• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
#SoTranh

Edit: Trầm Mê Nam Sắc - tuyetvoi_

Beta:

Phối Thường Lợi - ThienThienmeomeo

Sa Nhi - Shadowysady

===============================

Đùng đoàng đoàng ——

Rào rào rào ——

Nước mưa từ không trung trút xuống ào ạt như thác đổ, cuồng phong thổi mạnh khiến đồ đạc trên sân thượng đều lung lay rào rạc.

Diệp Trầm ngồi dựa vào tường, cơn mưa khiến toàn thân cậu ướt sũng từ trên xuống dưới, cả người chỉ còn toát ra khí lạnh.

—— Mày cho rằng chị Sơ Tranh thật sự thích mày sao?

—— Chị Sơ Tranh chẳng qua muốn chơi đùa với mày thôi, mày nghĩ mình là cọng hành nào chứ.

—— Đúng là trò hề, mày cũng không biết tự đái ra một bãi rồi nhìn xem[1] mình là cái loại gì à? Ha ha ha ha.

—— Bằng vào cái bộ dạng này của mày?

[1] Nguyên văn: 撒泡尿看看 - ý khinh miệt: trước giờ chưa từng soi gương à => thế tự tè ra 1 bãi nước mà soi cái mặt mình vào xem.

Bằng vào bộ dạng của cậu bây giờ...

Ngón tay lạnh buốt của Diệp Trầm chống lấy trán, bên trong màn mưa, bóng tối như xâm nhập đến, hoàn toàn nuốt chửng lấy cậu.

Đây mới là thế giới trong mắt của cậu.

U tối, lạnh lẽo.

Rầm ——

Cửa sân thượng bị đá văng ra, Diệp Trầm ngồi bên cạnh cánh cửa, người khác vừa bước vào là có thể nhìn thấy cậu.

“Diệp Trầm.”

Giọng nói quen thuộc cất lên, nữ sinh không cần che ô cứ như vậy mà đi tới, trong nháy mắt cả người cô đều đã bị nước mưa hắt cho ướt nhẹp.

Cô cởi đồng phục phủ lên đầu cậu.

Một tay Diệp Trầm bắt lấy chiếc áo hất ra, một góc của chiếc áo vì bị gạt mạnh mà đánh thẳng vào mặt Sơ Tranh.

Diệp Trầm chống vào bức tường đứng lên, giọng nói trầm khàn tàn nhẫn: “Kỷ Sơ Tranh, bây giờ cô còn ra vẻ lương thiện làm cái gì? Cô còn muốn chơi đùa với tôi đến khi nào? Nhìn thấy bộ dạng này của tôi cô vui vẻ lắm sao?”

“Chuyện này là do Kỷ Đồng Đồng làm.”

Giọng nói lãnh đạm của Sơ Tranh cất lên, xuyên qua cả tiếng mưa rơi, từng chữ từng chữ rõ ràng lọt vào tai Diệp Trầm.

“Tôi chưa từng làm việc này.” Kỷ Đồng Đồng thế mà lại dám trốn sau lưng cô gây chuyện, lại còn là với cậu nữa, đi kiếm chuyện với cậu để làm gì? Đây là muốn khiến cho cô cứ phải liên tục lặp đi lặp lại nhiệm vụ à? Quân độc ác! Thứ nghiệt súc!

Diệp Trầm dựa vào bức tường đằng sau lưng, bình tĩnh đến thanh thản nhìn vào cô.

Cô không có làm......

Cô không có làm.......

Bốn chữ này không ngừng vang vọng trong đầu cậu.

Sơ Tranh xoay người nhặt chiếc áo lên, một lần nữa che lên đỉnh đầu Diệp Trầm.

Khoảng cách của người thiếu nữ cách cậu vô cùng gần, gần đến mức cậu có thể cảm giác được nhiệt độ trên người cô, Diệp Trầm có chút mất tự nhiên nên kéo chiếc áo xuống, đi trước vào trong.

Cậu ngồi xuống bậc thang bên trong, Sơ Tranh kéo cánh tay cậu: “Đứng lên.”

Diệp Trầm không nhúc nhích.

Sơ Tranh khom người xuống, hơi thở ấm áp phả lên khuôn mặt Diệp Trầm, hung dữ uy hiếp: “Cậu mà còn không đứng dậy, thì cứ tiếp tục ở trên sân thượng đợi đi.”

Diệp Trầm: “......”

Diệp Trầm nín nhịn, nửa ngày sau mới nghẹn ra được ba chữ: “Không có sức.”

