Tứ Quốc Tranh Phi

Chương 5: Chương 5




Hai người đi dọc trên đường , do dung mạo của Mộc Khả Hân nên rất nhiều ngừơi chú ý , bỗng một người kéo nàng lại.

“ Cô nương coi bói chứ “ Một ông lão cười nhìn Mộc Khả Hân.

Nàng lạnh nhạt từ chối , nàng không tin vào mấy việc này .

“ Ta coi không lấy tiền đâu , chỉ thấy do cô nương hữu duyên thôi “ Lão cười nói .

“ Tiểu thư coi miễn phí đấy , ngươi thử đi “ Nhuỵ Nhi bên cạnh vui mừng nó.

Mộc Khả Hân thở dài đông ý , dù sao nàng cũng đang rãnh .

“ Cô nương “ Ông lão gọi nàng , sau đó nói tiếp “Mệnh phạm đào hoa “

“Mệnh phạm đào hoa ?” Nàng nhíu mày , ý này là thế nào ?

Ông lão cười gật đầu vuốt râu .

“ Đừng nói tiểu thư như vậy “ Nhuỵ Nhi bên cạnh tức giận . Nếu nói vậy ai muốn lấy tiểu thư nữa, hơn thế nếu có người nghe được báo cho Vương Gia tiều thư sẽ gặp chuyện . Trong xã hội cổ đại , trinh tiết nữ nhân rất quan trọng

“ Không cần nói “ Dù sao nàng cũng không tin mấy cái này “ Đi thôi , cảm ơn lão “ nàng đưa ông lão hai đồng tiền .

Hắn từ chối đưa lại cho nàng , lúc đầu hắn đã nói hắn không lấy tiền . Mộc Khả Hân không quan tâm nhét lại cho hắn sau đó xoay người bỏ đi .

“ Đúng là rất đặc biệt “ Lúc nãy còn vế sau hắn chưa nói ra đó là những đào hoa của nàng đều là nhân trung long phụng.

“ Tiểu thư “ Đi được một lúc Nhuỵ Nhi kêu nàng .

Mộc Khả Hân liếc nhìn nàng ý bảo nàng nói tiếp .

“ Ngươi có đói chứ ?” Nàng ngập ngừng hỏi .

Nhuỵ Nhi nói làm nàng nhớ ra bụng đang biểu tình “ Ta cũng đói rồi , đi tìm tửu lâu đi “

Nàng bước vô một tửu lâu lớn “ Cho ta một cái bàn , ở chỗ khuất thôi .”

“ Hai cô nương mời đi hướng này “ Tiểu nhị vui vẻ dẫn đường cho nàng .

Đang chuẩn bị đi sau lưng chuyền đến một giọng nói “ Khả Hân ?  “

Mộc Khả Hân quay đầu , người nói là một nữ nhân xinh đẹp mặc y phục màu trắng , tóc đen dài như thác nước , đôi mắt đen láy , khí chất thuỳ mị thanh tao . Bên cạnh nàng là một nam nhân tuấn mĩ lạnh lùng , tóc dài cột đằng sau . Nàng nhíu mi nhìn hai người , đây là người khối thân thể này quen sao ? Nhưng tại sao nàng nhìn trong mắt nam nhân kia có sự chán ghét ? Mộc Khả Hân liếc mắt qua Nhuỵ Nhi hỏi nàng .

Nhuỵ Nhi mặt đã sớm tái lại , may mắn lắm tiểu thư mới quên được Tam Vương Gia , vậy mà tại sao hắn lại xuất hiện ở chỗ này , còn đi theo Khổng Vân Khuê - nữ nhi của Lại Bộ Thượng Thư .

“ Khả Hân là muội sao ? Từ hôm tân hôn đến giờ muội vẫn tốt chứ ? Hôm nay muội khác quá ta nhận không ra “ Nàng dịu dàng nói , còn len lén liếc sang người nam nhân bên cạnh .

“ Ta vẫn khoẻ “ Nàng lạnh lùng nói , bao năm trên thương trường và hắc đạo nàng đương nhiên nhận ra nàng ta không có ý tốt thông qua đôi mắt .

“ Muội không còn giận tỷ chứ ?” Khổng Vân Khuê e dè hỏi nàng .

Mộc Khả Hân nhướng mày , nàng nhìn qua Nhuỵ Nhi . Giận sao ? Có vẻ cô bé này còn giấu nàng chuyện gì.

“ Tiểu thư “ Nàng lau mồ hôi hột .

“ Khuê Nhi nàng làm điều dư thừa vậy làm gì ?” Người nam nhân kế bên lạnh lùng lên tiếng .

