Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 20: Chương 20




Ngón tay Thịnh Khâu hơi cong, tim cũng căng thẳng theo.

Hắn biết Thân Bỉnh xem thường hắn, thế nhưng không nghĩ tới đối phương còn ôm loại tâm tư này. Ngày đó ông ta không cưỡng chế ra tay với Thân Đông tuyệt đối là số may của hắn, bây giờ xem ra Thân Bỉnh căn bản không từ bỏ tâm tư muốn chia rẽ bọn họ.

Hắn ngữ khí hoảng loạn nói: “Cậu, cậu nhất định phải giúp cháu, Đông Đông là mạng của cháu.”

“Cái này thì khẳng định, cậu biết cháu mà, người thành thật, cậu cũng khá vừa ý cháu.” Ngược lại Thân Đông cũng không phải là cháu ruột của ông ta, cậu sống với gà hay chó liên quan gì đến ông ta. Mạc Liên Phi nói: “Việc này cậu có thể giúp cháu lưu ý, nhưng cháu cũng phải giúp cậu. Cháu xem Đông Đông đứa nhỏ này, đây không phải là hồ đồ à? Một số tiền lớn như vậy, nó cần để làm gì?” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Khâu khó xử một phút chốc, nói: “Vậy, cháu thử khuyên em ấy một chút vậy.”

Mạc Liên Phi lập tức nói: “Vậy cậu chờ tin tức của cháu.”

Thịnh Khâu cúp điện thoại, bỏ điện thoại di động vào túi. Chuyện này khác với suy nghĩ của hắn, nhưng cũng không trở ngại đại phương hướng của kế hoạch, còn bất ngờ biết được một chuyện, nhiều ít cũng coi như là “kinh” “hỉ“.

Thân Đông từ trên lầu thò đầu ra, gọi: “Thịnh Khâu, cậu có ăn hay không?”

Thịnh Khâu lấy lại tinh thần, hai ba bước lên lầu, nói: “Đến ngay.”

Ăn cơm xong Thân Đông giả vờ giả vịt muốn rửa chén, trong dự liệu bị cự tuyệt. Thịnh Khâu lôi kéo cậu cùng xuống lầu, cắt cam cho cậu ăn, bảo cậu ngồi sofa xem tivi.

Thân Đông vừa ăn vừa xem phim, không lâu nghe phía bên ngoài truyền đến tiếng động, hình như là đưa nước quả. Cậu đang muốn đứng dậy đi hỗ trợ, lại bị mẹ Thịnh ấn lại ngồi xuống: “Bảo Đại Khâu đi làm với ba nó đi, con ngồi.”

“Con...”

“Ăn nhiều chút.”

“...” Đối mặt lão nhân gia mặt mũi hiền lành, Thân Đông hơi ửng đỏ mặt ngồi xuống. Phim truyền hình là không xem nổi, cậu tiếp tục ăn đồ ăn, tư thái thích ý, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, con nghe nói lúc trẻ con sinh ra khuôn mặt nhỏ có nhiều nếp nhăn như khỉ, mẹ có nhớ lúc Thịnh Khâu sinh ra thế nào không ạ?”

Mẹ Thịnh cười cười: “Đứa nhỏ này sinh ra đã trắng trẻo non nớt, nặng bốn cân đấy.”

Sau khi Thân Đông nghe xong, tâm tình tốt nói: “Vậy bảo bảo của chúng con sinh ra khẳng định cũng đẹp mắt.”

“Đây là tất nhiên, con và Khâu Khâu đều đẹp như vậy.”

Thân Đông vui vẻ ăn thêm một miếng cam, cười híp mắt nâng quai hàm nhìn Thịnh Khâu bận rộn ngoài cửa.

Bé con sao... Sẽ như thế nào nhỉ? Tốt nhất là có mắt, đôi môi của cậu, lông mày, mũi của Thịnh Khâu... Thân Đông cắn cam chua ngẩn người.

Loại ngày nắng to này Thân Đông cũng lười đi ra ngoài, mẹ Thịnh an vị trong cửa hàng thêu thùa, Thân Đông ăn mệt thì cùng bà cầm kim, cùng bà tán gẫu chuyện khi Thịnh Khâu còn bé.

Nhắc tới Thịnh Khâu khi còn bé, mẹ Thịnh cười: “Thằng nhóc này trước đây đặc biệt nghịch ngợm, lội sông bắt cá, trèo cây bắt chim, nói chung là thế nào cũng làm người tức giận, lúc cấp hai theo ba nó đi học ở Vọng Đô, còn kết bè kết phái đấy!”

