Yêu Là Chuyện Không Hề Dễ

Chương 35: Chương 35: Hoàng Tử Gió ( P1 )




Truyền thuyết kể lại rằng ... 

Vào đêm trăng tròn hằng tháng , hoàng tử gió sẽ xuất hiện . Chàng ngồi dưới gốc liễu và thổi sáo một bài nhạc , dịu nhẹ , êm đềm , nghe mà xao xuyến . Khúc nhạc như câu dẫn người người , nghe một lần sẽ nhớ mãi . Âm thanh như tiếng gió , lúc cao lúc trầm ... 

Bóng đêm mông lung soi lên tà áo trắng và khuôn mặt đẹp như một thiên sứ , khiến chàng trở nên đẹp hơn bội phần . Thử hỏi có cô gái nào nhìn thấy mà không ngây ngất . 

Xung quanh chàng , rừng hoa thủy tiên bắt đầu nở rộ trong đêm . Chàng sẽ cười , nụ cười rạng rỡ . . . 

'' Xin chào ! '' Chàng nói . Và đó là hoàng tử gió , mê hoặc lòng người ... 

****************************************************************

Nghe nhảm nhí không =....= Haiza , sao An lại có thể kể truyện nhạt nhẽo như vậy chứ ??? 

'' Thấy sao ? Cả trường này đang lùng sục hằng đêm hơn 1 tháng rồi để tìm nhân vật huyền thoại đó đấy . '' An khoanh chân ngồi trên giường , vỗ vỗ vai tôi . 

Mặt tôi không một tia cảm xúc : '' Bớt hư cấu đi ! '' 

An bĩu môi : '' Gì chứ ? ='''= Thật đó . Có 1 tốp sinh viên nhìn thấy hoàng tử gió rồi , họ nói đẹp trai lắm ! Có cô cũng từng thấy , phụt máu mũi ngất tại chỗ đấy . '' 

Tôi ngả người xuống giường : '' Mấy người điên rồi , thật nhảm nhí ... '' 

An phụng phịu : '' Thật là .... '' 

Tôi liếc mắt qua khuôn mặt bánh bèo của nó , nhổm dậy , cười tươi : '' À , để tao kể cho mày nghe truyền thuyết này hay không kém . '' 

An mở to mắt nhìn tôi : ' Gì á ??? '' 

Tôi hít một hơi , từ từ kể : '' Truyền thuyết kể lại rằng , vào đêm trăng tròn hằng tháng , nếu nghe thấy tiếng chó sủa thì mau chạy đi , bởi vì hoàng tử chó đã xuất hiện . Chàng chính là hậu duệ của người sói đến tìm chủ quán thịt chó đã giết hại người yêu mình là 1 con chó cái ghẻ lở ... '' 

'' Bốp '' An không để tôi nói hết , liền dùng gối đập vào đầu tôi : '' Ai cho mày xuyên tạc lung tung hả ='''= ??? ''

Tôi ôm đầu , cười phá lên . An cáu : '' Mày không tin hả ? Hoàng tử gió có thật mà . '' 

Tôi le lưỡi : '' Truyền thuyết làm gì có thật . '' 

An gật đầu chắc nịch : '' Tao nhìn thấy chàng rồi , tao chính là cô nàng xịt máu mũi đó . '' 

Tôi được phen kinh ngạc : '' Hả ? ''

Mặt cô nàng mơ mơ mộng mộng : '' Phải . vào một đêm trăng tròn , tao đã nhìn thấy chàng  . ôi chao ! ! ! Thật đẹp trai , tiếng sáo trầm bổng... '' 

Tôi nhếch mép : '' Có khi nào mày nhìn thấy ông bảo vệ không ? Ông ấy thổi sáo hay lắm ! Ông ấy cũng hay đi tỉa hoa ban đêm mà . '' 

An dùng gối đập liên tiếp vào đầu tôi : '' Ông bảo vệ 70 tuổi rồi nghe chưa ='''= Ông ý mà đẹp trai à ??? '' 

Tôi được trận phá lên cười , vội xua tay : '' Thôi thôi ! Bỏ qua mục hoàng tử gió gì gì đó đi . Mày nhận được poster và cd chưa ? ''

An ngưng tay , gật đầu : '' Rồi , bán cũng được 5 triệu đấy . '' 

Tôi mở to mắt : '' Mày bán sao ? 5 triệu ? '' Wow , 5 triệu ư ? 

