Túy Ngọa Hồng Trần

Chương 8: Chương 8: Lưu đắc tàn hà thính vũ thanh




(Chỉ còn lại hoa sen tàn nghe tiếng mưa rơi)

Long Cửu Huyền lúc hoàng hôn đi vào phố Long Môn nổi danh nhất Kim Lăng, khi đó, mỗi một gian thanh lâu hắn đi qua, từ hoa khôi nhất tiếu thiên kim (một nụ cười đáng giá nghìn vàng) đến nha hoàn dâng nước bưng trà, đều nhịn không được từ cửa sổ điêu hoa (chạm trổ hoa văn) nhìn hắn vài lần.

Một người trên lưng mang một thanh kiếm lớn như vậy đi trên đường xá đông đúc, không gây chú ý mới là kỳ lạ. Huống chi, hắn còn là một nam tử đặc biệt khiến người chú ý. Dáng người cao gầy, so với nam tử phương nam tầm thường phải cao hơn rất nhiều, cho dù lẫn trong đám người chộn rộn nhốn nháo, cũng là hạc trong bầy gà. Một thân trang phục màu xám mộc mạc giấu không được anh hoa ngạo khí đầy người, xương cốt như sắt. Huyền thiết cổ kiếm đen như mực thật nặng đeo nghiêng trên lưng, không có vỏ kiếm, không thấy mũi nhọn, nhưng không hiểu sao lại toát ra một cỗ khí thế làm người ta kinh sợ.

Khi Long Cửu Huyền đi vào nơi trăng hoa náo nhiệt này vừa vặn thấy giữa phố nổi lên một hồi xôn xao, mơ hồ có thanh âm cầu xin thê lương của phụ nhân truyền đến.

“Liên… Liên a…”

Cũng không biết sao, người trầm ổn như núi thế kia tức thì biến sắc, tách đám người đông đúc ra, phi như bay về hướng phát ra thanh âm.

Trước cửa Cúc Hương Viện, vài đại hán vạm vỡ đang vây quanh hai thân ảnh gầy yếu lôi lôi kéo kéo.

“Lão bà chết tiệt, hôm nay ngươi không đem người giao ra đây thì đừng trách ta không khách khí.” Hán tử cầm đầu hung tợn nói.

Lão phụ vẻ mặt tang thương đang che chở một thân ảnh tiêm gầy y phát màu trắng bên cạnh, bi thương cầu xin: “Các vị đại gia, xin ngài thương xót, Liên nhi thần trí đã không còn rõ ràng, các người tha cho nó đi.”

“Liên nhi là công tử nhà ta dùng bạc trắng tiền thật mua về, đừng nói là điên, cho dù có chết cũng là người của công tử chúng ta! Đến! Chúng ta đem nàng mang đi!” Vài đại hán to con hét to, liền tiến lên cướp người.

Giằng co lôi kéo, mắt thấy lão phụ vẫn giữ chặt tay Liên nhi không buông, đại hán cầm đầu đã mất hết kiên nhẫn, xoay nắm tay to như cái bát hướng tới bà lão đánh.

Nắm tay bị trụ lại giữa không trung, đại hán cầm đầu chỉ cảm thấy cổ tay như bị vòng sắt siết lại không thể mảy may di động. Kinh sợ ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy một thân ảnh cao lớn đứng sừng sững trước mặt mình, gần như chặn hết ánh mặt trời. Trong bóng râm, ngũ quan y như đao như khắc, còn trẻ nhưng lãnh tuấn phi thường, một đôi mắt hẹp dài màu sắc có điểm nhạt đang lạnh lùng nhìn đầy vẻ khinh thường, ánh mắt kia làm cho người ta nhớ tới mãnh thú đi săn từ trên cao nhìn xuống con mồi nằm trong tầm ngắm của mình.

Một cỗ sát khí bài sơn đảo hải, thẳng từ đỉnh đầu áp xuống.

Ngầm tránh hai cái, cổ tay vẫn bất động, từng giọt mồ hôi bắt đầu không chịu thua kém chảy ra. Hán tử cầm đầu tăng thêm can đảm, hú lên quái dị, một nắm tay khác lao thẳng tới mặt của y.

Không chờ hắn đánh tới, Long Cửu Huyền mặt không biến sắc đưa tay xoay một cái, người đứng xem một trận kinh hô, hán tử ít nhất nặng cả trăm cân kia bị đánh văng tới tận trên con đê đằng xa, một chân còn lắc lư lắc lư.

Mọi người cười vang, vài hán tử còn lại cùng nhau xông lên, muốn ỷ vào đông người dạy dỗ y. Y cũng không khẩn trương, mỗi tay một người, dễ dàng đem bọn họ từng người quăng ra ngoài.

Tiếng hoan hô từng trận vang lên, người người ồn ào, tất cả mọi người đều nhìn y, còn trong mắt y lại chỉ phản chiếu thân ảnh tiêm tế bạch y tóc trắng kia.

Là ngươi sao? Liễm?

