• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHUYỂN NGỮ: LAM THIÊN.

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Mấy ngày sau, Tô Trản liên tiếp nhận được thông báo nhận chức từ công ty game Quang Thế. Trong nước, Quang Thế là một nhà sản xuất game có sức thu hút lớn, những game đứng đầu trên bảng xếp hạng đều do công ty này nhận thầu. Dưới trướng công ty này cũng không hề thiếu các câu lạc bộ eSport. Trước kia Tô Trản nói tới đây làm việc không bằng nói tới nơi này để tìm cảm hứng. Ngày cô tới công ty nhận chức, có một cô nàng cột tóc đuôi ngựa, khuôn mặt nhỏ tròn vô cùng đáng yêu cũng tới làm việc.

Cô gái ấy tên Thịnh Thiên Vi, vừa thấy Tô Trản đã đi tới làm quen, rất tự nhiên ôm lấy tay cô và giới thiệu về lịch sử hình thành công ty, cứ ngỡ cô ấy làm ở đây rất nhiều năm rồi vậy.

“Quang Thế trước đây là một công ty kinh doanh bất động sản, mấy năm trước việc làm ăn khá tốt kiếm không ít lời, bỗng nhiên thái tử của Quang Thế nhìn trúng thị trường game trong nước nên mới mở ra công ty này. Đúng rồi, Trản Trản cô biết chơi game không?”

Tô Trản đáp:” Tôi chơi Russia cube.”

Thịnh Thiên Vi:” Haha! Cậu chơi cái đó sao? Esport cậu biết không?”

“… Biết, nhưng chơi không được giỏi.”

Vừa dứt lời, Tô Trản hiểu đại khái một số việc, Thịnh Thiên Vi tuy sinh ra ở gia đình gia giáo nhưng cô ấy lại vô cùng say mê eSport. Cha mẹ là thành phần trí thức do đó tuân thủ việc kế hoạch hóa gia đình nên chỉ sinh ra một người con, đó là Vi Vi, nhưng cũng thật kì lạ họ hàng trong nhà đều sinh con trai. Điều này khiến cho cô ấy từ nhỏ đã sống giữa đám nam sinh mà lớn lên, nhờ mẫm lăn lộn mà ngoài thích chơi game Vi Vi rất thích chơi bóng đá. Tô Trản hoàn toàn không nhìn ra một cô gái lại có tính cách hoang dã như vậy.

Thịnh Thiên Vi liền đáp:” Chao ôi cậu biết Pot không?”

“Cậu biết à?”

Vi Vi khi nói tới thần tượng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, mắt lóe lên ánh sáng “ Đó là điều đương nhiên, thần tượng của tớ, tớ si mê eSport một phần cũng bởi vì anh ấy, sau đó tớ lập chí muốn tới eSport công tác, cậu biết tại sao tớ tới Quang Thế không?”

“Tại sao?” Tô Trản sửng sốt khi nghe tới đó.

Sau đó yên lặng tính toán trong lòng, anh ta rốt cuộc đã rải hoa đào cho bao nhiêu cô gái rồi…?!

Thịnh Thiên Vi còn nói:” Còn Quang Thế thái tử gia cậu biết không?”

Tô Trản phát hiện ra cô gái này thật thích nói chuyện vòng vo.

“Cậu nói đi.”

“Quang Thế thái tử gia, Thấm Tinh Châu, nghe nói là một Pot đích thực. Đại thần cùng thái tử dường như hợp tác với nhau, mình cũng chỉ là nghe nói thôi, tới đây làm việc cũng là hy vọng gần thần tượng hơn một bước.

“Cậu dường như rất thíc anh ta a….” Tô Trản kéo dài âm, lộ rõ sự tò mò của mình, “Cậu thích anh ta vì cái gì chứ?”

“Cậu gặp anh ta rồi sao?”

Cô lắc đầu một cái, thật giống như lấy lệ.

“Gặp mặt là cậu có thể hiểu ngay rồi.” Thịnh Thiên Vi lại thở dài:” Haizzz, cậu không hiểu, mình là loại người ái mộ trong lòng, đây chỉ đơn thuần là sùng bái thôi. Vì anh ấy mà cố gắng thi đại học, cố gắng đứng ngang tầm của anh ấy để cùng sánh bước cùng nhau, người bình thường đều muốn ở cùng một chỗ với thần tượng, đây là đơn thuần sùng bái, là nhiệt huyết giúp mình vượt qua những lúc hoang mang khó khăn nhất.”

Tô Trản thử dò hỏi:” Nếu như, ý mình là nếu như trong thực tế anh ta là một người rất ngông cuồng tự kiêu tự đại, cậu còn thích anh ấy nữa không?”

Thịnh Thiên Vi không chút nghĩ ngợi đáp:” Thích chứ – tại sao lại không thích?”

“Chẳng lẽ anh ấy không có khuyết điểm gì hay sao? Chắc cũng không phải thiếu kiên nhẫn chứ?”

Thịnh Thiên Vi bỗng nhiên nghiêm túc nói “Mình nói cho cậu biết, mình ủng hộ anh ấy thỏa sức ngông cuồng.”

“…”

Cô ấy hâm mộ quá mức rồi chăng!!!

“Mình thấy anh ấy giờ vô địch thế giới, dõi theo anh từng bước thành công cho tới bây giờ, nhìn anh từng bị mọi người bội nhọ, từng bị mắng nhiếc, giễu cợt, anh ấy đã dùng mười năm tuổi xuân để đổi lấy một Trung Quốc hùng mạnh về game, những thứ anh ấy bỏ ra, mất đi không ai biết, anh chưa tùng than phiền, chưa bao giờ chỉ trích, chưa bao giờ từ bỏ.”

“…”

“Tin rằng