Vô Tận Vũ Trang

Chương 10: Q.2 - Chương 10: Uy tín




Dọc theo thị trấn nhỏ một đường hướng đông bắc tiến lên, không lâu sau rốt cục gặp được sông nhỏ.

Ôn Nhu ngồi xổm xuống, đồng thời nắm tay phải giơ lên, đại biểu phía trước có quân địch, tất cả mạo hiểm giả đều nằm xuống.

Dùng kính viễn vọng quan sát một hồi, thanh âm Ôn Nhu truyền đến: “Bên kia bờ sông có ước chừng bốn mươi tên lính Đức, có ba chỗ trọng điểm hỏa lực, một khẩu pháo nhỏ, không có xe tăng.”

“Phòng vệ không phải rất mạnh.” Hồng Lãng nhẹ nhàng thở ra.

“Vấn đề là chúng ta cần qua sông mới có thể công kích bọn hắn được. Tất cả mọi người đều là mạo hiểm giả độ khó ban đầu, so với tân thủ không khá hơn bao nhiêu, năng lực cường hóa có hạn, các ngươi có mấy người có thể chạy qua sông đây? Có mấy người có thể bảo chứng chính mình lúc qua sông không bị công kíc?. Hồng Lãng, đạo cụ chống đạn ba mươi phát kia của ngươi, bị đại liên quét qua hai lượt, đoán chừng liền tạch, không sai chứ?” Ôn Nhu khẽ cười nói.

Hồng Lãng ngẫm lại cũng gật: “Chi bằng trước dùng ống phóng rốc-két tiêu diệt mấy chỗ trọng điểm hỏa lực có tính uy hiếp.”

“Ta cự tuyệt.” Không nghĩ tới chính là, Thẩm Dịch một ngụm chối phăng.

Hồng Lãng ngẩn người: “Vì cái gì?”

Thẩm Dịch lạnh lùng trả lời: “Ta hao hết lời lẽ tập trung tất cả lại, là muốn nhờ lực lượng mọi người, không phải muốn làm chúa cứu thế cho tất cả mọi người theo ta lăn lộn. Các ngươi nghĩ sao ta không cần biết, hoả tiễn của ta nhất quyết chỉ dùng bắn xe tăng, dù sao đạn hỏa tiễn cũng có hạn.”

Xe tăng cho điểm Huyết Tinh, những ụ hỏa lực này cũng không hào phóng như vậy, Thẩm Dịch không muốn dùng tài nguyên có hạn vào chỗ không có hồi báo.

Bất quá lời này của hắn cũng đúng thôi, nếu như ba nơi trọng điểm hỏa lực cùng khẩu pháo kia đều bị Thẩm Dịch một người bắn điệu rơi, những người khác quả thật toàn theo chân Thẩm Dịch ăn no rượu say, thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy?

“Xem ra ngươi đã sớm hạ quyết tâm, sau khi qua cửa ải này, lại đi hoàn thành nhiệm vụ tùy chọn rồi hả?” Vẫn là Kim Cương tâm tư nhanh nhẹn, lập tức đoán được Thẩm Dịch định làm tiếp nhiệm vụ tùy chọn, nếu không chẳng cần cân nhắc vấn đề thiếu thốn đạn hỏa tiễn. Thực không nghĩ ra bộ dáng ngốc tử như hắn, sao có thể có tâm tư linh hoạt đến vậy, đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài a.

Thẩm Dịch gật gật đầu: “Ta không biết trong mắt các ngươi coi Huyết Tinh đô thị là thứ tồn tại gì, nhưng trong mắt ta, nó chính là một trò chơi. Có thể khẳng định là, trò chơi cũng tốt, nhân sinh cũng thế, đều tồn tại một cái vấn đề tuần hoàn cơ bản nhất. Chính là tuần hoàn tốt đẹp cùng tuần hoàn ác tính. Vận khí của ta xem ra không tệ, khởi điểm so mọi người cao hơn một chút, thân là nhân vật mới, lúc đi vào có khởi bước tốt. Nếu như dưới loại tình huống này, ta còn không dám đối mặt khiêu chiến, chẳng khác nào thả chậm tốc độ tiến bộ của mình. Có thể thấy được, độ khó của nhiệm vụ thế giới là luôn luôn tăng trưởng. Không nhân lúc này dốc sức liều mạng tăng lên chính mình, để cho thực lực của mình tiến bộ nhanh hơn nhiệm vụ thế giới tăng lên độ khó, như vậy thật vất vả thành lập được một điểm khả năng tuần hoàn tốt đẹp, liền sẽ lập tức theo lần lượt độ khó nhiệm vụ tăng lên, đến cuối cùng chuyển hóa thành tuần hoàn ác tính. Ngoài ra, độ khó của nhiệm vụ hiển nhiên cũng có khác biệt, càng là nhiệm vụ độ khó ban đầu, hoàn thành càng dễ dàng, càng đi về phía sau, nguy hiểm cũng lại càng lớn. Như nhóm chúng ta bây giờ đang ở độ khó ban đầu đều sợ đầu sợ đuôi không dám mạo hiểm, về sau liền dứt khoát đừng lăn lộn.”

