Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Chương 99: Chương 99




Kelly nhảy ra khỏi biệt thự Hàn gia, cô không muốn Hàn Thế Bảo vì cô mà phài đối diện với nguy hiểm. Đây là thù hận giữa cô và bọn chúng, những kẻ đã cướp đi người thân của cô… nay lại chính là bé con còn chưa thành hình trong bụng cô. Kelly không muốn nhìn thấy người mà cô yêu quý phải vì cô mà gặp nguy hiểm nữa… việc của cô, cô sẽ tự mình giải quyết… ân oán hận thù kia, không thể dây dưa không dứt mà liên lụy đến bao nhiêu người.

Hàn Thế Bảo quay về biệt thự Hàn gia sau cuộc họp buổi sáng và làm một số thủ tục để chính thức giao lại The Win cho Win đảm trách vai trò tổng giám đốc. Anh tin rằng với sự giúp sức của Tú Anh thì Win sẽ nhanh chóng làm quen với trọng trách trên vai... còn anh sẽ giấu cô ở một nơi mà Hàn phu nhân không thể nào tìm thấy nữa… sau khi kế hoạch của anh kết thúc, mọi thứ sẽ trở nên bình yên.

- Baba đã về. - Tiểu Hân từ bên trong chạy ra ôm Hàn Thế Bảo mừng rỡ reo lên.

Hàn Thế Bảo bế con gái trên vai, nhẹ nhàng hỏi:” Mẹ đâu rồi.”

- Mẹ bảo mẹ mệt muốn nghĩ ngơi, không muốn baba làm phiền. - Tiểu Hân nhớ lời Kelly dặn dò mà nói, trong câu nói có chút lúng túng.

Anh lại không để ý đến thái độ lúng túng đó của Tiểu Hân, nghe con gái nói vậy cũng không làm phiền Kelly, nghĩ rằng cô có lẽ vẫn còn buồn bã sau khi mất đi đứa trẻ trong bụng. Anh không bước vào phòng ngủ mà đi qua bên phòng làm việc.

Màn đêm buông xuống, không gian tĩnh lặng bên ngoài biệt thự Hàn gia… bóng của người đàn ông in dài xuống mặt đất mang màu xanh của cây cỏ. Một hình bóng trầm tư đầy nét ưu phiền, anh đốt một điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi dài… Hàn Thế Bảo rất ít khi động đến những thứ này, nhưng hiện tại có quá nhiều việc khiến anh cần phải giữ tỉnh táo mà suy nghĩ.

- Hàn tổng, những thứ đó không tốt cho sức khỏe đâu. - Tú Anh từ phía sau bước đến, nhìn thấy điếu thuốc lá trên tay Hàn Thế Bảo liền nói. - Tôi biết hiện tại có quá nhiều việc khiến anh lo lắng, nhưng mọi thứ đang đi đúng hướng mà chúng ta dự liệu… anh không nên quá lo lắng.

Hàn Thế Bảo không quay đầu lại, ánh mắt anh hướng về ánh sáng màu vàng trên chiếc đèn le lói ngoài sân. Chiếc đèn sáng thu hút hàng trăm con thiêu thân lao vào nó không màn sống chết.. cuộc đời cũng như vậy, ai ai cũng muống chạy theo những thứ le lói phía trước nhưng đâu biết con đường chết đang trải dài trước mắt. Còn anh, anh không chọn ánh sáng đó… con đường anh chọn rất khác nhưng vì trách nhiệm vì lời hứa, anh buộc phải đi vào con đường hiện tại… đã là con người, ai ai cũng có cảm giác mệt mỏi.

- Tú Anh, ngày mai cậu thay tôi đưa Kelly và Tiểu Hân đến nơi này. - Hàn Thế Bảo đưa vào tay Tú Anh một địa chỉ.

- Anh quyết định sẽ mạo hiểm sao? - Tú Anh nắm chặt tờ giấy kia mà nói.

- Không còn cách nào khác, tôi không muốn để bất cứ ai vì chuyện này mà gặp nguy hiểm nữa… một mình Tuấn Anh đã là quá đủ. - Hàn Thế Bảo lắc đầu, nét mặt anh lộ nét đau buồn.

- Không còn cách nào sao, Hàn tổng.

Anh đưa một tay vỗ vỗ vào vai Tú Anh khẽ đáp:” Nếu tôi thật sự kém may mắn… cậu hãy giúp tôi chăm sóc bọn họ… đây là mảnh ghép của cha nuôi đã để lại cho tôi trước khi ông ấy mất đi, nếu tôi không thể quay về hãy đưa nó cho Kelly… cô ấy sẽ biết phải làm điều gì.”