Thật ra lúc nãy cậu đã dùng toàn lực để đứng lên rồi, tất cả chỉ vì không muốn bản thân mình quá chật vật trước mặt cô, lại khiến cô coi thường.

Nhưng bốn chữ kia của cô, lại bỗng làm toàn bộ sức lực trong cơ thể cậu đều bị rút cạn, bây giờ dù chỉ là một đầu ngón tay cậu cũng chẳng muốn cử động.

Sơ Tranh: “......”

Là con trai mà sao yếu sinh lý thế này?

Sơ Tranh đỡ Diệp Trầm đi xuống, đưa đến bệnh viện.

Diệp Trầm bị đánh lại cộng thêm dầm mưa, tinh thần còn bị tổn thương, khi đưa đến bệnh viện thì đã ngủ thiếp mất rồi.

Hơn chín giờ ngày hôm sau Diệp Trầm mới tỉnh lại.

“Tỉnh?”

Đầu Diệp Trầm còn có chút mông lung, tầm mắt chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ.

“Kỷ Sơ Tranh?”

Sơ Tranh ngồi bên cạnh cậu, tiếng nói điềm đạm như nước: “Vết thương trên người cậu xử lý xong rồi.”

Diệp Trầm chống tay xuống giường muốn ngồi dậy, nhưng cả người đều mềm oặt vô lực, thử đi thử lại nhiều lần cũng không dậy được, cậu nhìn sang Sơ Tranh đang ngồi vững vàng như núi kia...

Sơ Tranh: “......”

Nhìn tôi làm cái gì?

Có gì đáng nhìn?

Còn nhìn nữa!

Diệp Trầm buộc phải cất tiếng: “... Có thể đỡ tôi một chút không?”

Sơ Tranh yên lặng đặt chiếc điện thoại di động xuống, đỡ Diệp Trầm ngồi dậy, lại nhét thêm hai chiếc gối ra sau lưng để cậu dựa vào: “Tôi có phải người tốt không?”

Diệp Trầm: “......”

Nếu không phải tại cô thì cậu sẽ biến thành cái dạng này chắc? Cô còn không biết xấu hổ mà hỏi cậu chuyện có phải người tốt không à?

Sơ Tranh thấy cậu không trả lời, đang chuẩn bị lùi về thì đột nhiên Diệp Trầm nắm lấy cổ tay cô.

“Kỷ Sơ Tranh.”

“Buông tay.”

Diệp Trầm chẳng những không có buông ra mà ngược lại còn nắm chặt hơn mấy phần, nhưng mà đối với chút sức lực của cậu lúc này, Sơ Tranh đều có thể dễ dàng giằng ra. Diệp Trầm muốn kéo lấy cô ai ngờ lại làm cho cả cơ thể mình đổ nghiêng về phía trước, cuối cùng thì hoàn toàn nhào vào trong ngực Sơ Tranh.

Có lẽ Diệp Trầm chưa từng nghĩ sự việc lại thành ra thế này, nên vội vội vàng vàng buông cô ra, nằm trở lại trên giường bệnh, biểu cảm cả mặt cực kỳ mất tự nhiên, vành tai hình như còn đỏ ửng lên nữa.

Còn Sơ Tranh vẫn chỉ lạnh nhạt liếc nhìn, ánh mắt chăm chú của cô nhắm chuẩn đỉnh đầu cậu, mái tóc tuy lộn xộn, nhưng nhìn qua vẫn có vẻ siêu mềm, muốn sờ, muốn sờ, rất muốn sờ......

Cô cẩn thận vươn tay ra...

Dường như Diệp Trầm phát giác thấy, thoắt cái nhìn qua.

Sơ Tranh thuận thế sờ lướt qua mái tóc ngang trán một cái rồi xoay người ngồi xuống bên cạnh, cầm điện thoại lên chơi.

Diệp Trầm ngồi một lúc, lại khó chịu lên tiếng: “Hiểu lầm cô, là do tôi không đúng.”

Có người nói với cậu rằng cô đợi cậu ở trên sân thượng, nhưng khi cậu đến nơi thì lại là đám người kia đang đứng đợi ở đó.

“Ừ.” Sơ Tranh gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết.

Diệp Trầm: “......”

Đàn gảy tai trâu!

Tiếp đó Diệp Trầm hoàn toàn không có nói chuyện cùng với Sơ Tranh nữa.

Mãi cho đến lúc bác sĩ qua kiểm tra, Sơ Tranh bị gọi đi.

“Tình trạng bạn học của em không được tốt lắm.”

“Sắp chết sao?” Sơ Tranh mặt không đổi sắc hỏi.

