[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam Thần

Chương 15: Chương 15: Thiên Kim Nữ Xứng VS Cuồng Duệ Thiếu Gia (14)




Edit: Ochibi

Anh nói xong lời này, nhìn Từ Như Ý lộ ra một nụ cười thân thiện hài hoà.

Như đoá hoa đẹp nhất nở rộ sau một đêm gió xuân, đẹp đến kiều diễm. Làm người khác động lòng.

Từ Như Ý bỏ muỗng xuống, lấy ví trong túi xách nhỏ cô đang đeo ra.

Rút ra mấy tờ tiền kẹp dưới đế ly, cô đứng dậy hơi khom lưng, thái độ chân thành: “Tôi đây cảm ơn Bạch thiếu gia trước.”

Cô ưu nhã, chân bước uyển chuyển nhẹ nhàng đẩy cửa ra, Bạch Diệc Khả ngây cả người.

“Vân Hải cũng thật không có mắt nhìn. Vị đại tiểu thư thú vị như thế thì không cần, lại theo đuổi cái gì đậu giá ăn sáng, hừ......”

Bạch Diệc Khả lẩm bẩm tự nói.

Anh tin tưởng, Tô đại thiếu gia quen ăn sơn hào hải vị nên mới đổi khẩu vị, người cậu ta thích nhất vẫn là trân phẩm mình đã từng khinh thường.

Thời điểm Từ Như Ý đi ra, vừa đúng lúc đụng trúng vẻ mặt khói mù của Tô Vân Hải.

Chặn cô ở một góc, hai con ngươi Tô Vân Hải thâm thúy áp bức nhìn thẳng vào mắt Từ Như Ý, muốn nhìn thấu suy nghĩ đáy lòng của cô.

“Cô đi tìm cậu ta, có ý đồ gì?” Đây là muốn đi đường vòng tiếp cận hắn, mục tiêu chuyển hướng về phía anh em tốt của hắn sao?

Từ Như Ý nói hờ hững: “Xin lỗi, chuyện này không liên quan đến anh.”

“Diệc Khả là anh em tốt của tôi, cô nhất đừng trêu chọc cậu ấy!”

“Tô đại thiếu gia, hình như anh quản hơi quá rộng rồi.”

Tô Vân Hải tức giận. Hắn duỗi tay, lúc sắp chạm tới cô, thì bị Từ Như Ý hung hăng chụp được.

“Tô Vân Hải, tôi không phải có thể để anh tùy tiện đụng vào như bạch liên Liễu Lan Nhân trong sáng kia. Nếu anh lại phi lễ, tôi sẽ tố cáo anh tội quấy rối.” Cô cười duyên dáng đáng yêu, xoay người.

Gió thu tháng mười phơ phất, Từ Như Ý mặc váy dài màu trắng, sửa phong cách gợi cảm lúc trước thành hào phóng mà thanh tú.

Đối mặt với một Từ Như Ý không hề lì lợm bám lấy mình, Tô Vân Hải thế nhưng vô cùng mất mát.

Hắn thản nhiên đi vào uống cà phê với Bạch Diệc Khả, mắt phượng nguy hiểm híp lại: “Cô ấy nói gì với cậu?”

Bạch Diệc Khả đầu không ngẩng lên, trả lời: “Cô ấy làm tôi hứa hẹn, nếu cậu muốn cùng Bạch gia liên thủ chèn ép Từ gia, tôi sẽ đứng ra phản đối.”

Tô Vân Hải hô hấp cứng lại.

Mới vừa nãy, hắn thực sự đã có ý nghĩ như vậy! Không nghĩ tới, lại bị Từ Như Ý nhìn thấu!

Đương nhiên, hắn cũng không muốn chân chính phá đổ Từ gia, chỉ muốn nhìn Từ Như Ý một chút xem cô có còn bền gan vững chí trước sau như một, hắn muốn thấy cô yếu thế trước mặt mình.

Sau đó thì sao? Hắn cũng không biết. Trong lòng hắn rất rối loạn.

Cô gái đáng chết! Giảo hoạt như thế!

“Vân Hải, cậu sẽ không thật sự muốn làm gì cô ấy chứ?” Bạch Diệc Khả cúi đầu trầm tư.

Tô Vân Hải nhìn hắn, biết ý nghĩ ấu trĩ này sẽ không có khả năng thực hiện. Từ Như Ý có thể nghĩ đến Bạch Diệc Khả trước một bước, thì nhất định địa phương khác cô cũng chuẩn bị chu toàn.

Hắn lắc đầu, “Đương nhiên sẽ không.”

“Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, đóa bạch liên hoa kia của cậu đâu? Còn chưa theo đuổi thành công sao?”

“Không liên quan đến cậu.” Tô Vân Hải chỉ nói như vậy. Làm Bạch Diệc Khả kinh ngạc một chút, thì rời đi rồi.

Từ khi phân phó người gửi một số tiền đến tài khoản bệnh viện cho ba của Liễu Lan Nhân xong, hắn không có hỏi đến nữa.

Một tháng trôi qua, Liễu Lan Nhân cũng không xuất hiện nhiều trước mặt hắn.

Nếu trước kia, Tô Vân Hải sẽ bực tức, sẽ tự đi tìm cô chất vấn. Nhưng hiện tại, cô không xuất hiện dường như một chút cũng không thể khiến cho nội tâm hắn gợn sóng.

Nam nhân đều như thế này, không chiếm được mới là tốt nhất. Một khi đồ vật ( bao gồm người) trở nên rẻ giá, sẽ không thu hút được chút hứng thú nào nữa.

31/10/2019

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.