Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Chương 27: Chương 27




Hạ Tuyết ngước mặt lên, đôi mắt cô nhìn chăm chăm vào Win. Những điều Win đang nói ra, Hạ Tuyết cho là giả dối... đôi môi khẽ cười chua chát. Cô không nói một lời nào, chỉ yên lặng mà ngước nhìn Win một lúc, sau đó đưa bàn tay lên guơng mặt của Win, đôi môi cất lên tiềng nói.

- Tôi không còn niềm tin vào đàn ông nữa, đặc biệt là đàn ông ở Hàn gia này.

Win bất ngờ trước câu trả lời của cô, cô gái này trong đầu đang nghĩ điều gì, vì sao lại ghét đàn ông Hàn gia như vậy.

- Lâm Hạ Tuyết, tôi đã làm điều gì sai khiến em ghét tôi như vậy? - Win hỏi, trong lòng vô cùng thắc mắc.

Hạ Tuyết quay mặt đi không đáp, tránh né ánh mắt dò hỏi từ Win. Win cũng không muốn ép Hạ Tuyết, cô ấy chắc chắn có điều khó nói.

Phía ngoài cổng, tiếng xe hơi chạy vào khuông viên biệt thự Hàn gia, chiếc xe này Win cảm giác chó chút quen thuộc nhưng không tài náo nhớ nổi chủ nhân của nó, chỉ nhớ đã từng thấy qua.

Trên xe một quý bà bước xuống, theo sau là Hàn Liên Chi. Win bất động nhìn Hàn phu nhân đang đi về hướng của mình.

- Hạ Tuyết, từ bây giờ em hãy cứ im lặng. - WIn đi một bước để đứng phía trước mặt Hạ Tuyết.

- Đó là ai vậy, thái độ của anh có chút kì lạ. - Hạ Tuyết cũng đang nhìn về phía Hàn phu nhân.

- Là bà nội. - Win khẽ đáp.

Hạ Tuyết hơi giật mình, thì ra đây là Hàn phu nhân, mẹ của tổng giám đốc Hàn Thế Bảo đầy tài ba phong độ... nhưng vì sao người thân quay về mà Win lại trở nên cực kì căng thẳng và có thái độ không vui như vậy.

- Xem bao năm không gặp, đứa trẻ ngày nào nay đã cao lớn và trở thành một thanh niên khôi ngô như vậy. - Hàn phu nhân mỉm cười nói, nhưng trong nụ cười ấy có chút khinh ghét.

- Chào Hàn phu nhân. - Win cuối đầu chào.

- HAha, đúng là cha nào con nấy, cha cậu cũng không gọi tôi là mẹ, đền ngay cả cậu cũng không gọi tôi là bạ nôi. - Hàn phu nhân tắt hẳn nụ cởi mà nói.

- Thưa Hàn phu nhân, vì từ bé chưa ai dạy cho tôi gọi hai chữ " bà nội" cả, đến khi lớn lên cũng không thể hiểu nỗi hết ý nghĩa cùa nó... vì vậy tôi không thể tùy tiện nói ra. - Win đáp với giọng nói đầy oán trách.

Hàn phu nhân bật cười nhạt, nhìn Win từ đầu đến chân liền tỏ ra đôi phần xem thường.

- Hôm nay Hàn đại thiếu gia đã biết đáp trả lời ta rồi, không phải là một thằng nhóc con luôn trốn phía sau Hàn Thế Bảo.

- Nếu tôi có nói gì khiến Hàn phu nhân không hài lòng, hy vọng kẻ trên như Hàn phu nhân đây không chấp nhất phận dưới như tôi. - Win đáp, người phụ nữ này anh vô cùng căm hận.

Hàn phu nhân nhìn sang phía Hạ Tuyết đang ngồi trên xe lăn phía sau Win. Hạ Tuyết nhận ra Hàn phu nhân đang đưa mắt về phía mình liền cụp mặt xuống tỏ vẻ bối rối.

- Còn vị tiểu thư đây là?? - Hàn phu nhân nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Win bước một bước sang hướng mà Hàn phu nhân đang nhìn che chắn cho Hạ Tuyết mà đáp:" Không can hệ với bà, nơi này không hoan nghênh bà." - Win không muốn Hàn phu nhân để mắt tới Hạ Tuyết, bà ta sẽ gây khó dễ cho cô.

- Win, con không được phép vô lễ với phu nhân. - Hàn Liên Chi lên tiếng.

