Xuyên Qua Chi Linh Thực Sư

Chương 14: Chương 14: Liên quan đến nợ cờ bạc




Edit + Beta: Snail

Snail: Tình hình là đoạn này không nối tiếp với đoạn trước, mình đã search hết mấy trang web bên Trung rồi, nhưng vẫn không tìm được đoạn bị thiếu, cơ mà có thể dễ dàng đoán được nội dung nên các bạn chịu khó tí nha! ^-^

Tiêu Cảnh Đình gật gật đầu, thuận miệng nói: “Đúng vậy!” Hắn muốn đem biên lai cầm đồ chuộc về, vậy miễn cưỡng cũng có thể xem như thiếu ông chủ hiệu cầm đồ không ít tiền.

“Lão cha, thiếu tiền người ta là không tốt.” Tiêu Tiểu Phàm tuy rằng không quá thông minh, có điều, nợ tiền vẫn hiểu.

Tiêu Cảnh Đình gật gật đầu, nói: “Đúng vậy! Thiếu tiền là không tốt, cho nên, cha các con đang suy nghĩ biện pháp trả nợ đây.”

“Lão cha, cha muốn trả nợ thế nào?” Tiêu Tiểu Phàm tò mò hỏi.

“Cố gắng làm ruộng, săn thú, hẳn là qua một đoạn thời gian, có thể trả hết.” Tiêu Cảnh Đình tràn đầy tự tin nói.

Tiêu Tiểu Phàm gật gật đầu, giơ quả đấm nhỏ trợ uy cho Tiêu Cảnh Đình, “Cha, nhất định có thể nhanh chóng trả hết nợ.”

Tiêu Tiểu Đông đảo tròn mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tiêu Cảnh Đình đi tới bờ ruộng, sử xuất Lạc Vũ Quyết, lúc trồng nho, Tiêu Cảnh Đình liền phát hiện linh tuyền bên trong không gian, có thể xúc tiến linh thực sinh trưởng, vì vậy khi phóng ra Lạc Vũ Quyết, Tiêu Cảnh Đình rút từ không gian ra một bộ phận linh thủy, dung nhập vào trong linh vũ.

Tiêu Tiểu Đông nhìn động tác của Tiêu Cảnh Đình không chuyển mắt, những thứ dùng cho tu luyện linh quyết, thư tịch, đều là gia truyền, Tiêu Tiểu Đông có quyền học tập pháp quyết Tiêu gia, có điều, nhóc còn quá nhỏ, tiếp xúc đều là pháp quyết cấp thấp.

“Phụ thân, cha thật lợi hại nha! Tiếp tục như vậy, thu hoạch lần này sẽ không tệ.” Đáng tiếc, những mẫu ruộng trung đẳng, thượng đẳng đều bị phụ thân bán mất, nếu không, phẩm chất linh thực trồng được sẽ tốt hơn.

Tiêu Cảnh Đình đắc ý cười, nói: “Phải không?”

Tiêu Tiểu Đông gật gật đầu, nói: “Đúng vậy!” Tiêu Tiểu Đông thầm nghĩ: nếu nhóc có bản lĩnh như Tiêu Cảnh Đình, vậy lăn qua lăn lại một mẫu đất trồng rau cũng đủ rồi.

Tưới xong nước cho ba mẫu ruộng, đã là giữa trưa, Tiêu Cảnh Đình lộ ra tuyệt kỹ câu cá, câu được mấy con cá, chọc cho hai tên tiểu quỷ, đôi con ngươi phát ra tia sáng kỳ dị liên tục.

Tiêu Cảnh Đình cho hai tiểu quỷ hai cái bánh bao, lại nướng cho hai đứa mỗi đứa một con cá.

Đứa nhỏ ở thế giới này, lượng cơm ăn đều không nhỏ, ăn ít cũng sẽ không chết đói, nhưng mà, ăn nhiều, nhất là ăn nhiều thức ăn ẩn chứa linh khí, thực lực sẽ càng cao cường.

Tưới mưa cho tất cả linh điền xong, Tiêu Cảnh Đình mang theo hai tiểu quỷ về nhà.

“Đã về rồi, ăn cơm đi.” Hứa Mộc An hô.

Tiêu Cảnh Đình gật gật đầu, nói: “Được!”