“Nếu nói mười mấy năm trước ai nói Thịnh Khâu nhà chúng ta có thể tự mình mở công ty làm sếp, mẹ nhất định nói người ta khoác lác! Thành tích kia kém thành thế nào, quả thực không nỡ nhìn.”

Thời điểm Thịnh Khâu năm đó thành tích kém kết bè kết đảng Thân Đông thật sự không có ấn tượng, cậu luôn luôn kính sợ tránh xa loại bạn học không ra gì này, e sợ là không cẩn thận nhiễm phải hại mình cũng biến thành vô dụng, ngay cả thời điểm xem bảng kết quả học tập cũng không nhìn bên dưới, cậu chỉ nhìn người xếp trên mình, tùy thời vượt qua. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thân Đông hiếu kỳ nói: “Vậy sau đó làm sao lại đột nhiên thay đổi tốt hơn?”

“Cái này mẹ cũng hỏi nó, hình như là muốn kết bạn với một học sinh tốt, sợ người ta nhìn không lọt nó.”

“Ai nha? Mị lực lớn như vậy, còn có thể làm cho con bò lạc đường biết quay lại.” Vừa vặn Thịnh Khâu xách một thùng chuối tiêu vào, Thân Đông ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, ngữ khí chua lòe.

Mẹ Thịnh cười một tiếng, Thịnh Khâu không rõ vì sao, thả đồ xuống xoa xoa mồ hôi trán, vừa vặn ba hắn ở cửa nói đã chuẩn bị xong, hắn cũng đồng thời ngồi xuống.

Thân Đông lấy nước từ máy uống nước đưa cho hắn, Thịnh Khâu cười với cậu, “Hai người đang nói gì thế?”

“Nói con làm sao từ cuối lớp biến thành nhất lớp.” Mẹ Thịnh thả kim thêu xuống kiểm tra hoa quả, Thân Đông theo dõi hắn muốn nghe câu trả lời.

Thịnh Khâu ra hiệu cậu rót cho mình một ly nước nữa, sau khi uống xong mới nói: “Là người anh yêu.”

“Ha, mười lăm tuổi đã xuân tâm manh động à, thật sự không giống tác phong của cậu.”

“Quái gở.” Thịnh Khâu sủng nịch cong cong khóe miệng, hỏi: “Em không có người thích?”

“Không có.” Thân Đông hoàn toàn không cảm thấy sống lớn như vậy ngay cả mối tình đầu cũng không có thì có cái gì không đúng.

Người thích cậu thì cậu không lọt mắt, duy nhất một người cậu có thể nhìn vào mắt lại luôn thích tìm cậu để gây sự, hận đến chết còn yêu cái gì nữa.

Nghĩ tới đây, Thân Đông không khỏi trừng người trước mặt một cái.

Buổi tối bọn họ tiếp tục về nhà cũ ở. Thời điểm Thân Đông rửa ráy, Thịnh Khâu chủ động bấm điện thoại gọi cho Mạc Liên Phi, người kia đã không thể chờ đợi được nữa: “Thương lượng thế nào?”

Thịnh Khâu đứng ở ban công nhìn thôn nhỏ bị bóng đêm bao phủ, âm thanh nghe vào vô cùng không tiền đồ, “Đông Đông không đồng ý, còn đánh cho cháu một trận.”

Mạc Liên Phi bên kia trầm mặt, này Thịnh Khâu thật sự là phế vật, ngay cả vợ cũng không trị được, nhất thời trào phúng nói: “Cháu có năng lực quá.”

Ông ta bên này vừa muốn từ bỏ, Thịnh Khâu bên kia lại nổi giận: “Cháu đây còn không phải là nhìn em mang thai mới không động tay! Cái nhà này vẫn là cháu quyết!”

Mạc Liên Phi cười nhạo: “Cháu định đoạt thế nào?”

Thịnh Khâu trầm mặc một hồi, như thể quyết tâm đặt lễ đính hôn: “Chúng cháu bây giờ đang ở quê nhà gặp cha mẹ, không cầm đồ đi, còn ở trong khu nhà ở Vọng Đô. Nếu cậu dùng gấp, không bằng tự đến nhà cháu lấy đi. Nếu đồ đã bị cậu lấy, em ấy rao bán còn có ích lợi gì.”

