• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Aya Shinta - ayashinta

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

=========================

Thời điểm Diệp Trầm còn đang mải suy nghĩ lung tung thì cửa phòng bị đẩy ra, Sơ Tranh cầm hai bộ quần áo đi vào: “Thay đồ còn giặt.”

Mắt Diệp Trầm dò xét nhìn bộ quần áo.

“Đây là đồ của ai?” Cô là con gái, sao lại có quần áo con trai ở nhà?

“Mua.”

“...” Mua khi nào? Vừa nãy ra ngoài mua luôn sao?

Diệp Trầm nhìn đến nhãn mác còn chưa được xé trên y phục.

Quần áo này đúng là chưa có ai mặc qua.

Diệp Trầm nhìn bộ đồ dính trà sữa cùng nước bẩn trên người, quả thật hơi dơ dáy nên mặc lên người cũng không mấy thoải mái.

Cậu chần chờ nhận lấy, khô khan nhằn ra hai chữ: “... Cám ơn.”

Diệp Trầm đi vào phòng tắm tắm rửa, đổi quần áo rồi đi ra, khi đi ngang qua phòng ngủ, cậu bỗng nhìn thấy Sơ Tranh đang ngồi bên song cửa.

Cậu do dự một chút rồi gõ cửa đi vào.

Ngoài cửa sổ chính là ánh đèn lấp lánh của thành phố, đây là lần đầu tiên Diệp Trầm quan sát cảnh đêm của chốn phồn hoa này từ trên cao.

Tựa hồ... bóng tối thật ra cũng không quá đáng sợ đến thế.

Tay cậu hơi nắm chặt lại, rồi nói: “Thành tích của cô không tốt, tôi có thể giúp cô bổ túc thêm.”

Học bổ túc?

Cho cô?

Thành tích của cô rất kém cỏi sao?

Chẳng qua cô chỉ lười làm bài tập mà thôi...

Trước khi Sơ Tranh kịp từ chối, Vương Giả đã tuyệt vọng ngăn cản cô.

【 Chị gái nhỏ, chị đáp ứng đi mà! Để cậu ta nhìn thấy từng biến hóa của chị, biết chị mỗi ngày đều hướng về phía trước, cố gắng học tập thật giỏi rồi thành người tốt! 】

Sơ Tranh: “...”

Ngón tay Sơ Tranh nhéo nhéo cổ tay đến mấy lần, lạnh nhạt đáp một tiếng: “Được.”

Chẳng biết vì sao Diệp Trầm lại thở phào một hơi, cậu vuốt lòng bàn tay thì phát hiện tất cả đã đẫm mồ hôi.

-

Để học bổ túc thì dĩ nhiên Sơ Tranh lại càng thêm thân cận với Diệp Trầm.

Tan học cùng đi, có lúc cũng cùng đến trường.

Diệp Trầm không đi xe đạp Sơ Tranh cho, nếu không thì có khi còn truyền ra mấy lời đồn đãi bao nuôi gì đó luôn quá.

Thế nhưng những lời nói bóng gió truyền ra từ đám bạn học, lại cứ như hai người thật sự chuyện gì rồi vậy.

“Đồng Đồng, cậu nói Kỷ Sơ Tranh thật sự đang giao du với tên Diệp Trầm kia à?” Dương Thiến Thiến lôi lôi kéo kéo Kỷ Đồng Đồng, trong giọng nói tràn đầy nghi hoặc, không phải cô ta thích Mạnh Nhiên sao?

“Không biết.” Kỷ Đồng Đồng cười lắc đầu: “Chắc chị ấy chỉ vui đùa chút thôi.”

“Vui đùa chút thôi?” Dương Thiến Thiến quả thật không hiểu.

“Chị Sơ Tranh là người phóng khoáng mà.” Kỷ Đồng Đồng xem thường nói nhỏ: “Chị ấy luôn như vậy, cả thèm chóng chán, nên chị ấy lại càng thích anh Mạnh Nhiên hơn.”

“... Cô ta tranh giành học trưởng Mạnh Nhiên với cậu mà cậu còn cười được, cậu không đề phòng chút nào sao?”

Dương Thiến Thiến chỉ tiếc mài sắt không thành thép, kích động Dương Thiến Thiến thêm lần nữa.