Tú Anh nhận lấy mạnh mãnh ghép, anh nhìn vào không thể nào hiểu được là mảnh ghép này đang viết những gì. Nhưng là của Hàn tổng đã giao phó, anh nhất định phải giữ gìn cho thật kĩ càng.

Hàn Thế Bảo bước vào bên trong ngôi biệt thự xa hoa của nhà họ Hàn, anh bước đến cửa phòng ngủ khẽ nhẹ nhàng mở cánh cửa ra mà nhìn vào bên trong. Anh nhìn thấy Kelly đang nằm trên giường mà đắp chăn kín cả người… Hàn Thế Bảo không hề mảy may có chút nào nghi ngờ, anh đứng đó lặng người đôi chút rồi cũng khẽ đóng cánh cửa kia lại mà quay lưng đi. Anh nào đâu hay biết, Kelly đã hành động từ trước khi anh rời khỏi Hàn gia này.

Buổi sáng, ánh mặt trời chiếu sáng qua khe cửa phòng bệnh viện… ánh nắng chiếu vào gương mặt của cô gái đang nằm trên giường. An Nhiên mở mắt ra, đôi mắt như vô hồn chỉ nhìn về một điểm… toàn thân bất động gương mặt không có chút biểu cảm.

Một cô gái đang giúp An Nhiên vệ sinh thân thể và thay đổi trang phục khác… cô gái này là người mới được thay thế bời người giúp việc vì bà ấy bận việc phải về quê ít hôm. Cô gái trẻ vừa làm vừa hát líu lo, cẩn thận tỉ mỉ giúp An Nhiên lau từng khóe tay.

- Cô là ai? - Tú Anh bước vào, nhìn thấy cô gái xa lạ liền nói.

Nghe có người bước vào, cô ta quay đầu nhìn lại liền bị thu hút bởi vẻ ngoài đẹp trai của Tú Anh, sau đó liền cuối đầu nói:” Chào ông chủ, tôi là cháu của dì Hương, bác ấy có việc về quê ít ngày nên tôi vào đây làm thay bác ấy.”

Tú Anh nhìn cô gái này có vẻ thông minh lanh lợi, có lẽ cũng không đến nỗi không thể chăm sóc An Nhiên vài ngày. Anh bước tới lại gần chiếc bàn đặt một ít tiểu thuyết trên bàn, sau đó đi về phía An Nhiên lại nói:” Không cần gọi tôi là ông chủ, cô tên gì?”

- Dạ, tên là Diệu Anh.

Tú Anh hỏi cho có lệ, sau đó không nhìn cô gái mà hướng mắt nhìn về phía An Nhiên khẽ mỉm cười, Tú Anh đưa bàn tay lên mái tóc của An Nhiên khẽ nói:” Anh đưa em ra ngoài đi dạo.”

Anh bế cô xuống chiếc xe lăn đặt sẵn gần giường, Tú Anh bắt đầu đẩy cô ra đến cửa thì quay đầu lại nhìn Diệu Anh mà nhíu mày:” Cô đứng đó làm gì, mang theo nước đi theo tôi.”

Diệu Anh là đang bị sức hút của Tú Anh khiến cô mơ màng lạc vào cơn mê hồn, anh ta là một nam thần trong mắt cô hiện tại. Anh ấy thật phong độ và đẹp trai công thêm sự chung tình không ai sánh kịp. Cô đã từng nghe dì Hương kể về tình cảnh của vị thiếu gia vì si tinh cô ca sĩ An Nhiên mà hằng ngày đều đến thăm cô ta rất lâu, lại còn đọc sách cho cô gái kia nghe mỗi ngày… dù biết cô ta mê man không thể nghe thấy.

- Dạ, vâng. - Diệu Anh luống cuống mang theo nước mà đi theo phía sau Tú Anh.

Tú Anh đẩy An Nhiên ra khuôn viên của bệnh viện, nơi này có một vườn hoa đủ màu sắc… những đứa trẻ đang nô đùa cùng nhau cười rạng rỡ..

- Em nhìn thấy lũ trẻ không, rồi chúng ta sẽ có với nhau thật nhiếu đứa trẻ đáng yêu như vậy. - Tú Anh cuối mình xuống đưa môi kề tai An Nhiên mỉm cười nói.

