Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 17: Chương 17




Làm Thịnh Khâu bất ngờ là, dãy số mặc dù là của Phòng Bân, thế nhưng người nói chuyện là em gái của hắn.

Giọng của đối phương rất non, có ngọt ngào nhu hòa thuộc về con gái.

“Tôi là Phòng Viện.”

Thịnh Khâu theo bản năng nhìn biểu tình của Thân Đông. Mấy năm ở nước ngoài đó, Phòng Viện cũng đi tìm Phòng Bân, nhưng Thịnh Khâu cũng không hay tiếp xúc với Phòng Bân, cho nên trong ấn tượng cũng chỉ biết là Phòng Viện vô cùng trầm mặc ít nói, mấy lần gặp gỡ tròng mắt của cô đều là đen thùi, không nhìn ra đang suy nghĩ gì. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thân Đông cũng vô cùng bất ngờ: “Ồ?”

“Nghe nói anh sắp kết hôn rồi, chúc mừng.”

“Ừ, cảm ơn.”

Em Phòng Bân không thích nói chuyện, một tiếng này của Thân Đông làm song phương rơi vào trầm mặc. Một lát sau, Phòng Viện lại nói: “Lúc kết hôn cũng không cần mời anh tôi.”

Thịnh Khâu tỏ vẻ tán thành với chuyện này, Thân Đông nói: “Được, tôi nói cho anh cô.”

Phòng Viện lại trầm mặc một chút, nói: “Đừng nói là tôi nói.”

“Vậy vạn nhất anh cô hiểu lầm tôi có thành kiến với cậu ta thì sao đây?” Thân Đông cũng không muốn vô duyên vô cớ bị đổ vỏ.

Phòng Viện nửa ngày cũng không nói gì, lại vài giây sau cúp điện thoại.

Thân Đông không để ý, để điện thoại di động xuống đẩy Thịnh Khâu: “Rồi, cậu có thể đi bận rộn.”

“Anh thong thả.” Thịnh Khâu vẫn như cũ ôm cậu, nhẹ giọng nói: “Mấy ngày nay anh theo em.”

“Ai muốn cậu theo.” Thân Đông cau mày, Thịnh Khâu lại ôm sát cậu thêm, nói sang chuyện khác: “Phòng Viện người này rất nguy hiểm.”

Điểm này ngược lại là đưa tới một ít hứng thú của Thân Đông, cậu gật đầu tán thành, bảo Thịnh Khâu bưng đĩa hoa quả lại đây cho mình ăn, vừa ăn vừa nói: “Có địch ý với tôi, không hiểu ra sao.”

Thịnh Khâu xoa xoa đầu cậu, Thân Đông không thích trừng hắn, Thịnh Khâu cười, nói: “Anh sẽ bảo vệ em.”

“Mạc Vân Phân bên kia rất nhanh cũng sẽ có động tác, thiệt thòi bà ta sẽ không ăn trắng.” Nói tới đây, Thân Đông đẩy Thịnh Khâu ra nhảy lên: “Xử lý ngọc Kỳ Lân của bà ta trước!”

“Em chậm chút!”

Thịnh Khâu vội vàng cùng qua.

Thân Đông mở hộp ra lấy miếng ngọc ra, híp mắt nhìn một phút chốc.

Gia đình cậu có không ít đồ cổ, mưa dầm thấm đất nhiều ít cũng có thể nhìn ra một chút. Nghe đâu ngọc Kỳ Lân này đã từng là là đồ thiếp thân của Bá Ấp Khảo(*), sau đó hắn bị Trụ vương xử tử, miếng ngọc này rơi vào tay một quan sĩ. Người đó nhận ra miếng ngọc này, trả lại cho Cơ Phát làm đế sau đó (**).

((*)Bá Ấp Khảo là người tình cũ của Đát Kỷ, đẹp trai đa tài và được cho là nguyên nhân Đát Kỷ tiến cung mê hoặc Trụ vương khiến nhà Thương sụp đổ.)

((**)Cơ Phát là vị vua sáng lập triều nhà Chu, em của Bá Ấp Khảo.)

Điển cố nói như thế, mà ai cũng không biết có phải hay không. Ngón tay Thân Đông ma miếng ngọc bôi điêu khắc tinh xảo, rất khó tưởng tượng thời đại lúc đó đã có người có tài năng xuất chúng như vậy. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Nhưng này đó đều không trọng yếu, quan trọng nhất là, nó có thể bán giá tiền tốt.