Kiềm chế tâm tư khẩn trương bất an, Long Cửu Huyền chậm rãi vươn tay, lấy tư thế cực dịu dàng vén lên mái tóc của người nọ.

Khuôn mặt thanh lệ như sen, phong tư sở sở động lòng người, tiếc là đôi mắt to tròn lại trống rỗng vô thần, ánh mắt hoang tàn.

Không phải…

Gần như nghe thấy mình âm thầm thở dài, Long Cửu Huyền khó nén sự thất vọng vô cùng trong lòng, tay cũng cứng lại.

“Ân công, ân công…” Nhìn thấy thanh niên cao lớn cứu mình đang lăng lăng nhìn nữ nhi, ánh mắt phức tạp, vẻ mặt mất mát, lão phụ nhân có chút kinh hồn táng đảm mà nói, “Liên nhi nàng nhận không ra người, mong rằng ân công không phiền lòng, ai ai… Liên nhi, mau cùng ân công nói lời cảm tạ…”

Liên nhi… Liên… Liễm…

Nguyên lai là nghe lầm. Mái tóc trắng cùng một thân bạch y quả là có chút tương tự, đáng tiếc, chung quy không phải hắn, không phải hắn…

Long Cửu Huyền đã không còn nghe lọt tai chuyện gì, cũng không để ý người bên cạnh đang cùng hắn nói gì đó. Trong tiếng bàn tán ồn ào, hắn chỉ mất hết hứng thú đẩy đám người đang xem ra, rầu rĩ đi khỏi.

Mọi người căn bản không biết tâm tình của hắn thay đổi trong nháy mắt, chỉ khen hắn anh hùng trượng nghĩa bất lưu danh, một mặt trầm trồ khen ngợi, một mặt tránh đường cho hắn đi. Ngay cả đám thanh loan rụt rè kiêu ngạo trên thanh lâu cũng ló đầu ra khéo cười khéo nói, lúc nãy là chỉ dám nhìn trộm, hiện giờ thì sóng mắt lưu chuyển, quả thực là một bộ dáng tâm hồn nhộn nhạo.

Nhìn thấy đại hiệp trừng cường phù nhược, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, vừa đi được vài bước bỗng nhiên xoay người một cái, khí thế phát ra ngàn dặm tư thái như hổ, phóng vào gian thanh lâu gần nhất.



Bốn bề nhất thời lặng ngắt như tờ…

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, đại hiệp đi phiêu kỹ cũng là nhân chi thường tình… Không biết là ai sau khi lấy lại tinh thần nhỏ giọng nói với người bên cạnh, còn nữ tử trên lầu ai nấy gần như đỏ mắt nghiến răng nghiến lợi oán trời oán đất: vì cái gì không vào gian của ta? Vì cái gì… Vì cái gì…

Tuý Ngoạ Hồng Trần.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy thanh lâu hắn tiến vào, cao cao phía trên treo bốn chữ vàng chói lọi, Tuý Ngoạ Hồng Trần của Kim Lăng hoa khôi Yên Vô Tâm.

Có người nói, đã từng thấy qua y vào một gian thanh lâu tên “Tuý Ngoạ Hồng Trần”, mới vừa rồi chính vào lúc ủ rũ, Long Cửu Huyền bỗng nhiên thấy nơi muốn tìm ngay tại trước mắt, hầu như không hề suy nghĩ liền xông vào.

Vài nha hoàn trong lâu nghênh diện bị hắn làm cho hoảng sợ, người này vóc dáng cao cao, trên người còn đeo một thanh thiết kiếm to lớn, tuy rằng bộ dáng tuấn tú nhưng biểu tình thật sự dọa người.

“Vị… Vị công tử này, ngươi, ngươi muốn tìm cô nương nào?”

“Các ngươi có thấy một người tóc bạc ước chừng mười tám mười chín tuổi đến đây hay không?” Long Cửu Huyền khoa tay múa chân miêu tả.

Nha hoàn bị hỏi hơi bình tĩnh trở lại, may quá, không phải đến ăn cướp. “Hắn à, ta nhớ rõ năm sáu ngày trước đã cùng Vô Tâm tiểu thư và Dương công tử đi rồi.”

“Đi đâu?”

“Ba người bọn họ mướn một con thuyền, nghe nói là đi kinh thành… A a… Công tử, người đâu rồi?” Nha hoàn chỉ cảm thấy hoa mắt, lời còn chưa dứt, người đã không thấy bóng.

Kinh thành, kinh thành, hắn đi kinh thành…

Bảo mã ngày đi ngàn dặm, chạy như điên một ngày một đêm, tốc độ như thế mà Long Cửu Huyền còn sợ không đủ nhanh, một đường hết sức quất. Tuấn mã hí một tiếng, ra sức lao về phía trước như điên.

Nhanh lên, nhanh nữa lên, nếu chậm làm sao đuổi kịp hành trình?

Dây cương trong tay bị nắm đến gấp muốn chết, trong lòng lại không nhịn được thống khổ mà hỏi: Liễm, ngươi không muốn gặp ta đến vậy sao?

