Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Chương 37: Chương 37




- Cô chắc chắn đứa bé kia là con cháu nhà họ Hàn sao? - Hàn phu nhân cất giọng, đôi mắt bà đầy vẻ nghi ngờ hỏi An Nhiên.

- Đứa bé trong bụng tôi chính là mang dòng máu của Hàn gia. - An Nhiên nói trong tiếng nấc nhẹ.

Hàn Liên Chi lần này là không thể đoán được anh đang suy nghĩ gì và sẽ tính chuyện này như thế nào, đôi mắt anh đang hướng về cô gái mang trong người đứa con cùa anh. Liệu anh sẽ vì trách nhiệm mà hủy bỏ hôn lỗ với cô.

- Tất nhiên tôi sẽ có trách nhiệm với đứa trẻ kia nếu nó thật sự là con tôi.. - Hàn Thế Bảo lên tiếng, từng câu nói của anh làm nghẹt thở không khí nơi này, ai cũng đang đợi quyết định của anh. - Nhưng nếu nó không phải con tôi, em sẽ phải gánh lấy hậu quả nghiêm trọng vì đã làm mất mặt tôi trước bao nhiêu người.

- Thế Bảo, em không sợ vì đứa bé này chắc chắn là con anh. - An Nhiên tự tin nói.

- Đưa An Nhiên vào trong, chúng ta tiếp tục. - Hàn Thế Bảo quyết định, mọi người ai nấy đều bất ngờ.

Kelly cũng hồi hôp chờ đợi xem anh đưa ra quyết định thế nào, nhưng hiện tại anh đang làm điều gì cô xem ra thật khó hiểu.

- Thế Bảo, ý của anh là gì? - An Nhiên không chịu đi theo người của Hàn gia mà nói.

- Nếu em mang thai đứa con của Hàn gia, tôi sẽ để em ở lại nơi này mà chăm sóc đến khi em sinh con… Hiện tại, đám cưới này không thể vì một sự thật chưa xác định mà hủy.

Mọi người phía dưới lại một phen bàn tán xôn xao, Hàn tổng không vứt bỏ đứa con kia cũng không muốn hủy lễ cưới này. Anh ta chẳng lẽ lại muốn lấy hai vợ ư…

- Em chấp nhận xem đứa bé kia là con của chúng ta. - Hàn Liên Chi nhanh trí mà nói.

- Không, các người không được phép cướp con của tôi. - An Nhiên hét lên. - Anh không thể kết hôn cùng cô ta khi tôi đã có con với anh.

Hàn Thế Bảo hiểu rõ mục đích của An Nhiên, cô ta vì sao hôm nay lại đến nơi này phá đám cưới của anh, vì sao biết có con với anh lại không báo cho anh từ trước. Rõ ràng mục đích cô ta là muốn cái vị trí phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn tài chính The Win… Anh đường đường là một tổng giám đốc, lại để cô ta qua mặt như vậy sao… cô ta lần này hành đồng như vậy là vừa mất đi sự nổi tiếng vừa mất đi đứa con trong bụng.

- Rõ ràng em nói muốn tôi có trách nhiệm với đứa bé. Tôi tất nhiên sẽ không để dòng máu Hàn gia lưu lạc… - Hàn Thế Bảo nói xong, phẩy tay cho người cả mình mang An Nhiên vào bên trong.

Kelly im lặng mà quan sát, sau đó khẽ nói:” Không lẽ mẹ của Win, cũng đã từng chịu số phận như An Nhiên, sinh con xong liền bị đuổi đi.”

Lễ cưới của Hàn gia vẫn tiếp tục, nhưng không khí không còn được như lúc đầu mà thay vào đó là sự e dè của khách mời. Người thì đồng tình với cách giải quyết kia, rằng cô ca sĩ lắm chiêu nhiều tật kia làm sao có thể cướp được vị trí của Hàn Liên Chi tài giỏi xinh đẹp. Kẻ thì cảm thấy An Nhiên thật đáng thương… nhưng lại không dám thể hiện ra mặt sợ phật lòng người của Hàn gia.

Kelly ra về từ sớm, cô không muốn nhìn thấy cảnh họ trao nhẫn và hôn nhau hạnh phúc thế nào, cô sợ trái tim mình lại đổi nhịp và lí trí thay đổi...chúc phúc cho anh, nhưng rồi cô sẽ phá nát Hàn gia kia.