“Nhưng giống như anh cũng sẽ để cho mình lúc giai đoạn đầu rơi vào trong nguy cấp, có thể sẽ chết rất sớm.” Ôn Nhu nói.

Thẩm Dịch cười khẽ: “Chết sớm một hai tháng cùng chết muộn một hai tháng có cái gì bất đồng sao? Nếu như không thể sớm một chút cường đại lên, còn không bằng chết sớm một chút, tránh khỏi phải mang vạ.”

Mọi người không nói gì.

Đúng vậy a, không dám mạo hiểm, nhiều nhất tránh được lúc này đây, cũng rất khó tránh thoát tiếp sau. Đã sớm muộn gì cũng chết, còn không bằng tận khả năng tiếp nhận khiêu chiến cực hạn trong giai đoạn đầu, rèn luyện dũng khí đối mặt khó khăn, đồng thời còn có thể khiến bản thân mạnh lên không ngừng, hoàn thành tuần hoàn tốt đẹp như lời Thẩm Dịch.

“Được rồi, lần này không cần hoả tiễn, mọi người cùng nhau nghĩ biện pháp, nhìn xem làm sao có thể vượt qua khúc sông kia, phát động công kích kẻ địch. Ta đề nghị, đưa mấy người công kích cận thân hệ nhanh nhẹn đi qua.” Hồng Lãng nói.

“Ta ủng hộ, nếu có ai có loại năng lực tinh thần che đậy thì tốt rồi.” Ôn Nhu nói.

Đáng tiếc, lần này 22 mạo hiểm giả không có lấy một người có được loại năng lực này. Trừ phi ở trong một nhóm đoàn đội có thể tin cậy, bằng không loại năng lực phụ trợ giúp người làm niềm vui này lúc đầu là không được hoan nghênh nhất đấy.

Mấy người bọn hắn tranh luận cũng không phải là không có mạo hiểm giả nghe được, một kẻ mạo hiểm nói khẽ: “Ta là cường hóa phương hướng nhanh nhẹn, có được tiềm hành sơ cấp, không cần lo lắng bị kẻ địch phát hiện.”

Thẩm Dịch nở nụ cười, vỗ vỗ bả vai người vừa lên tiếng: “Tính ngươi một người, chúng ta cần thêm ít nhất ba người, đồng thời khống chế được ba điểm hỏa lực cùng khẩu pháo kia. Bốn tiên phong mỗi người mang một kiện đạo cụ chống đạn, không có thì mượn dùng một chút, yên tâm, tại đây nhiều người như vậy, không ai dám quịt nợ.”

Hồng Lãng ném đạo cụ chống đạn của mình cho mạo hiểm giả kia: “Ngươi dùng của ta, đừng có cmn hăng quá, tiêu hao quá nhiều là ngươi biết tay ta, sau khi tiêu diệt điểm hỏa lực liền rút lui, còn dư lại giao cho chúng ta.”

Trong 22 mạo hiểm giả rất nhanh tìm ra bốn tiên phong. Một tên thích khách am hiểu ẩn nấp, một tên chuyên gia lặn, một tên tinh thông ngụy trang, còn một tên thì có một đôi giày chớp nhảy kèm theo kỹ năng gọi chớp lóe, một khi phát động có thể trực tiếp thông qua chớp lóe đưa mình đến bờ bên kia, nhưng đáng tiếc chính là trang bị đẳng cấp thấp, thời gian chờ quá dài, một ngày chỉ có thể sử dụng một lần.

Bốn người này đều có phương pháp nhanh chóng ẩn giấu tiếp cận kẻ địch thuộc về mình, sau khi đeo lên đạo cụ chống đạn mượn, hướng bên kia bờ sông mà đi.

Tên có được giày tốc độ nhanh nhất, chỉ lóe lên một cái, người đã tới địa điểm chỉ định bên bờ bên kia, sau đó chui trong bụi cỏ nằm yên không nhúc nhích. Đợi ba người khác trước sau lên bờ, bốn người dựa theo phương vị trước đó phân phối, hướng bốn điểm công kích chỉ định lặng lẽ mò mẫm.

Tràng cảnh thế giới Market Garden, chân chính khó khăn là vô cùng vô tận lính Đức cùng với vũ khí cận đại uy lực mạnh, thế nhưng bản thân tố chất của binh sĩ so với đám người mạo hiểm trải qua cường hóa hiển nhiên vẫn kém một mảng lớn.