“Anh Mạnh Nhiên thích ai... Cũng không phải là việc mình có thể khống chế.” Kỷ Đồng Đồng yếu ớt giải thích: “Vừa nãy thầy giáo gọi mình, mình đi trước nhé.”

Dương Thiến Thiến nhìn Kỷ Đồng Đồng rời đi, khóe miệng nhất thời cong lên, nhưng trong mắt lại tràn đầy chua xót. Người nào lại không biết Mạnh Nhiên yêu thích cô ấy chứ.

Kỷ Đồng Đồng cố ý nói lời kia cùng Dương Thiến Thiến vì cô ta biết, Dương Thiến Thiến nhất định sẽ đi nói ra ngoài.

Quả nhiên chỉ mới qua hai tiết học thì lời này đã truyền đến tai Diệp Trầm.

“Kỷ Sơ Tranh không mặc đống quần áo kỳ quái nữa thì thật ra cũng rất đẹp nha.”

“Không phải sao, còn xinh đẹp hơn cả Kỷ Đồng Đồng đấy.”

“Nhưng thằng nhãi Diệp Trầm kia đúng là vận may không dứt, không biết nó đã dụ dỗ Kỷ Sơ Tranh thế nào, hay là nó nhìn trúng việc Kỷ Sơ Tranh có tiền nhỉ?”

“Xì, cậu chưa nghe nói gì sao? Kỷ Sơ Tranh thích Mạnh Nhiên, còn Diệp Trầm... phỏng chừng chỉ là vui đùa nhất thời thôi.”

“Nói thế nào đi nữa thì người ta cũng đường đường là một thiên kim đại tiểu thư, sao có thể để ý đến loại người như Diệp Trầm, ngoại trừ thành tích ra thì chẳng còn gì khác chứ?”

Rầm!

Cửa phòng đột nhiên bị người dùng lực mở phanh ra, mấy học sinh đang nghị luận ở bên ngoài cũng đồng thời câm miệng.

Diệp Trầm u ám bước ra, tiến tới bồn rửa tay, xả nước xối ào ào, làm mấy học sinh kia hơi lui về sau một bước.

Diệp Trầm quét mắt nhìn bọn họ, rồi không nói tiếng nào ra khỏi WC.

Mấy nam sinh kia tự nhiên chà xát cánh tay mình.

WC vốn đã âm lãnh, lúc này dường như còn lạnh lẽo hơn.

Buổi chiều lên lớp, Diệp Trầm không có chút tâm trạng nào mà nghe giảng, tâm tình cậu buồn bực, mấy câu nói kia như đang không ngừng vang vọng bên tai.

Cô ta đối với mình tốt như vậy, quả nhiên vẫn chỉ để vui đùa mà thôi.

Tốn cũng nhiều công sức như vậy cơ à...

Trải qua nhiều chuyện thế rồi, có ai sẽ thật lòng đối đãi với mày? Bọn họ chỉ muốn xem chuyện cười của mày thôi, Diệp Trầm à... Mày mau tỉnh lại đi!

Diệp Trầm siết chặt cây bút, nặng nề đen tối đan kín đáy mắt của cậu. Cậu rũ hàng mi, ngăn trở lại toàn bộ tâm tình bên trong rồi lấy sách bài tập ra, bình tĩnh làm hai đề mục.

Tan học.

Diệp Trầm thu dọn đồ đạc rời đi, lúc ra khỏi phòng học thì bị một người đụng vào. Người kia thấy rõ là cậu liền nhỏ giọng nói: “Kỷ Sơ Tranh chờ cậu ở trên sân thượng nhà thí nghiệm.”

Nói xong liền chạy mất.

Diệp Trầm hơi nhíu mày nhìn về phía nhà thí nghiệm, nhấc chân bước về phía cổng trường.

-

“Sơ Tranh về rồi à?”

Sơ Tranh vừa vào cửa đã thấy một phu nhân xinh đẹp đang mỉm cười nghênh đón.

Cô ở nhà cũng nhiều ngày như vậy rồi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người mẹ kế này.

Mẹ kế nhìn thấy sự biến đổi hoàn toàn của cô cũng khá kinh ngạc, có điều rất nhanh đã tỏ ra bình thường, tự nhiên cất lời: “Dáng người Sơ Tranh cũng rất đẹp, tình cờ thay đổi hình tượng mà cũng đem lại ấn tượng khác hẳn.”

