Xuyên Nhanh: Vinh Hoa Phú Quý

Chương 5: Chương 5: [TG3] Kim chi ngọc diệp (phần 1)




*金枝玉叶: kim chi ngọc diệp, chỉ con cái nhà quyền quý trong xã hội phong kiến, đồng nghĩa: cành vàng lá ngọc.

Chương 6 - (1)

Lần nữa tỉnh lại, Cẩm Vinh rất bình tĩnh, được rồi, nhìn tình huống này, cô nhất định là lại xuyên sách.

Bất quá Cẩm Vinh lúc này tỏ vẻ rất hài lòng với thân phận mới của bản thân, là công chúa.

Năm đó xem phim truyền hình dài tập trên tivi, Cẩm Vinh rất thích Thái Bình công chúa, Cao Dương công chúa, cho dù nội dung tiểu thuyết lần này có cẩu huyết đến đâu cũng không làm tâm tình vui vẻ giảm xuống nửa phần.

Nội dung kịch tình lần này có chút giống Trần Thế Mỹ và Tần Hương Liên, bất quá lần này gặp xui xẻo chỉ có một mình công chúa mà thôi.

*Trần Thế Mỹ là một nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công. Trần Thế Mỹ xuất thân vốn là một thư sinh nghèo khó, kết hôn với Tần Hương Liên và có hai đứa con. Tần Hương Liên hết lòng dốc sức làm lụng cho Trần Thế Mỹ ăn học. Sau đó Trần Thế Mỹ lên kinh thi cử và đỗ trạng nguyên. Công chúa thấy Thế Mỹ sáng sủa và muốn kết hôn. Tân khoa trạng nguyên Trần Thế Mỹ bội tình, phản bội vợ con cũ của mình để theo vinh hoa phú quý.

Vai chính thế giới Chu Ngọc Liên có vận mệnh tương tự Tần Hương Liên, là nữ nhi một tiên sinh dạy học ở nông thôn, cùng phu quân Khâu Thịnh là thanh mai trúc mã, sau khi kết duyên vợ chồng, sinh hạ một nữ nhi, Khâu Thịnh vào kinh đi thi. Đúng lúc ấy quê nhà xảy ra lũ lụt, cha mẹ đều qua đời, Chu Ngọc Liên mang nữ nhi vào kinh thành tìm tướng công, lại thấy tân phò mã cưỡi ngựa đưa dâu, cùng người uống rượu mua vui lại chính là tướng công của mình thì vô cùng bi phẫn, ngăn kiệu của phủ doãn kinh thành, Đàm đại nhân, ăn ba mươi đại bản rồi kể ra oan tình, mong phủ doãn giải oan cho nàng.

*Phủ doãn (chữ Hán: 府尹) là chức danh tương đương Tổng đốc, chức danh Phủ doãn chỉ áp dụng tại kinh đô.

Ai ngờ, Khâu Thịnh biết được lại nói là quê nhà lũ lụt, người nhà tẫn vong rồi mới cưới công chúa.

Lời Khâu Thịnh vô pháp phân biệt thật giả nhưng Chu Ngọc Liên tin hắn, viết thư cáo trạng công chúa đương triều, lôi hôn thư của nàng và Khâu Thịnh ra làm bằng chứng.

Án này thiên hạ đều biết, hoàng gia gả công chúa làm thiếp, mất hết mặt mũi. Công chúa bị bắt hòa ly với Khâu Thịnh rồi bị đưa vào chùa ở, lấy danh nghĩa là sám hối cầu phúc.

Hoàng gia ngại miệng lưỡi thiên hạ cũng không thể làm gì Chu Ngọc Liên, cũng chỉ có thể ban cho nàng không ít vàng bạc châu báu, để nàng và Khâu Thịnh hồi hương.

Sau này không ít người lôi chuyện này ra viết thành thoại bản, chính là chuyện nữ tử bình dân cùng thiên gia tranh chồng, trở thành truyền kì về ngạo cốt bất khuất của nữ tử, mà công chúa lại chính là vai ác lớn nhất.

Cẩm Vinh nhìn đến cũng không nhịn được đồng tình một phen cô công chúa đến phong hào còn chưa được ban này, quá nghẹn khuất, còn bị người trong thiên hạ chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lấy thân phận của Chu Ngọc Liên mà đánh giá, việc nàng làm đúng là xuất sắc, một nữ nhi của thư sinh nghèo có thể có kiến thức và tính cách như vậy đích xác hiếm thấy, đáng tiếc ánh mắt nàng quá kém, coi trọng nam nhân như Khâu Thịnh.

Đến kinh triệu phủ, Đàm đại nhân còn nghi ngờ lời Khâu Thịnh có ẩn tình, nhưng nàng lại tin tưởng chắc chắn người Khâu Thịnh yêu là nàng, công chúa là kẻ xấu chia rẽ phu thê bọn họ.

Chuyện xưa tuy nói Chu Ngọc Liên áo gấm về làng, nhưng lòng Khâu Thịnh có mấy phần thật giả? Chắc gì hắn không oán thán Chu Ngọc Liên?

