• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Aya Shinta - ayashinta

Beta: A Ly - phongly1212

Sa Nhi - Shadowysady

========================================

Kỷ Đồng Đồng bị giam ở sân thượng cả một đêm.

Ngày thứ hai, cô ta được đưa thẳng vào bệnh viện, cha Kỷ cũng gấp gáp trở về. Cũng may chỉ là sốt cao, không quá nghiêm trọng nên hết sốt là có thể về nhà tĩnh dưỡng.

Mới chưa qua mấy ngày mà cả người Kỷ Đồng Đồng đã gầy đi trông thấy, nhìn qua đặc biệt đáng thương.

“Đồng Đồng, mau ngồi xuống đi.” Mẹ kế dẫn Kỷ Đồng Đồng tới ghế sô pha bên kia.

Cha Kỷ vào cửa sau cùng, ông ném đồ trong tay mình lên ghế rồi quay sang hỏi người hầu: “Kỷ Sơ Tranh đâu?”

Người hầu bị lửa giận trên mặt cha Kỷ doạ sợ, nhanh chóng chỉ lên trên lầu: “Tiểu thư vừa mới trở về.”

“Kỷ Sơ Tranh, con xuống đây cho cha!”

“Ai, lão Kỷ à, ông tức giận như vậy làm gì, sẽ dọa sợ con nó mất.” Mẹ kế dùng lời lẽ tốt đẹp khuyên nhủ một tiếng.

“Hôm nay tôi mà không cẩn thận dạy bảo nó, thì ngày mai nó còn muốn làm ra chuyện gì nữa không biết!”

Khuôn mặt nhỏ của Kỷ Đồng Đồng nhợt nhạt, từ đầu đến chân đều trưng ra cái vẻ đã phải chịu ủy khuất.

Sơ Tranh nghe thấy tiếng thì chậm rãi từ trên lầu xuống, cô mặc một bộ quần áo thoải mái thường ngày, hai tay đút trong túi áo, chân giẫm bước trên cầu thang, không nhanh không chậm đi xuống.

Suýt chút nữa thì cha Kỷ không nhận ra được chính con gái của mình.

Cô con gái với quả đầu tổ quạ, mắt khói đen xì xịt, trang phục dị hợm thế mà đã khôi phục bình thường rồi?

Mẹ kế nhìn thần sắc cha Kỷ có dấu hiệu hòa hoãn thì nhanh chóng lên tiếng: “Lão Kỷ, con nó còn nhỏ, ông đừng nổi giận như vậy nữa, giữa Đồng Đồng và Sơ Tranh chỉ là mâu thuẫn nhỏ của hai chị em, Đồng Đồng cũng đã không sao rồi thì thôi, ông cũng đừng quá để tâm.”

Quả nhiên, lời này lập tức thành công nổi lại lửa giận của cha Kỷ.

“Thế mà là mâu thuẫn nhỏ sao? Nó nhốt Đồng Đồng trên sân thượng cả một đêm, ngộ nhỡ có chuyện gì bất trắc thì chính là đã mất một mạng rồi.” Cha Kỷ cả giận nói: “Kỷ Sơ Tranh, tại sao con lại nhốt Đồng Đồng trên sân thượng?”

“Có chứng cứ sao?” Sơ Tranh mặt không đổi sắc hỏi ngược lại.

Phản ứng của Sơ Tranh hoàn toàn không giống với trong tưởng tượng của cha Kỷ.

Tỉnh táo lạnh nhạt, còn ánh mắt thì hờ hững xa cách.

Cũng không phải cha Kỷ không yêu thương Kỷ Sơ Tranh. Chỉ bởi bị Kỷ Đồng Đồng cùng mẹ kế âm thầm châm ngòi xích mích, lại thêm cái tính đụng một chút là bùng lên nổi nóng của Sơ Tranh, cho nên hai cha con họ từ khi nào đã không thể ôn hòa nhã nhặn với nhau được nữa.

Đến lúc này mới làm cho cha Kỷ càng ngày càng thất vọng đối với cô.

“Đồng Đồng...” Cha Kỷ liếc mắt nhìn Kỷ Đồng Đồng: “Đồng Đồng nói nhìn thấy người nhốt con bé trên sân thượng, chính là tên Tam Mao thường chơi bời với con.”