Hàn phu nhân tiến về một bước nhìn đăm đăm về phía Hạ Tuyết, được Win quan tâm như vậy chắc chắn là người mà cậu ta yêu thương... xem ra là một con cờ tốt.

- Đây là Hàn gia, tôi là mẹ của Hàn Thế Bảo. - Hàn phu nhân nhìn chăm chăm Hạ Tuyết mà nói. - Còn tiểu thư?

- Tôi là Lâm Hạ Tuyết, là... người... l... - Hạ Tuyết có cảm giác rung sợ trước ánh mắt kia của Hàn phu nhân.

- Cô ấy là bạn gái tôi. - Win lại bước về phía trước mặt Hàn phu nhân. - Cô ấy có vấn đề gì sao, vì sao bà lại tò mò như vậy.

- Thì ra là bạn gái của Hàn thiếu gia đây sao. - Hàn phu nhân khẽ đắc ý. - Hàn thiếu gia thật biết chọn bạn gái, là một tiểu thư vô cùng xinh đẹp.

- Cảm ơn. - Win nói xong liền quay lưng đẩy Hạ Tuyết đi vào bên trong. - Chúng ta vào thôi, bên ngoài lạnh lắm.

Hàn phu nhân cùng Hàn Liên Chi đứng nhìn theo Win, Hàn Liên Chi liền nói nhỏ:" Mẹ, thằng bé đó ngày càng lớn và tính cách càng ngày càng khó trị."

- Ngay cả Hàn Thế Bảo còn phải e ngại mẹ, thì thằng ranh đó có thể làm được điều gì. - Hàn phu nhân đáp. - Nghe nói con và Thế Bảo...

- Dạ, con và anh ấy đã quay lại như trước kia. - Hàn Liên Chi khẽ cười đáp.

- Haha, rất tốt rất tốt. - Hàn phu nhân cười lớn. - Mọi chuyện xem như là đang tiến triển theo đúng như kế hoạch của chúng ta... The Win sẽ nhanh chóng thuộc về chúng ta. - Hàn phu nhân nhìn xung quanh biệt thự Hàn gia. - Những người chóng đối lại ta thì chỉ có con đường đi vào tàn tro.

- Đó là bà nội anh sao, thái độ của anh xem ra hai người không hoà hợp sao? - Hạ Tuyết nhớ đến ánh mắt của Hàn phu nhân có chút sợ sệt, ngồi trên xe lăn mà hỏi Win.

Ánh mắt Win hạ xuống, không còn cứng rắng như khi nãy… thật sự đối diện với Hàn phu nhân anh cảm thấy vô cùng nghẹt thở, cảm giác lo lắng tột độ.

- Không những không hoà hợp, bà ta đã từng muốn giết tôi. - Win đáp, ánh mắt lạnh giá.

- Sao… muốn giết anh. - Hạ Tuyết hỏi lại một lần nữa, không thể tin vào tai mình.

- Đó là chuyện trước kia. - Win dừng lại đi về phía trước mặt Hạ Tuyết. - Em đừng lo cho tôi, hiện tại tôi không còn là một đứa trẻ nữa, tôi có đủ khả năng để bảo vệ em.

Hạ Tuyết đưa ánh mắt nhìn vào đôi mắt đầy sự kiên quyết của Win, cô không muốn tin những gì Win nói nhưng những chân thành trước mắt này khiến cô đôi chút xao xuyến. Thật ra trong thâm tâm cô, cô đang hướng đến Win hay Tú Anh, vì sao hình ảnh người đàn ông vì cô bị mà đâm nhát dao sắc bén kia vào lòng ngực cứ mãi hiện ra trong tâm trí, vì sao dù cho anh ta làm tổn thương cô như vậy cô vẫn cảm thấy nhớ anh ta, cảm thấy đau lòng cho từng câu nói.

Win đưa Hạ Tuyết vào phòng, sau đó cùng cô ngồi trước cửa số mà ngắm nhìn ra ngoài cửa sổ, từng đoá hoa nở rộ ngoài vườn khiến không gian trở nên bớt căng thẳng hơn. Hạ Tuyết nhìn sang Win, cậu ấy đã từng bước vào tim cô nhưng có lẽ cái tình cảm đầu đời chớm nở kia không thể nào lớn bằng tình cảm đầy máu và đắng cay.

- Win, anh biết không tôi đã từng thích anh… - Hạ Tuyết khẽ nói.

- Là thật ư, tôi lại quá vô tâm như vậy.