Phò mã là chức quan nhàn tản, nhưng cũng là phong quang vô hạn, được người truy phủng. Phải quay về nơi thâm sơn cùng cốc, cho dù cơm áo vô lo, đối với người tham mộ hư vinh như Khâu Thịnh, đây chính là tra tấn lớn nhất. Chẳng được bao lâu Chu Ngọc Liên cũng sẽ nhận ra bộ mặt thật của Khâu Thịnh, đến lúc ấy, nàng còn có thể hay không lại đến một lần trạng cáo chồng?

Bất quá mọi chuyện đều còn là chuyện của tương lai.

Hiện tại Cẩm Vinh xuyên đến, cô vẫn chỉ là một tiểu công chúa sáu tuổi, mẫu thân thân phận thấp kém sớm bị người hại chết, chuyện tốt duy nhất là cô là hài tử nhiều tuổi nhất trong hoàng cung, cũng là công chúa duy nhất, người trong cung đều gọi là đại công chúa.

Nguyên chủ được sinh ra khi hoàng đế vẫn còn là một hoàng tử, đấu tranh kịch liệt, bận rộn đến mức không thể nhìn đến chuyện trong phủ đệ, mẹ đẻ nàng cũng chỉ là một thị nữ bình thường, sinh ra một bé gái, càng không ai chú ý.

Tấn vương phi, cũng chính là hoàng hậu đương nhiệm, cũng vội vàng sinh con vợ cả củng cố địa vị, đối với chuyện đại công chúa sinh ra cũng không mấy để ý.

Tân hoàng đăng cơ, nữ quyến vương phủ vào cung, vẫn là lão thái giám thiện tâm ôm đại công chúa vào. Không có mẹ đẻ che chở, không được phụ hoàng sủng ái, vị công chúa như nguyên chủ được an bài trong cái nơi không lớn không nhỏ cũng không phải lãnh cung này.

Tính cách nguyên chủ yếu đuối, nhu nhược, không hay lộ mặt, bị cung nhân bắt nạt cũng không nói, Cẩm Vinh tuyệt đối sẽ không ủy khuất chính mình như vậy, có ưu thế rõ ràng, tại sao không dùng?

Cẩm Vinh một bên vụng trộm luyện công phu cường kiện thể chất học được ở Thiên Kiếm sơn trang, một bên không ngừng làm náo loạn hoàng cung, không phải bắt chim trong Ngự hoa viên thì là lăn lộn giẫm đạp lên hoa hoa cỏ cỏ quý báu, khắp nơi trêu chọc đùa giỡn cung nhân.

Dù sao chỉ cần không giẫm lên điểm mấu chốt của các lão đại trong hoàng cung, vẫn có thể tiếp tục xoát cảm giác tồn tại.

Quả nhiên, chưa được nửa tháng, hoàng đế tự mình triệu kiến vị nữ nhi thân thể khỏe mạnh, duy nhất bình bình an an lớn lên.

Vừa thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đã biết nàng vừa đi làm ầm ĩ chỗ nào về, hoàng đế cũng vui vẻ.

Dưới gối hoàng đế chỉ có ba đứa con. Trừ bỏ đại công chúa là Triệu Cẩm Vinh cũng chỉ có Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử còn là trẻ sơ sinh lúc nào cũng cần nhũ mẫu chăm sóc. Khó có được đứa trẻ khỏe mạnh hoạt bát như nàng, tâm từ ái của hoàng đế lập tức liền bạo phát.

Mà lần bùng nổ này của hoàng đế làm cho không ít người sợ hãi, đầu tiên phong Cẩm Vinh làm Tương Nghi công chúa, sau đó thường xuyên mang nàng bên người, ra vào Ngự thư phòng, làm cho Hoàng hậu cũng không nhịn được cả gan hỏi một câu, đem Tương Nghi công chúa đặt dưới gối vị phi tần nào nuôi nấng thì hợp lí.

Hoàng đế cười tủm tỉm liếc nhìn Hoàng hậu một cái, nhìn đến mức lòng nàng muốn run lên, sau đó hoàng đế lại cười tủm tỉm nhìn Cẩm Vinh đang ngồi ăn ngon lành, đem nàng ôm vào lòng, lấy khăn tự mình lau miệng cho nữ nhi rồi hỏi: “Cẩm Vinh đến ở cùng vị nương nương nào?”

Cẩm Vinh nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt nói: “Cẩm Vinh chỉ muốn ở bên cạnh phụ hoàng, chỗ nào cũng không đi.”

Hoàng đế nghe xong càng vui mừng, ôm Cẩm Vinh cười ha ha, “Hảo hảo, liền nghe Cẩm Vinh, Cẩm Vinh chỉ cần ở bên cạnh phụ hoàng là được.”

Tâm tư này của hoàng đế cũng không khó đoán, lấy thân phận công chúa không có hậu thuẫn như cô hiện tại, hoàng đế muốn sủng thế nào thì sủng, không cần lo lắng đám chúng thần triều đình có ý tưởng gì, cũng có thể dời tầm mắt hậu cung ra khỏi người Đại nhi tử Nhị nhi tử.

