Xuyên Nhanh: Vinh Hoa Phú Quý

Chương 19: Chương 19: [TG5] Nữ trọng sinh không ngừng phấn đấu (Hoàn) 6




Hạng mục mà công ty Lâm Cửu cùng tập đoàn Phương thị hợp tác cuối cùng đại thành công, Lâm Cửu từ từ trong thương giới nổi danh, nghe nói gần đây cũng tiếp nhận Tần Dục theo đuổi.

Mà ngoài ý muốn nhất, chính là Phương Cẩm Vinh bỏ nhà đi làm tình nguyện ở Châu Phi, hơn nữa, đến khi mọi người biết chuyện thì cô cũng đã xuất phát.

Đương nhiên, không phải ai cũng không biết, tỷ như Lộ Thục Viện, bà đã một bó tuổi, Cẩm Vinh không dám đột nhiên náo mất tích, thẳng thắn thành khẩn khai báo rồi mới rời đi.

Không ai hiểu Phương Cẩm Vinh nghĩ gì, mọi người đều cho rằng cô đột phát kỳ tưởng, nhưng đi đến nơi gian khổ như vậy, Phương đại tiểu thư thật sự điên rồi.

Cẩm Vinh không có mang thứ gì rời đi, chỉ đơn giản đóng gói đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Cũng không phải lấy thân phận Phương gia đại tiểu thư hoặc Lâm gia ngoại tôn nữ đi, mà là một sinh viên tốt nghiệp y khoa bình thường, vào y viện tiểu tổ trợ thủ.

Lúc vừa mới bắt đầu tới đó, sinh hoạt đích xác rất khó thích ứng, nhưng Cẩm Vinh cảm thấy càng có ý tứ.

Không ngừng xuyên qua, trừ bỏ hưởng thụ, hẳn là nên nhìn ngắm phong cảnh khắp nơi.

Cẩm Vinh cấp thân hữu hồi âm một câu: “Ở chỗ này, bổn cung đã thoát ly thú vui cấp thấp, trở thành một người có lý tưởng cao thượng.”

Những người xem được lời này nội tâm囧, dở khóc dở cười.

Xem ra Phương Cẩm Vinh ở Châu Phi sinh hoạt cũng không tệ lắm, ít nhất rất vui vẻ.

Người Lâm gia còn có bạn bè Cẩm Vinh thường xuyên nhận được ảnh chụp cô gửi về, có ảnh đứng ở vách núi, có ánh cưỡi voi ở Châu Phi, còn có ảnh bắn nhau khi phát sinh bạo loạn.

Người Lâm gia chỉ dám cho Lộ Thục Viện nhìn mấy tấm lành mạnh, còn lại thu hồi không dám cho bà xem.

Sau đó bọn Lâm Cửu mới biết được, Phương Cẩm Vinh chụp ảnh xong liền từ mặt đất nhặt lên một khẩu súng, xử lý một vài phần tử vũ trang phản chính.

Phương Cẩm Vinh cũng học qua thương pháp trong quân đội, cũng là quan quân chân chính huấn luyện.

Châu Phi là nơi hỗn loạn, các thế lực luôn có ý đồ thừa cơ trục lợi, nhân viên cứu trợ được phái đi trừ bỏ trợ giúp tầng lớp nhân dân bần cùng thiếu thuốc thiếu bệnh viện ở đây, còn phải cẩn thận không tùy thời đều có khả năng chết vì bạo loạn, có bộ đội một vài quốc gia đóng quân ở đó bảo hộ, nhưng vì trợ giúp thêm nhiều người bệnh, nhân viên y tế thường thường cũng yêu cầu mạo hiểm đến tính mạng.

Mà Phương Cẩm Vinh không chỉ có có thân thủ tốt, hơn nữa học tập phi rất nhanh chóng, không đến một năm liền thành tổ trưởng dẫn dắt tổ bác sĩ, này là bằng chính mình nỗ lực, một chút cũng không có dựa vào Phương gia hoặc Lâm gia.

“Còn tưởng rằng tên vô tâm kia có thể tham gia hôn lễ chúng mình, kết quả cô ả không rên một tiếng mà liền chạy tới Châu Phi, hiện tại hài tử đều sắp sinh, cũng không biết còn có thể nhìn thấy Phương Cẩm Vinh hay không.” Lục Vũ Cầm nhìn ảnh chụp mới của “bạn tốt”, nhìn cái bụng to hai mắt đẫm lệ.

Trên ảnh chụp Phương Cẩm Vinh nguyên bản làn da trắng nõn non mịn cũng phơi thành màu tiểu mạch, nụ cười vẫn như cũ như vậy thiếu đòn.

“Đừng khóc, tổn hại thân thể.” Lục Vũ Cầm trượng phu ôn nhu khuyên giải an ủi.

Tuy nhiên trước khi sinh hài tử, Lục Vũ Cầm vẫn được gặp lại Phương Cẩm Vinh, gia hỏa này lúc đi không kêu một tiếng, đã trở lại cũng không nói một câu làm cho bọn họ trước cao hứng cao hứng.