**********

—— tình thâm không thọ, chỉ vì ta là Thanh Phù chi tử, nên sẽ không trách thiên địa.

Khi còn rất nhỏ, người khác vẫn còn là thanh mai trúc mã, vô tư trẻ con cùng nhau chơi, ngay cả thích và ghét vẫn còn mơ mơ hồ hồ, Long Cửu Huyền đã kiên đĩnh quán triệt vui ghét của mình.

Chán ghét ngay từ đầu đã có, không quen nhìn bộ mặt lạnh băng băng của người kia, không chịu được tính tình nóng nảy của y, ghét nhất chính là người kia đối hắn luôn luôn có một loại cảm giác xa lánh khó hiểu. Hắn đã hoài nghi từ sớm, người kia có lẽ vốn không phải phụ thân của hắn, chẳng qua là mượn danh phụ thân ức hiếp hắn mà thôi. Cho nên, trong tâm nhãn nhỏ hẹp của Cửu Huyền đã tràn đầy đại kế hoạch chống đối y, một khi có cơ hội liền thực hiện.

Thời điểm đó, hậu viện có trồng một hồ phù dung, mùa hạ hàng năm phù dung nở rộ như ca, mờ ảo lưu luyến ngâm xướng trong sương sớm và sương chiều.

Người kia thích phù dung, mỗi khi nhìn thấy hắn đều ngẩn người, dung nhan mỹ lệ hàm tiếu vô ngữ cố ý vô tình toát ra ôn hoà cùng lưu luyến Cửu Huyền chưa bao giờ thấy qua, tiểu địch nhân liền bắt đầu ấp ủ kế hoạch của mình.

Kế hoạch lâu dài rốt cục vào một hoàng hôn cuối hè được thực thi, ngày đó, Cửu Huyền thừa lúc người kia không ở đây, một phen đốt hết hoa sen trong hồ. Hắn đem dầu đổ vào trong nước, nhìn một khối màu bảy sắc rực rỡ vô thanh vô tức nổi trên mặt hồ liền hưng phấn phóng hỏa, vụt một tiếng, ngọn lửa yêu hồng lập tức theo mặt nước rực lên, nuốt sạch loài thực vật thuỷ sinh này. Phiến lá xinh đẹp nổi trên mặt nước bị cháy kêu lách tách, đóa hoa mảnh mai bị hơi nóng hun đúc, lập tức cháy vàng héo quắt.

Ánh lửa đỏ như ráng mây, trò đùa thành công đã cho tiểu hài tử cảm giác thoả mãn to lớn, tới khi ánh lửa cùng sắc trời đồng loạt u ám dần, hắn mới nghĩ đến bản thân đã thật sự gây họa. Theo như tính cách và tâm tình của người kia, nhà này xem ra không thể ở nữa.

Vì thế vào tối đó, hắn đem theo mấy món đồ yêu thích, bỏ nhà ra đi.

Một con dao nhỏ bằng gỗ, mấy hòn đá nhỏ cổ quái, một con sư tử bằng đồng thau, còn có một cái khăn tay nghe nói là của mẫu thân lưu lại, tất cả đều là những món Cửu Huyền trân trọng nhất, cho dù là trốn khỏi nhà cũng không bỏ được. Đáng tiếc có một thứ hắn đã quên mang theo — bạc.

Vào tuổi đó, Cửu Huyền vẫn chưa để ý đến công dụng kỳ diệu của bạc, lang thang một ngày, thấy người ta dùng bạc trắng mua đồ ăn mới nhớ tới bản thân từ đêm qua đến giờ vẫn chưa ăn gì, mà trên người cũng không mang theo vật gì đáng giá.

Nằm trên bậc thềm cẩm thạch ngoài cửa một nhà giàu ngủ qua đêm, ngày hôm sau lại bị người trong nhà xua chó đuổi suốt một đường.

“Xú tiểu tử, đi ngủ cũng không nhìn chỗ, nơi này là nơi ngươi có thể ngủ sao?” Quản gia bộ dáng hung thần ác sát quát.

Chó của nhà quyền quý thực biết coi người, đối với người chủ ghét thì đặc biệt dữ. Hiện tại có chủ nhân ở sau lưng sai bảo, lại càng điên cuồng sủa theo.

Cửu Huyền đáng thương trốn thoát được người truy đánh nhưng trống không thoát chó dữ người nuôi. Mắt thấy một chân sắp bị con chó đuổi theo cắn trúng thì đột nhiên nó giựt mình dừng lại. Động vật trời sinh đối với nguy hiểm có một loại trực giác kỳ diệu, mấy con chó tựa hồ cảm thấy có một người lợi hại đang đến, nên đều co rụt sợ hãi.

Cuối đường có một người đang từ từ đi tới, bạch sa tựa như sương sớm. Mi mục như được nét bút tỉ mỉ hoạ thành, thanh thanh tú tú, trên gương mặt như thanh từ là hàng mi tựa như viễn sơn ẩn dưới hàng tóc mai, đầu mi che mất một đôi mắt xám bạc.