- Không phải vì anh vô tâm, là anh hướng về Kelly mà không nhìn thấy tình cảm của những người xung quanh đang trông theo anh. - Hạ tuyết mỉm cười.

Win khẽ đưa tay lên tóc Hạ Tuyết, vuốt mái tóc dài đen của cô.

- Nhưng sau khi tôi bị Mai Hoa bắt đi… tôi nhận ra đó chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, cả anh nữa người anh đang nhớ tới, trong mắt anh là cô Kelly. - Hạ Tuyết nói.

- Tôi… tôi thật sự có tình cảm với em. - Win nắm chặt tay Hạ Tuyết mà nói.

- Nhưng tình cảm của tôi, có lẽ đang hướng đến một nơi khác… dù nơi đó họ không chấp nhận tôi, họ xem thường tôi… nhưng tôi sẽ cứ hướng tới nó dù không có kết quả gì. - HẠ tuyết buồn bã nói, giọng nói cô ngắt quảng. - Chúng ta sẽ là bạn, Win.

- Tôi sẽ đợi em, và sẽ khiến em thích tôi như lúc ban đầu chúng ta gặp nhau… - Win lắc đầu nói. - Hạ Tuyết, nếu ngay cả em cũng bỏ rơi tôi… tôi sẽ mất hết tất cả. - Win nhìn ra ngoài vườn, đôi mắt lộ rõ u sầu.

- Mất hết? - Hạ Tuyết không hiểu hết lời Win nói.

- Tôi không phải là người thứa kế của Hàn gia, tôi là một kẻ trắng tay… - Win cười khẩy. - Hạ Tuyết, tôi chỉ còn một mình em bên cạnh. Từ bé Hàn gia này cứ như một ngôi nhà ma đầy lạnh lẽo, tôi đã sống ở bên trong đó mười bảy năm. Đến khi gặp được cô Kelly, tôi nhận được sự quan tâm từ cô ấy và điều đó thật là ấm áp… vì vậy tôi muốn Kelly chỉ có thể là của tôi… tôi không muốn cô ấy rời xa tôi. Nhưng rồi cuối cùng, cô Kelly cũng rời xa tôi và tôi lại quay về ngôi nhà lạnh lẽo kia. Hạ Tuyết, em có thể đừng đi đâu… đừng rời xa tôi được không?

Hạ Tuyết vào Hàn gia cũng được một thời gian, cũng hiểu được đôi phần tâm trạng của Win, trong thâm tâm cô cảm thấy Win không phải là người xấu, chỉ vì anh quá cô đơn đến mức bốc đồng với tất cả mọi chuyện. Hạ Tuyết đưa bàn tay mình lên gương mặt Win, sau đó nhìn anh khẽ nói.

- Ngôi nhà này thật lạnh lẽo, bàn tay tôi hy vọng sẽ truyền hơi ấm cho anh. - Hạ Tuyết đáp. - Tôi sẽ không rời khỏi nơi này cho đến khi anh không còn cần tôi nữa.

Win ôm lấy Hạ Tuyết trong vòng tay mình, anh nhất định sẽ khiến người con gái hiền dịu này chấp nhận tình cảm của mình.

******************

Kelly nằm trong phòng, cô suy nghĩ về mọi chuyện gần đây đang xảy ra với mình. Bỗng nhiên cô đến với Hàn gia thông qua công việc gia sư cho Win, lại tiếp cận Hàn Thế Bảo vì anh ta là chủ mới của ngôi nhà trước kia cô từng sống. Chưa tìm hiều được gì từ Hàn Thế Bảo, trái tim cô lại đập mạnh khi nhìn thấy anh ta, nhìn ở mặt nào cũng thấy Hàn thế Bảo là người hoàn hảo… Kelly khẽ thờ dài, hiện tại không phải là lúc cô được xao lòng, cô sẽ tập cách không quan tâm đến mọi thứ xung quanh Hàn Thế Bảo nữa, nếu có chỉ là vì điều cô cần xác nhận Hàn gia và cha mẹ cô là quan hệ như thế nào.

Kelly nhắm mắt lại, hình ảnh Hàn Thế Bảo lại hiện ra… Cô nhanh chóng mở mắt ra mà khẽ tức giận với bản thân. Vì sao lí trí không thể điều khiển được con tim, Kelly lắc đầu khiến mái tóc cô bù xù hết mức. Cô không thể ngủ được, cứ nhắm mắt lại liền nhìn thấy Hàn Thế Bảo.

Cô quyết định tìm đến Ciz bar nghe nhạc và uống chút rượu để giải toả đầu ốc… Kelly thay đổi trang phục của bà cô 25t, sau đó nhìn mình trước gương. Suy nghĩ một chút, Kelly thay đổi trang phục từ một chiếc quần jean thành một chiếc váy ôm sát tôn lên đường con cơ thể, chiếc áo cúp ngực tôn lên vòng một đáng tự hào. Son môi đỏ, kẻ mắt cá tính cô tự tin bước ra khỏi nhà với một bộ dạng hoàn toàn khác hằng ngày… cô hiện tại đang dùng gương mặt thật.

- Haha, sẽ không ai biết mình là ai… mình sẽ nổi loạn một chút.

Xe taxi dừng trước Ciz, Kelly bước vào liền nhận được ánh mắt chú ý của rất nhiều nam nhân. Cô ngồi một mình trên bàn, kêu một loại rượu mạnh…

- Tôi có thể mời em một ly chứ? - Một người đàn ông bước tới.

- Xin lỗi, tôi đang đợi bạn trai. - Kelly cười đáp, cô không muốn bị làm phiền.

Nghe Kelly nói vậy thì người đàn ông kia cũng bỏ đi, dính vào phụ nữ đã có chủ chỉ mang rắc tối mà thôi.

Nhạc lên, Kelly uống cạn ly rượu liền có chút hứng thú… tự mình bước lên sàn chính trung tâm mà lắc lư theo tiếng nhạc xập xình.

Hàn Thế Bảo ngồi trong một góc khuất, vừa uống rượu vừa nhìn ra bên ngoài. Hiện tại anh đang cùng Liên Chi quay lại như trước kia, nhưng tdù miệng đã nói quên đi chuyện cũ nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại, vì Liên Chi dù gì cũng là người cùa mẹ anh.

Trên sàn diễn, mọi người đang tập trung thành vòng tròn quanh một cô gái vô cùng quyến rũ đang lắc lư theo điệu nhạc một cách chuyên nghiệp. Điều này khiến Hàn Thề Bảo chú ý đến, Hàn Thế Bảo nhoẻn miệng cười, đã từ rất lâu không nhảy lại nhìn thấy một cô gái có những động tác chuyên nghiệp khiến anh vô cùng hứng thú.

Hàn Thế Bảo đứng lên từ từ đi về phía sàn nhảy trung tâm. Anh bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc và hoà chung với các tư thế của Kelly. Hàn Thế Bảo đưa tay ôm eo Kelly, cùng cô nhảy những tư thề tuyệt đẹp khiến mọi người xung quanh đều dừng lại mà ngắm nhìn bọn họ.

- Cô là ai, cô gái quyến rũ. - Hàn Thế Bảo khẽ đưa môi nói vào tai Kelly.

Nhận ra giọng nói quen thuộc, trong ánh đèn mờ ảo, cộng thêm đã thấm hơi men, Kelly nhìn không ra mặt người đang nhảy cùng mình. Cho đến khi Hàn Thế Bảo nâng cao cô lên, sau đó hạ xuống và đặt vào môi cô nụ hôn cuồng nhiệt như muốn chiếm lấy.

Tiếng vỗ tay ầm ầm của mọi người, đầu Kelly choáng váng muốn đẩy người đàn ông kia ra lại không thể, bàn tay anh ta ôm chặt vòng eo cô, đôi môi tham lam không dứt.

Kelly ngẹt thờ đến mức không thở nỗi, hơi men từ miệng người đàn ông kia phả vào miệng mình. Cô không còn làm chủ được bản thân mình ngất đi trên tay Hàn Thế Bảo.

Hàn Thế Bảo bế Kelly ra khỏi Ciz bar, bấm thang máy xuống tầng hai...

Cánh cửa phòng Vip mở ra, Hàn Thế Bảo đặt cô gái này lên giường. Giờ mới nhìn thấy được gương mặt của cô ta, quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân... Giai nhân đã ngã trên tay, Hàn Thế Bảo từ từ cởi bỏ khoá kéo chiếc váy trên người Kelly.

- Nước nước, tôi muốn uống nước. - Kelly khẽ lên tiếng.

Hàn Thế Bảo nghe giọng nói quen thuộc này liền giật mình, sau đo ngừng lại mọi hành động mà nhìn cô gái say mèm trên giường một cách kì lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.