Hứa Mộc An vừa ăn cơm, vừa xem sắc mặt Tiêu Cảnh Đình.

Tuy rằng tay nghề của Hứa Mộc An không phải rất tốt, nhưng mà, Tiêu Cảnh Đình không kén ăn, thịt Thứ Nha Trư ẩn chứa linh lực rất phong phú, hơn nữa lại là ngồi mát ăn bát vàng, Tiêu Cảnh Đình vẫn ăn không ít.

“Ta làm không được ngon lắm.” Hứa Mộc An có chút xin lỗi nói.

Tiêu Cảnh Đình ngẩng đầu, nhìn Hứa Mộc An nói: “Đâu có, không tệ, ăn rất ngon.”

Trong lòng Hứa Mộc An ấm áp, âm thầm nghĩ: nếu Tiêu Cảnh Đình có thể vẫn tiếp tục như thế, vậy thì tốt rồi.

Tiêu Tiểu Phàm từng ngụm từng ngụm gặm thịt, nhìn Tiêu Cảnh Đình, nói: “Phụ thân làm ăn ngon hơn so với mẫu phụ, mẫu phụ làm ăn không ngon lắm đâu.”

Tiêu Cảnh Đình tức giận thưởng cho Tiêu Tiểu Phàm một cái vỗ, “Ăn không ngon, con còn ăn vui vẻ như vậy.”

......

Tiêu Tiểu Phàm chơi mệt, ngã chỏng vó nằm trên giường ngủ.

“Mẫu phụ.” Tiêu Tiểu Đông cuộn chân lại, ngồi trên giường nghiêm trang nhìn Hứa Mộc An.

“Có việc?” Hứa Mộc An hỏi.

“Hôm nay lúc bọn con ra ngoài, gặp phải Khưu Bạch.”

Sắc mặt Hứa Mộc An lập tức căng thẳng, Khưu Bạch nhất định là nhìn thấy mình bán heo, cho nên mới quấn lên, “Tên đó tới tìm phụ thân con?”

Tiêu Tiểu Đông gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, hắn nói ca của hắn muốn kết hôn, nhà gái muốn hai mươi lượng bạc, nhà bọn họ không đủ tiền, hắn bảo phụ thân cho hắn mượn tiền, mượn năm lượng bạc.”

Hứa Mộc An nhịn không được nắm chặt nắm tay, năm lượng bạc, Khưu Bạch thật đúng là coi bạc nhà y, là gió lớn thổi tới mà.

“Phụ thân con đồng ý rồi sao?” Hứa Mộc An hỏi. Trước kia Tiêu Cảnh Đình thương hương tiếc ngọc nhất, Khưu Bạch xin hắn hai câu, Tiêu Cảnh Đình không chừng sẽ đáp ứng.

Tiêu Tiểu Đông lắc lắc đầu, nói: “Không có, phụ thân nói ông ấy phải trả nợ cờ bạc, không có tiền, mẫu phụ, cha nói phụ thân, thật sự thiếu nợ cờ bạc bên ngoài sao? Cha nói, có phải ông ấy nợ nhiều tiền lắm, cho nên, không dám đi ra ngoài nữa!”

Hứa Mộc An cắn chặt răng, nhất thời lo lắng không yên, nợ cờ bạc không giống với nợ nần thông thường, luôn có lãi suất rất cao, lãi sinh lãi, lãi lăn lên lãi, không biết sẽ lăn đến bao nhiêu tiền.

Từ trước đến nay sòng bạc đều nuôi rất nhiều tay chân, chờ đến lúc, bọn họ sẽ tìm tới nhà người vay tiền, phá phách cướp bóc, Tiêu Cảnh Đình thật sự mượn tiền sòng bạc, vậy...

Hứa Mộc An nhắm mắt lại, nói: “Để cha suy nghĩ một chút.”

Nếu Tiêu Cảnh Đình có thể vẫn giống như mấy ngày nay, vậy y giúp Tiêu Cảnh Đình trả nợ cờ bạc cũng không có gì, hai người bọn họ đều là Luyện Khí Sư tầng ba, chung quy có thể sống càng ngày càng tốt, nhưng mà, nếu không quá vài ngày, Tiêu Cảnh Đình lại thói cũ nảy mầm, vậy y có thể làm gì đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.