Mái tóc một màu trắng thuần, từ xa đi tới, liền giống như một đám mây lúc ẩn lúc hiện rủ xuống bên vai.

Người kia nhìn về phía bọn họ, ánh mắt vẫn kiêu ngạo như thường ngày, giống như trên đời này không có thứ gì có thể khiến y để mắt.

Quả nhiên vẫn là như thế không coi ai ra gì! Cửu Huyền căm hận nghĩ thầm. Hắn thật sự đã quên tình cảnh chật vật hiện tại của mình, phía sau là một đám người lẫn chó hung thần ác sát, trước mặt lại là người hắn không muốn gặp nhất. Muốn hắn chạy tới tìm kiếm bảo hộ có đánh chết hắn cũng không làm. Kết quả là hắn tựa như giận dỗi đặt mông ngồi xuống đất.

Nhíu mày, người kia kiềm chế cơn giận sắp phát tác, thản nhiên nói: “Còn không lại đây, bị chó đuổi theo vui lắm sao?”

Cửu Huyền còn chưa trả lời, đám người đuổi theo đã mở miệng mắng: “Xú tiểu tử, còn dám chạy, mới sáng sớm đã lén lút trốn ở cửa nhà người ta, không phải ăn trộm thì chính là ăn mày, không giáo huấn ngươi một trận sao có thể thả ngươi được.” Ngẩng đầu lại hướng người phía trước quát: “Uy, tên chặn đường kia, ngươi là gì của tiểu tử này? Tốt nhất là đừng có quan hệ với hắn, bằng không sẽ cho ngươi xem! Nên biết rằng chúng ta…”

“Câm miệng!” Thanh âm không lớn lại trầm tĩnh hữu lực, nhất là ánh mắt lạnh lung nhìn thẳng sắc bén như dao, giống như đem người từ đầu tới đuôi chém đứt, làm tên đang mắng chửi sợ tới mức thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi.

Chậm rãi đi đến bên người Cửu Huyền, bạch y nhân hừ một tiếng, ngẩng đầu lên nói: “Tiểu hài tử nhà ta thì sẽ do ta quản giáo, làm sao đến phiên các ngươi xen vào?” Sau đó lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái, làm mấy con chó đều ô ô co rụt lại đằng sau.

“Ngươi…”

Mấy người kia còn muốn cãi lại thì chỉ thấy hắn tùy tiện giơ tay lên, ầm một tiếng, phân nửa bức tường cách đó một trượng đã đổ sụp, dường như bị chưởng lực xé không gây chấn động mà sụp.

“Ta hiện tại tâm tình không tốt, muốn quản giáo nhi tử của mình một chút, nếu không muốn gặp hoạ thì lập tức cút cho khuất mắt ta!” Nói không chút gợn sóng, vẻ mặt cũng không chút biểu tình, thế nhưng lại hiệu quả vô cùng.

Những người đó sợ tới mức mặt như màu đất, hai ba cái đã trốn không thấy bóng dáng tăm hơi.

Nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với cơn tức giận của người này, Cửu Huyền thà để cho đám người kia bắt về còn hơn.

Thế nhưng, lại không có…

Trộm nhìn người một câu cũng không nói đã kéo hắn đi, Cửu Huyền trong lòng kinh ngạc cực kỳ: y không phải đang nổi giận sao? Mình đã thiêu rụi vườn hoa bảo bối của y mà…

“Ngươi cũng thật là yếu kém, bị người ta rượt đuổi đầy đường. Không có bản lĩnh còn học người khác bỏ nhà ra đi…” Thấy Cửu Huyền dùng ánh mắt nhìn trộm mình, y hung hăng gõ một cái lên đầu hắn, lên mặt giáo huấn.

“Ai mượn ngươi lo!” Cửu Huyền xoa xoa chỗ đau, đánh chết cũng không nhận sai.

“Về sau ta sẽ dạy kiếm thuật cho ngươi.” Trầm mặc một lúc, người kia bỗng nhiên nói.

“A?” Có chút phản ứng không kịp, Cửu Huyền nhìn khuôn mặt vẫn như trước không có biểu tình gì.

Y chẳng lẽ thật sự không giận ta? Bình thường không phải đã sớm nổi bão sao?

“Để tránh sau này lại bị người ta truy đánh như kẻ trộm, làm mất mặt ta.”

“Ta làm mất mặt chỗ nào chứ?!” Cửu Huyền có chút thẹn quá thành giận kêu lên.

“Đúng rồi, ta còn phải chậm rãi nghĩ cách báo thù cho mấy bông phù dung nữa.” Nghĩ nghĩ, khóe miệng người nọ nhếch thành một nụ cười ác ý: “Bất quá vẫn còn nhiều thời gian mà, đúng không, nhi tử?”

