Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Chương 43: Chương 43: chỉ là em giấu đi






Kelly bước ra khỏi phòng làm việc của Hàn Thế Bảo, đôi môi khẽ nhếch lên:" Để tôi xem, anh lạnh lùng được bao lâu."

Tuấn Anh từ bên trong thang máy bước ra, đôi mắt anh hướng về phía cô thư kí mới nhận việc hôm nay của Hàn tổng. Bất giác đôi mắt kia không rời khỏi cô thư kí này, Tuấn Anh nhanh chóng bước tới phía trước mặt Kelly.

- Bảo My, là em sao? - Tuấn Anh bất ngờ hỏi.

- Vâng, là tôi. - Kelly cười đáp. - Rất vui khi gặp lại anh, đồng nghiệp mới. - Kelly đưa tay ra chào hỏi.

Tuấn Anh khẽ bắt tay Kelly, nhìn cô gái có nét đẹp ngọt ngào này mà có đôi chút lo lắng. Trước kia Kelly tìm đến Hàn gia vì có mục đích, hiện tại cô gái này là em họ của Kelly tất nhiên không loại khỏi khả năng nghi ngờ của anh. Tuấn Anh luôn luôn như vậy, nhiệm vụ bảo vệ Hàn tổng chính là anh đặt trên hết.

- Tôi cũng vậy, chào mừng em đến với The Win. - Tuấn Anh khẽ đáp.

Hai người nhìn nhau, bàn tay nắm lấy nhau khá lâu... là Tuấn Anh mãi suy nghĩ mà không chịu buông tay Kelly ra.

Hàn Thế Bảo từ bên trong nhìn ra ngoài, sau đó liền cầm điện thoại trên bàn mà gọi. Bên ngoài chuông điện thoại của Tuấn Anh reo lên khiến anh thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, phát hiện tay anh vẫn nắm chặt tạy Kelly, Kelly thì ái ngại nhìn anh sau đó mà buông ra.

- Vâng, thưa Hàn tổng.

- Lên phòng gặp tôi. - Hàn Thế Bảo nói.

- Vâng, tôi đang ở bên ngoài... sẽ vào ngay.

Hàn Thế Bảo lặng lẽ cúp máy đôi mắt nhìn hướng về cô gái bên ngoài, nhìn từ phía sau cô thư kí mới này Hàn Thế Bảo lại nhìn ra thấp thoáng bóng dáng của Kelly. Bọn họ là chị em họ, có lẽ có dáng người giống nhau là chuyện bình thừong, chỉ là có lẽ anh đang nhớ Kelly.

- HÀn tổng, anh có việc gì sao? - Tuấn Anh hỏi.

- Tôi muốn nhờ cậu một việc. - Hàn Thế Bảo nói.

- Vâng.

- Tìm Kelly. - Hàn Thế Bảo nói. - Con vịt xấu xí đó đã rong chơi quá lâu rồi, phải bắt về trước khi cô ta quên mất đường về. - Hàn Thế Bảo cầm xấp tài liệu đưa về phía Tuấn Anh. - Tôi đã tìm hiểu từ trại trẻ mồ côi Thiên Tâm rồi... cô bé năm đó được một đôi vợ chồng họ Lưu đến xin hoàn toàn không phải là cha mẹ của cô ta trong hồ sơ. Còn cô gái tên Bảo My bên ngoài kia lại dùng hồ sơ giả mạo mà đến The Win.

- Hồ sơ giả ư.

- Tôi tin chắc hai cô gái đó đến với The Win tiếp cận tôi có mục đích nào đó... đầu tiên là Kelly nhiều lần lục lọi phòng ngủ của tôi... cô ta đi chưa bao lâu lại xuất hiện một cô gái xưng lả em họ đến The Win... - Hàn Thế Bảo mở tấm hình hai cô gái ra. - Tôi muốn tìm Kelly trước, cô ta vì sao lại biến mất như chưa từng tồn tại như vậy được, trừ khi cô ấy đã... - Nói đến đây Hàn Thế Bảo khẽ lo lắng, tuy biết Kelly tiếp cận anh là có mục đích xấu nhưng không thể không nghĩ đến.

- Tôi sẽ đi tìm tung tích của Kelly, nhưng Bảo My dù sao cô ấy cũng chưa có hành động nào, tất cà chỉ là nghi ngờ. Hàn tổng, anh... - Tuấn Anh ngập ngừng.

- Tôi sẽ tự biết mà lo liệu... cậu đi làm việc tôi nói trước. - Hàn Thế Bảo lại nói. - Việc của Triệu tiểu thư, cậu có nên cân nhắc... Triệu tổng ông ta là người nổi tiếng khắc khe, lại lên tiếng nhờ tôi nói giúp với cậu.

- Hàn tổng, tôi chỉ xem Triệu tiểu thư như một ngưởi quen biết bình thường.

- Tôi không ép cậu... nhưng đừng tỏ ra cứng gắn quá. - Hàn Thế Bảo nói. - Được rồi, chuyện tình cảm của cậu tôi cũng không tiện xen vào.

- Tôi xin phép. - Tuấn Anh chào Hàn Thế Bảo mà bước ra ngoài. Kelly nhìn Tuấn Anh khẽ cười mỉm, rồi tiếp tục quay mặt vào máy tính trên bàn.

*********

Biệt thự Hàn gia lại lạnh lẽo như trước kia, Win ngồi trong phòng lại nhớ đến những ngày tháng có HẠ Tuyết bên cạnh thật hạnh phúc, cô gái ấy chính là mang lại sự ấm áp cho người bên cạnh không còn cảm thấy cô đơn.

Mọi chuyện xảy ra, Win ngỏ ý muốn đưa HẠ Tuyết về lại biệt thự Hàn gia này nhưng cô ra sức từ chối vì muốn ở bên cạnh chăm sóc và an ủi An Nhiên. Dù sao An Nhiên cũng vừa trải qua một cú sock tinh thân như vậy, Hạ Tuyết lại là một cô gái có tấm lòng thuơng người... không thể bỏ An Nhiên một mình mà đi.

- Win... tôi có thể nói chuyện với cậu.- Tú Anh từ phía sau bước tới.

- Có chuyện gì sao? - Win quay sang nhìn Tú Anh mà đáp.

- Cậu thật sự yêu Lâm Hạ Tuyết? - Tú Anh không nhìn Win, ánh mắt nhìn về phía xa.

- Đúng vậy... tôi yêu cô ấy, ở bên cạnh Hạ Tuyết tôi cảm nhận được hơi ấm và hạnh phúc. - Win nói tiếp. - Tôi đã nghĩ rằng tôi chỉ thuơng hại cô ấy nên muốn bảo vệ Hạ Tuyết, nhưng hiện tại tôi đã xác định mình chính là yêu Hạ Tuyết.

- Cô ấy là cô gái tốt, cậu nhất định phải trân trọng. - Tú Anh vỗ vai Win mà noí, sau đó quay đi...

- Nếu chú biết Hạ Tuyết là người tốt, vì sao chú lại bỏ rơi cô ấy mà không trân trọng. - Win khẽ nói, thật ra anh đã biết từ khi nhín thấy ánh mắt của Ha tuyết nhìn Tú anh một cách đau lòng.

Tú Anh chợt cười nhạt sau đó bước tiếp đi, miệng khẽ nói nhỏ:" Vì tôi yêu cô ấy."

Anh bước ra khỏi biệt thự Hàn gia, lái xe đến khu chung cư cao cấp An Khang nơi mà Hạ tuyết đang sống. Ngoài trời mưa như trút hạng nặng hơn, người đàn ông bóng dáng cô đơn kia đang đứng dưới mưa mà ngước mắt nhìn về phía căn hộ mà có Hạ Tuyết bên trong... đôi mắt anh rất buồn, trên khóe mi kia là nước mắt hay nước mưa động lại... cả bản thân anh cũng không thể xác định.

Tiếng chuông cửa reo lên, Hạ Tuyết từ trong nhà bếp liền chạy ra mở cửa, cô cứ ngở An Nhiên quay về ngờ đâu lại chính là Tú Anh. Hạ Tuyết lùi lại một bước ánh mắt trân trân nhìn anh toàn thân ướt sũng.

- Anh... anh... - Hạ Tuyết bất ngờ không biết nói điều gì.

Tú Anh bước lại một bước, nắm lấy tay Hạ Tuyết kéo về phía mình mà ôm trọn người con gái bé nhỏ vào trong lòng.

- Đừng nói gì cả, chỉ là tôi muốn ôm em một chút thôi... chỉ một chút rồi tôi sẽ buông em mãi mãi. - Tú Anh ôm chặt cô vào lòng, từng giọt nước mưa còn động trên bờ mi rơi xuống... chỉ là nước mưa mà thôi.

Buông mãi mãi... Hạ Tuyết không hiểu vì sao nghe xong câu đó trong lòng liền đau buồn như vậy. Là anh ta đã hạ thấp cô không xứng, chính là anh ta đả bỏ rơi cô khi cô bắt đầu nhận ra tình cảm đó.. vậy ma hôm nay anh ta lại đến đây với bộ dạng đáng thuơng này.

- Tôi... ghét anh, Tú Anh... tôi hận anh. - Hạ Tuyết nước mắt tuông rơi mà nói.

- Hạ Tuyết, em nhất định phải sống thật hạnh phúc, hãy hứa với tôi em sẽ sống hạnh phúc. - Tú Anh nhìn vào đôi mắt cô mà nói.

- Tôi nhất định sẽ sống thật hạnh phúc, và nơi đó sẽ không có anh tồn tại. Tú Anh khẽ cười buồn, đưa đôi bàn tay mình lên bờ má cô vuốt nhẹ... " - Tạm biệt."

- Nói xong Tú Anh liền quay đầu đi, bóng dáng anh như một cành cây lẻ loi trước gió lớn. Hạ Tuyết nhìn theo anh cho đến khi bóng anh mất hút sau chiếc thang máy... cô bươc vào bên trong phòng mình tiến ra ban công mà nhìn xuống dưới... Tú Anh đang đi dưới cơn mưa rất lớn... cơn mưa giống như xóa nhòa bóng dáng anh khiến cô phải lau đi những giọt nước mưa trong mắt mình để tìm bóng hình anh. Tú Anh nhìn lên trên..

. Hạ Tuyết nhìn xuống dưới... bốn mắt nhìn nhau qua những hạt nước mưa kia... "

*************

Nếu như lúc này mưa nặng hạt hơn và gió cũng mạnh hơn, thì có lẽ em sẽ chẳng màng điều gì nữa mà oà khóc.

Mở lòng ra cùng cơn mưa

Nếu anh có về, em sẽ vờ như chẳng có gì xảy ra, vờ như thiếu anh, cuộc đời em vẫn tươi tắn và hối hả

Chỉ là.. chỉ là em giấu đi "

*********

Tuấn Anh ngồi tại nhà hàng Ciz uống một tách cafe, trên bàn là chiếc laptop để chuẩn bị một số dữ liệu và tham khảo thị trường mới cho The Win. Phía cửa ra vào xuất hiện tiếng ồn ào của mọi người, anh đưa mắt nhìn qua liền trông thấy một cô gái tiến vào... cô mặc một bô quần áo năng động khá thời trang, guơng mặt cô thanh tú toát lên khí chất mạnh mẽ.. đó chính là Triệu Hải Yến. Tuấn Anh lướt nhìn qua sau đó lại tiếp tục nhìn về màn hình laptop mà không quan tâm.

- Bốp. - Tiếng động mạnh từ phía xa khiến mọi ánh mắt đổ dồn, Tuấn Anh cũng khẽ nhìn.

Triễu Hải Yến đang ôm mặt, mắt trân trân nhìn cậu thanh niên đang đứng trước mặt cô vô cùng hung hăn.

- Cô có sao không? - Tuấn Anh nhanh chóng tiến về phía Triệu Hải Yến mà đỡ cô đứng lên.

- Tôi không sao, không cần anh xen vào. - Triệu Hải Yến nhìn Tuấn Anh bất ngờ, lại hất tay anh ra mà tự đứng lên.

- Mày là ai lại dám xen vào chuyện của tao. - Người thanh niên kia hất mặt nói.

- Cậu không cần biết tôi là ai, một người đàn ông cao lớn lại ra tay với một cô gái chân yếu tay mềm... tôi cảm thấy thổ thẹn cho cậu

. - Chuyện của tôi, không cần anh xen vào. - Triệu Hải Yến tiến về phía người thanh niên kia đưa tay khoát vào tay hắn ta. - Chúng ta đi thôi.

Cả hai bước ra khỏi Ciz trước ánh mắt khó hiểu của mọi người, cô gái kia không phải vừa bị tên kia tát sao, vì sao lại phải lệ thuộc như vậy. Tuấn Anh nhìn theo bọn họ, chẳng lẽ vì anh mà cô gái lúc nào cũng tuơi cười kia lại trờ nên như thế... vì sao anh lại cảm thấy có lỗi đến như vậy. Tuấn Anh quay trở lại bàn của mình, ngồi xuống nhưng không thể tập trung làm việc.

Triệu Hải Yến bước ra khỏi Ciz, đi khuất tầm mắt của Tuấn Anh liền rút tay mình ra khỏi tên thanh niên kia. Vì sao cô muốn quên anh đi, vì anh đã có bạn gái... vì sao lại để cô gặp anh trong tình huống này, nếu như anh không đến giúp cô có phải tốt hơn không, như thế cô sẽ không còn nhin thấy anh tốt đến nhường nào.

- Sao vậy? - Hắn ta nhìn Hải Yến nói.

- Nhãi ranh, dám tát đại tiểu thư Triệu gia này, muốn chết rồi hả. - Triệu Hải Yến tức giận nhìn hắn ta. Hắn ta tức giận liền giơ tay lên định tát cô tiếp

. Triệu Hải Yến xoay người tung một cước vào bụng hắn, sau khi hắn đang gục mặt ôm bụng cô liền nhảy lên mà đá vào mặt... hắn lăn quay ra đất.

- Ngay cả cha tôi còn chưa bao giờ đánh tôi, đáng chết. - Nói xong Triệu Hải Yến phủi tay bỏ đi.

Đêm đó Triệu Hải Yến lang thang bên ngoài đến tận tối... cô cảm thấy rất buồn khi bị Tuấn Anh từ chối và anh đã có bạn gái khiến cô cảm giác mất đi tất cả cơ hội. Cô đi ngang qua Ciz bar, Triệu Hải Yến liền bước vào bên trong lại không ngờ nơi này náo nhiệt như vậy... Cô đang ngồi dùng một ly coktai thì tên này đến gần tán tỉnh cô... Triệu Hải Yến lại đang buồn bã... là cô cũng có sức hấp dẫn... nhìn cô cũng không phải là nữ sinh trung học... Cô chỉ trêu đùa vài câu hắn ta liền bám riết cô đến tận hôm nay, cô hạn hắn đến nơi này nói rõ ai ngờ hắn ta lại nổi máu điên mà tát cô bất ngờ đến mức không kịp phòng bị. Không ngờ Tuấn Anh lại có mặt tại nơi này, thật là mất mặt... có lẽ anh lại càng ghét cô hơn.

*************

Hàn phu nhân nhờ vào các mối quan hệ của bà ta mà mang Liên Chi ra ngoài vì được xữ án treo. Hàn Liên Chi vô cùng vui mừng khi thoát ra khỏi địa ngục trần giang đó, cô ôm lấy Hàn phu nhân mà khóc.

- Mẹ, chỉ có mẹ là yêu thuơng con... cả đời này con sẽ không quên ơn mẹ.

- Ta tất nhiên là yêu thuơng con rồi... ta đã nói là đàn ông trên thế gian này không ai tốt cả, lúc yêu thì ngon ngọt khi có nữ nhân khác liền bỏ rơi con.

- Con sẽ không bao giờ rời xa me nữa. Hàn Thế Bảo đã đẩy con vào đường cùng, con sẽ giúp mẹ lấy lại The Win... đuổi bọn chúng ra khỏi Hàn gia.

- Ta mong đợi ở con. - Hàn phu nhân nhoẻn miệng cười, đôi tay vuốt mái tóc của Hàn Liên chi.

Chiếc xe chở Hàn phu nhân đi vào biệt thự Hàn gia. Bà ta đã điều tra kĩ rằng Hàn Thế Bảo đang ở The Win và Tú Anh cũng đã ra ngoài. Hàn phu nhân đi thẳng đến phòng Win.

- Hàn phu nhân, thật đáng ngạc nhiên. - Win mờ cừa nhìn thấy Hàn phu nhân có chút kinh ngạc.

- Ta đến thăm cậu, cậu không vui sao?

- Tôi có nên nói thật vinh dự không? - Win đáp.

- Win, cậu cũng đã 18t rồi nhỉ, chuyện gì nên biết cũng nên nói ra. - Hàn phu nhân lần lựa.

- Bà có việc gì cứ nói thẳng, nếu không muốn nói thì mới đi... nới này không hoan nghênh bà.

- Chẳng phải con rất muốn biết mẹ mình là ai sao?

- Bà sẽ nói cho tôi biết? - Win nghi ngờ hỏi.

- Con cũng nên biết về thân phận của mình, không thể giấu con mãi được.

- Bà mau nói ra.- Win mất bình tĩnh.- Mẹ tôi là ai? -

Mẹ con vẫn còn sống, liệu con có muốn gặp bà ta một chút. - Hàn phu nhân mỉm cười nói, Win đã sa lưới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.