Quả nhiên là một đám ngu ngốc.

Làm chút chuyện mà cũng làm không xong.

Còn bị nhìn thấy!

Ngu muốn chết!

Tại sao ngu xuẩn như vậy!!!

“Cô ta nói vậy sao?” Sơ Tranh đứng ở trên cầu thang, từ trên cao nhìn xuống dưới: “Có ảnh chụp hay camera giám sát không?”

Tất nhiên là Kỷ Đồng Đồng không có chứng cứ.

“Không có chứng cứ thì chính là vu oan giá họa, cha, là người làm ăn, đạo lý này không cần con phải dạy chứ.”

Cha Kỷ: “...”

Kỷ Đồng Đồng đúng là không nói do cô làm, chỉ mới nhắc đến Tam Mao.

Tam Mao lại thường xuyên lăn lộn cùng một chỗ với cô, cộng thêm việc xấu các thứ trước đây, khiến cho ông theo phản xạ mà nghĩ chính là do cô làm.

Mẹ kế Kỷ nhìn dáng vẻ tỉnh táo này của Sơ Tranh, từ đáy lòng bắt đầu dâng lên dự cảm không tốt.

Nha đầu chết tiệt kia... Mọi thứ sao lại diễn ra không giống bình thường rồi.

“Lão Kỷ, ông cũng đừng nóng giận, việc này còn chưa rõ ràng mà. Ông vội nổi nóng nhỡ oan uổng con cái thì làm sao bây giờ?” Mẹ kế mau chóng xen vào hòa giải.

“Cha.. có khi... Là do con nhìn lầm rồi.” Kỷ Đồng Đồng cũng nói theo: “Chị sẽ không làm loại chuyện như vậy đâu.”

“Ừ, đúng vậy, tôi sẽ không.” Sơ Tranh tiếp lời Kỷ Đồng Đồng, nói đến là thản nhiên thẳng thắn.

Kỷ Đồng Đồng suýt chút nữa thì tự cắn nát lưỡi mình.

Cô ta hoang mang quay ra nhìn mẹ.

Mẹ kế cũng bị Sơ Tranh làm cho ngây người, thay đổi hình tượng, như thế nào cũng thay đổi luôn cả tính cách nhiều như vậy.

Lúc này mẹ kế vẫn chưa thể lật lọng, bằng không sẽ là không phù hợp với hình tượng bản thân dựng lên, bà ta chỉ có thể kéo cha Kỷ: “Lúc đó Đồng Đồng bị dọa sợ nên có lẽ đã nhìn lầm, hẳn chỉ là hiểu lầm, lão Kỷ ông đừng oan uổng Sơ Tranh nữa. Đồng Đồng mới ra viện, thân thể còn rất yếu, trước hết cứ để Đồng Đồng nghỉ ngơi đi.”

Kỷ Đồng Đồng rất hợp thời mà lộ ra biểu hiện khó chịu.

“Đồng Đồng về phòng trước đi.” Cha Kỷ quả nhiên cũng bỏ qua.

Mẹ kế nhanh chóng đỡ Kỷ Đồng Đồng lên lầu trở về phòng.

Cha Kỷ trầm mặt: “Theo cha vào thư phòng.”

Sơ Tranh yên tĩnh đi theo phía sau cha Kỷ, trong lòng ông càng thêm kinh ngạc, con bé thế mà lại nghe lời.

Đóng cửa thư phòng lại, cha Kỷ xoa nhẹ mi tâm, ngữ khí ôn hòa hơn không ít: “Sơ Tranh, con hãy thành thật nói cha nghe, có phải là con sai người làm không?”

“Không phải.”

Biểu hiện Sơ Tranh rất nghiêm túc, phủ nhận nhanh nhẹn lại trấn định như không.

Cha Kỷ nhìn kỹ cô mấy phút: “Không phải thì tốt, Đồng Đồng là em gái con, ba không cầu con phải chăm sóc nó, nhưng con cũng đừng cả ngày cứ đối đầu với nó.”

Sơ Tranh tiến đến một bước rồi đặt điện thoại di động lên bàn sách, ngón tay trắng thon mở ra một đoạn ghi âm.