Môt khì bị đám người mạo hiểm tìm được chỗ đột phá, như vậy vượt qua tuần tra cũng không phải rất khó khăn.

Quả nhiên, bốn mạo hiểm giả sau khi đến địa điểm chỉ định, đồng thời ra tay phủ đầu. Ba ụ hỏa lực cùng một khẩu pháo lập tức bị phá hủy. Lính Đức sau khi tao ngộ tập kích, kêu Alla Alla loạn cả lên, bờ sông nhỏ lập tức vang vọng thanh âm thương hỏa náo nhiệt.

18 kẻ mạo hiểm bên kia bờ sông, đồng thời trong tay giơ lên vũ khí đặc thù, điên cuồng bộc lộ hỏa lực với bờ bên kia.

Người mạo hiểm mang phép Trời giáng cuồng lôi kia đang định phóng thích pháp thuật, không nghĩ tới lại bị Thẩm Dịch một cái bắt gọn hai tay y kêu lên: “Đồ ngốc nhà ngươi, pháp thuật của ngươi tiêu hao tinh thần lực nhiều lắm. Lưu sức mạnh mà dùng tại thời khắc mấu chốt, đối diện chỉ có hơn mười người như vậy, ngươi dùng cái rắm a!”

Người mạo hiểm này từ nhỏ trấn đi theo mọi người một đường tới đây, cơ hồ không có cơ hội phát uy, chỉ xem Thẩm Dịch bốn người bọn họ thương thảo kế hoạch tác chiến, chỉ huy mọi người, đùa nghịch đủ uy phong. Thời khắc này thật vất vả chờ đến cơ hội có thể một phen rạng rỡ mặt mày, không nghĩ tới lại bị Thẩm Dịch mắng to, y phẫn nộ nói: “Ngươi cũng không phải sếp lão tử, tại sao ta phải nghe lời ngươi?”

Nghe xong lời này, Thẩm Dịch bắt đầu cười hắc hắc.

Lúc này, lính Đức bờ bên kia dưới công kích của đám người mạo hiểm, đã chết được không còn thừa mấy, còn lại mấy tên vẫn đang dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, lại bị bốn gã đột kích tiên phong kia ỷ vào đạo cụ chống đạn trên người từng chút tiến lên giết chết. Vài tên mạo hiểm giả cho mượn đạo cụ chống đạn nhìn trên người bọn họ bạch quang lóng lánh, kêu lên một tiếng đau lòng. Người khác trúng đạn, tựu giống như chính mình trúng đạn, bọn hắn từ hồi tiến vào thế giới Huyết Tinh này đến nay, lần đầu tiên trong đời quan tâm tới an nguy của người khác.

Không muốn nhiều lời nữa, Thẩm Dịch vỗ vỗ đầu vai người mạo hiểm kia bảo: “Ngươi nói rất có đạo lý, ta đích xác không phải sếp của ngươi, không có tư cách ra lệnh ngươi.”

Nói xong, hắn đột nhiên hung hăng đánh một quyền vào bụng dưới người mạo hiểm nọ, đánh y đến mức ngồi co lại giống con tôm, dùng Linh Hỏa Thương trong tay vững vàng chĩa ngay đầu y, khẩu khí Thẩm Dịch âm lãnh lành lạnh: “Ngươi có năng lực thì tự mình đi mà hoàn thanh nhiệm vụ, đừng cmn đi theo chúng ta tới a! Ngươi đã không có ý định nghe chỉ huy, giữ lại ngươi làm gì? Còn không bằng một súng bắn chết ngươi cho rảnh nợ, ngươi nói xem?”

“Ngươi…” Người mạo hiểm kia đau đến toàn thân đổ mồ hôi, một câu đều không nói nên lời. Một quyền này của Thẩm Dịch lực lượng không lớn, nhưng đánh thẳng chỗ yếu của y, y là người thiên về tăng trưởng tinh thần, từ khi đạt được quyển trục Trời giáng cuồng lôi về sau, vì để dùng pháp thuật này, tất cả điểm Huyết Tinh đều dùng để thêm tinh thần, năng lực kháng đòn của thân thể cơ hồ không có cường hóa, bởi vậy hoàn toàn không chịu nổi một quyền này. Thời khắc này chỉ có thể nhịn lấy đau nói: “Ta chỉ là muốn… chỉ là muốn giúp mọi người chia sẻ mà thôi.”

“Vậy thì nghe lệnh làm việc.” Thẩm Dịch lạnh lùng nói. Hắn chú ý tới bên cạnh có mấy mạo hiểm giả trên mặt không cho là đúng, hiển nhiên vẫn là không phục mình lắm.