Ông một tiếng, da đầu trở nên tê rần, Cửu Huyền trong đầu bắt đầu mắng một ngàn lẻ một lần: Máu lạnh! Ác bá! Cẩu tặc lòng dạ hiểm độc! %*&@*(&$# …

Từ ngữ mắng chửi thao thao bất tuyệt một đường trôi chảy như nước sông Hoàng Hà.

Trong lòng mắng đến vui vẻ, vô tình đụng phải xiêm y người kia, Cửu Huyền không khỏi a một tiếng. Ống tay áo lướt qua hai gò má ẩm ướt lành lạnh, giống như đi đường suốt đêm bị sương thấm ướt.

Chẳng lẽ y tìm ta một ngày một đêm sao? Nhịn không được ngẩng đầu, nhìn một bên mặt thanh tú bình tĩnh của người kia, lần đầu tiên, Cửu Huyền dùng tâm trạng không chán ghét không phẫn nộ xem kỹ người trước mắt. Có chút nghi hoặc, lại có thập phần không tin, người kia sẽ có lúc đối tốt với người khác sao? Hình như ngoại trừ đám hoa đáng ghét kia, chưa từng thấy y biểu hiện thái độ ham thích với thứ gì. Còn tưởng rằng y là đồ máu lạnh.

Bởi vì tay của người kia không bao giờ có độ ấm mà luôn lành lạnh, khiến cho tiểu hài tử liên tưởng tới ma quỷ trong chuyện xưa.

Nhưng có lẽ y cũng không đến mức vô tình như trong tưởng tượng…

Bắt đầu từ ngày đó, Cửu Huyền tám tuổi chuyện hiểu chuyện không đi giải thích một việc, cũng từ lúc đó ánh mắt của hắn luôn dõi theo một người. Chán ghét cùng yêu thích ở trong long tiểu hài tử vốn không có ranh giới rõ ràng, cho dù có cũng không phải nhất định bất biến.

Có đôi khi vào lúc chưa hiểu được thích là gì thì tâm đã bất tri bất giác thích mất rồi…

Thế sự khôn lường, năm tháng như thoi đưa.

Những ngày sau này thiếu đi phụ tử tranh đấu trôi qua rất nhanh, đến khi Cửu Huyền lớn thêm một chút, người kia thật sự dạy hắn luyện kiếm.

Rừng trúc phong ẩn, thúy ảnh trùng trùng lay động, thanh âm sàn sạt.

Tư thế múa kiếm của người kia rất đẹp, Long Cửu Huyền thật khó mà tin được trong thân thể yếu ớt như vậy lại ẩn chứa sức mạnh to lớn như lôi đình, mỗi chiêu mỗi thức đều dấy lên một trận gió lớn, trong chu vi mười trượng, lá trúc cuồng vũ như phi đao, chân khí khiến cho người khác không mở mắt được. Thế nhưng trong tay y cầm chỉ là một đoạn thúy trúc, lại có thể cử khinh nhược trọng, biến nó thành như huyền thiết kiếm nặng nề cổ xưa.

Thu kiếm, xoay người, đứng yên.

Thật lâu sau, phiến lá như đang múa xung quanh y mới từ từ rơi xuống, nằm thành một vòng tròn.

“Thấy rõ chưa? Đây là kiếm pháp Hồ thần vương dùng năm đó, hắn là danh gia sử kiếm. Tuy rằng ta rất khinh thường thái độ làm người của hắn, nhưng đúng là không thể không thừa nhận, kiếm pháp của hắn quả thật không ai có thể qua mặt. Ta sở trường dùng đao, nhưng đối với ngươi mà nói, đao quá mức bạo ngược không như kiếm ung dung rộng lượng, ngươi bản thân sát khí rất nặng, sử dụng sẽ quá mức sát hại.” Hắn vẫy vẫy thanh trúc trong tay, huyền ảo biến ra một chuỗi lục ảnh không ngừng. “Nhìn cho kỹ, trong kiếm pháp của Hồ thần vương, cử khinh nhược trọng, cử trọng nhược khinh, linh hoạt cùng ngưng trọng đều có đủ, chiêu số biến hoá khôn lường, ý thái ung dung trầm tĩnh.”

“Thế nào? Thấy rõ chưa?” Y quay đầu lại hỏi một câu.

Lắc đầu, Long Cửu Huyền chậm rãi nói: “Chưa.”

“…”

“Hảo, ta biểu diễn lại từ đầu một lần. Xem cho kỹ.”

Lại là lục ảnh trùng trùng, trúc diệp phi vũ. (lá trúc như múa)

Long Cửu Huyền nhìn không dứt, giống như đang chăm chú nghiền ngẫm, sự thực là mấy chiêu này một chiêu hắn cũng không để vào lòng.

Cuối cùng, y thu chiêu lại hỏi: “Thấy rõ chưa? Kỳ thật đi đi lại lại cũng chỉ có mấy chiêu thôi.”

“… Chưa.”

“…”

“Đừng có ngốc ở đó, dụng tâm nhìn kỹ đi!” Người kia bắt đầu mất kiên nhẫn.

Cành trúc trong tay y múa càng lúc càng chậm, nhưng vẫn kích khởi từng trận gió mạnh.