Mà sáu năm người cha này vắng vẻ nữ nhi, hoàng đế cùng Cẩm Vinh coi như không hẹn mà gặp chung ý tưởng, coi như chưa từng xảy ra, nhân sinh trên đời không thể quá hẹp hòi được, dù sao đây cũng là xã hội phong kiến cổ đại, ít nhiều phải nhìn sắc mặt hoàng đế.

Cẩm Vinh vui vẻ bồi hoàng đế diễn một hồi phụ từ tử hiếu, dù sao diễn lâu cũng sẽ nảy sinh cảm tình.

Có lẽ đúng là ứng nghiệm một câu này của Cẩm Vinh, cho dù sao này hoàng cung có thêm bao nhiêu hoàng tử công chúa, cũng không ảnh hưởng đến sủng ái của hoàng đế với cô.

Mà Cẩm Vinh tuổi càng lớn, càng giỏi làm ầm ĩ.

Có một câu nói rất đúng với Cẩm Vinh lúc này, hài tử khóc nháo sẽ có đường ăn, hoàng đế đúng là đông con nhưng không có nhiều nhi tử nhi nữ tồn tại được sâu trong lòng hắn, sủng ái cũng chẳng mấy chốc mà phai nhạt.

Ngược lại, Cẩm Vinh không mẫu thân nuôi dạy, không có nhà ngoại chống lưng, cho nên vinh sủng càng thịnh. Thậm chí thiên tử từng nói trong một buổi cung yến, “Tương Nghi chính là hòn ngọc quý trên tay trẫm.”

Bởi vì sủng ái trưởng nữ, hoàn đế truy phong mẹ đẻ xuất thân thị nữ thấp hèn làm Phi, nhập phi lăng, cũng có thể xưng một câu mẫu lấy nữ vinh.

Chương 7 – (2)

Kiến An ngày mười lăm tháng ba, kinh thành không ai không biết hôm nay là lễ cập kê của công chúa được nhiều ân sủng nhất hoàng cung, Tương Nghi công chúa.

Thiên tử tự mình chủ trì lễ cập kê là chuyện chưa từng có tiền lệ, chưa có công chúa nào có được vinh sủng như vậy.

Ngoài ra, thiên tử hạ đặc lệnh, miễn cấm đi lại vào ban đêm ba ngày, đèn lên rực rỡ, toàn bá tánh cùng ăn mừng.

Công chúa sau khi cập kê sẽ được ban thưởng phong ấp, so sánh với hoàng tử thì công chúa tuy có phong ấp nhưng chỉ chưởng quản thu nhập từ thuế và lương thực thu được từ ruộng đất, không thể trực tiếp nhúng tay vào chính vụ của địa phương.

Nói về chuyện phong ấp của ái nữ, hoàng đế hào phóng vung tay thưởng cho nàng đất phong Giang Hoài, nơi này phồn hoa, tiền lời mỗi năm đủ để Tương Nghi công chúa xây thêm một toà lâm viên trong nội đô kinh thành.

Nhưng vô luận là hậu cung hay tiền triều cũng không thể làm gì ảnh hưởng đến phần ân sủng này. Ngần ấy năm, bọn họ chứng kiến Tương Nghi công chúa bá đạo kiêu căng, ham mê sắc đẹp, vẫn có thể tùy thời khiến hoàng đế tràn đầy ái nữ chi tâm (tùy thời khiến hoàng đến thương yêu).

Năm bảy tuổi, thị nữ thái giám bên người công chúa đều được đổi một loạt, Tương Nghi công chúa nói nhìn người lớn lên khó coi nhiều khiến nàng đau mắt, hoàng đến ngay lập tức đổi người cho nàng. Sau khi xây phủ công chúa, thị vệ bên người nàng cũng đổi thành một dàn mỹ thiếu niên, đứng trong một đám hoàng tử công chúa, vô cùng có phong cách riêng.

Mà tông thân quý tộc đọc sách học tập cùng nàng, chỉ cần nói một câu làm nàng tức giận không cao hứng, cơ hồ đều bị nàng quật cho vài roi. Hoàng đế biết chuyện, sau khi ban ân, trấn an nhưng tông thân quý tôc bị thương thì cũng chỉ răn dạy nàng một câu, phạt chép sách hai ba lần. Cuối cùng, Tương Nghi công chúa thái độ vẫn như cũ, chép phạt là đại cung nữ chép cho, hoàng đến cũng làm như không biết.

Có thể nói, Tương Nghi công chúa chính là ví dụ điển hình cho bốn chữ hoành hành ngang ngược.

Công chúa hoàng tử phía dưới đều có chút sợ hãi nàng, tông thân quý tộc bị nàng bắt nạt chạy tới khóc lóc kể lể, hoàng đế cũng chỉ qua loa có lệ. Một đám người tóm lại chỉ có thể thở dài, ai bảo Tương Nghi công chúa có cha là thiên tử, người quyền thế nhất trên đời này.

Trước kia cũng có ngự sử thượng tấu, khuyên hoàng đế không nên sủng ái Tương Nghi công chúa quá mức, nhưng sổ con dâng lên nhiều như vậy, hoàng đế đều làm như không nhìn thấy, các triều thần cũng không thể ở ngoài sáng nói chuyện náy, rốt cuộc chỉ là một công chúa, không có thế lực nhà ngoại, hoàng đế nguyện ý sủng ái nàng nhiều một chút cũng đành kệ đi.

Qua lễ cập kê, Cẩm Vinh phải dọn đến phủ công chúa.

Phủ công chúa đã sớm tu sửa xong từ mấy năm trước, hoa mỹ không kém Phù Quang điện mà cô đang ở trong hoàng cung, quy mô càng hoành tráng hơn.

Nhưng mà đến phút cuối hoàng đế lại đổi ý, từ nhỏ đã đặt nàng bên người nuôi lớn, so với mấy cái hoàng tử hoàng nữ trộn lẫn tâm tư hỗn tạp một tháng không thấy mặt được vài lần, chính là không thể so được.

Hiện tại hoàng đế với Tương Nghi công chúa có thể gọi là thật tâm yêu thương.

Trọng yếu nhất vẫn là sủng nàng không cần bận tâm quá nhiều, Hoàng hậu không có con vợ cả, hậu phi đương nhiên nổi tâm tư, có một công chúa sủng ái quá mức cũng có tác dụng cân bằng hồ nước đục.

Đương nhiên nhiều công chúa như vậy, hết lần này đến lần khác hoàng đế lại cố tình sủng ái Cẩm Vinh, đó chính là bản lãnh của Cẩm Vinh, tranh thủ tình cảm cũng là một môn kỹ thuật không đơn giản.

Cho nên lần này có được một thân phận tốt như vậy, Cẩm Vinh nỗ lực tận dụng hết mình, muốn cái gì không muốn cái gì cũng chỉ cần dùng một ánh mắt, không cần bận tâm ý nghĩ của người nào ngoài hoàng đế, thoải mái chơi đùa, tùy tâm sở dục.

Trên đồng cỏ.

Cẩm Vinh cười một con tuấn mã toàn thân một màu lửa hồng, khom lưng hung hăng đánh về phía mã cầu đang bay tới, bắn vào cầu môn phía xa.

Một trận reo hò cổ vũ vang lên, đội ngũ thua trận cũng không quá uể oải, tốt xấu gì cũng là bại bởi Tương Nghi công chúa.

Cẩm Vinh động tác lưu loát xuống lưng ngựa, nhanh chóng có người che dù, chuẩn bị khăn lạnh nước hoa quả chờ đón.

“Công chúa.” Thị nữ cung kính nói.

Cẩm Vinh quay ra giữa sân vẫy vẫy tay, một trận thi đấu khác lại bắt đầu, đương nhiên đây là đội ngũ của thân tông quý tộc, có thẻ bồi Tương Nghi công chúa để nàng vui vẻ sảng khoái cũng không thể tốt hơn.

Tương Nghi công chúa nói một câu liền tương đương với ở trước mặt thiên tử treo tên.

Vừa rồi chuyền cầu cho Cẩm Vinh là Tống Tư Viễn, người này từ nhỏ cùng cô chơi đùa, đương nhiên hoàng đến cũng tìm cho cô rất nhiều bạn thuộc con em quý tộc danh viện chơi cùng.

Dựa vào mặt mũi Tương Nghi công chúa, địa vị bọn họ cũng nước lên thì thuyền lên.

Trong đám “bằng hữu” cùng nhau chơi đùa, không ít người có ý định gần quan thì được ban lộc, có thể được công chúa coi trọng, có thể nói là lên như diều gặp gió.

Nhưng sau khi xuất hiện Tống Tư Viễn cùng đám thị vệ mỹ thiếu niên bên người công chúa, không ít người bỏ đi ý định này.

Người trong kinh thành tránh nàng còn không kịp, ấn tượng của mọi người với Tương Nghi công chúa sau năm bảy tuổi chính là kiêu căng tùy hứng, hỉ nộ vô thường, so với những công chúa khác huệ chất lan tâm thì Tương Nghi công chúa hiển nhiên không phải là đối tượng tốt để thành thân.

Huống hồ người thân cận bên cạnh nàng đều là các mỹ nam tử với vô số phong cách khác nhau, luận khuôn mặt, đúng là kém, luận ý chí khí độ, ha ha vẫn là thôi đi, người bên cạnh công chúa có thể không có ý chí kiên cường sao.

Ngoan ngoãn làm thiếu gia ăn chơi vui vẻ cũng không sai, chỉ cần bồi công chúa đánh cầu hoặc làm nàng vui vẻ, chơi xong sẽ có thưởng.

Cẩm Vinh đánh cầu xong thì quay về tẩm điện, nơi này vốn là lâm viên ngoại ô kinh thành, rộng rãi thoải mái, thích hợp đánh cầu cưỡi ngựa.

Thị nữ mang y phục mới ra, đi đến hồ Bạch Cừu để Cẩm Vinh tắm rửa ngâm mình.

Thị nữ bên người cười nói: “Hồ Bạch Cừu hoàng thượng ban thưởng quanh năm mát mẻ, giải nhiệt mùa hè quả là tốt nhất.”

Cẩm Vinh cười khẽ một tiếng nói, “Đáng tiếc, xa quá.”

