Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 1: Chương 1: Tôi không muốn ly hôn




“Ào ào ……”

Nguyễn Thu Thu bị tiếng nước đánh thức.

Cô mê man mà xoa xoa đôi mắt, đánh giá hoàn cảnh chung quanh.

Không cần nghĩ nữa, đây là một gian phòng khách sạn xa hoa.

Tấm ga giường trắng muốt được bao phủ bởi nhưng cánh hoa hồng mềm mại, một ly rượu vang đỏ đổ trên khăn trải giường khiến nó nhuộm dần một mảnh màu đỏ, kính phòng tắm là chất liệu nửa trong suốt, có thể mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh thon dài.

Đây là ——

Nguyễn Thu Thu càng lúc càng hồ đồ.

Tối hôm qua, cô thức đêm xem xong một quyển tiểu thuyết trọng sinh máu chó ngập đầu, chưa kịp chửi bậy đã ngã đầu ngủ. Ai nghĩ đến một lần nhắm mắt lại ù ù cạc cạc chạy đến một khách sạn này, hơn nữa…… Đang thuê phòng?

Nguyễn Thu Thu ngồi dậy, bỗng nhiên cảm giác được không thích hợp. Thân là một thành viên trong hội chị em hai lưng lại có loại cảm giác trước ngực nặng trĩu, dưới chân là một đôi cao gót mà cô hiếm khi mang, một đôi chân thẳng tắp thon dài đặt ở mép giường, thế mà lại không có vết sẹo năm 6 tuổi ở đầu gối.

“……”

Cô không thể tưởng tượng mà vươn tay, ngơ ngẩn trợn tròn đôi mắt. Ánh mắt cô từ từ nheo lại nhìn chằm chằm vào bàn tay.

Ngón tay thon dài, trắng nõn, mềm mại không xương, rõ ràng được bảo dưỡng vô cùng tốt. Móng tay tinh xảo mỹ lệ, lòng bàn tay non mềm, màu da trắng tuyết đến có thể dễ dàng mà nhìn đến màu sắc xanh tím mảnh khảnh của mạch máu trên mu bàn tay.

Ấn tương đầu tiên của Nguyễn Thu Thu về người này là: gia cảnh tốt, mười ngón không dính nước mùa xuân*, mỹ nhân.

(Mười ngón tay không dính nước mùa xuân - trích Công Tử Hành của Lưu Hi Di. Mười tháng mùa xuân rất lạnh, những người không phải nhúng tay vào nước lạnh để giặt quần áo là gia đình có điều kiện, không phải làm việc nhà, sống an nhà, sung sướng)

Cô trầm mặc một lát, cầm lấy di động vàmở camera trước.

Người phụ nữ trên màn hình trang điểm mắt rất đậm làm cho mắt như có quầng thâm, lông mi vốn dĩ đã dài lại còn mang gắn mi giả, cả khuôn mặt trang điểm cường điệu theo phong cách Âu Mỹ, đồng tử màu tím, môi đỏ chót, tóc xoăn mì sợi theo kiểu cũ. Ẩn sau sự chà đạp nhan sắc kinh khủng này mơ hồ còn có thể nhìn ra ngữ quan diễm lệ của người này.

Chỉ là, thẩm mỹ tệ đến mức làm người khắc tức lộn ruột.

Nữ nhân trên màn ảnh trừng lớn đôi mắt, vẻ mặt hoảng sợ, đôi mắt màu tím quá mức khoa trương vừa có vẻ dọa người lại vừa có chút khôi hài.

Nguyễn Thu Thu vẻ mặt dại ra.

Đây ——

Không phải mặt của cô!!!

“Cạch” Di động rơi trên mặt đất, người đàn ông từ phòng tắm đi ra vừa lúc thấy một màn như vậy. Trông hắn rất trẻ, ước chừng hai mươi có lẻ, khuôn mặt có thể nói là tuấn tú, dù bọc khăn tắm cũng có thể nhìn đến dáng người cân xứng.

Hắn nhìn Nguyễn Thu Thu, khóe môi bứt lên độ cung có chút ghét bỏ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại là nhu tình mật ý quen thuộc.

“Tôi tắm xong rồi, chúng ta khi nào bắt đầu?”

Nguyễn Thu Thu ngây ngẩn cả người: “Bắt đầu cái gì? Anh là.....?”

Đối phương biểu lộ không kiên nhẫn, cười như không cười mà đi lên trước.