Lần này múa ước chừng mất hơn hai lần thời gian so với lần trước.

“Chậm đến như vậy ngươi hẳn là học được rồi?”

“… Vẫn chưa…”

“… %^%^&*… Lần thứ tư…” Long Cửu Huyền nghe thấy y nghiến răng nghiến lợi nói thầm, sau đó lại cam chịu múa tiếp.



“Như thế nào? Lại đây, ngươi trước tiên luyện một lần cho ta xem.”

Cầm lấy huyền thiết kiếm nặng nề, Long Cửu Huyền chưa sử được mấy chiêu, sắc mặt người kia đã muốn đen hơn mây đen trên trời.

“Ta tuy rằng không yêu cầu ngươi phải đạt tới phong thái phóng khoáng phi dương như Hồ thần vương, nhưng ít ra cũng phải múa được ung dung trầm tĩnh, tự nhiên tự tại. Nhìn bộ dáng hiện tại của ngươi xem, giấu đầu rụt đuôi, úy thủ úy cước, so với đạo tặc còn giống đạo tặc hơn. Quên đi, ta luyện lại từ đầu một lần, ngươi chăm chú nhìn cho ta. Không chỉ nhớ kỹ chiêu thức mà còn phải chú ý thông hiểu chiêu số, khí chính tâm thuận như hành vân lưu thuỷ.” Mắng thì mắng, y vẫn kiên nhẫn dạy hắn.

Lần thứ năm, lần thứ sáu, lần thứ bảy…

“Ngu ngốc ———— “

“… Lần thứ mười, nếu còn không học được, ngươi đi ra trấn chơi đại đao luôn đi!” Nhìn thiếu niên trước mắt vẫn như cái đầu gỗ đứng sững tại chỗ, người kia bắt đầu nổi điên, chút kiên nhẫn ít ỏi đều bị nãy giờ múa đi múa lại tiêu hao hết không còn gì.

Chừng như để cho hả giận, người kia đem cành trúc múa đến thủy tiết bất thông, chiêu số sử cực nhanh, khi thu chiêu, lá trúc vũ động bên người vẫn còn đang chầm chậm tung bay rất lâu.

“Thế nào?”

“…” Long Cửu Huyền ngoại trừ trầm mặc vẫn là trầm mặc.

“Quên đi, ngươi đi học chơi đại đao được rồi, ta dạy không được ngươi!!” Kiên nhẫn cùng tính tình hòa hảo rốt cục đã bị lấy hết sau vô số lần múa đi múa lại vô ích, gương mặt người kia giờ đã muốn tức giận đến trắng bệch, đầy bực mình ném thúy trúc trong tay, phất áo bỏ đi.

Trầm mặc…

Thiếu niên vẫn lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của y, mãi đến khi bộ bạch y kia xa khỏi tầm mắt biến mất, mới rút thiết kiếm nặng nề bên cạnh lên.

Liếc mắt nhìn thanh kiếm lướt nhẹ như bay kia, chỉ thấy hắn tùy ý vươn tay, nâng kiếm, ngưng thần, kiếm khí lợi hại xuy một tiếng đâm thẳng ra, nhẹ nhàng chém rách không khí trong lành xung quanh, vẽ ra một đạo dấu tích màu trắng như mây mù.

Một kiếm vừa xuất, quỷ thần đều kinh. Mặc kiếm (kiếm đen) hóa thành một đạo hắc long, giương nanh múa vuốt, bay lên cao, kiếm phong như long ngâm (rồng hống), gào rít trong rừng trúc xanh biếc, tán loạn quay cuồng.

Xoay tay lại, thu kiếm, hắc long thoáng chốc lại ẩn nấp dưới kiếm, tất cả giống như chưa từng xảy ra.

Chỉ có trên gương mặt trẻ tuổi của thiếu niên nhẹ nhàng hiện lên một tia cười, có chút ngạo khí non nớt, cũng có chút tự tại phấn khởi của thiếu niên đắc chí.

Chầm chậm, gió lại bắt đầu ở trong rừng tự do tự tại thổi qua.

Vào năm mười ba tuổi, Cửu Huyền đã học xong bộ kiếm pháp kinh thế hãi tục, cũng học được làm thế nào không chút dấu vết giấu diếm thực lực của mình. Dù cho trong mắt người kia vẫn là một hài tử ngốc như đầu gỗ, nhưng hắn không hề để ý, có thể khiến y dạy hắn thêm vài lần, ngốc một chút có là gì?

Lại qua vài năm, tiểu hài tử lớn rất nhanh, Long Cửu Huyền mười sáu tuổi đã là một thiếu niên cao lớn rắn rỏi, tuấn dật hơn người. Dáng người cao to anh dũng, khuôn mặt lãnh sát, khí chất tàn bạo, tựa như con sư tử đúc bằng đồng thau, ở chúng sinh bình thường lưu quang dật thải (tỏa sáng rạng ngời), trầm mỹ phi thường. Người như vậy mỗi ngày đi ở trên phố đều khiến một đống lớn một đống lớn nữ tử mất hồn lạc phách. Nhưng hắn chưa từng đáp lại bất cứ ám chỉ mến mộ nào của nữ tử, vào lúc người khác vẫn còn đang chìm trong mối tình đầu thì hắn đã sa vào một tình yêu cấm kỵ.