Đôi mắt An Nhiên không có chút lay động, vẫn nhìn về một hướng mơ hồ…

Đi một vòng công viên… Tú Anh đẩy An Nhiên đến một vườn hoa cúc dại… nhửng đóa hoa nhỏ bé, có cánh hoa nho nhỏ màu vàng đua chen nhau đón ánh nắng buổi sáng mà khoe sắc hương. Tú Anh ngồi trên chiếc ghế đả gần đó, nhìn An Nhiên có một chút xót xa… một cô gái năng động như cô, có lẽ rất là khó chịu khi phải ngồi yên một nơi như vậy.

- Anh uống chút nước đi ạ. - Diệu Anh đưa chai nước về hướng Tú Anh.

Tú Anh đưa mắt nhìn về phía cô gái đang đứng phía sau mình, vì nãy giờ chỉ chú tâm vào An Nhiên mà quên mất cô ta đang đi theo phía sau. Thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt đang đỏ ửng lên vì mệt khiến anh cảm giác đôi chút tội nghiệp.

- Cô ngồi đi. - Tú Anh nhận lấy chai nước khui ra đưa về phía cô gái. - Tôi không khát, cô uống đi.

- Cảm ơn. - Diệu Anh ngồi xuống bên cạnh Tú anh mà nhận lấy chai nước từ trong tay anh.

- Cô bao nhiêu tuổi rồi. - Tú anh hỏi.

- Tôi năm nay 23t. - Diệu Anh khẽ đáp.

- Không ngờ dì Hương lại có cháu lớn như vậy, cô hiện tại đang làm gì mà lại có thể giúp dì ấy chăm sóc bạn gái tôi. - Tú Anh hơi ngạc nhiên hỏi.

- Tôi vừa tốt nghiệp đại học, cũng chưa tìm được việc làm thích hợp nên tôi có thể giúp dì ấy. - Diệu Anh nhỏ nhẹ đáp. - Dì ấy nói rằng anh đối xữ rất tốt với người làm nên không muốn mất công việc này…

- Người làm hay là chủ cũng là những con người với nhau… đã là con người thì chúng ta phải hiểu và cảm thông cho số phận của nhau. - Tú Anh lắc đầu nhẹ mà đáp. - Không ai có thể chọn được gia cảnh sinh ra… nhưng bản thân chúng ta có thể quyết định con đường phía trước.

- Anh quả nhiên là không khác với những gì dì tôi ca ngợi… anh là một người đàn ông tốt.

- Tôi không tốt như cô nghĩ đâu… nếu tôi thật sự tốt thì cô ấy đã không bị tai nạn như vậy. - Tú Anh lộ nét u buồn nhìn về phía An Nhiên.

- Những chuyện trước kia tôi không biết, nhưng thật hiếm khi thấy một người đàn ông nào có thể chung tình với bạn gái của mình như anh… tôi thật sự ghen tỵ với cô ấy. - Diệu Anh khẽ đáp. - Cô ấy bị như vậy, mà anh vẫn chờ đợi… nếu tôi có thể tìm được một người bạn trai như vậy… thật là tốt.

Tú Anh lắc đầu khẽ mỉm cười:” Nắng trưa rồi, chúng ta vào trong thôi.” - Tú Anh đứng lên đẩy An Nhiên đi.

Diệu Anh nhìn theo bóng dáng người đàn ông kia… nếu như cô được làm bạn gái anh ta… thì dù cô chính là người phải sống cuộc sống thực vật kia cô cũng toại lòng.

*********************

Kelly rời khỏi biệt thự Hàn gia thì nhanh chóng đi đến nơi mà lần trước bị Hoàng Thiên Ân giam giữ… cô nghĩ rằng mình có thể tìm được anh ta ở đó… hoặc ít ra thì cũng tìm được manh mối về anh ta. Kelly đoán không sai, Hoàng Thiên Ân vẫn chưa rời khỏi nơi này, những tên canh gác cũng vẫn đứng ở bên ngoài.

Kelly nhanh như cắt, từ từ hạ những tên canh gác một cách nhẹ nhàng không hề gây ra một tiếng động nào lớn… cô từ từ tiến vào bên trong, nhìn qua phía cửa sổ là Hoàng Thiên Ân đang ngồi một mình, trên bàn là chai rượu đã gần cạn.. anh ta từ từ uo6g1 cạn từng ly từng ly một mà không màn xung quanh… một ánh mắt tràn đầy thù hận đang hướng về anh.

- Hoàng Thiên Ân, anh phãi trả giá những gì đã gây ra cho tôi. - Kelly bước đến, khẩu súng trong tay hướng lên đầu Hoàng Thiên Ân.

