Vợ Ngốc - Dương Nhạ Uyển

Chương 4: Chương 4




Tiếp 4

“Em chết đi chồng có yêu em không? “

Anh nhìn cô đôi mắt thoáng động nhưng nhanh chóng buông lời lạnh lùng:

“Cô chết đi thì tôi sẽ suy nghĩ xem có thể bố thí cho cô một ngày yêu? “

Ả ta sợ sệt ôm cánh tay anh nói:

“Anh ơi em sợ.Em sợ nó lại muốn giết em “

Anh vỗ về an ủi ả:

“Con ngốc này dám làm bậy một lần nữa anh liền cho nó biết thế nào là địa ngục em không phải sợ “

Ả ta ngoài mặt lo lắng nhưng trong lòng không ngừng tính toán,âm mưu hại chết cô lần 2.

Cô nhìn ả đôi mắt long lanh nói:

“Là chị tự đâm kéo vào người mình.Là chị tự làm chị chảy máu.Sao chị là người lớn mà lại đổ thừa cho em “

Mặt ả uất ức nói:

“Cô thật đáng sợ,cô giả ngây thơ,cô muốn hại chết tôi,giờ cô còn lật mặt như vậy,tôi thật nể phục cô “

Cô vẫn tiếp tục nói:

“Là chị lỗi là ở chị.Chị đừng nói em như thế.Em không có làm gì chị “

Anh tức giận tiến lại tát mạnh vào mặt cô,gằn giọng nói:

“Câm mồm lại cho tôi.Cô đừng nghĩ ai cũng rắn độc như cô “

Lão quản gia lúc này không nhịn được lên tiếng can ngăn:

“Cậu chủ đừng đánh tiểu thư nữa. Tiểu thư vừa xuất viện sức khỏe còn rất yếu...Mong cậu chủ đừng chấp nhặt tiểu thư “

Anh không nói gì đi lại ôm ả tiến lại bàn ăn để lại mình cô đang bất động.

Cô hôm nay không khóc.Không phải là không đau. Mà nơi trái tim co thắt lại khiến cô không thể khóc.Cô cất giọng non nớt:

“Chồng không thương em “

Lão quản gia nuốt nước mắt vào trong.Cùng người giúp việc đỡ cô lên phòng.

Trước khi ra khỏi phòng lão không ngừng căn dặn cô:

“Khiết Nhi tiểu thư phải ngoan không được ra ngoài.Đợi lão đem cháo lên cho cô “

Cô ngoan ngoản gật đầu.

Khi mọi người đi khuất giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

.....

Đêm Hôm Ấy

Cô mặc trên người một chiếc đầm trắng.Mái tóc dài xõa bung ra.Cô tiến đến phòng ngủ cuả anh gõ cửa.Đôi mắt trong veo cô nhìn anh thỏ thẻ:

“Chồng đi cùng em lên đây được không? “

Anh nhìn cô thoáng bất ngờ. Khẻ nhìn lên giường thấy ả đã ngủ.Anh không biết tại sao nhưng lại gật đầu.

“Cô đưa tôi đi lên đây làm gì? “

Trên sân thượng gió lộng.Mái tóc cô tung bay trong gió.Cô nhìn anh hỏi:

“Chồng nói nếu em chết đi thì chồng sẽ yêu em một ngày đúng không? “

“Ừ “

Cô đi lùi ra đằng sau nhìn anh cười nói:

“Vậy bây giờ em chết nhé? “

Anh đôi mắt khẻ sửng.Lời nói cũng như câu hỏi:

“Con ngốc này cô tính làm gì?”

“Chồng hứa đi.Em mà chết là chồng phải yêu em đấy! “

“Cô bị điên à.Mau dừng lại “

Cô vẫn cứ lùi khi đã đến thành sân thượng,cô dừng lại,đôi mắt ngây ngô nhưng lại đầy tình cảm cô thỏ thẻ:

“Em xem trên ti vi.Chỉ cần ngã trên đây xuống là sẽ chết.Vậy bây giờ em chết nhé.Chồng nói yêu vợ đi “

Anh nhếch môi cười.Nhìn cô trả lời:

“Vậy cô chết đi.Thì tôi sẽ xem xét xem có nên yêu cô hay không “

Cô nhìn anh tha thiết.Nói như khẳng định:

“Vậy em chết nhé “

“Ừ “

“Vậy chồng phải yêu em đấy “

“Chỉ cần cô không còn tồn tại thì tôi sẽ yêu cô “

Cô nhắm dần mắt lại đôi chân dần lùi..........Liệu Khiết Nhi có chết?

Hết chương 4

Nhớ bình chọn Sao nhé

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.