Không biết là thích từ khi nào, chỉ biết mỗi lần nhìn về phía ánh mắt người nọ đều thấy nhiều điểm bất đồng, sau đó bắt đầu làm chút chuyện khiến cho người nọ không hiểu gì cả.

Có đôi khi, Cửu Huyền sẽ cố ý đứng ở sau người đó lén so sánh, vì mình cao hơn y rất nhiều mà âm thầm vui sướng.

Ban đêm, Cửu Huyền thường đợi sau khi người kia ngủ mới bắt đầu luyện kiếm, mặc sắc lưu quang trong đêm tối tung bay, lưu chuyển, làm bạn với ánh sáng tinh nguyệt trên trời cùng ánh sáng đom đóm trên mặt đất, hắn tha thiết kỳ vọng mình có thể mạnh hơn người kia.

Lúc nhỏ, vô số lần nhìn thấy thân hình người kia hắn đều không chút sở động. Hiện tại ngẫu nhiên thoáng nhìn liền mặt đỏ tới mang tai, nhanh như chớp lẩn tránh thật xa, trốn ở chỗ người đó không thấy, bưng từng thùng từng thùng nước lạnh thô bạo dội lên đầu.

Thiếu niên vừa mới trưởng thành, chung quy sẽ vì một chút biến hóa mà đắc chí, vì một chút xuất sắc mà nhảy nhót không thôi, lại cũng khó tránh bị dục vọng đột nhiên xuất hiện làm sợ.

Khi nào thì biến thành ngay cả mình cũng sợ hãi? Là lúc phân không rõ thích và yêu, kính sợ và dục vọng, trong lòng chỉ còn kinh hoảng và bất an.

Nhưng mà người thay đổi chỉ có Cửu Huyền, người kia tựa hồ chưa từng có thay đổi.

Dung mạo như trước, cảm giác như trước, tính tình lãnh ngạo như trước. Dấu vết năm tháng đâu? Mười mấy năm qua vẫn một mực như trước. Thời gian trên thân người đó dường như bất động, tựa như sông băng một mảnh tĩnh mịch.

Cửu Huyền rất sợ đi tìm nguyên nhân trong đó, sợ rằng nếu biết được, cuộc sống vô ưu vô lự này sẽ bị phá vỡ.

Chỉ cần giữ nguyên tình trạng như bây giờ là tốt rồi, ta cái gì cũng đều không muốn biết…

Giang Nam tháng ba, khi cây mơ đã vàng, là lúc cơn mưa kia dịu dàng nhất, vũ ý miên miên, không tiếng động rơi xuống anh đào đỏ thắm, ba tiêu (chuối tiêu) xanh lục.

Người kia thích mưa, những giọt nước đến từ bầu trời này sẽ khiến y nhớ đến rất nhiều chuyện cũ trước kia, rất nhiều ngày tháng tiêu dao tự tại. Ngắm vết rêu xanh thẫm trong mưa bụi, nghe tiếng mưa rơi đập lên mái ngói đan xen nhau giống như kim qua thiết mã (ngựa sắt giáo mác), trống trận tề minh (trống trận trỗi lên), y sẽ có loại khoái ý tung hoành sa trường, hào khí can vân.

Vào những lúc này, nguyên thần đã quen đằng vân giá vụ, hô phong hoán vũ sẽ ở trong thân thể phàm nhân rục rịch, như muốn hóa rồng bay đi nhớ tới bạo vũ (mưa lớn) tẩy lưỡi đao, máu kia hóa thành từng sợi tơ đỏ theo gió uốn lượn chảy xuống, huy đao lướt qua, cương khí bén nhọn chém rách tầng tầng mành nước, trong nháy mắt quyết định thắng bại, mỉm cười chém lấy đầu người, như thế nào thoải mái tung hoành? Như thế nào tiêu diêu tự tại? Mà hiện giờ y lại chỉ có thể ở trong mưa an ủi linh hồn hiếu chiến của mình. Mũi đao bị phủ kín, thiên đao Lôi Nha đang ngủ vùi trong vực sâu của Đông hải chắc cũng cảm thấy tịch mịch.

Cửu Huyền lại không thích mưa, vì vậy vào những lúc như thế hắn sẽ vội vàng cầm ô tìm y khắp nơi.

Mưa đập vào cây chuối, lá chuối trong sân rất xanh, giữa một màu xanh dày đặc thấp thoáng vài điểm đỏ thắm, chính là mấy nhánh anh đào xiêu vẹo mọc lên, tại vạn khóm xanh hiện ra xuân ý.