“Thế nào, chờ cô cùng Trình Tuyển kia ly hôn, cầm tiền, liền không tính nhận tôi?”

“Không phải cô nói sau khi lấy được tiền muốn kết hôn với tôi sao?”

“Đổi ý rồi sao?”

Hắn là một thợ săn lành nghề, hắn biết mỗi lần kích thích như vậy trước mặt người phụ nữ này, đối phương liền sẽ lập tức tước vũ khí đầu hàng, ôn tồn mà dỗ hắn, thậm chí có thể chủ động đưa ra đề nghị kết hôn chỉ để làm hắn vui vẻ.

Nhưng Nguyễn Thu Thu không có khom lưng uốn gối như trong tưởng tượng của hắn.

Nguyễn Thu Thu ngơ ngẩn nhìn người đàn ông trước mặt, trong đầu giông bão ầm ầm.

Không phải chứ.

Đây chẳng phải là cốt truyện của cuốn tiểu thuyết trọng sinh tối hôm qua cô vừa đọc sao!

Quyển sách này tên 《 Trọng sinh trước đính hôn》, là một quyển sáo lộ* trọng sinh sảng văn. Trong sách nữ chủ đời trước vẫn luôn yêu đơn phương bạch nguyệt quang** Trình Tuyển, vì truy tìm tình yêu từ bỏ vị trúc mã ôn nhu săn sóc. Trong ngày đính hôn, nữ chính trộm chạy trốn đến thành thị nơi bạch nguyệt quang ở.

( * sáo lộ: tình tiết quen thuộc, đi theo đường lối có sẵn

** Bạch nguyệt quang- ánh trăng sáng: ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói vẫn luôn yêu thích, ái mộ một người nhưng người ấy lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết “Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng “của Trương Ái Linh)

Chỉ là hiện thực thực tàn khốc, nghĩ mọi cách tiếp xúc đến bạch nguyệt quang, lại phát hiện đối phương chẳng có gì ngoài gương mặt, lại còn đã ly hôn một lần. Tính tình vẫn lãnh đạm như cũ, đối xử với nữ chính luôn là một bộ dáng lạnh lẽo.

Nữ chính mộng tưởng tan biến, lúc này mới phát hiện trúc mã đã trở thành tân binh có tiếng trong ngành thể thao điện tử, giá trị con người ngàn vạn. Nhìn trên màn hình trúc mã ôm lấy người yêu vẻ mặt hạnh phúc, nữ chính tâm như tro tàn, trong lúc tuyệt vọng tự mình kết liễu.

Sau khi tỉnh lại, nữ chính phát hiện mình đã trở về tới ba năm trước đây.

Lúc này tất cả mọi chuyện đều chưa bắt đầu.

Nữ chính thề đời này nhất định phải thoát khỏi bóng đen u ám, ôm chặt cái đùi to trúc mã này, sống cuộc sống hạnh phúc của riêng mình!

……

Mà Nguyễn Thu Thu, xuyên thành bia đỡ đạn trùng tên trùng họ với cô.

Trong truyện không miêu tả nguyên chủ không nhiều lắm, chỉ nói cô ta chê nghèo ham giàu, vừa ngu vừa ác. Cùng bạch nguyệt quang Trình Tuyển chỉ là kết hôn trên giấy không có cảm tình, sau khi ly hôn cuộc sống vất vả, kết cục thê thảm, muốn phục hôn nhưng không thành bị nữ chính chê cười.

Về phần vì sao mình xuyên vào thế giới trong sách, Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên nhớ tới trong văn án của cuốn tiểu thuyết trọng sinh có viết mấy chữ chói lọi siêu to khổng lồ.

Chê bai tác phẩm nhất định sẽ trở thành nữ phụ ác độc!

Nhất định sẽ trở thành nữ phụ ác độc!

Nữ phụ ác độc!

Cmn!

Đây quả thực là ác ý lớn nhất đến từ tác giả!

Nếu cô nhớ không lầm, hiện tại cốt truyện đã phát triển đến lúc cùng Trình Tuyển ly hôn, cũng là thời điểm những bất hạnh của nguyên chủ tức nữ phụ ác độc bắt đầu.

Nguyễn Thu Thu giật mình.

Cô không muốn bước vào con đường kia, cô không thể ly hôn.

Nhìn Nguyễn Thu Thu đủ loại biểu tình giãy giụa, tình nhân Hướng Nhung có chút không kiên nhẫn, hỏi: “Cô tính lề mề tới khi nào?”

Nguyễn Thu Thu phục hồi tinh thần lại, có chút khẩn trương hỏi: “Tôi vẫn chưa ly hôn đúng không?”

Hướng Nhung mắt lạnh nhìn nàng: “Không phải nói trở về sẽ ký tên sao.”

Nói như vậy tức là còn chưa có ký.

Nguyễn Thu Thu đứng thẳng thân thể, chả hiểu sao mấy người này có thể đứng vứng trên đô giày cao gót 10cm cơ chứ? Cô dứt khoát ném giày cao gót, lấy dép lê của khách sạn đi vào, chuẩn bị ra cửa.

Sắc mặt Hướng Nhung trầm xuống, ngăn Nguyễn Thu Thu lại: “Cô muốn đi đâu?”

“Tôi không ly hôn, chúng ta kết thúc, ok?” Nguyễn lười cùng hắn lá mặt lá trái, lại bị đối phương chợt bắt lấy cổ tay.

Hướng Nhung sức lực lớn, cô đánh không lại, bị đối phương ném lên trên giường.

“Thế nào, bắt đầu học cáu kỉnh?” Hắn một tay chống ở mép giường, một tay đã cầm đai lưng, ngữ khí trào phúng, giọng đầy mỉa mia: “Hay là cô có khẩu vị khác?”

Bọn họ bốn mắt nhìn nhau, gần trong gang tấc.

Hướng Nhung thấy được vài phần bình tĩnh trước bão táp trên gương mặt diễm lệ trước mặt.

“Này.”

“ Mẹ anh không dạy anh không được đối xử thô bạo với nữ giới sao?”

Vừa dứt lời, người phụ nữ nằm ở trên giường đột nhiên gập chân lên đạp vào chỗ trí mạng của hắn. Sắc mặt của hắn lập tức thay đổi, hết đen lại xanh, vì đau đớn mà uốn éo thành một cuộn, trực tiếp che lại chỗ hiểm quỳ rạp xuống đất.

Nguyễn Thu Thu cầm lấy áo khoác và túi tiền, từ trong bóp tiền lấy ra mấy tờ một trăm nhân dân tệ ném vào người hắn.

“Tiền thuê phòng. Nếu anhcảm thấy không đủ, tôi chuyển khoản bằng Alipay* cho anh.”

(*một ứng dụng chuyển khoản của Trung)

“Cô!”

Chạng vạng tối trời u ám, nặng nề và ẩm ướt, cơn mưa lạnh lẽo như muốn cuốn trôi cả rừng cây kiên cố.

Nguyễn Thu Thu đứng ở ngoài cửa khách sạn, tấm kính thủy tinh to lớn phản chiếu chiếc váy ren ngắn trên người cô, xương quai xanh lộ rõ dẫn tới giống đực chung quanh liên tục nhìn lén, cô lập tức cài hết cúc áo của áo gió vào và dựng thẳng cổ áo.

Cô nhanh chóng tìm được chỗ ở của mình từ địa chỉ ship hàng trong điện thoại rồi bắt taxi.

Địa chỉ cách khách sạn không xa, Nguyễn Thu Thu ngồi ở ghế sau, trong lòng nghĩ kế tiếp nên làm gì bây giờ. Cho dù hiện tâm loạn như ma nhưng cô vẫn phải cố gắng ép mình bình tĩnh lại.

Đột nhiên xuyên đến thế giới trong sách, còn không biết ngày nào có thể trở về, cô phải vì bản thân mà chuẩn bị sẵn sàng.

Tình nhân Hướng Nhung liên tục nhắn tin oanh tạc điện thoại cô, Nguyễn Thu Thu lười trả lời hắn, trực tiếp kéo vào danh sách đen.

Tài xế rẽ tay lái: “Tới rồi.”

Giống như trong truyện viết, Trình Tuyển không giàu có giống như mấy tổng tài bá đạo trong truyện. Nơi nằm ở nội thành, chung quanh giao thông tiện lợi, cũng không đến nỗi nào.

Tiểu khu ít nhất có mấy chục năm tuổi đời, không phải bất động sản mới nhưng công tác phủ xanh được làm không tồi.

Mưa vẫn còn tí tách tí tách sau không ngừng, giờ phút này Nguyễn Thu Thu chẳng thèm nghĩ gì đến tiền bạc, dùng chiếc ví LV làm ô che lên đỉnh đầu, cô chỉ nghĩ làm thế nào cho lớp trang điểm diêm dúa lòa loẹt này không trôi để khỏi dọa sợ quần chúng.

Trong ví có chìa khóa, may là không phải khóa mật mã, nếu không cô thật sự đừng mong vào được nhà.

Phòng ở không lớn, ước chừng không đến một trăm mét vuông, Nguyễn Thu Thu bật đèn liếc mắt nhìn xung quanh, trong nhà có 2 phòng ngủ, một gian phòng ngủ mở cửa, một phòng ngủ của đóng chặt, phòng ngủ mở cửa tất cả đều là đồ dùng của. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể biết hai người này tuyệt đối không ngủ chung trên một cái giường.

Nguyễn Thu Thu mở tủ quần áo chọn một chiếc áo sơ mi và quần jean tương đối bình thường đặt lên ghế, sau đó lấy nước tẩy trang và tẩy trang. Trong lúc cô đang hì hục xoay sở, khoá cửa “cạch” một tiếng.

Một thân ảnh cao gầy bước vào, Nguyễn Thu Thu chuẩn bị tâm lý thật tốt ngẩng đầu, trong chốc lát ngây ngẩn cả người.

Cô nghĩ, chẳng trách trong sách phải cường điệu anh ta có một gương mặt đẹp, chẳng trách sẽ trở thành bạch nguyệt quang trong lòng Từ Bích Ảnh, chẳng trách ngay cả nữ chính thực dụng cũng vẫn luôn nhớ mãi không quên anh ta, tiêu phí mấy năm, tốn công vô ích chỉ hy vọng một ngày kia anh ta có thể quay đầu lại nhìn một cái.

Người đàn ông đứng ở của thân hình mảnh khảnh, áo hoodie đen ướt đẫm, sắc mặt bị đông lạnh đến tái nhợt. Túi văn kiện plastic trong tay lại được bảo vệ rất khá, sạch sẽ không ướt nhẹp.

Anh buông xuống mí mắt, thay dép lê.

Mái tóc đen nhánh dính nước mưa có chút hỗn độn lại càng tôn thêm màu da trắng nõn. Anh có đôi mắt phượng ngủ hiếm thấy, mắt hình thon dài, hơi nheo lại, thoạt nhìn ôn hòa vô hại lại buồn ngủ mông lung giống như đối với mọi việc đều không chút để ý.

Anh có chiếc cằm sắc bén và đôi môi mỏng mang vẻ hời hợt. Đáng lẽ vẻ ngoài của anh phải mang nét sắc sảo và hung dữ, lại bởi vì cặp mắt kỳ diệu kia trung hòa đi mà trở nên vô cùng ôn hòa.

Nguyễn Thu Thu nhìn đến ngẩn ngơ, cô bỗng nhiên có thể hiểu vì sao đối với nữ chính tha thiết theo đuổi Trình Tuyển lại có thể thờ ơ như thế. Gương mặt này, trên đời lấy đâu ra phụ nữ lớn lên đẹp mắt hơn anh cơ chứ?

“……”

Trình Tuyển không cảm nhận được Nguyễn Thu Thu oán thầm. Trong ánh mắt chăm chú của Nguyễn Thu Thu, anh đi đến cửa phòng ngủ, mở túi văn kiện lấy hợp đồng đặt lên bàn, từ đầu đến cuối không hề liếc mắt lên người cô một lần nào.

Trên bàn đặt hai tờ thỏa thuận ly hôn, nếu không phải bởi vì chuyện này, anh sẽ không trở về muộn như vậy.

Nguyễn Thu Thu nhìn chằm chằm theo Trình Tuyển cho đến khi anh đi đến phòng bếp.

“Cồm cộp.”

Cửa tủ lạnh bị mở ra, Trình Tuyển lấy ra một gói mì tôm ra một cách thành thạo. Quần áo của anh không đổi, tóc ẩm ướt, chiếc áo hoodie ướt dẫm trông rất lạnh. Anh đưa lưng về phía Nguyễn Thu Thu,gạch trắng, tủ lạnh trắng, bếp đen, một bóng lưng đen lẻ loi trơ trọi dung nhập vào trong thế giới đen trắng, không nhiễm chút khói lửa nhân gian.

Nhìn bóng lưng anh, Nguyễn Thu Thu đứng lên.

“Tôi không ly hôn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.