Mạc Liên Phi nghe, nhất thời mừng tít mắt: “Cháu có thể làm chủ?”

“Cháu đương nhiên có thể!”

“Chìa khóa đâu?”

“Dưới chậu cảnh thứ ba ngoài cửa... Nhưng cậu cũng đừng nói là cháu nói.” Thịnh Khâu quẫn bách, nói: “Nếu không thấy đồ, em ấy khẳng định không có sức ra giá với cậu.”

Mạc Liên Phi đảo con ngươi một vòng, bắt đầu nghĩ kế.

Chờ ông ta cầm được đồ, bên này Internet trực tiếp đập xuống, đến kỳ Thân Đông không bỏ ra ngọc Kỳ Lân được, vậy sẽ phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, bọn chúng lại bị cắn ngược lại một cái rồi lại bị định tội lừa gạt, cái tính kia của Thân Đông thì sẽ tức chết rồi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đến lúc đó lại nói cho nó biết tất cả những thứ này đều là chủ ý của Thịnh Khâu, vậy bọn nó không tan cũng phải tan! Thân Đông chỉ cần một lần nữa trở lại Thân gia, bây giờ giới tính không che giấu nổi, vậy ở trong tay Mạc Vân Phân hoàn không phải như bánh bao mặc người nặn sao, muốn nó gả cho ai, nó phải gả cho người đó!

Mạc Liên Phi nhất thời một trận nhiệt huyết, chị không cần bỏ ra một xu tiền cũng có thể lấy được đồ, còn có thể cắn lại một hơi, vậy ông ta sau đó khẳng định càng thêm được coi trọng.

Mạc Liên Phi lập tức nói: “Được, Thịnh Khâu, cháu thật sự là nam tử hán.”

Nhờ chó hỗ trợ tìm đồ kiểu gì cũng phải ném cho cục xương, ít ra câu này Mạc Liên Phi vẫn hiểu.

Cúp điện thoại, ông ta không nhịn được cười ra tiếng, nhìn điện thoại mắng: “Ngu xuẩn!”

Thịnh Khâu cúp điện thoại, cúi đầu nhắn tin cho một người, chậm rãi phun ra một hơi, quay người lại nhất thời sợ hết hồn.

Thân Đông đang khoác áo tắm mỏng mặt không hề cảm xúc theo dõi hắn, cũng không biết đã đứng bao lâu.

“Em đã đứng bao lâu?” Thịnh Khâu hai ba bước tiến lên ôm cậu. Thân Đông rũ mắt xuống, nửa ngày mới nói: “Quả nhiên là người sói, ai cũng có thể bị lừa gạt.”

Trong lòng Thịnh Khâu nhảy một cái: “Đông Đông, em đừng hiểu lầm, anh...”

Thân Đông cong môi nói: “Để tôi đoán xem cậu đang có ý đồ gì, thế nào?”

Thịnh Khâu phản ứng lại, ý thức được cậu đây là lại muốn so IQ với mình, nhất thời một trận bất đắc dĩ, hai tay bế cậu lên, cúi đầu hôn cậu một cái, nhẹ giọng nói: “Thế em đoán xem.”

Thân Đông bị hắn ôm cùng về tới phòng ngủ, ngồi trên giường hơi suy nghĩ, chậm rãi nói ra.

Thịnh Khâu càng nghe càng không nhịn được ý cười.

Suy đoán của Thân Đông ăn khớp tám, chín phần với suy nghĩ của hắn, hắn không nhịn được nhào tới hôn đại bảo bối của hắn, tránh né bụng của cậu đè lên người, thở gấp nói: “Hoàn toàn chính xác.”

Thân Đông vốn bị hôn hai gò má đỏ chót, hơi xấu hổ, sau khi nghe xong mặt nhất thời được đắc ý bao trùm: “Vậy chúng ta ngồi đợi trò hay mở màn?”

“Như em mong muốn.”

Trong bóng đêm đen thùi, một phóng viên lặng yên mai phục ở ngoài khu biệt thự trắng, mạnh mẽ hắt hơi một cái. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

“Học trưởng lúc này hẳn là đang gạt mình hả... Thật sự có tin tức lớn à?”

Một chiếc xe màu đen lặng yên ngừng lại tại cửa, Mạc Liên Phi mang theo tâm tình kích động đi xuống xe, nhanh chân bước vào trong.

Ngày cuối của năm 2020 kết thúc bằng chương 20 nha, chúc mọi người mọi điều tốt lành ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.