“Phải... Là Kỷ Đồng Đồng... Kỷ Đồng Đồng đưa tiền cho tôi, để cho tôi tới cưỡng hiếp cô... Có tiền còn có... Vì vậy... Cô đừng đánh tôi nữa, tất cả là Kỷ Đồng Đồng, tôi chỉ là người nhận tiền làm việc thôi.”

Theo âm thanh phát ra từ đoạn ghi âm, vẻ mặt cha Kỷ chuyển dần từ không hiểu đến kinh ngạc, cuối cùng biến thành phẫn nộ.

“Kỷ Sơ Tranh con đây là...”

“Cha.” Sơ Tranh lấy điện thoại di động lại, bình tĩnh gọi ông một tiếng: “Kỷ Đồng Đồng cùng mẹ cô ta bắt tay nhau nuôi con thành phế... vật, chính là vì tài sản của Kỷ gia.”

Nuôi chính mình thành phế vật, sao nghe kiểu gì cũng khó chịu thế nhỉ?!!

Cô mới không có phế đâu!!!

Cha Kỷ cau mày, dường như vẫn mang theo chút lửa giận: “Con nói hươu nói vượn cái gì đấy?”

“Một người mẹ tốt thì sao lại dạy bảo con cái theo con đường không đúng đắn như thế? Bà ta đã làm được những gì? Ngoại trừ cho tiền ra, khi cha dạy bảo con thì lại ngăn cản không cho, rốt cuộc thì bà ta đã làm gì?”

Cha Kỷ nhíu mày, không lên tiếng.

“Cha, phản ứng đầu tiên khi cha nghe thấy đoạn ghi âm này không phải là con gái của mình có làm sao không, mà chỉ biết tức giận, cảm thấy con vu hãm bọn họ.”

Bị Sơ Tranh nói trúng nên sắc mặt của cha Kỷ khẽ biến thành khó coi, không ngờ lại thức tỉnh: “Sơ Tranh, con không sao chứ?”

Sơ Tranh lắc đầu, lấy điện thoại di động lại: “Cha, chúc ngủ ngon.”

Cha Kỷ: “...” Nói xong rồi?

Cha Kỷ trơ mắt nhìn Sơ Tranh rời khỏi phòng, đáy mắt ông lướt qua một chút mờ mịt, rồi ngã ngồi ở trên ghế.

Lời nói nhàn nhạt của Sơ Tranh như không ngừng vang dội trong đầu ông.

Năm đó ông bận bịu chuyện làm ăn, quả thực đã quên mất đứa con gái này. Ông cưới người vợ hiện tại về cũng vì nghĩ muốn tìm một người chăm sóc cô thật tốt.

Nhưng từ khi nào lại biến thành thế này cơ chứ?

-

Phòng của Kỷ Đồng Đồng.

“Mẹ, đến cùng thì Kỷ Sơ Tranh đã xảy ra chuyện gì?” Kỷ Đồng Đồng kéo tay mẹ mình, mặt đầy hoài nghi: “Cô ta giống như biến thành người khác vậy.”

“Gần đây con bé kia có qua lại với ai không?”

“... Một người tên Diệp Trầm ở trường học.” Kỷ Đồng Đồng nói: “Trong nhà không bối cảnh gì, ở trường học còn hay bị bắt nạt, không biết sao Kỷ Sơ Tranh lại giao du với cậu ta.”

“Là học sinh?” Mẹ kế cau mày.

Kỷ Đồng Đồng gật đầu.

“Ngoại trừ người này, học sinh bên ngoài thì sao?”

Kỷ Đồng Đồng cố gắng nghĩ lại: “Không có.”

“Con bé không thể nào đột nhiên tỉnh ra được, chắc chắn đã có người nói gì với nó rồi.” Mẹ kế cầm lấy tay Kỷ Đồng Đồng: “Mẹ sẽ điều tra rõ ràng chuyện này, con đừng có vội trêu chọc tới nó nữa.”

Kỷ Đồng Đồng không cam lòng: “Vậy chuyện cô ta sai người nhốt con trên sân thượng...”

“Đồng Đồng, việc nhỏ không nhịn, việc lớn sẽ loạn.“.

“... Con đã biết, mẹ.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay