, cắn xong mới thấy đau lòng, vì vậy tựa như an ủi mà trên hai hàng dấu răng liếm hai cái.

Liên bị hắn liếm có hơi ngứa, không tự chủ được mà tránh về phía sau, lại bị Ngụy Thanh ôm eo không thể động đậy. Hắn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Ngụy Thanh, trong lòng thầm kêu không tốt. Hoá ra trên mặt Ngụy Thanh là loại biểu tình đắc ý khi ‘phát hiện được nhược điểm của hắn’. Quả nhiên, Ngụy Thanh cúi người, hắn lè lưỡi, giống như chó con khẽ liếm cổ Liên, đến khi làm cho Liên run rẩy từng đợt. Liên khước từ không được, không thể làm gì khác hơn là vặn vẹo eo nhỏ muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Ngụy Thanh. Nhưng không nghĩ eo hắn đang dán chặt vào bụng dưới của Ngụy Thanh. Ngụy Thanh vội vàng lên tiếng ngăn lại.

“Đừng nhúc nhích…” Tiếng nói của hắn so với bình thường còn khàn và trầm hơn, trong gợi cảm còn lộ ra có chút ‘dục cầu bất mãn’. (kun: chắc các sắc nữ đều hiểu nhể:v là nhu cầu chưa được thỏa mãn đó:v *cười dê*)

Liên đương nhiên hiểu rõ ý của hắn, vì vậy cũng không dám cử động nữa. Chỉ có thể cúi đầu ôm Ngụy Thanh thật chặt.

Ngụy Thanh hít sâu một hơi, tiếp tục gặm cắn cổ Liên, dáng vẻ đó, phảng phất như đang được nếm thử một bữa tiệc mỹ vị thật lớn. Tay của hắn cũng không nhàn rỗi, đặt trên eo thon lưu luyến không rời, cuối cùng chậm rãi di chuyển lên trên, đem một điểm anh đào hồng hồng đùa bỡn trong tay. Đến tận khi chọc cho Liên ‘ưm’ một tiếng.

Bên này hai người đang say sưa quên mình, những người ở bên kia cũng đắm chìm trong đó, đến nửa ngày mới nhớ lại mình rốt cuộc đến để làm gì.

“Cắt!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.