“Cho nên nói Hoàng thượng đối với công chúa sủng ái vạn phần, bao nhiêu thứ tốt đều ban thưởng cho công chúa hết.”

Buổi sáng chơi mã cầu, buổi chiều xem hí khúc, Tương Nghi công chúa thích nghe hát tuồng là chuyện mọi người đều biết, phủ công chúa còn dựng riêng một sạp hát trong vườn, mời người đến biểu diễn, xem xong còn ban thưởng rất hậu hĩnh, hơn nữa, công chúa còn đặc biệt thích xem các tân kịch mới mẻ.

*Hí khúc là môn nghệ thuật có sự kết hợp nhuần nhuyễn âm nhạc, thoại nói, diễn hát, vũ đạo, võ thuật, tạp kĩ vv. của trung quốc.

Nửa năm trước, gánh hát nổi tiếng nhất kinh thành diễn một vở “Kim Ngọc Nô đánh tình làng bạc nghĩa”, tưởng có thể mua vui cho công chúa, ai ngờ Tương Nghi công chúa nghe được một nửa liền ngừng bóc hạt dưa, nói không muốn nghe nữa, thần sắc nhàn nhạt không nhìn ra hỉ nộ.

Công chúa chưa giáng tội, nhưng chọc giận nàng, công hầu quan gia cũng không ai dám mời gánh hát này đi biểu diễn nữa, người trong gánh hát nghĩ nát óc cũng không hiểu mình sai chỗ nào, thì có người cho rằng, có lẽ công chúa chính là không thích kết cục vở diễn. Kim Ngọc Nô đánh tình lang bạc nghĩa xong vẫn hòa hảo với phu quân, cho hắn nhận sai, hai người về một nhà.

“Nhưng mọi người đều viết như vậy mà?” Người chuyên môn viết kịch bản trong gánh hát vô cùng khó hiểu chuyện này.

Cuối cùng gánh hát vẫn sửa lại kết cục, người chồng phục bạc trong lòng ân hận bệnh chết, Kim Ngọc Nô tìm được lương duyên, cả đời hạnh phúc.

Sửa xong, đám người lại nơm nớp lo sợ thỉnh cầu phủ công chúa cho diễn một lần nữa, người hầu trong phủ truyền lời, được.

Lần này may mắn, công chúa không tức giận phất tay áo bỏ đi, xem xong vở diễn, thưởng năm trăm lượng bạc trắng.

Vở kịch Tương Nghi công chúa thích, đương nhiên sẽ thành xu thế trong kinh thành, trở thành vở kịch kinh điển của gánh hát, cho dù đám người trong gánh hát cảm thấy kết cục có chút không ổn, nhưng dù sao cũng chỉ là một màn kịch, không cần suy nghĩ nhiều làm gì.

Mà một lần trong yến hội của công chúa, thiên tử còn đích thân khen vở diễn này một câu có sáng tạo khác người, cho dù thiên hạ đều biết thiên tử đây là yêu ai yêu cả đường đi, thuận miệng khen tiết mục ái nữ yêu thích một câu, nhưng cũng không ngăn được nhiệt độ của vở kịch, các gánh hát trong kinh thành cũng bắt đầu xướng thượng, đấy chính là hoàng đế ngự khẩu khích lệ qua.

Cẩm Vinh đối với bình luận của người ngoài, triệt để không quan tâm cô là công chúa, không cần giống những nữ tử khác, tam tòng tứ đức, giúp chồng dạy con, đức hạnh tốt xấu lại không liên quan gì. Đây cũng chính là nguyên nhân trọng yếu làm cho hoàng đế thích cô, bởi vì làm hoàng đế, hắn khó có thể tùy tâm sở dục, có thể thấy nữ nhi sống tiêu sái tự do, hoàng đế cũng có chút cảm đồng thân thụ.

Chương 8 – (3)

Tương Nghi công chúa nổi bật hưởng hết ánh đèn sân khấu, cho dù không đi kiếm chuyện thì cũng có chuyện tìm đến cửa.

Cẩm Vinh nằm trong tẩm điện, nghiêng người dựa vào giường nệm mềm mại, tóc dài rải rác một bên, cuốn sách lúc trước nắm trong tay cũng được thị nữ gấp lại đặt về giá sách, một thị nữ khác nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt, thị nữ gian ngoài buống màn lụa màu xanh xuống.

Lúc ấy, một người vội vàng chạy từ đình viện vào, nhìn cung nữ canh cửa nói, “Bích Châu có chuyện quan trọng bẩm báo công chúa.”

Cung nữ bên người Cẩm Vinh, Lan Y từ trong phòng bước ra, nhẹ giọng trách cứ một câu, “Công chúa đang nghỉ ngơi, có chuyện gì chờ công chúa tỉnh lại rồi nói.”

Bích Châu chần chừ gật đầu, “...Vậy được.”

Quấy nhiễu công chúa nghỉ ngơi chính là tội lớn, chuyện bên ngoài cũng chỉ xem như chuyện nhỏ.

“Có chuyện gì?”

Bên trong bỗng truyền đến thanh âm lười biếng của Cẩm Vinh, “Vào đi.”