“........” Bác sĩ xấu hổ toát mồ hôi: “Thế thì không có đến nỗi, nhưng tình trạng thân thể của cậu ấy không tốt lắm, thiếu dinh dưỡng, cộng thêm bản thân lại làm việc quá sức, nếu không điều dưỡng cho tốt thì về sau rất khó nói.”

“Hay là em liên hệ với người nhà của cậu ấy xem?” Bác sĩ nói nửa ngày mà vẫn không thấy Sơ Tranh phản ứng lại chút nào, cũng cảm thấy chuyện này có vẻ chẳng liên quan gì mấy với cô.

“ Không cần.”

Sơ Tranh để bác sĩ dựa theo tiêu chuẩn tốt nhất mà điều trị, không sợ tốn tiền, chỉ sợ không có nơi để đốt tiền mà thôi.

Bác sĩ bị cô làm cho ngẩn cả người, đây mà là bạn học sao? Có thể tiêu tiền đến mức này, sợ rằng không chỉ là bạn học đơn giản đâu nha!

Sơ Tranh xin nghỉ phép cho Diệp Trầm, cậu bị ép ở lại trong bệnh viện tiếp nhận tất tần tật các loại phục vụ lẫn điều trị toàn diện của bác sĩ.

Cuối cùng Diệp Trầm thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa, khăng khăng yêu cầu xuất viện, Sơ Tranh hỏi qua bác sĩ rồi mới chấp nhận đề nghị này.

Khi y tá đưa tờ hoá đơn đến thì Sơ Tranh vừa đi ra ngoài, vừa vặn Diệp Trầm cũng nhìn thấy, một xấp hoá đơn kia doạ tay cậu sợ đến run rẩy.

“Đi thôi.”

Sơ Tranh từ bên ngoài đi vào, tuỳ ý nhét đống giấy tờ vào cặp sách.

-

Diệp Trầm mới nghỉ phép có vài ngày, đến lúc đến trường lên lớp thì những lời đồn kỳ quái trước kia đã không còn nữa.

Thi thoảng lúc tan học Diệp Trầm lại nhìn thấy đám người Tam Mao đi bắt người, kéo vào nhà vệ sinh giáo huấn.

Tan học, Diệp Trầm đứng ở dưới lầu đợi Sơ Tranh.

“Học bù?”

Diệp Trầm lắc đầu, đưa cho Sơ Tranh một tờ giấy.

Là một tờ giấy ghi nợ.

“Sau này tôi sẽ trả lại cho cô.” Diệp Trầm nói

“ Không cần.”

Diệp Trầm nhíu mày: “Tôi không có lý do để tiêu không tiền của cô, hôm nay không học bù, tôi đi trước.”

Dường như cậu sợ Sơ Tranh sẽ cầm tờ giấy nợ nhét trả lại, nên tốc độ đi vô cùng nhanh.

Sơ Tranh nhìn tờ giấy nợ xem xét, rồi cầm lấy nó đút vào trong cặp sách.

“Chị Sơ Tranh!”

“Chị Sơ Tranh!”

Đám người Tam Mao từ từ chạy đến.

“Chị Sơ Tranh, ngày mai có mưa rào sấm chớp, chị bảo bọn em đi canh chừng cái này để làm gì ạ?”

“Ngày mai nghĩ cách dụ Kỷ Đồng Đồng lên sân thượng đi.” Sơ Tranh lời ít mà ý nhiều.

“Kỷ Đồng Đồng?” Tam Mao có hơi sợ: “Chị Sơ Tranh, đấy là em gái của chị đó a, bọn em mà đi đắc tội với cô ta, Kỷ gia...” Sẽ không qua cho bọn họ mất.

Cô không sợ nhưng mà chúng tôi sợ a!!

“Dùng não đi.”

Tam Mao: “... Chị Sơ Tranh, bọn em mà có thể động não thì mấy bài thi kia ít nhiều cũng có thể qua rồi? Còn cần đi làm tiểu lưu manh làm gì?”

Sơ Tranh: “......”

Cô thế nhưng không có lời nào để nói.

“Lấy danh nghĩa của Mạnh Nhiên mà hẹn.”

Bọn người Tam Mao bừng tỉnh ngộ ra: “Đã hiểu!”

Sơ Tranh nhắc nhở một câu: “Chú ý động tĩnh của Mạnh Nhiên.”

Đừng để những người không có hẹn mà đến, không khéo còn kéo luôn cả bản thân mình đi vào.

Một đám ngu ngốc.

*

Đại Đại:

Các bảo bối bỏ phiếu a ~

Cho các nàng trái tym to thiệt to nà ~~

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay