Xuyên Thư Chi Điều Hương Sư

Chương 15: Chương 15




Đây là một sự cố phi thường đơn giản, tài xế gây chuyện là một nữ nhân, nguyên nhân là do trong quá trình điều khiển nàng sử dụng điện thoại, lái xe với tốc độ cao, lại còn mang giày cao gót. Tai nạn xảy ra ở giao lộ hẻo lánh, xe cộ lưu thông phi thường ít, nàng đang gây lộn với chồng nên hỏa khí tăng cao, không để ý đến đèn giao thông đã chuyển sang đỏ, dẫm chân ga muốn vượt qua, vừa vặn đụng trúng Hà Nguyên Tĩnh, bởi vì kinh hoảng, không kịp dẫm phanh hãm, cho nên không thể tránh Hà Nguyên Tĩnh đã ngã xuống dưới đất, mà trực tiếp nghiền qua. Nàng có xuống xe xem xét tình trạng của Hà Nguyên Tĩnh, thấy không ổn liền leo lên xe chạy đi mất.

Nơi xảy ra tai nạn có vài chiếc camera, lưu lại toàn bộ quá trình tai nạn xảy ra, trừ chuyện này ra đa số là ghi lại hình ảnh người qua đường, chủ nhân của camera vốn dĩ muốn lưu lại hình ảnh tiểu cẩu đùa giỡn, thì vô tình phát hiện sự cố, liền trực tiếp đem đoạn video đó, cùng hình ảnh người phụ nữ lái xe lưu xuống, rồi lập tức phát lên weibo cho bằng hữu xem. Video lập tức lưu truyền trên mạng một cánh chóng mặt, nhân viên chấp pháp nhanh chóng hành động, bắt giữ kẻ gây tai nạn về xử lý.

Mà tại thời điểm tất cả mọi thứ oanh oanh liệt liệt ồn ào phát sinh bên ngoài, Tô Hử đang ôm Thẩm Gia Duệ, ngồi đợi ở hành lang ngoài phòng giải phẩu, yên lặng nhìn ba chữ đỏ phát sáng “Đang Giải Phẫu” trên cửa.

Tình huống của Hà Nguyên Tĩnh thật không khả quan, bác sĩ trực tiếp nói với họ cần phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, Tô Hử còn nhìn thấy hai bảo an của bệnh viện lúc ẩn lúc hiện ở hai đầu hành lang, tựa hồ sợ giải phẫu thất bại, y sẽ đại náo bệnh viện.

Tô Hử nhìn nhìn thời gian, hiện tại gần sắp 11 giờ khuya, hai người họ đã ở đây ngây người gần năm tiếng đồng hồ, trừ bỏ hai bình nước mà hộ sĩ đưa cho, họ cơ hồ chưa có ăn gì.

Tô Hử đối với Hà Nguyên Tĩnh không có tình cảm gì, y cùng nàng nhận thức chưa đến hai tháng, hơn nữa hai người luôn cố ý bảo trì khoảng cách với nhau, mỗi ngày đều không nói quá vài câu, không tính đến quan hệ phu thê trên cơ sở pháp lý, cho dù là ở dưới một mái nhà, y cùng nàng cũng xem như là có nhận thức, liền bằng hữu cũng chẳng tới. Cho nên dù Hà Nguyên Tĩnh đang bên trong hấp hối giãy dụa, y như cũ không có quá nhiều u thương cùng âu lo. Y chỉ lo lắng cho Thẩm Gia Duệ.

Rốt cuộc, Thẩm Gia Duệ từ nhỏ đã cùng Hà Nguyên Tĩnh nương tựa vào nhau, cho dù nàng không là một người mẹ tốt, gây ra những chuyện không hay, lại cho hắn một cái xuất thân hổ thẹn, cũng không thể bảo hộ nhóc khỏi Tô Hử trong quá khứ, nhưng nàng như cũ vẫn là mẹ của nhóc, nàng đã tận lực, chỉ là tính cách của nàng quyết định nên vận mệnh bi kịch ấy. Nếu Hà Nguyên Tĩnh xảy ra chuyện gì, Thẩm Gia Duệ nhất định rất thương tâm.

Như thế nào lại xảy ra chuyện này? Làm nhân vật quan trọng trong nguyên tác, nàng sao có thể chết ngay khúc dạo đầu thế này? Tô Hử nhéo nhéo ấn đường, hận không thể nhảy vào không gian lôi Ai Đức nói chuyện rõ ràng.

Bất quá hiện tại y nên đặt sự chú ý lên đứa trẻ đang vùi trong lòng ngực mình.

“Ba ba đi mua đồ ăn nhẹ cho con nha?” Tô Hử cúi đầu, hôn hôn cái trán Thẩm Gia Duệ, môi dán lên da nhóc nhẹ giọng nói, “Chưa ăn cơm chiều, chắc đã đói lã rồi đi.”

Thẩm Gia Duệ lắc đầu, siết chặt vòng tay ôm Tô Hử, đem mặt chôn sâu trong lòng ngực y, hít hít mũi.

“Không ăn cơm cũng được con nên nhắm mắt nghỉ ngơi một chút?” Tô Hử từng chút từng chút một vuốt lưng nhóc, “Mẹ con đang làm giải phẫu, thời gian khẳng định không ngắn, con trước tiên ngủ đi, không chừng tỉnh lại......”

“Ba ba......” Thẩm Gia Duệ rốt cuộc mở miệng nói, đã vài tiếng nhóc chưa phát ra âm thanh nào, đột nhiên mở miệng thanh âm nghe có chút nghẹn ngào.

“Ân, muốn nói cái gì, ba ba nghe đây.” Tô Hử ngữ khí càng thêm ôn nhu.

“Ba ba có phải hay không đói bụng?” Thẩm Gia Duệ buông ra Tô Hử ra, ngồi dậy nhìn y, “Ba ba đói bụng thì liền ăn chút gì đi, nơi này có con rồi. Đúng rồi, ba ba có thể đem máy tính về nhà trước, ngủ một giấc, ngày mai sáng sớm......”

Tô Hử thở dài, lại một lần nữa đem nhóc vào lồng ngực, hôn thật mạnh lên trán nhóc, thấp giọng nói: “Đứa nhỏ ngốc, ba ba không ám chỉ chính mình muốn nghỉ ngơi, ba ba chỉ lo lắng cho con thôi. Tiểu hỗn đản, ba ba sợ con đói bụng mệt mỏi, con liền như vậy vặn vẹo ý của ba?”

Thẩm Gia Duệ run rẩy hít thở: “Thực xin lỗi......” Nhóc có chút nghẹn ngào, “Thực xin lỗi...... Con chỉ là...... Thực xin lỗi......”

“Ba ba đừng giận con.” Tô Hử lại thở dài nói, “Sợ hãi liền khóc ra đi, không có ai trách con hết, có ba ba ở chỗ này a.”

Thẩm Gia Duệ khóc một lát thì ngủ, Tô Hử sợ đánh thức nhóc, một chút cử động cũng không dám, thẳng đến khi chính mình cũng không chịu nổi nữa, lúc này mới đem đầu dựa vào vách tường phía sau, tính toán nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Đúng lúc này, đèn phòng giải phẫu chợt tắt, giống như tâm linh tương thông, Thẩm Gia Duệ cùng Tô Hử cùng lúc tỉnh dậy, đôi mắt nhóc đỏ ửng do vừa khóc lúc nãy, biểu tình cực kì nghiêm trọng.

Chân Tô Hử bị Thẩm Gia Duệ ngồi đến tê rần, trong lúc nhất thời đứng dậy không nổi, chỉ có thể duỗi tay giữ chặt Thẩm Gia Duệ. Y mới vừa động đến đầu ngón tay nhóc, tay liền bị nắm lấy, lực độ như một chiếc bẫy săn thú, căn bản không giống với thiếu niên mười hai tuổi.

Cửa lớn phòng giải phẫu mở ra, một bác sĩ trên người dính không ít máu bước ra, người này cũng không tháo khẩu tang xuống, đôi mắt phía sau thấu kính thật dày tràn đầy sự nuối tiếc “Thực xin lỗi, chúng tôi tận lực......”

Tai nạn lần này không quá phức tạp, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về tài xế, lái xe tốc độ cao, nghe điện thoại cùng mang giày cao gót lái xe gây trở ngại cho việc điều khiển, vượt đèn đỏ, còn có nghiền ép, chạy trốn, nhẹ nhất cũng bị phán từ ba đến bảy năm tù.

“Nếu ngài tính toán truy cứu tội danh cố ý giết người do hành vi nghiền ép của nguyên chủ ta, thì gần như không có phần thắng.” Sau khi Hà Nguyên Tĩnh qua đời được ba ngày, luật sư của tài xế đó tìm đến nhà Tô Hử, hắn ngồi trên chiếc sô pha cũ kĩ chật hẹp, tây trang trên người phẳng phiu, đối mặt với Tô Hử cùng Thẩm Gia Duệ, mặt vô biểu tình nói, “Không có chứng cứ nào chứng minh nguyên chủ ta có ý đồ mưu sát vợ ngài.”

Tô Hử một tay ôm lấy người Thẩm Gia Duệ bên cạnh, một tay khác nắm lấy tay nhóc, đồng dạng mặt vô biểu tình: “Sau đó?”

Luật sư nhướn một bên lông mày, trong bao công văn móc ra một tờ giấy: “Ngài không cần hiểu lầm. Nguyên chủ của ta muốn nhận được sự tha thứ của các ngài. Đó thực là một sự cố ngoài ý muốn, Ngưu thái thái cùng người nhà nàng những ngày qua luôn cảm thấy bất an, thập phần áy náy.”

“Dù sao cũng là một mạng người.” Tô Hử nhàn nhạt nói, “Nếu giết người, còn có thể ăn ngon ngủ ngon, ta thật hoài nghi nàng ta liệu có còn là con người, ngài nói có phải hay không, Dương luật sư?”

Dương luật sư như nghe không hiểu những gì y nói, nói tiếp: “Ngưu thái thái cùng trượng phu nàng ngày thường đều là những người lương thiện, đặc biệt là sau khi biết được tình huống trong nhà ngài, càng phi thường đau lòng. Ngưu thái thái cũng có gia đình, nàng tất nhiên hiểu hài tử mất mẫu thân, trượng phu mất đi thê tử là thế nào bi kịch. Nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì để bồi thường cho các ngài.”

“Chúng ta đều biết, người chết không thể sống lại, bọn họ có thể làm cũng chỉ có vậy.” Dương luật sư lại móc ra một tờ giấy khác, cùng tờ trước giống nhau, chậm rãi đẩy đến trước mặt Tô Hử. Tô Hử liếc mắt một cái, tờ thứ nhất là một đơn thông cảm, mà tờ thứ hai, là đơn bồi thường. Tô Hử nhìn lướt qua số tiền bồi thường, chỉ một cái liếc mắt tất nhiên không thấy rõ là những số nào, bất quá phía dưới có ghi chữ: Năm trăm sáu vạn.

“Đại nhi tử nàng vừa vào đại học, tiểu nữ nhi nàng tuần trước cũng vừa tròn ba tuổi.” Dương luật sư nói, “Thỉnh không cần phải làm một gia đình khác bị chia cắt, Tô tiên sinh. Báo thù không giúp người yêu thương của chúng ta sống lại, chúng ta phải hướng đến tương lai.”

Tuy là sự cố giao thông chết người, nhưng nếu người nhà người chết chịu viết đơn thông cảm, thì tài xế gây tai nạn có thể tránh vào tù.

Nhưng đây là chuyện Tô Hử không thể tự mình quyết định. Y phẫn nộ với người gây tai nạn thế nhưng không chịu trách nhiệm hành vi của mình, nhưng lại có một chút xuất phát từ lòng nhân đạo muốn tha thứ. Nhưng chân chính có quyền lên tiếng là Thẩm Gia Duệ, nhóc mới là người chịu tổn thương lớn nhất, chỉ có nhóc mới có quyền quyết định thông cảm hay không, hay tiếp tục truy cứu. Bất luận Thẩm Gia Duệ chọn con đường nào, Tô Hử cũng sẽ ủng hộ nhóc, nếu tính toán thông cảm, y liền viết đơn thông cảm, nếu tính toán tiếp tục truy cứu, y liền tiếp tục thưa kiện, thẳng đến khi người kia chịu tội mới thôi.