Bữa tiệc không như dự kiến vì sự cố của An Nhiên, khách mời đều dự xong lễ trao nhẫn mà lần lượt ra về… không khí của tiệc cưới trở nên u ám và lạnh lẽo. Hàn Liên Chi không quan tâm đến điều đó, cô là đang đắc ý vì cuối cùng cô và Hàn Thế Bảo đã thành vợ thành chồng… và cô chính là có tiếng nói trong Hàn gia này.

- Đừng đắc ý, tôi và con tôi sẽ lấy lại cha của nó. - An Nhiên ngồi trong phòng kín mà suy nghĩ, đúng là cô không nên nhảy lên như vậy, đàn ông họ không thích phụ nữ rắc rối… xem Hàn Liên Chi khi nảy không mời lời trách oán chỉ im lặng đợi sự quyết định của Thế Bảo. Quả nhiên là An Nhiên đã thua Hàn Liên Chi một trận đấu, từ hôm nay An Nhiên quyết định sẽ thay đổi… từ từ mà lấy lòng Hàn Thế Bảo… có dù sao cũng là mẹ của đứa trẻ của anh.

- Haha, cô nhìn Win xem, rồi cô cũng sẽ có số phận như mẹ cậu ta. - Hàn Liên Chi liếc nhìn An Nhiên.

Win từ bên trong nghe được điều mà Hàn Liên Chi nói, lửa giận trong người từ khi chứng kiến cảnh An Nhiên bị lôi đi đã vô cùng tức giận khi liên tưởng rằng mẹ anh cũng đã từng bị bọn họ đối xữ như vậy. Win bước đến nắm lấy cổ tay Hàn Liên Chi mà xiết chặt, đôi mắt đầy lửa giận như muốn đốt cháy Hàn Liên Chi.

- Cô không có tư cách nói về mẹ tôi như vậy. - Win nói như thét.

- Á, con làm ta đau. - Hàn Liên Chi nhăn mặt, cổ tay cô như sắp gãy.

Win hất tay khiến Liên Chi ngã xuống đất, sau đó liếc qua An Nhiên đang khẽ cười rồi lạnh lùng bỏ đi.

Hàn Thế Bảo bước vào nhìn thấy Liên Chi ngả xuống, đối diện là An Nhiên đang đắc ý mà cười liền nhanh chóng đi tới đỡ Hàn Liên Chi.

- Có chuyện gì vậy? - Sau đó nhìn An Nhiên. - Cô xô ngã cô ấy?

An Nhiên một phen hoảng hốt, chưa kịp giải thích thì Hàn Liên Chi liền khóc lớn mà nói.

- Em chỉ là hỏi thăm đứa bé kia, cô ấy liền tức giận mà xô ngã em. - Hàn Liên chi ôm Hàn Thế Bảo vừa nói vừa khóc.

- Nói dối, em không có đẩy cô ta. - An Nhiên tức giận vì bị Hàn Liên Chi vu oan. - Là Win tức giận vì cô ta xúc phạm mẹ thằng bé.

- An Nhiên, cô đẩy tôi ngã lại còn dựng chuyện khiến Thế Bảo ghét tôi ư. Cô quả nhiên là thâm độc mà, tôi sẽ không nhịn cô nữa.

- Cô mới chình là người thâm độc, đổ tôi cho tôi với Thế Bảo.

Thế Bảo nhăn mặt, phụ nữ thật ồn ào.

- Cả hai im lặng hết cho tôi.

Nhìn thấy nét mặt của Hàn Thế Bảo cả hai người liền im bặt.

- Cô. - Nhìn về phía An Nhiên. - Cô ở lại nơi này chỉ vì trong người mang dòng máu của Hàn gia, cô không có một vị trí gì trong ngôi nhà này vì vậy đừng tự tiện mà rước họa vào thân. - Sau đó nhìn Hàn Liên Chi. - Còn em, anh không muốn em hành xữ như vậy nữa, đừng làm anh thất vọng.

- Em xin lỗi, Thế Bảo. - Hàn Liên Chi dựa vào lòng Hàn Thế Bảo nhưng mắt hướng về An Nhiên mà nhoẻn miệng cười.

An Nhiên vô cùng tức giận nhưng hiện tại cô đang là người thất thế, đành im lặng lui về phòng mà Tuấn Anh đã cho người chuẩn bị cho cô.

- Em đừng gây sự với Win… thế giới của nó sẽ tốt hơn nếu em đừng bước vào. - Hàn Thế Bảo nói xong liền bước đi.

- Em dù sao hiện tại cũng là mẹ của Win, quan tâm đến con cái một chút cũng không được sao? - Hàn Liên Chi từ phía sau nói.