Trong sân trồng một hồ phù dung, chưa tới mùa hoa nở thì chỉ có một hồ ngọc như phỉ thúy, bày ra từng hạt ngọc lưu ly lóng lánh rơi xuống từ trời. Tiếng mưa rơi đinh đinh đông đông như dao cầm (đàn cầm), như họa tranh, hoặc nhanh hoặc chậm, hoặc trong trẻo hoặc mãnh liệt, như đang tấu khúc nhạc của trời.

Cửu Huyền luôn có thể tìm thấy y ở một góc nào đó trong sân, nhìn y ngẩn ngơ ngắm lá xanh đầy hồ, dầm mưa suy nghĩ chuyện không ai có thể biết.

Những lúc đó hắn sẽ lẳng lặng đi tới, mở chiếc ô giấy sáu mươi bốn nan tre, giúp y che khoảng không ướt sũng.

“Ta không cần!”

Mỗi lần đều như thế cự tuyệt, xoay người, rời đi.

Long Cửu Huyền vĩnh viễn không hiểu lý do y cự tuyệt, cũng như hắn vĩnh viễn không đoán ra tâm tư của người đó. Thiếu niên huyết khí phương cương làm sao hiểu được hào tình tráng chí của rồng nơi biển sâu?

Nhưng hắn có kiên trì của hắn.

Đến năm mười tám tuổi, Cửu Huyền đã không còn phiền não về khác biệt giữa yêu và thích, hắn chỉ mong ước vì người kia giương ô, nhìn y mưa gió vô ưu. Hắn trung thành với quyết định của mình, cho nên dần dà đã hình thành một thói quen.

Sau đó người kia đi mất, Cửu Huyền nhớ rõ lần cuối cùng mình vì y giương dù, vừa tròn mười ba ngày kể từ lúc y không từ mà biệt.

Sau khi người kia đi khỏi, có một quãng thời gian rất dài Cửu Huyền không bước chân ra khỏi nhà.

Căn phòng của người kia được thu dọn rất sạch sẽ, hoa phù dung trong bình được thay mới mỗi ngày, cái ghế trúc y thích ngồi được lau chùi sạch không còn hạt bụi, như trước được đặt ở chỗ y nghỉ ngơi mỗi ngày, trong khu vườn y từng đi dạo, tất cả hoa hoa thảo thảo đều được chăm sóc đến sinh trưởng tốt tươi…

Tất cả của tất cả đều như trước khi y đi, Cửu Huyền bình tĩnh mà vô vị giữ gìn nơi hai người chung sống, hắn luôn nghĩ có lẽ sẽ có một ngày người kia bỗng nhiên quay trở lại.

Nhưng mỗi khi trời mưa, Cửu Huyền sẽ bắt đầu hoảng hốt, vừa nghe thấy tiếng mưa rơi đinh đông bên ngoài sẽ không tự chủ được chạy ra ngoài, cầm cây dù giấy tìm y khắp nơi.

Trong sân vẫn như trước chuối xanh đào hồng, đôi khi hắn sẽ cho là mình nhìn thấy thân ảnh cao ngạo lãnh tịch kia lóe lên cạnh hồ nước lá xanh tươi tốt, chờ đến khi hắn kích động chạy qua thì chỉ còn lại một hồ nước xanh thẳm cùng mặt đất đầy mưa.

Tay buông lỏng, dù rơi xuống, hắn thất vọng như đã đánh mất, đứng ngơ ngẩn trong cơn mưa dầm không ngớt, đau đớn chấp nhận một sự thực: người kia thật sự đã đi rồi, sẽ không bao giờ trở về nữa…

—— ta đi rồi, không cần tìm ta…

Làm sao có thể làm được? Luôn tin tưởng, đời này quan trọng nhất là như vậy, cho nên dù biết rõ đã mất, nhưng vẫn không ngừng đi tìm, đi tìm, chẳng sợ phải tìm cả đời…

Nhớ lại thời thơ ấu, lên trấn trên nghe người ta kể chuyện xưa. Trong chuyện xưa có một loại trùng rất kỳ diệu, gọi là Thanh Phù trùng.

“Thanh Phù trùng đó, coi trọng nhất là huyết thống, giữa mẹ con có liên hệ rất kỳ diệu. Nếu ngươi bắt Thanh Phù con cùng Thanh Phù mẹ, giết Thanh Phù con, đem máu của nó vẽ lên trên đồng tiền, như thế khi ngươi xài tiền có vẽ máu Thanh Phù này, chỉ cần Thanh Phù mẹ còn ở trong tay ngươi thì tiền đó sẽ tự động quay trở về. Đây chính là cái gọi là sử dụng không hết, sinh sôi không ngừng…”

Có lẽ ta chính là Thanh Phù con, mặc dù đã chết, nếu máu còn chưa hết vẫn sẽ liều lĩnh đi tìm bằng được, chẳng sợ cách thương hải tang điền, chẳng sợ khó khăn trên đường tìm ngươi.

———————————————————

chương này dài hơn mấy chương kia một nửa

đọc xong thương anh Huyền quá, cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn cả ngày

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.