Vì thế Tô Hử nhìn Thẩm Gia Duệ ngồi bên cạnh, nhóc sắc mặt trắng bệch, bất quá mới ba ngày thôi, thế nhưng lại gầy đi một vòng, thịt Tô Hử dưỡng suốt hai tháng tiêu thất không còn một mảnh sau những ngày bi thống này. Mắt nhóc đầy tơ máu, quầng thâm tạo thành do nhiều ngày mất ngủ, biểu tình lạnh nhạt, trên gương mặt non nớt thế mà lộ ra ẩn ẩn uy nghiệm.

Xem ra là không tính toán thông cảm. Tô Hử sờ sờ tóc nhóc, nhìn Dương luật sư lắc lắc đầu: “Thỉnh ngài trở về đi, chúng ta sẽ không thông cảm. Ngài cũng không cần nói thêm nữa, thỉnh hiện tại liền rời đi đi.”

Dương luật sư không có động, lại móc ra vải lau kính, tháo mắt kính xuống lau tỉ mỉ một lần, sau mới thấp giọng nói: “Tô tiên sinh, ngài là người thông minh, chúng ta cứ việc nói thẳng đi.” Hắn thả lỏng thư thế, “Ngài cùng Hà nữ sĩ chỉ kết hôn mới có tám tháng, mà Hà nữ sĩ tuổi tác so với ngài còn lớn hơn, còn mang theo hài tử, muốn nói tình cảm của ngài với Hà nữ sĩ có bao nhiêu kiên trinh...... Ha hả, ta không hiểu nội tình, cũng không thể nói rõ, rốt cuộc không có chứng cứ liền không thể kết luận. Bất quá,“ thân thể hắn hướng về y tìm kiếm, “Ta tìm được đồ vật có chút ý tứ, ta cảm thấy mấy thứ này có thể làm minh bạch vấn đề. Tỷ như......” Hắn tạm dừng một chút, “Tỷ như bệnh án của Hà nữ sĩ tại bệnh viện nhiều tháng trước. Nói thật, ngài văn văn tĩnh tĩnh, không nghĩ tới xuống tay tàn nhẫn như vậy.”

Ngón tay Tô hử nẩy một cái, y dùng hết sức khống chế biểu tình trên mặt, không cho chính mình lộ ra bất kì nhược điểm gì, cực kì bình tĩnh mở miệng nói: “Sau đó thì sao?”

“Ngài so với ta tưởng tượng còn bình tĩnh hơn, thật không nghĩ ngài là người như vậy, cư nhiên ngược đãi thê tử cùng hài tử chính mình, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong a, có phải hay không?” Bộ dạng hắn như đã định liệu được trước, “Đương nhiên, cái này quả thật không ảnh hưởng đến phán quyết thẩm phán, bất quá với ngài là ảnh hưởng rất lớn đó nha. Ngài cùng nữ sĩ chỉ mới kết hôn trong thời gian ngắn, không có con cái, thậm chí còn ngược đãi hai mẹ con họ, ngài cảm thấy thẩm phán sẽ giao khoản bồi thường cho ai? Ngài sao? Không, khẳng định là Thẩm Gia Duệ, ngài không xứng được số tiền kia. Ngài cảm thấy thẩm phán sẽ lưu quyền giám hộ hài tử cho ngài sao? Ta nhớ rõ song thân của Hà nữ sĩ đều khỏe mạnh, có lẽ bọn họ có thể nuôi nấng hắn, đương nhiên, còn có thể vì hắn bảo quản khoản bồi thường kết sù kia.”

“Ta nói thêm hai câu.” Dương luật sư lộ ra mỉm cười tự đắc, “Cho dù ngài không ký tên thông cảm thư, phán quyết cuối cùng cũng sẽ không quá nặng, khẳng định là dưới ba năm tù cùng vài năm hoãn thi hành án, mặc kệ ngài có chống án mấy lần, cho dù ra tới tòa án tối cao, kết quả cũng sẽ không thay đổi. Bất quá lúc ấy ngài còn lấy được nhiều ít gì ở chỗ chúng tôi nữa hay không, chắc là không rồi.”

Hiển nhiên, Dương luật sư nghĩ Tô Hử cự tuyệt thư thông cảm là vì muốn moi móc được nhiều tiền hơn nữa.