Hoàng Thiên Ân đưa mắt nhìn về phía Kelly, ánh mắt chứa chan bao nhiêu tình cảm mà không có một chút rung sợ trước nồng súng của cô. Anh khẽ mỉm cười, sau đó uống cạn ly rượu trên tay mà rót thêm một ly mới:” Em muốn uống không?”

- Hoàng Thiên Ân, anh không hề rung sợ ư? - Kelly tức giận hét lên, cô chỉ mong anh ta sẽ sợ hãi cầu xin cô tha chết.

- Sợ ư? Kelly, em biết không? Đã hàng ngàn đêm anh đều nằm mơ nhìn thấy cảnh tượng này. Lúc đầu anh sợ hãi, nhưng mãi rồi cũng quen. Đến bây giờ, mọi thứ trong cơn ác mộng kia đã trở thành hiện thực, anh đáng chết như vậy… em giết anh đi. - Hoàng Thiên Ân không màn đến mạng sống mà nói, là anh đang cố tình ở lại nơi này chờ đợi Kelly quay lại mà báo thù.

Nồng súng đưa lên đầu Thiên Ân, Kelly khẽ nhắm mắt lại… những hình ảnh của Thiên Ân từng ân cần chăm sóc, từng dạy dỗ cô từ khi cô còn là một đứa trẻ… đến lúc anh ra sức bảo vệ cô, nuôi cô khôn lớn lại hiện về trong tâm trí… một giọt nước mắt của Kelly rơi xuống, bàn tay cô rung lên không dứt khoát.

- Hoàng Thiên Ân, vì sao chứ… vì sao năm đó anh không giết chết tôi cùng với cha mẹ tôi… vì sao lại mang tôi đi huấn luyện tôi thành một sát thủ, để hôm nay tôi lại không thể trả thù cho họ. - Kelly rơi dòng nước mắt xuống… giọt lệ tràn bơ mi, khẩu súng trên tay hạ xuống, là cô vô dụng không thể ra tay với Hoàng Thiên Ân.

- Là vì tôi yêu em… tôi biết mình không xứng đáng nói lên điều đó, nhưng tôi không thể nào giấu giếm nó được nữa. Kelly, em giết chết tôi đi… em giết tôi và hãy quay về bên cạnh Hàn Thế Bảo… đừng đi sâu vào chuyện này nữa, tôi không muốn em gặp nguy hiểm. - Hoàng Thiên Ân cầm tay Kelly, giơ khẩu súng vào người anh. - Bóp cò đi, hãy bóp cò đi, Kelly.

Kelly rung rẩy không dám bóp cò, trong lời nói của Hoàng Thiên Ân đầy ẩn ý khiến cô không thể không suy nghĩ. Kelly hất Hoàng Thiên Ân ra xa, khẩu súng cũng rơi ra khỏi tay cô mà bị văng ra phía ngoài.

Tiếng vỗ tay từ bên ngoài đi vào, Hàn phu nhân nhếch môi bước vào… bà ta đã biết trước thể nào Kelly cũng sẽ quay lại đây tìm Hoàng Thiên Ân vì cậu ta đã vô tình gây ra cái chết của đứa trẻ trong bụng cô.

- Thật là con người có tình có nghĩa… ngay cả người giết chết cha mẹ và đứa con chưa kịp sinh ra cũng không dám ra tay, vậy mà còn muốn đến đây trả thù ư. - Hàn phu nhân cười lớn mà nói.

- Bà câm đi… mọi chuyện là ở bà mà ra, chính là bà đã gây ra mọi tội ác. - Hoàng Thiên Ân tức giận nhìn về phía Hàn phu nhân mà hét lên.

- Thiên Ân, ta không phủ nhận chuyện ta làm… nhưng con nên nhớ người trực tiếp ra tay giết bọn họ chính là cha con nhà con. - Hàn phu nhân tỏ vẻ ngạc nhiên mà nói. - Chúng ta không phải đang đi trên cùng một con thuyền sao? Lần này là nhờ con mà con mồi cuối cùng tự mình đến đây.

Kelly nhìn Hàn phu nhân đầy thù hận, đôi mắt cô đưa nhìn khẩu súng đã rơi về phía bên ngoài kia… nếu như còn khẩu súng trong tay cô đã một phát mà bắn chết bà ta. Xung quanh nhìn thấy người của Hàn phu nhân đã bao quanh, Kelly nhìn về phía Hoàng Thiên Ân, không phải anh ta và bà ta thật sự cùng một con thuyền mà cài bẫy cô ư.

- Là anh sao? - Kelly đưa mắt nhìn về phía Hoàng Thiên Ân.