Cẩm Vinh cũng chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần, tu luyện nội lực tai mắt cũng tốt hơn người bình thường một chút, tiếng động ngoài cửa nghe rõ mồn một.

Lan Y nhìn Bích Châu, “Công chúa tỉnh, đi vào trước đi.”

Lan Y, Bích Châu đi vào liền quỳ gối ở gian ngoài, “Bích Châu có tội, quấy nhiễu công chúa.”

Cẩm Vinh chống đầu lộ ra nửa cánh tay trắng như bạch ngọc, mắt khép hờ nói, “Thôi, Bích Châu cũng không phải tính tình nóng nảy, có chuyện gì nói đi.”

Bích Châu trong lòng nắm thật chặt, từ từ kể lại, nguyên lai nô bộc phủ công chúa mua bán ruộng đất ỷ thế hiếp người, cố ý ép giá, còn thất thủ đánh chết người, hiện tại kinh triệu phủ doãn đại nhân Đàm Chính đã đến cửa đòi phủ công chúa giao ra phạm nhân.

Sau khi nói xong, Bích Châu cúi đầu không lên tiếng.

“Nô bộc kia hiện tại có ở trong phủ không?” Cẩm Vinh không hỏi nô bộc ia ở trong phủ có chức vị gì, tên họ là gì, chỉ đơn giản một câu này, ngữ khí nhàn nhạt không luận ra hỉ nộ.

Hiện tại kinh triệu phủ doãn Đàm Chính đã đến cửa đòi người, chuyện này vô cùng làm mất mặt mũi phủ công chúa.

“Có, hắn đánh chết người sau đó chạy về phủ.” Hẳn là ỷ vào công chúa tôn quý muốn tránh tội lần này, ai biết Đàm Chính tính tình ngay thẳng, trực tiếp đến đòi người.

Nghe Lan Y đáp, Cẩm Vinh mở mắt, đứng dậy, thu gọn chăn lông cừu tuột ra khỏi nệm, “Vậy chuyện này không phải rất đơn giản sao?”

Cẩm Vinh không để ý nói, “Đem phạm nhân giao cho kinh triệu phủ doãn, theo quy củ mà làm việc.”

“Nhưng kinh triệu phủ doãn kia cũng quá làm mất mặt công chúa đi.” Tuy rằng rất chán ghét tên nô bộc phạm tội kia, nhưng Lan y đứng ở lập trường vì chủ tử mà suy xét, nàng cảm thấy đâu ra quan lại to gán dám đến phủ công chúa đòi người chứ? Một chút chuyện này hoàng thân quốc thích đều ngấm ngầm mà xử lí cho ổn thỏa.

Cẩm Vinh cười khẽ nói, “Mặt mũi của ta đã sớm có người muốn đánh vào rồi, cũng không sợ thêm một Đàm Chính.”

Lan Y đành theo lời công chúa phân phó đi làm việc.

Cẩm Vinh không để ý chút mặt mũi này, cũng không đem chuyện này để trong lòng. Chỉ là cái tên Đàm Chính khiến cho cô chú ý, kinh triệu phủ Đàm Chính, Cẩm Vinh cũng nghe hoàng đế nhắc qua người này, là một quan tốt, minh đoạn thu hào, thanh liêm chính trực, đứng ở vị trí cũng coi như quyền cao trức trọng nhưng luôn cương trực công chính.

Không nghĩ trước khi cốt truyện bắt đầu đã liên quan đến hắn.

Cẩm Vinh về phủ công chúa, bình tĩnh dùng cơm chiều, dùng trà xong mới chậm rì rì nói một câu, “Đem thân thích tên nô bộc phạm tội dẫn tới cho ta.”

Trong vườn đủ loại cây quả cành lá tươi tốt, Cẩm Vinh ngồi trên ghế, thị nữ đứng bung dù ở hai bên, quỳ gối giữa sân là mấy người đang run bần bật kinh hoảng thất thố, phụ nữ, trẻ em còn có lão nhân, gia quyến tên nô bộc phạm tội, Cẩm Vinh vẫn là không nhớ được nô bộc tên họ là gì.

Cẩm Vinh rất ít khi lập quy củ ước thúc hạ nhân, bởi vì nước quá trong ắt không có cá, hưởng thụ vinh sủng thì đồng thời cũng phải hưởng thụ chút phiền toái, người Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử, rồi Hoàng đế cài vào bên cạnh cô, cô cũng đều một con mắt nhắm một con mắt mở.

Nhưng hôm nay thì khác, xảy ra chuyện thế này, không thể không giáo huấn.

Cẩm Vinh thanh âm không nhanh không chậm, “Trước đây các ngươi ở bên ngoài ỷ thế hiếp người, bổn cung cũng không để trong lòng, nhưng hôm nay lại có người ở bên ngoài làm bổn cung mất hết mặt mũi, tội không thể tha.”

Lời này không chỉ là nói với nô bộc phạm tội, cũng là nói với đám người đang tay trong tay ngoài ở phủ công chúa, bọn họ có thể ở bên ngoài đánh trống thổi kèn nói công chúa ỷ thế hiếp người, nhưng ném mặt mũi phủ công chúa, đừng nói là vương pháp không buông tha bọn họ, Cẩm Vinh sẽ chỉ làm kết cục của bọn họ thảm hơn.