“Vậy rửa mắt mong chờ đi.” Tô Hử cũng cười, nhu thanh tế ngữ nói, “Thỉnh rời đi đi, Dương luật sư, phải biết rằng, ta thực rất để ý khi cùng ngài hô hấp trong một căn phòng như thế này, bởi vì hương vị thực khiến người buồn nôn, bị huân đến đầu óc vựng cả lên.”

Dương luật sư đứng lên, nhún vai, nói: “Ngài thật đúng là......”

“Chúng ta đồng ý thông cảm.” Thẩm Gia Duệ thanh âm vang lên, đánh gãy lời nói Dương luật sư, “Có thể ký tên thông cảm thư. Chúng ta đồng ý thông cảm.”

“Gia Duệ!” Tô Hử kinh dị nói, vội kéo tay nhóc trốn vào nhà bếp, đóng cửa mới nôn nóng hỏi: “Nếu là vì những lời vừa rồi của hắn, con không cần phải lo lắng quá, chuyện ta cùng mẹ con và sự cố tai nạn này không liên quan với nhau, ta không sợ người khác nói chính mình thế nào, con không cần thiết phải ép dạ cầu toàn.”

“Không phải ép dạ cầu toàn.” Thẩm Gia Duệ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, “Ba ba, mẹ tuy bị nữ nhân kia đâm chết, tòa án cũng chỉ phán nàng nhiều nhất là bảy năm.” Hai mắt nhóc mê man nhìn Tô Hử, nước mắt chậm rãi tích tụ, “Chỉ có bảy năm thôi, là có thể trả cho tánh mạng mẹ ta, chỉ bảy năm mà thôi.”

“Gia Duệ......” Tô Hử đau lòng phủng mặt nhóc, “Đừng nghĩ......”

“Hơn nữa, dù có phán nàng ta bảy năm, bảy năm này cũng chưa chắc hoàn toàn được chấp hành, nàng có thể đi công ích, còn có thể được phóng thích trước thời hạn, nói không chừng chỉ là án treo, nhốt không tới hai ngày liền cho ra ngoài. Không, nói không chừng là không bắt vào đâu. Hai ngày qua con tra, Ngưu gia rất có tiền, thế lực cũng không nhỏ. Ba ba, con vẫn luôn biết, thế giới này công bằng, từ trước đến nay kẻ có tiền luôn lộng hành.” Nước mắt theo gò má không ngừng chảy xuống, nhưng thanh âm Thẩm Gia Duệ vẫn như cũ bình tĩnh và vững vàng, thật giống như dòng nước mắt kia không phải của nhóc.

Chỉ là một hài tử mười hai tuổi trải qua nổi đau mất mẹ, trên người lại bày ra hai cái biểu tình mâu thuẫn cực đoan là bình tĩnh cùng bi thống, nói như oán hận, lại vừa lý trí, Tô Hử bị nhóc dọa rồi. Y ôm chặt lấy nam hài, không biết nên nói gì mới tốt, chỉ có thể hôn lên trán nhóc, không ngừng nhỏ giọng nói: “Còn có ba ba đây, còn có ba ba đây......”

“Ba ba, người cứ yên tâm, chỉ là một tờ giấy thông cảm, không đại biểu rằng con tha thứ cho họ.” Thanh âm Thẩm Gia Duệ truyền từ trong ngực Tô Hử ra, “Nó chỉ đại biểu cho, con muốn chính mình tự tay trừng phạt họ. Để người khác động thủ làm sao chính mình có thể hả dạ, có phải hay không? Con muốn họ dùng cả quãng đời còn lại để sám hối, để hối hận. Hơn nữa, bọn họ không phải nói, nguyện làm bất cứ chuyện gì để đền bù cho tổn thương của chúng ta sao?” Nói, Thẩm Gia Duệ ngẩng đầu nhìn Tô Hử, lộ ra nụ cười dữ tợn, cái tươi cười như vậy lại xuất hiện trên gương mặt non nớt của hài tử nhìn quỷ dị đến cực điểm.

“Hảo ý như vậy, chúng ta như thế nào lại cự tuyệt?”

Tô Hử biểu tình phức tạp vuốt mặt nhóc, cuối cùng cúi đầu, chạm trán mình với nhóc, thở dài: “Muốn làm cái gì liền đi làm đi, chỉ cần chính con vui vẻ liền hảo, ba ba luôn ủng hộ con.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.