“Cũng không xác định nhất định có thể trở về, rốt cuộc chỗ đó rất thiếu nhân lực.” Cẩm Vinh cười nói.

“Lần này trở về có thể ở lại bao lâu?” Lục Vũ Cầm hỏi.

“Một tháng đi.” Cẩm Vinh đánh giá suy nghĩ một chút nói.

“Còn muốn ở lại đó mấy năm?” Lục Vũ Cầm quan tâm hỏi.

Cẩm Vinh cười tủm tỉm trả lời, “Không biết, dù sao cũng càng ngày càng thích chức nghiệp này.”

Lục Vũ Cầm thở dài một hơi, tuy rằng người khác đều nói Lục Vũ Cầm là bạn tốt nhất của Phương Cẩm Vinh, nhưng chỉ có bản thân Lục Vũ Cầm biết, trước tới giờ cô vẫn không hiểu được tâm tư Cẩm Vinh, giống như lần này Cẩm Vinh đột nhiên muốn đi Châu Phi, không ai hiểu Phương Cẩm Vinh nghĩ thế nào, phong cách làm việc của Phương đại tiểu thư luôn là như vậy, tuy tâm sở dục, không có vướng bận.

Cái này làm cho Lục Vũ Cầm cảm thấy Phương Cẩm Vinh đối với hết thảy đều không có vướng bận lưu luyến, có lẽ một ngày nào đó nói biến mất liền biến mất.

Cẩm Vinh có một tháng nghỉ, trừ bỏ đi nhìn Lục Vũ Cầm, còn có bồi bà ngoại Lộ Thục Viện, mặt khác đều bị Lâm lão gia tử an bài huấn luyện đến chết trong bộ đội.

Cẩm Vinh không biết chính là, Lâm lão gia tử làm quan hệ, hỏi thăm bằng hữu, biết được tin lúc đó cô nổ súng bắn chết mười một tên cướp, cứu sống hai nhân viên y tế, trái tim giống như bị người chụp đến thịch một cái.

Nha đầu này như thế nào luôn là không an phận? Còn không bằng như lúc trước ở nhà chơi game, ở ngoài chơi đùa linh tinh, ít nhất bình bình an an.

Cẩm Vinh vẫn là có thể lý giải khổ tâm của ông ngoại, đừng nhìn Lâm lão gia tử bị Cẩm Vinh làm nghẹn khí bao nhiêu lần, nhưng trong lòng lão gia tử, phần yêu thương ngoại tôn nữ một chút cũng không kém bà ngoại Lộ Thục Viện.

Lâm Cửu cũng từng đến bộ đội nhìn Cẩm Vinh một lần, có chút bội phục cô chị họ này, có thể rời bỏ bình an đi đến nơi mưa bom bão đạn trợ giúp người cần sự giúp đỡ.

Mặc dù Lộ Thục Viện luyến tiếc, Cẩm Vinh lại đúng hạn lần nữa quay về Châu Phi. Về sau cách hai ba năm lại trở về một lần, bởi vì công tác cho nên không thể tham gia hôn lễ của Tần Dục và Lâm Cửu, nhưng nghe nói bọn họ rất hạnh phúc.

Mười năm sau, Phương Cẩm Vinh trong một lần bị địch tập kích, trúng đạn mà qua đời.

Lâm gia hai ngày sau mới nhận được tin tức Phương Cẩm Vinh chết, cùng với di thể được đưa về.

Phương Cẩm Vinh từng cười nói, cô đã lập tốt di chúc, mọi người đều cho rằng đây là nói đùa, nào có người hai mấy xuân xanh đã làm tốt công tác sau khi chết.

Nhưng đến khi lễ tang Phương Cẩm Vinh kết thúc, luật sư tuyên đọc di chúc, mọi người mới dám tin tưởng.

Di chúc rất đơn giản, gồm hai phần.

Một là muốn hiến tặng nội tạng nếu có thể.

Hai là xử lí tài sản, Phương Cẩm Vinh nói muốn lấy toàn bộ tài sản lập quỹ chi viện cho giáo dục, y tế, những người có hoàn cảnh khó khăn, mà người xử lý được chỉ định chính là Lâm Cửu.

Cẩm Vinh cảm thấy tiền tài cũng không thể mang theo lúc chết rồi, cống hiến cho xã hội cũng không tồi.

Nghe vậy, Lâm Cửu nhịn không được xúc động, vốn là bởi vì Cẩm Vinh qua đời mà cảm xúc bi thương có chút không khống chế được, đối trượng phu Tần Dục nói: “Ta chưa từng nghĩ tới, tỷ ấy lại tín nhiệm ta như vậy.”

Nếu Cẩm Vinh có thể nghe được câu nói này, cô nhất định sẽ phun tào, cô chỉ là tin tưởng chứng cuồng công tác của Lâm Cửu mà thôi.

Cho dù Lâm Cửu thay tâm, cô phụ an bài của cô cũng không quan hệ, dù sao Cẩm Vinh đã rời đi, đã chết rồi, đâu thèm quan tâm thế giới này sẽ biến thành cái dạng gì.

- hoàn thế giới 5 -

[21.04.20]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.