“ Khuynh , ta ...” Nàng nép vào người hắn .

“ Ta đói , đi trước đây “ Nàng không rãnh coi họ diễn trò .

“ Khả Hân , ta không phải cố ý , nhưng ta thật sự yêu Khuynh , chúng ta yêu nhau “ Khổng Vân Khuê hơi nâng giọng làm nhiều người chú ý bên này .

“ Ngươi yêu ai thì liên quan gì đến ta “ Nàng bình tĩnh nhìn nàng ta .

“Sao cơ ?” Khổng Vân Khuê kinh ngạc , Phượng Mặc Khuynh cũng hơi nhíu mày , hôm nay hắn cảm giác Mộc Khả Hân rất khác , gặp hắn không còn bám theo , cũng không còn hận thù nhìn Khổng Vân Khuê , hơn nữa nàng không mặc y phục trắng nữa mà đổi sang màu tím , tóc cũng búi đơn giản nhưng không mất vẻ đẹp , hôm nay nàng nhìn khuynh quốc khuynh thành .

“ Ta nói ta đói rồi , còn ngươi yêu ai không liên quan đến ta “ Nàng lạnh như băng lên tiếng , nàng ghét ai cản trở nàng khi nàng dùng bữa .

“ Ta .. “

“ Để cho nàng đi “ Phượng Mặc Khuynh giữ tay Khổng Vân Khuê .

“ Vậy được , Khả Hân chúc ngươi ngon miệng “ Khổng Vân Khuê bùi ngùi nói , nhưng trong lòng sớm đã kinh ngạc không chịu nổi , Mộc Khả Hân hôm nay rất đáng sợ .

Phượng Mặc Khuynh nhìn theo hướng nàng đi , lúc nãy hắn không cảm nhận lầm , trên người Mộc Khả Hân có sát khí , khí chất này lúc trước nàng ta chưa bao giờ có .

“ Khuynh “ Khổng Vân Khuê thấy hắn nhìn theo Mộc Khả Hân thì vội lên tiếng.

“ Đi thôi “ Hắn thu hồi tầm mắt .

Trong phòng chữ Thiên  , một nam nhân tóc trắng như tuyết , khuôn mặt mĩ lệ ngồi trên quan sát hết thảy , hắn phất tay cho một ám vệ đi vào.

“ Điều tra nữ nhân đó “ Hắn nhẹ giọng ra lệnh .

“ Dạ “ Ám vệ thoắc cái biến mất .

“ Tiểu thư hồi nãy ngươi thật giỏi nha “ Nhuỵ Nhi ngồi đối diện mắt ngưỡng mộ nhìn nàng , nàng có thể đả bại được Khổng Vân Khuê đáng ghét đó .

“ Ta cho muội ba phút kể lại cho ta tất cả , họ là ai ?” Nàng nhìn Nhuỵ Nhi .

“ Tiểu thư , ngươi thật sự muốn biết sao ?” Nàng e ấp hỏi .

“ Phải “ Mộc Khả Hân lạnh nhạt gật đầu .

“ Dạ , nữ nhân tên Khổng Vân Khuê là nữ nhi của Lại Bộ Thượng Thư , cũng là Nam Quốc đệ nhất tài nữ , còn nam nhân là Chiến thần Tam Vương Gia của Nam Quốc , hai người đã đính hôn và sẽ tổ chức hôn lễ vào mấy tháng nữa “ Nhuỵ Nhi bất bình nói , tại sao lại là Khổng Vân Khuê ? Rõ ràng tiểu thư nàng tốt hơn nha ,  Nam Quốc đệ nhất tài nữ gì chứ , tiểu thư còn hơn như thế .

“ Vậy tại sao nàng ta lại nói những lời như vậy “ Nàng tiếp tục hỏi .

“ Là vì ... tiểu thư ngươi từng thích Tam Vương Gia  “ Nàng cúi thấp đầu nói .

“ Vậy sao ?” Mộc Khả Hân cười nhẹ .

“ Tiểu thư ngươi không sao chứ ?” Nàng ngẩng đầu nhìn. Nàng biết tiểu thư yêu Tam Vương Gia từ lâu , vậy mà Tam Vương Gia luôn không để ý đến nàng .

“ Ta không sao , hắn không thích ta  , ta cần gì theo đuổi hoài “ Mộc Khả Hân lạnh nhạt nói .

Nhuỵ Nhi vui mừng kêu to , cuối cùng nàng cũng quên được Tam Vương Gia , tiểu thư sẽ không còn buồn vì hắn nữa . Mộc Khả Hân cười nhạt , nàng vốn không phải nàng ta đương nhiên sẽ không yêu hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.