Hồng Lãng dĩ nhiên cũng phát hiện tranh chấp, một súng bắn chết tên lính Đức xa xa cuối cùng, sải bước đi tới, mắt lạnh nhìn hết thảy phát sinh, nói với tất cả mạo hiểm giả: “Nhắc nhở mọi người một chút, đây là tràng cảnh hợp tác tiến công, mọi người chỉ có ôm thành đoàn mới có hi vọng sống sót. Thẩm Dịch nói không sai, năng lực công kích phạm vi lớn không nên tùy tiện lãng phí, thép tốt đắc dụng trên lưỡi đao, không phải sao? Trừ phi ngươi nắm chắc thả ra mười mấy cái kỹ năng mặt không đỏ hơi thở không gấp! Bất quá các ngươi ai có làm được như vậy, cũng không cần lăn lộn tại độ khó ban đầu này nữa.”

Kim Cương thì nói thẳng: “Chúng ta không cần tất cả mọi người nghe lệnh chúng ta, nhưng nếu cự tuyệt tiếp nhận mệnh lệnh thì, mời ly khai đoàn đội của chúng ta.”

Một đám mạo hiểm giả gặp hai người này lên tiếng, ai cũng không nói gì.

Vẫn là Ôn Nhu cười lạnh nói: “Như thế nào? Nhiệm vụ còn chưa hoàn thành kìa, nội chiến đã muốn bắt đầu sao?”

Thẩm Dịch cười nói: “Không, chỉ là loại bỏ trước nhân tố không an phận mà thôi, dù sao đằng sau chúng ta còn phải đi một quãng đường dài.”

Kim Cương lạnh lùng nói: “Giờ thì mau qua sông thôi, cho mọi người một đề nghị, nếu có ai muốn làm một mình, hoặc là tự tổ chức thành đoàn đội, cũng có thể tự rời đi. Nhưng nếu ai đi theo sau mông chúng ta chờ kiếm tiện nghi, lại không muốn trả giá, cái kia thật có lỗi, ta sẽ giải quyết hắn đầu tiên.”

Phải ngay lúc đầu xác lập địa vị, bảo đảm uy tín, nếu không chiến đấu tiếp theo không có cách nào đánh được. Đây là Thẩm Dịch, Hồng Lãng, Kim Cương cùng Ôn Nhu đồng thời nghĩ tới. Còn những người khác có tức giận hay không, đó lại là một chuyện khác.

Quân Đức bên bờ sông đã bị dọn dẹp sạch sẽ, vậy mà có một gã sĩ quan Đức rơi ra một cái rương nhỏ màu xám tro.

Mở ra xem, là một thanh tiểu liên Schmeisser cùng vài ba hộp đạn, giá trị 300 điểm Huyết Tinh.

Thẩm Dịch thế mới biết, hóa ra những người Đức này cũng là sẽ rớt rương hòm đấy, chỉ có điều phải cấp bậc sĩ quan mới được, hơn nữa tỉ lệ rớt cực thấp, vật phẩm ban thưởng cũng cực kém.

Vô cùng hoài niệm nhiệm vụ tân thủ ban thưởng phong phú!

Tiêu diệt toàn bộ nhóm người Đức này về sau, một đám người nhanh chóng thông qua sông, trốn vào khu rừng nhỏ trước khi đại quân Đức Quốc Xã đuổi tới.

Trên đường, anh chàng mạo hiểm giả được Thẩm Dịch dùng thuật trị liệu cứu chữa chạy đến cạnh Thẩm Dịch nói: “Trầm đại ca, mạng của tôi là anh cứu, tôi nghe lời anh, anh nói làm cái gì thì ta làm cái đó.”

“Cậu tên gì?”

“Tôi gọi A Sinh, người Hồng Kông. Tiếng phổ thông là tôi bỏ ra 50 điểm Huyết Tinh học đấy, thế nào, có lưu loát không?” A Sinh cười hắc hắc.

Thẩm Dịch dừng bước lại: “Vậy thì tốt, mệnh lệnh thứ nhất của tôi chính là: Trong lúc hành động, ít nói lời vô ích.”

A Sinh le lưỡi, không dám nhiều lời nữa.

Một đám mạo hiểm giả sau lưng có người nhỏ giọng thầm thì: “Móa nó, có cái gì hay mà chảnh chứ? Không phải là có que súng dởm, thêm một ống phóng rốc-két mà thôi.”

Thanh âm Hồng Lãng lạnh như băng vang lên đằng sau: “Ta đề nghị các ngươi tốt nhất chớ chọc hắn, tên kia giết người như ngóe đấy.”

Một kẻ mạo hiểm khinh thường nói: “Nơi này có ai không phải giết người như ngóe?”

Hồng Lãng cười nhạo: “Ta nói chính là trước khi vào Huyết Tinh đô thị kìa, ngu ngốc.”

Lỗ tai Ôn Nhu khẽ động một chút, rất mẫn cảm bắt được những lời này, đầy thâm ý liếc nhìn Thẩm Dịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.