An mỉm cười : '' Ừ ! Chỉ cần rao bán trên mạng là được , fans Vũ Lâm đông lắm đó ~ Mới đăng có 1 ngày mà tận 345 người đặt mua kia . '' 

Mắt tôi sáng lên : '' Chỉ cần bán đồ của thần tượng dù là cái gì cũng được giá phải không ? ''

Cô nàng gật đầu : '' Ừ ! Bán cho bọn fans cuồng ấy . '' 

Mắt tôi sáng lên rực rỡ . Phải rồi ! Sao tôi không nghĩ tới sớm nhỉ ? Tôi hoàn toàn có thể kinh doanh đồ của Vũ Lâm ah~ 

An liếc mắt nhìn tôi , cau mày dò xét : '' Mày có ý đồ gì ? '' 

Tôi lắc đầu , cười xòa : '' Có gì đâu . ^^ " 

 

'' Ừm , mày ở trường bao lâu ? '' An nhìn tôi , có chút mong đợi . 

 

'' 3 ngày 2 đêm . '' Tôi đáp . 

 

'' Sao ? '' Có chút thất vọng thoáng qua trên khuôn mặt cô nàng : '' Nhanh vậy sao ? '' 

 

Nhận ra sự khác thường của An , tôi vội gặng hỏi : '' Sao vậy ? Tao bận mà , mày biết đấy , công việc của tao rất tốn thời gian ah~ '' Vừa đáp máy bay từ TP.HCM về , tôi vội vã đến trường luôn vì bây giờ là thời gian Vũ Lâm luyện tập chuẩn bị thu MV mới , không cần phải chạy tới chạy lui cạnh anh ta . 

 

An chống cằm , nhìn xa xăm : '' Ba mẹ tao bắt tao đi Mĩ du học . '' 

 

Tôi suýt té khỏi giường : '' Cái gì ? '' 

 

'' Thì đó , bố tao cần trên tay kết quả học tập của tao , quát ' Không hát hò gì nữa , học với hành chả ra sao . Mày chuẩn bị sang Mĩ du học đi . ' '' An nói , giọng nhẹ tênh . 

 

Tôi nuốt nước bọt : '' Qua đấy học cái gì ? Mày có biết tiếng anh đâu ! '' 

 

'' Học làm người mẫu , thôi cũng được , tao cũng thích . '' An cười như không . 

 

'' ... '' Tôi im lặng , mếu mặt : '' Bao giờ mày đi ? ''

 

'' 5 ngày nữa . '' An đáp : '' ngày kia tao nộp đơn xin thôi học . '' 

 

Tôi buồn bã , muốn òa khóc quá đi ! Vội dùng gối đập phát vào đầu nó : '' Không được ah~ Từ giờ tao chơi với ai hả ? '' 

 

An không né , cười to nhìn tôi : '' Mày cứ làm như tao đi luôn không bằng , 2 năm nữa , tao-nhất-định-sẽ-về . Chúng ta có thể giữ liên lạc qua điện thoại mà . '' 

 

Tôi chạy lại , ôm lấy nó , rưng rưng : '' Hic ! Tao sẽ rất nhớ mày á T__T '' 

 

An vội gỡ tay tôi ra , cười cười : '' Buông ra con điên này , mày bệnh à , sến súa thế không biết =] '' 

 

Tôi bất chấp bám dính vào người nó , mày mới bệnh ý con hâm à , hic ... 

 

An cốc 1 cái lên đầu tôi , giọng dịu dàng : '' Làm sao tao có thể quên mày được hả ? Con điên này , tao cũng sẽ nhớ mày lắm đấy . .. . '' 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.