“Hôm nay, ta nói rõ, ai làm bổn cung mất mặt, bổn cung làm cho hắn đời này không còn mặt mũi mà sống nữa.”

Cẩm Vinh vẫy vẫy tay, “Tất cả đều bán đi.”

“Vâng.” Lan Y gật đầu, không đợi đám người kia gào khóc, đã có người lôi bọn họ xuống trói chặt, bịt miệng.

Mà chuyện này qua đi, người trong phủ công chúa đều có chút run rẩy, đừng nhìn Tương Nghi công chúa ngày thường đối với ngươi tính tình tốt, ban thưởng hào phóng, ngươi dẫm lên điểm mấu chốt của nàng, đừng hòng lật mình, kết cục chỉ có một chữ thảm.

Ban đầu chỉ có một tên hạ nhân kia phạm tội, kết quả hại đến cả người nhà, bị bán ra ngoài sống không bằng chết, đúng như công chúa nói, ai làm nàng mất mặt, nàng khiến cho người đó cả đời không có mặt mũi sống, cho nên về sau người trong phủ đều rất cảnh giác, về sau muốn động thủ cũng phải làm cho sạch sẽ.

Cẩm Vinh không có ý áp chuyện này xuống, cho nên sự tình nhanh chóng lan ra ngoài phủ công chúa.

Tương Nghi công chúa không bao che hành vi xấu đưa tới không ít khen ngợi, triều đình cũng có người ẩn ẩn nghị luận, ngự sử khó khăn lắm mới được một lần thượng tấu khen ngợi Tương Nghi công chúa, nghe ý tứ hoàng đế có vẻ là rất vừa lòng.

So với Tương Nghi đại công vô tư mỹ dự, người ngoài càng để ý cách nàng trị gia hơn, lần này bị kinh triệu phủ doãn đòi người, không nghĩ tới nàng không bao che mà còn hành sự công chính, lại ổn nhân tâm.

Kinh triệu phủ.

Phủ doãn đại nhân nghe tin toàn bộ gia quyến của nô bộc phạm tội kia đều bị bán đi, nhíu nhíu mày.

Bạch sư gia, người đi theo Đàm Chính một đường từ tỉnh huyện lên đến bây giờ, nghe huyền ca mà biết nhã ý, “Đại nhân cảm thấy việc này không ổn?”

*Văn huyền ca nhi tri nhã,闻弦歌而知雅意 nghĩa là nghe đàn ca biết được chí khí, giỏi suy đoán, nghe bề ngoài đã thấu hiểu được nội tâm, suy nghĩ bên trong

Đàm Chính trầm giọng nói, “Tội trên người một mình nô bộc kia, thân thích của hắn chưa từng phạm qua vương pháp.”

“Nhưng bọn họ là người của phủ công chúa, công chúa muốn xử trí thế nào liền xử trí. Lại nói tiếp, đại nhân, lần này ngươi vượt giới hạn rồi.”

“Ta làm gì?” Đàm Chính khó hiểu nói.

“Theo lý mà nói, đại nhân không sai, theo lẽ công bằng xử lý, không sợ quyền quý, nhưng về tình mà nói, đại nhân quá mức hà khắc rồi. Tìm được phạm nhân thì phải lập tức bắt giữ là chuyện đúng, nhưng phủ công chúa cũng không phải bá tánh bình thường, đại nhân lại đứng trước phủ công chúa đòi người, đáng lẽ ngươi nên đến phủ công chúa giao thiệp trước, cũng bảo toàn mặt mũi công chúa, mặt mũi hoàng gia.”

“Nhưng...” Đàm Chính có chút đuối lý.

“Hạ quan biết đại nhân lo lắng công chúa bao che cho phạm nhân, để hắn chạy trốn, nhưng đại nhân hẳn là không nghĩ tới Tương Nghi công chúa không muốn bao che mà ngược lại xử trí công bằng như vậy.”

Nghe Bạch sư gia nói một phen, Đàm Chính không khỏi hổ thẹn, “Là ta đường đột, nên hướng công chúa bồi tội mới phải.”

Bạch sư gia lại nói, “Tạm thời không cần, Tương Nghi công chúa, ngài vẫn nên cách xa một chút.”

“Này là vì sao?” Đàm Chính lại hỏi.

“Lần này đại nhân dù chưa đắc tội công chúa, nhưng lại đắc tội thánh thượng, thánh thượng sủng ái Tương Nghi công chúa như vậy, nhất định muốn đền bù cho nàng, đại nhân tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, mấy ngày thánh thượng hẳn là sẽ răn dạy ngài một chút.” Bạch sư gia trong lời nói mang ý cười, không một tia lo lắng.

Hoàng thượng sẽ răn dạy Đàm Chính, nhưng sẽ không nghiêm trách, bởi vì Đàm Chính có năng lực, công chính vô tư, cũng là vì ái nữ Tương Nghi công chúa, phạt nặng Đàm Chính sẽ làm người hồ nghi công chúa mượn tay thánh thượng trả đũa trung lương.

* trung lương: người hết lòng với nước.

Bạch sư gia chưa nói ra chính là, Đàm đại nhân chỉ cần tiếp tục bảo trì tác phong không sợ quyền quý, thanh liêm nghiêm cẩn, vừa vặn được bá tánh kính yêu, đối lập với kinh thành thị phi này.

Tiền đề của không sợ quyền quý là phải rời bỏ quyền quý, mà Tương Nghi công chúa ở kinh thành này, trừ bỏ thiên tử không thể chọc, thì quyền quý chính là nàng. Ngoài mặt có thể nói Tương Nghi công chúa thông tình đạt lý, nhưng kỳ thật phải nói nàng là người thông minh, vạn sự không dính tay mà vẫn hảo hảo thu thập được bẩn thỉu ngáng chân, cho nên lần này nàng sẽ không tự mình ra tay đối phó kinh triệu phủ doãn Đàm Chính.

Tương Nghi công chúa, Đàm đại nhân vẫn là nên cách xa một chút.

Như lời Bạch sư gia, chưa đến hai ngày, toàn kinh thành đều biết kinh triệu phủ doãn Đàm Chính bởi vì thất nghi trước ngự tiền, bị phạt bổng lộc một năm, tịch thu vào quốc khố, tội danh này không lớn không nhỏ, vừa vặn làm Đàm Chính mất mặt một lần.

Xử phạt Đàm Chính xong, tâm tình hoàng đế rõ ràng tốt lên nhiều, vừa vặn Cẩm Vinh vào cung, hoàng đế liền lôi kéo cô nói chuyện hôm nay.

Cẩm Vinh không khỏi bật cười, “Phụ hoàng hà tất vì nhi thần lo lắng như thế.” Còn tìm riêng mấy nội thị nhìn chằm chằm Đàm Chính, thấy đai lưng hắn hơi hơi lệnh liền mượn cớ này trách cứ.

“Phụ hoàng còn không phải là đau lòng hoàng nhi sao.” Hoàng đế ánh mắt từ ái nhìn Cẩm Vinh nói, “Cẩm Vinh lần này chịu ủy khuất rồi.”

“Cũng không có gì ủy khuất, nói đến cùng là nhi thần không quản thúc tốt hạ nhân.” Cẩm Vinh cười nói.

“Con sai ở chỗ nào, phủ công chúa nhiều hạ nhân như vậy, người bên dưới chớp mắt một cái đã phạm sai lầm, ta xem ai dám truy cứu con.” Hoàng đế híp híp mắt, vuốt râu.

“Tạ phụ hoàng thương tiếc.” Cẩm Vinh cười cười, vui vẻ đáp.

Quay về cung một lần, tiếp thao chính là nhận quà bồi thường, hoàng đế hạ chỉ, ban vàng bạc châu báu, càng khiến người chú ý hơn là thêm 500 mẫu phong ấp cho Tương Nghi công chúa.

Này liền làm người trợn tròn mắt, Tương Nghi công chúa gia phó vì cường ép người mua ruộng đất gây chuyện, hoàng đế dứt khoát ban cho công chúa một tảng đất lớn, về sau ai còn dám lấy cớ này công kích Tương Nghi công chúa nữa.

Có lẽ chỉ có Cẩm Vinh rõ ràng nhất, cô quang minh chính đại giao ra nô bộc phạm tội, bán đi gia quyến của hắn cũng chỉ là xử trí nàng công chúa phủ người, công bằng như vậy người khác cũng không thể nói gì hơn.

Cái cô muốn chính là danh chính ngôn thuận, không cho những người khác có lợi dụng sơ hở địa phương. Không nhúng tay vào tư pháp triều đình, nô bộc phạm tội, gia quyến của kẻ phạm tội là người của phủ công chúa nhưng cũng là con dân của hoàng đế, không thể muốn giết thì giết. tiếp theo Đàm Chính, không thể tự mình ra tay nhưng ngoài mặt ủy khuất, trên thực tế vẫn giữ được uy nghiêm của công chúa.

Làm một công chúa, có thể tìm hoan mua vui, kiêu căng thành tính, ức hiếp tông thân quý tộc, nhưng tuyệt đối không thể can chính, nhúng tay vào chính vụ triều đình.

Mất mặt một lần, hoàng đế tự nhiên nguyện ý tìm phần mặt mũi kia lại cho ngươi, thậm chí là bồi thường gấp bội, nhưng vượt qua giới hạn, phân sủng ái này tức khắc sẽ phai nhạt.

Giống như mấy hoàng tử nóng nẩy kia, sai sử nhà ngoại làm việc, động tay động chân chỗ này chỗ kia. Đến Cẩm Vinh cũng có thể nhìn ra được, huống hồ là đế vương. Lấy Cẩm Vinh ngoan ngoãn hiểu chuyện so sánh với hoàng tử không an vị, hoàng đế đương nhiên sẽ càng sủng ái cô.

Cẩm Vinh thở dài, hoàng đế là người thông minh, lại biết giả vờ hồ đồ, vậy mà người khác lại thật sự coi hắn là người hồ đồ ngu ngốc, múa rìu qua mắt thợ.

Quả nhiên, vẫn là làm công chúa thoải mái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.