“Sắp ăn cơm rồi, con nhanh đi tắm rửa nhé.” Kế mẫu nở nụ cười nhu hòa, đến cả đầu mày khóe mắt cũng tràn ngập sự trìu mến.

Sơ Tranh: “...”

Quá sức ghê gớm.

Nhà giàu thật lắm kẻ diễn trò*.

(*Nguyên văn là: Hí tinh - 戏精 - chỉ con hát trong hình thức hí kịch, diễn xướng thời xưa)

Có thể xử lý không?

【......】Không thể không thể không thể không thể!!

Kỷ Đồng Đồng được Mạnh Nhiên đưa về, không biết làm sao mà đầu gối bị thương. Chút vết thương cỏn con này, Sơ Tranh thấy đến dám băng cá nhân cũng chẳng cần.

Thế mà hai người kia lại cứ ở trước mặt Sơ Tranh mà trình diễn một màn tình cảm ân ái.

Sơ Tranh lạnh te đi lên lầu, nhường luôn sân khấu cho bọn họ.

Chờ Mạnh Nhiên rời đi, Kỷ Đồng Đồng lập tức kéo mẹ kế ra nói chuyện.

“Mẹ, mẹ có nhìn thấy không, cô ta cứ như đã biến thành người khác vậy.” Trước đây nếu là trông thấy Mạnh Nhiên cùng mình đồng thời trở về, Sơ Tranh đã sớm gây sự nháo nhào lên.

“Ừ.” Mẹ kế gật đầu: “Nếu con không chụp rồi gửi trước cho mẹ một bức ảnh, thì hôm nay khi con bé kia vào cửa, suýt chút nữa mẹ cũng không nhận ra.”

“Cũng không biết làm sao cô ta lại đột nhiên thay đổi... Trước đây cô ta ngu xuẩn thế cơ mà, tùy tiện khích bác đôi lời đã mắc câu... Mẹ, không phải cô ta đã biết gì rồi chứ?” Trong lời nói của Kỷ Đồng Đồng nhiều thêm mấy phần lo lắng.

Mẹ kế khẽ nhíu mày: “Gần đây cha con phải đi công tác, thêm một thời gian ngắn nữa mới trở về, chúng ta cứ quan sát kỹ càng trước đã.”

Kỷ Đồng Đồng gật đầu biểu thị đã biết.

Hai mẹ con họ nthầm thì nói chuyện ở trong phòng một hồi lâu, lúc Kỷ Đồng Đồng rời đi, mẹ kế lại kéo cô ta hỏi: “Con cùng Mạnh Nhiên thế nào rồi?”

Trên mặt Kỷ Đồng Đồng lộ ra mấy phần đắc ý: “Mẹ yên tâm, bây giờ thì con nói gì Mạnh Nhiên cũng nghe nấy.”

“Vậy thì tốt.”

Kỷ Đồng Đồng vừa nghe điện thoại vừa bước về phòng mình thì bỗng va phải Sơ Tranh ở trong hành lang, Kỷ Đồng Đồng kinh ngạc, lập tức cúi đầu, nắm chặt điện thoại di động rồi chạy về phòng.

Trên hành lang yên tĩnh, lúc nãy khi Kỷ Đồng Đồng đi qua, Sơ Tranh vừa vặn nghe thấy hai chữ “Diệp Trầm“.

Lúc tan học xế chiều nay, cô đợi ở cổng trường tới gần nửa giờ mà Diệp Trầm không có xuất hiện.

Cậu cũng không có di động, Sơ Tranh sai Tam Mao vào trường tìm thì học sinh trực nhật nói rằng cậu đã đi về từ sớm rồi.

Trường học còn có cổng sau, Sơ Tranh cho rằng cậu có việc nên đã đi lối đó về thẳng nhà.

Có điều...

Sơ Tranh thu lại bàn tay đang đặt trên chốt cửa, quay đầu nhìn về hướng phòng Kỷ Đồng Đồng.

*

Lời Đại Đại:

Một tuần mới lại đã bắt đầu, mọi người mau bỏ phiếu vote a ~

Yêu các nàng, tim tim ~~

================

Cẩm Tú team:

Team vẫn đang tìm beta và editor đi lạc:3

Bạn nào có hứng thú xin hãy ứng tuyển inbox bọn mình nha:3

chiu chiu (づ ̄ ³ ̄)づ

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay