Vân Tấn Y Hương

Chương 7: Chương 7: Đại tẩu học được cách đánh, dám hồ Bài* của ta




*hồ bài: ăn bài của đối phương.

Conventer: lacmaitrang

Editor: Aki Re

Nha hoàn Tiểu Phương của Lục Vi đến Thúy Trúc hiên mời Du Uyển đi đánh bài một lúc, Du Uyển ngẩn người ở thư phòng của Lục Tử Khiêm.

Nàng chưa quên mình đang lên kế hoạch học tập kỹ năng kiếm tiền.

Lục gia chuyên kinh doanh tơ lụa, xưởng may, lá trà, ngọc khí đồ cổ cũng đều có đọc lướt qua, Lục Tử Khiêm từ thuở thiếu niên đã đi theo Lục lão gia học tập kinh thương, thư phòng bày đầy các loại sách báo thương nghiệp, trong đó còn có rất nhiều tiếng nước ngoài phiên dịch. Du Uyển chỉ học qua hai năm sách, chữ Hán đều nhận biết không được đầy đủ, đối mặt với thư tịch rực rỡ muôn màu, nàng thoáng như đang đặt mình vào bờ biển, không có chỗ xuống tay.

Còn không có nghiên cứu ra được cái gì, liền nhận được tin dữ Tam tiểu thư mời nàng đánh bài.

Du Uyển chân tình không muốn đánh bài, có thể nàng hiện tại mới gả vào Lục gia làm dâu không lâu, Tam tiểu thư cho mời, nàng không thích làm xấu mặt mũi của người ta.

Về hậu viện cầm túi tiền, Du Uyển bất đắc dĩ đi, trên đường nhịn không được suy nghĩ hão huyền, nếu nàng bài nghệ tinh thông, có lẽ chỉ riêng bồi mấy vị thái thái, tiểu thư đánh bài mỗi tháng đều có thể kiếm chút tiền. Đáng tiếc Du Uyển tiếp xúc với mạt chược không lâu, chỉ là một tân thủ nho nhỏ, làm sao có thể cùng Lục thái thái các người chơi lâu có kinh nghiệm so sánh?

Đại khái, cùng ba vị tiểu thư Lục gia chơi bài còn có thể có cơ hội thắng tiền.

Nghĩ tới đây, Du Uyển đối với ván bài ngày hôm nay, lòng tin lại nhiều hơn mấy phần.

Trong Lục gia, các thiếu gia ở tại toà nhà trong Lục phủ Đông Viện, các tiểu thư ở tại chính viện hậu phương cùng ba tòa tiểu viện sát bên. Đại tiểu thư Lục Huyên chính là con của Lục thái thái Chưởng Thượng Minh Châu, viện tử lấy tên Trúc viên. Nhị tiểu thư Lục Phù cùng Nhị gia Lục Bá Xương đều là con cái của Đại di thái, ở tại Sen vườn, Tam tiểu thư Lục Vi là muội muội của Lục Quý Hàn ở tại Đồng vườn.

Đồng vườn tiền viện trồng hai khỏa Ngô Đồng nước Pháp, lúc này chính vào cuối xuân, Ngô Đồng xanh mới, lá cây tán rộng che mát lục viện.

Du Uyển vừa vào cửa, liền thấy dưới cây ngô đồng bày biện một cái bàn vuông, ba người phân biệt chỗ ngồi Lục Quý Hàn, Lục Phù, Lục Vi. Cách ăn mặc âu phục của Lục Quý Hàn, áo sơ mi trắng ở cổ áo mở ra hai cái nút áo, hai tay áo cũng đều vén đến cùi chỏ, tư thái lười nhác. Hai nữ hài trẻ tuổi đều mặc váy xinh đẹp, Lục Phù là một thân váy liền áo màu lam nhạt, phía trên điểm xuyết đường viền hoa phức tạp đã có mấy phần phong thái Đại cô nương rồi. Lục Vi mặc đơn giản chút, áo ngắn tay màu trắng phối cùng màu với váy dài như nước trong veo rất phù hợp với tuổi mười ba hiện giờ của nàng.

Du Uyển không ngờ tới Lục Quý Hàn sẽ ở đây.

“Đại tẩu tới rồi!” Lục Vi cười chạy tới, thân mật kéo tay Du Uyển lại. Du Uyển khí chất dịu dàng nhã nhặn, nàng rất thích.

Du Uyển nở nụ cười yếu ớt.

Dưới cây ngô đồng, Lục Quý Hàn tự nhiên không nhúc nhích, trong mắt giống như không có nhìn thấy người Đại tẩu tên Du Uyển này. Lục Phù cũng vậy, nàng cùng tuổi với Du Uyển, nhưng Du Uyển xuất thân bần hàn, Lục Phù thế nhưng là thiên kim hào môn có giáo dưỡng đàng hoàng, ở trường học cũng là thiên chi kiều nữ được cả đám người theo đuổi, người cao ngạo như nàng tất nhiên là rất xem thường Du Uyển.

“Tứ ca đã nói rồi, buổi sáng ta cùng Vi Vi chơi với ca ván bài, buổi chiều ca dẫn chúng ta đi dạo phố.” Ghét bỏ quét mắt về phía Du Uyển, Lục Phù dùng giọng điện nói điều kiện đối với Lục Quý Hàn, nếu không phải như thế, nàng mới sẽ không lãng phí tốn thời gian cùng Du Uyển đánh bài.

Lục Quý Hàn điềm tĩnh ân một tiếng.

Lục Vi kéo cánh tay Du Uyển đi tới.

Lục Quý Hàn tầm mắt buông xuống, không nhìn thấy mặt của nàng, nhưng có thể trông thấy nàng mặc áo màu tím nhạt thêu sam cùng váy dài nền trắng thêu hoa, y phục này cũng không phải là quá đẹp, nhưng nàng có tư thái thật tốt, lộ ra ở giữa một đoạn eo nhỏ mảnh được y phục bó sát vào. Tay của nàng lộ ra bên ngoài, mu bàn tay trắng nõn, năm ngón tay nhỏ nhắn, móng tay rất sạch sẽ nhìn thấy thịt màu hồng.

Nàng như loại hoa sạch sẽ khắc sâu vào ấn tượng của hắn.

“Đại tẩu mời ngồi.” Lục Quý Hàn ngẩng đầu, hướng Du Uyển cười cười, khóe môi hắn giương lên, trong tròng mắt đen mỉm cười như có như không.

Du Uyển gật gật đầu, bởi vì chỉ còn chỗ ngồi hướng tay Lục Quý Hàn mời, nàng liền ngồi ở vị trí hắn mời.

“Đại tẩu ở chỗ này đã quen thuộc chưa?” Trước khi động thủ đánh bài, Lục Vi nghĩ trước đó nên tâm sự chút, nha hoàn Tiểu Phương cũng sớm đã đem chuẩn bị tốt bánh kem kiểu Tây, nước trà bưng lên. Bốn cái đĩa màu phấn bên trên bày một khối nhỏ bánh kem, Du Uyển lần đầu tiên nhìn thấy loại đồ ăn này, nhịn không được quan sát người khác ăn trước như thế nào rồi ăn.

Lục Vi cầm lấy cái nĩa nhỏ, xiên theo cạnh góc khối bánh ngọt trứng tiếp theo đưa vào trong miệng.

Du Uyển đã hiểu, xem mèo vẽ hổ xẻ một khối nhỏ liền ăn, bơ vừa vào miệng, cảm giác dinh dính ngọt ngào, nàng sợ bên môi có lưu lại, nhanh chóng liếm khóe miệng một cái. Lục Quý Hàn vừa lúc trông thấy một màn này, cái lưỡi đinh hương của nữ nhân này liền thật khắc sâu trong đầu óc hắn.

“Y phục Đại tẩu mua ở cửa hàng nào, kiểu dáng thêu thùa thật là dễ nhìn.” Ống tay áo Du Uyển có màu sắc hơi đậm, trên đường viền có thêu hoa đinh hương sinh động như thật, Lục Vi rất thích, nhẹ nhàng sờ lên.

Du Uyển giải thích nói: “Cái này là chính ta tự thêu.”

Lục Vi sợ hãi thán phục: “Đại tẩu tay thật là khéo, thêu so với tú nương bên ngoài đều tốt hơn.”

Lục Phù hừ một tiếng, lập tức cười nói: “Nhà Đại tẩu mở tiệm may, Đại tẩu trước khi gả tới vốn là tú nương nha, dựa vào cái này kiếm sống, tự thêu đương nhiên là được.”

Lời này rất có ý trào phúng Du Uyển, Du Uyển có chút cúi đầu, lại xiên một khối bánh kem cho vào trong miệng.

Lục Vi rất xấu hổ, vội vã hòa hoãn không khí, nàng nhỏ giọng hướng Du Uyển làm nũng: “Đại tẩu có rảnh giúp ta làm kiện áo đi, đến lúc đó ta đưa tẩu một kiện váy làm đáp lễ.”

Váy so sánh với áo quý hơn nhiều, bên trong cửa hàng bình thường đều có một kiện áo kiểu nữ bán đến ba bốn khối, đến chiếc váy đơn giản bình thường cũng hơn mười mấy khối.

“Không cần không cần, ta làm cho Tam muội là được rồi, dù sao ta ở nhà nhàn rỗi cũng không có việc gì làm.” Du Uyển vội nói, đời trước Lục Vi vẫn luôn thân cận đối đãi với nàng, Du Uyển thích tiểu cô nương có tính cách hồn nhiên ngây thơ này.

“Như vậy sao được, ta không thể lấy không chị dâu, ân, quyết định như vậy đi!” Lục Vi kiên trì nói, nói xong cũng thu xếp đánh bài, không cho Du Uyển cơ hội cự tuyệt.

“Đại thiếu nãi nãi còn ăn sao?” Muốn thu dọn mặt bàn, Tiểu Phương chỉ vào bánh kem trước mặt Du Uyển, cười hỏi.

Du Uyển rất thích bánh kem này, nhưng, ba người khác đều không ăn, nàng cũng không tiện ăn tiếp.

Bánh kem bị lấy đi trước mặt, Du Uyển nhìn thoáng qua nhiều một chút.

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ, Du Uyển nghi hoặc ngẩng đầu, liền đối mặt đôi mắt mang ý vị thâm trường của Lục Quý Hàn, ánh mắt kia sắc bén, giống như có thể xem thấu nàng đang suy nghĩ gì.

Du Uyển lập tức tròng mắt, âm thầm cắn môi.

“Tứ ca cười cái gì?” Lục Vi kỳ quái hỏi.

Lục Quý Hàn lắc đầu, không nói.

Mạt chược đã bưng lên, bốn người bắt đầu chơi bài.

Du Uyển ván thứ nhất vận may cực kỳ tốt, ăn hai lần liền chờ hồ cái chủng loại kia*, nàng một bên âm thầm mừng thầm, một bên ngóng trông Lục Quý Hàn đánh ra bài nàng muốn, nhưng mà Du Uyển rất nhanh liền phát hiện, nàng đánh cái gì Lục Quý Hàn liền đánh cái đó, lần một lần hai có thể nói trùng hợp, nhiều lần, rõ ràng là Lục Quý Hàn không muốn nàng ăn!

*hồ cái chủng loại kia: Re nghĩ đang chỉ ăn quân bài tốt phù hợp với bài Du Uyển đang có. Re chưa chơi mạt chước bao giờ chỉ biết xem phim để lấy tư liệu. Ai thấy chỗ nào nghĩa sai thì nói cho Re nhé.

Nàng nhìn ra được, Lục Vi, Lục Phù đương nhiên cũng nhìn ra được, nhưng hai tỷ muội cũng không kỳ quái, bởi vì Lục Quý Hàn đánh bài hai người đều biết đặc điểm: Thứ nhất, Lục Quý Hàn không cần nhìn bài, chỉ dùng tay mò liền có thể mò ra bài là cái gì, thứ hai, Lục Quý Hàn đặc biệt có thể nhớ bài, cực kỳ dễ dàng đoán được ba nhà khác cần gì, đối với nhà dưới hắn phòng ác hơn, trừ phi hắn có chủ tâm nhường.

Lục Vi quan tâm hướng Du Uyển phổ cập khoa học hai điểm này, vì để Du Uyển biết, Tứ ca cũng không phải là đơn độc nhằm vào nàng.

Du Uyển rõ ràng đã không trông cậy vào ăn bài Lục Quý Hàn, nàng liền tự mình bắt!

Nàng chỉ thiếu bài đặc biệt, không cần phải giữ bài, bài mới bắt cho dù tốt nàng đều sẽ đánh đi ra, có thể tiện nghi Lục Vi một hồi liền ăn nàng một ngụm.

Cứ như vậy, Du Uyển đem Lục Vi gọi ăn!

Lục Vi cười đến đặc biệt xán lạn, Du Uyển bị mất hai khối, cùng trước kia thảm thua so sánh nàng cũng không có coi ra gì.

“Ngươi ngốc a, không biết đi theo nàng đánh?”

Ngay tại thời điểm Du Uyển vội vàng bỏ tiền, Lục Quý Hàn đột nhiên đưa tay, một tay lấy bài trước mặt nàng nhấn đổ. Du Uyển trong tay có một bộ ba, năm đầu mối nối, nàng chỉ muốn bắt bốn cái, vừa mới bắt sáu đầu liền đánh ra ngoài. Lại nhìn bài Lục Vi, nguyên lai là ba, năm, bảy đầu, bên trên Lục Vi đánh ra ba đầu, hồ sáu đầu.

Lục Quý Hàn chỉ chỉ Lục Vi đánh ra ba đầu, lại đem Du Uyển ba đầu ném ra, sáu đầu cầm về, không chút lưu tình nói: “Nàng đánh qua ba đầu, ngươi lại khẳng định từ bỏ đánh nàng, sau đó ngươi góp đúng năm sáu đầu, còn có thể nhiều Hồ Nhất cái bảy đầu, đạo lý đơn giản như vậy cũng đều không hiểu, có phải là vừa mới bị nhiều lần không cho ăn, đầu bị bơ đến khét?”

Nàng nghe đến ngốc, nàng không thua tiền ai thua tiền?

Kỳ thật chơi bài nhiều, có chút kinh nghiệm tự nhiên lục lọi ra, Du Uyển bị ăn thiệt thòi nàng liền chơi ít đi, đúng dạng người mới chơi.

Nàng nhìn bài mình, đã cảm thấy Lục Quý Hàn giảng có đạo lý, mình đánh nhầm, lại bởi vì Lục Quý Hàn nói giọng điệu nghiêm khắc mà khuôn mặt ngượng ngùng đỏ lên. Một tiểu tức phụ vừa mới gả tới, da mặt mỏng nhiều hơn a, trước mặt mọi người bị người khác mắng xuẩn*, Du Uyển rất nhanh rơi nước mắt.

*xuẩn: ngu xuẩn

Lục Vi đau lòng cho chị dâu, thở phì phò kết thân ca nói: “Chẳng phải thắng ca có mỗi hai khối tiền, còn nhỏ mọn như vậy sao?”

Ván này Lục Quý Hàn là Trang gia*, Du Uyển thời điểm thua hai khối, Lục Quý Hàn cũng phải ra hai khối.

*Trang gia: Re nghĩ là cùng một đội.

Lục Quý Hàn chấp nhận suy đoán của muội muội, đưa tiền cho muội muội, hắn lại dùng giọng điệu bất thiện dạy dỗ Du Uyển một câu: “Ngày tháng còn dài, nhớ cách người khác chơi bài, bằng không thì mỗi ngày đều phải đưa tiền cho người ta.”

Du Uyển mím môi.

Ván này nàng làm Trang gia.

Du Uyển sợ thua tiền, càng sợ càng nghĩ muốn thắng, trước kia không ai chỉ điểm nàng, vừa mới bị Lục Quý Hàn răn dạy mặc dù làm cho nàng khó xử, nhưng cũng giúp nàng chỉ ra hai cách đánh. Du Uyển học rất nhanh, bây giờ liền bắt đầu lưu ý bài Lục Vi, chỉ cần nàng có bài Lục Vi đánh qua vô dụng với mình, Du Uyển trước hết đánh loại bài này.

“Đại tẩu tốt xấu, một quân cũng không cho ta ăn.” Lục Vi chu môi làm nũng.

Du Uyển mặt đỏ lên, vừa do dự có hay không nhường, Lục Quý Hàn bỗng nhiên hừ một tiếng: “Cho ngươi ăn, ngươi lẽ nào không muốn ăn tiền của nàng?”

Lục Vi từ dưới đáy bàn đá cho hắn một cước.

Du Uyển đương nhiên không nỡ thua tiền, tiếp tục xem Lục Vi.

Ván này Lục Quý Hàn đánh xong một quân bài, Du Uyển liền đi bắt bài, ngay tại thời điểm nàng đã nắm mạt chược lên, nhà trên Lục Quý Hàn, Lục Phù đột nhiên kịp phản ứng, liên tục kêu lên: “Chờ một chút, ta muốn đụng!”

Nàng đụng một cái, liền đổi thành Lục Quý Hàn một lần nữa bắt bài.

Không đợi Du Uyển kịp phản ứng, một bàn tay lớn ngón tay thon dài đột nhiên nắm chặt bàn tay nhỏ của nàng, Du Uyển kinh hãi, Lục Quý Hàn thì tại chỗ ba nữ nhân ở dưới mí mắt, chậm rãi đem bài mạt chược trong tay Du Uyển móc ra, móc xong còn dạy dỗ Du Uyển một câu: “Ngươi nên bắt sao?”

Loại tình huống này, lúc chơi mạt chược thường xuất hiện trải qua, bởi vậy, Lục Phù, Lục Vi đều chỉ cười.

Du Uyển ngượng ngùng thu tay lại, trong lúc nhất thời cũng không xác định được Lục Quý Hàn có hay không phải cố ý chiếm món hời của nàng.

Lục Quý Hàn có mặt bài là Trương Đông gió.

Thần sắc hắn không vui đem bài bày ở trước mặt Du Uyển: “Nhìn xem, bài đều bị ngươi sờ xấu.”

Du Uyển đỏ mặt, vừa muốn nắm bài, chợt nhớ tới cái gì, nhìn lại bài mình một chút, nàng cúi đầu đẩy ngã bài, nhỏ giọng nói: “Hồ“.

Đông Phong, chín mươi ngàn nhưng khi đụng tác dụng hoàn toàn ngược lại, Lục Quý Hàn Đông Phong giúp nàng ăn bài.

Ngày hôm nay Du Uyển đánh bài là đệ nhất ăn bài, nàng tâm tình siêu tốt, len lén liếc mắt nhìn Lục Quý Hàn, đã thấy trong mắt của hắn cũng có một tia cười.

“Được a, Đại tẩu học được cách đánh, dám hồ bài của ta.” Lục Quý Hàn dựa trên ghế, mắt đen nhắm lại, một bên móc thuốc lá một bên nhìn chằm chằm nàng nói.

Du Uyển không khỏi có chút sợ.

Lục Vi cho nàng chỗ dựa: “Đại tẩu đừng sợ, nên hồ liền hồ, dù sao Tứ ca so chúng ta đều có tiền hơn, ngày hôm nay chúng ta hợp lực thắng hắn!”

Du Uyển lại nhìn Lục Quý Hàn.

Lục Quý Hàn khinh miệt cười, châm được đầu thuốc, hắn ngậm lấy điếu thuốc trong miệng ngồi thẳng, đưa tay mã bài, ý vị rất rõ ván bài hiện tại mới chính thức bắt đầu.

Cắm vào phiếu tên sách

Tác giả có lời muốn nói:

Kỳ thật ta rất là ưa thích chơi mạt chược, ha ha ha ha, Tứ Gia đều không phải là đối thủ của ta!

Lục Tứ: Chơi thử một chút, thua liền đem Uyển Uyển đưa tới trên giường của ta.

Uyển Uyển: Không cho phép thử!

Cảm ơn tiểu tiên nữ nhóm địa lôi ~

- ---oOo----

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.