- Đối với thằng bé, em mãi mãi không phải mẹ nó… bất cứ người phụ nữ nào cũng không phải… vì vậy em hãy sống tốt với vị trí là vợ của Hàn Thế Bảo anh.

- Em hiểu rồi.

- Em mệt rồi, hãy nghỉ ngơi trước. Anh có việc phải giải quyết. - Hàn Thế Bảo đi vào phòng làm việc.

- Hôm nay, là lễ cưới của chúng ta mà… em không muốn cô đơn trên giường tân hôn đâu. - Hàn Liên Chi ôm lấy Hàn Thế Bảo từ phía sau.

- NGoan nghe lời anh, anh thật sự có việc gấp. - Hàn Thế Bảo hiện tại là không còn chút hứng thú nào, quá nhiều chuyện rắc rối xảy ra, lại chứng kiến hai người phụ nữ kia cải nhau chỉ vì muốn lấy lòng anh… không biết thời gian sau này còn chuyện gì xảy ra ở ngôi nhà này.

HÀn Liên Chi đành buông anh ra, tuy trong lòng vô cùng không hài lòng nhưng không muốn anh phật ý. Hiện tại trong nhà còn có người phụ nữ khác, cô nhất định không để thua thiệt.

- Hàn tổng, chuyện của An Nhiên… không lẽ để cô ta ở lại nơi này thật ư? - Tuấn Anh cảm thấy không hề ổn, nơi này sẽ thành một chiến trường nếu hai cô gái kia hằng ngày chạm mặt.

- Tôi đang thật sự không thề nghĩ được điều gì nữa. Cậu ra ngoài đi, tôi cần yên tĩnh. - Hàn Thế Bảo nhắm mắt lại khẽ nói.

Tuấn Anh bước ra ngoài, cửa phòng đóng lại… Hàn Thế Bảo liền mở điện thoại ra dò tìm tên một người mà bấm gọi… nhưng thuê báo kia đã không còn liên lạc được.

- Kelly, cô ấy quả nhiên là biến mất mãi mãi rồi. - Đôi mắt anh nhìn vào cái tên Kelly trong điện thoại với nét u sầu.

Hôm qua khi nghe Tuấn Anh thông báo đã gửi thiệp mời cho Kelly thì trong lòng Hàn Thế Bảo có đôi chút háo hức, nghĩ rằng hôm nay cô sẽ đến dự đám cưới này. Nhưng cuối cùng là cô đã chạy trốn, chạy trốn khỏi cái tình cảm không có cái kết kia… Anh thật sự là một kẻ ích kỉ, mặc dù cưới Liên Chi nhưng vì sao cứ tìm kiếm Kelly trong đám đông khách mời.

Quá nhiều muộn phiền chất chứa, có quá nhiều việc rắc rối đeo bám Hàn Thế Bảo không về phòng ngủ mà ra ngoài lái xe thẳng đến Ciz bar… Anh muốn uống rượu, nghe tiếng nhạc xập xình kia mà quên hết mọi chuyện.

Ciz Bar 12h đêm,...

Kelly mặc nguyên chiếc váy buổi sáng đến dự tiệc cưới ở Hàn gia, cô ngồi tại vị trí khuất người nhưng có thể quan sát mọi nơi … Kelly nâng ly rượu trên môi, Hàn Thế Bảo có lẽ đang ôm cô vợ xinh đẹp kia là làm trò biến thái của anh ta… hai lần trước cô say đều do anh ta mang đi… lần này nếu như cô say, liệu anh ta có xuất hiện như thần thánh hay không.

Hàn Thế Bảo bước vào đi đến một bàn Vip mà ngồi, bàn anh ngồi lại gần bên cạnh KElly. Cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, ánh sáng lập lòe soi vào gương mặt anh. Anh ta vì sao trong đêm tân hôn lại tìm đến nơi này.

- Hàn tổng, không phải hôm nay là đêm tân hôn sao? - Kelly bước tới bàn của Hàn Thế Bảo mà ngồi xuống.

- Thì ra là cô em họ của thư kí Kelly - Hàn Thế Bảo hớp một ly rượu nhìn Kelly mà nói.

- Anh không ở nhà ôm ấp vợ mới cưới, tìm đến nơi này thật là lạ nha.

- Tôi mời em. - Hàn Thế Bảo nâng ly mình lên cụng với ly rượu trên tay Kelly.

Kelly khẽ đưa ly rượu trên môi uống cạn… Hàn Thế Bảo liền rót rượu vào hai ly… một lần nữa uống cạn. Kelly nhìn anh ta, giống như có chuyện sầu não.

- Em có thể nhảy cùng tôi. - Hàn Thế Bảo đưa tay mời Kelly, anh vẫn còn nhớ cô gái này nhảy rất giỏi.

Kelly đặt tay mình vào bàn tay Hàn Thế Bảo, anh liền kéo tay cô sát lại người anh… sau đó cả hai cùng nhau bước ra sàn nhảy… tiếng nhạc làm tim cô đập mạnh hơn… vâng… chỉ là tiếng nhạc quá lớn nên tim Kelly đập mạnh hơn… mạnh hơn…

Hơi mem bắt đầu thấm vào người, Kelly cùng Hàn Thế Bảo rời khỏi Ciz trong trại thái cô đã say bí tỉ.

- Cô gái này, khi say cũng thật giống chị mình. - Hàn Thế Bảo nhớ đến lần gặp Kelly tại Ciz… cô ta cũng uống được vài ly thì say không biết gì.

Anh không biết nhà cô ở đâu, liền xuống tầng hai mà đặt phòng khách sạn… sau đó bế cô vào bên trong phòng.

Vừa đặt Kelly xuống giường, chiếc váy của cô tại vô tình tốc lên khoe một cặp mông trắng nõn… Hàn thề Bảo nóng rần cả người… nhưng kiềm lòng lại lật ngược cô lại… không ngờ chiếc dây áo rơi ra… bờ ngực đầy nóng bỏng lại hiện trước mắt.

- Cô đang kích thích tôi sao? - Hàn Thế Bảo nhìn Kelly một cái, người anh máu đang chảy nhanh hơn một chút…

Hàn Thế Bảo không kiêm chế nỗi bản thân, đưa tay định cởi chiếc váy kia ra… nhưng sau đó… lại dùng chăn đắp qua che lại thân thể khiêu khích kia.

Sáng hôm sau, Kelly tỉnh lại thì nhìn thấy mình đang nằm bên cạnh Hàn Thế Bảo…

Á, không phải chứ… lần này lại gặp anh ta ư...thì ra hôm qua cô đã say mà mất hết lí trí tiến về phía Hàn Thế Bảo.. anh là chính là con dê đực… không phải đã ăn cô rồi ư.

Nhưng Kelly nhìn xuống phía dưới, trang phục đêm qua vẫn còn y nguyên trên người, nhìn Hàn Thế Bảo đang ngủ… trong lòng có chút buồn. Anh ta không đụng vào cô, vì không muốn có lỗi với Hàn Liên Chi sao.

Kelly ngồi dậy thì Hàn Thế Bảo cũng tỉnh ngủ, anh thong dong đứng lên mà đi về phía nhà vệ sinh mà rửa mặt. Đêm qua đối với anh thật là một đêm dài, nếu cô ta không phải xinh đẹp và gợi cảm như vậy, anh đau phải chịu đựng đến phải đi vào nhà tắm mà dội nước nhiều như vậy.

- Anh quả nhiên là một người chồng tốt. - KElly khẽ cười nhạo.

- Cô… đừng bao giờ uống rượu khi không có người đi cùng nữa…  - Hàn Thế Bảo nhàn nhạt nói. - Cô và chị gái cô thật giống nhau, đều uống rượu rất kém nhưng lại thích đến những nơi phức tạp để uồng.

- Ý anh đang nói về Kelly sao?

- Đúng vậy, cô ta thì có lẽ không ai muốn động vào, nhưng cô thì khác… - Hàn Thế Bảo mặc chiếc áo vest vào người. - Tôi đi trước.

- Tôi thì khác chổ nào, đêm qua anh cũng không động vào tôi. - Kelly liền hỏi.

- Vì cô là em gái của Kelly, nếu không tôi lại dễ dàng bỏ qua cho cô sao. - Hàn Thế Bảo quay lại ép Kelly vào tường mà nói. - Đàn ông nào khi gặp cô… cũng khó mà cưỡng lại bản thân.

- Anh đã cưỡng lại được đó thôi. - Kelly khiếu khích.

- Đừng khiêu khích tôi… - Hàn Thế Bảo nói nhỏ vào tai Kelly. - Nếu còn một lần nữa em để tôi bắt được, tôi sẽ không tha cho em.

Hàn Thế Bảo nói xong, liền buông Kelly mà bỏ đi.

- Anh ta không hề nhắc đến Hàn Liên Chi… không sợ có lỗi với cô ta, mà sợ có lỗi với Kelly xấu xí ư.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.