- Kelly, em phải tin anh… anh không bao giờ muốn em gặp nguy hiểm. - Hoàng Thiên Ân đau lòng mà nói.

Hàn phu nhân cười lớn, người của bà ta đã khống chế Hoàng Thiên Ân trong tay… còn Kelly đang đứng đó… lạc lõng một mình đầy nguy hiểm.

- Con gái… đi theo cha mẹ mình mà hỏi tại sao đi. - Hàn phu nhân đưa khẩu súng về phía Kelly. - Ta sẽ không chần chừ nữa… mày phải chết.

Hàn phu nhân chưa kịp ra tay đã nghe tiếng súng vang bên ngoài, một tên chạy vào bên trong mà nói:” Phu nhân, người của Hàn thế Bảo đang bao vây chúng ta… người của chúng ta đã thiệt hại quá nhiều rồi.. không thể chống chế được.”

Bà ta nhìn về phía Kelly, Hàn thế Bảo mà biết Kelly ở bên trong sẽ không dám ra tay nữa… mạng sống của bà cũng không bị uy hiếp. Khẩu súng trên tay hạ xuống, Kelly bị bọn chúng áp giải đi.

Bên ngoài Hàn Thế Bảo đang tiến vào bên trong, những người của Hàn phu nhân đa số đã đầu hàng cầu sinh tha mạng. Tưởng chừng như đắc thắng nhưng từ bên trong Hàn phu nhân dẫn Kelly ra bên ngoài khiến Hàn Thế Bảo trùng chân.

- Kelly… em làm gì ở đây? - Hàn Thế Bảo nhìn thấy cô đang ờ trong tay Hàn phu nhân thì lo lắng.

- Rút người đi… nếu không cô ta sẽ chết. - Hàn phu nhân chĩa khẩu súng lên đầu Kelly.

Kelly cảm thấy như mình đã quyết định sai lầm… có lẽ chính vì cô mà Hàn Thế Bảo lần nào cũng lâm vào nguy hiểm.

- Bà thả người, tôi rút người. - Hàn Thế Bảo nói.

- Mày không có quyền lên tiếng… nếu không rút hết người thì tao sẽ nổ súng. - Nồng súng dí vào đầu Kelly.

- Được… tôi sẽ rút… không được bắn. - Hàn Thế Bảo nói.

- Thế Bảo… giết bà ta đi… - Kelly nhìn Hàn Thế Bảo mà nói. - Dù anh có rút đi, bà ta cũng sẽ giết em… vì vậy còn cơ hội anh hãy giết chết bà ta. - Kelly nói.

- Câm miệng… - Hàn phu nhân dùng súng đập vào đầu Kelly khiến cô ngất đi.

- Không được làm cô ấy bị thương. - Hàn Thế Bảo hoàng hốt..

- Nếu mày không rút người đi… tao sẽ bắn, còn không mau rút người đi.

Hàn Thế Bảo ra lệnh cho người của mình rút đi.. từng chiếc xe rời khỏi khu rừng… chỉ còn một mình anh ở lại.

- Súng của mày, quăng về phía tao? - Hàn phu nhân ra lệnh.

Hàn Thế Bảo nhìn thấy nòng súng của bà ta đang lâm le sinh mạng của Kelly, khẩu súng trên tay anh quăng về phía Hàn phu nhân.

Kelly nằm ngục xuống, tựa người vào vách đá…

Từ phía ngoài bóng dáng của một người con gái đang tiến vào bên trong, từ một gốc cây mà quan sát mọi việc đang xảy ra…

Hoàng Thiên Ân tung cước đánh ngã tên đang giữ mình… anh nhanh chóng nhặt khẩu súng mà Kelly làm rơi nhanh tay bắn hạ tất cả bọn người của Hàn phu nhân…

Hàn phu nhân nghe tiếng súng phía trên căn nhà liền ngước đầu nhìn lên… không ngờ bị Hàn Thế Bảo nhanh mắt chạy đến xô ngã bà ta mà bế Kelly về phía mình. Hàn phu nhân ngã xuống, nhanh chóng giương súng bắn về phía trước… viên đạn ghim vào chân Hàn Thế Bảo khiến anh ngã quỵ xuống… nằm trên tay anh cũng ngã lăn ra phía xa. Hàn Thế Bảo đau đến thấu xương những vẫn cố gắng lết toàn thân tiến gần đến phía Kelly.

Hàn phu nhân nhếch môi cười đứng lên… khẩu súng hướng về phía đầu Hàn Thế Bảo mà nhắm bắn.

- Đoàng… - tiếng súng phát ra… máu tóe ra khắp nơi...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.