Ba món đồ cổ giá trị tổng cộng là 130 triệu(*), trong đó miếng ngọc Kỳ Lân này là quý nhất, mà Mạc Vân Phân cũng từng bởi vậy được những phu nhân quý tộc kia ước ao gả được vị hôn phu tốt.

(Khoảng hơn 430 tỉ VND)

Thịnh Khâu giật mình giá trị của những thứ này: “Ba vật nhỏ này của em... Có thể mua được công ty của anh.”

“Hừ.” Thân Đông đợi cơ hội trào phúng: “Nhà quê.”

Thịnh Khâu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không chấp nhặt với cậu.

Thân Đông một lần nữa trả ngọc về, nói: “Chúng ta phải nhanh một chút bán vật này đi, đổi thành tiền mới là thực dụng nhất.”

“Chỗ này của em có thể bán bao nhiêu?”

“Huề vốn 50 triệu(*).” Thân Đông thu hộp, nói: “Cậu cũng là tục nhân, để trong nhà không có gì dùng.”

(Hơn 165 tỉ VND)

Thịnh Khâu vô tội bị mỉa mai lần thứ hai tiếp tục mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không nhìn.

Thân Đông đăng ngọc Kỳ Lân ở website chính thức của Minh Hạc Trai, xong vỗ vỗ tay, một mặt đắc ý.

Không biết Mạc Vân Phân lên website nhìn thấy ngọc Kỳ Lân của mình thì sẽ là biểu tình gì. Nếu muốn treo biển ở Minh Hạc Trai, trong ngắn hạn ngoại trừ miếng ngọc Kỳ Lân này cũng không có cái khác có thể thay thế, thế nhưng nếu mua ngọc Kỳ Lân từ chỗ cậu lần nữa, đối với Mạc Vân Phân mà nói lại là một chuyện lưỡng nan, bởi vì Thân Đông đã đăng lên vòng bạn bè là cái này bà ta cho, chuyện này chắc chắn đã truyền ra trong giới. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Cái này xem Mạc Vân Phân có thể nhẫn nổi cơn giận này hay không.

Bà ta nhẫn không được cũng phải mua vật này của Thân Đông trong bóng tối, nhịn được cũng phải trơ mắt nhìn Thân Đông bán đồ cho người khác kiếm một món hời. Không quản như thế nào, Thân Đông cũng kiếm được một món, mà Mạc Vân Phân lại như nghẹn ở cổ họng.

Thân Đông chậm rãi xoay người, đẩy máy tính ra nhảy xuống giường, nói: “Tâm tình tốt, đi ra ngoài tản bộ!”

Thịnh Khâu kéo tay cậu, Thân Đông rút về: “Ít động chân động tay đi.”

“Hai người cầm tay thì làm sao?” Thịnh Khâu không mắt nhìn mũi mũi nhìn tim nữa, bá đạo lần thứ hai kéo tay cậu. Thân Đông đá hắn một cước, bị hắn nặng nề liếc mắt nhìn, lại buồn bực.

Hai người cùng đi ra khỏi cửa, Thân Đông không vui nhắc nhở hắn: “Giờ tôi mang thai, cậu phải chú ý tâm tình của tôi.”

“Ừm.”

Thân Đông mím môi không nói.

Thịnh Khâu từ ven đường buông lỏng tay cậu ra, cả người Thân Đông tuy rằng không nhảy nhót, mà mặt mày trong nháy mắt tung bay lên, toàn bộ mặt cũng hơi sáng ngời.

Không thích cầm tay mình như vậy?

Thịnh Khâu dỗi, nhàn nhạt nói: “Như chó con được thả xích, vui vẻ như thế à?”

Thân Đông cáu: “Cậu nói ai là chó con?!”

Thịnh Khâu chỉ tay xa xa: “Xem đứa bé kia kìa, vui chơi chạy kìa, thật đáng yêu.”

Thân Đông liếc qua đi một cái, nói sang chuyện khác: “Con trai của tôi khẳng định đáng yêu hơn nó.”

Nói xong, cậu đã thấy cái người vừa nãy còn oán hận người ta khốn kiếp lại ôn nhu tiến tới gần, một mặt sủng nịch ôm cậu.

Thân Đông: “...”

Bệnh, bệnh thần kinh á!

Thân Đông lạ giường, mang gối của mình đặt trên giường Thịnh Khâu, buổi tối nằm cùng Thịnh Khâu. Nhiệt độ điều hòa ấm áp làm cho cậu càng thư thích, cũng không đuổi người xuống.

Cậu luôn luôn dậy rất sớm, ngoại trừ thân thể không thoải mái, cơ bản mỗi ngày đều chạy bộ, ngày này sau khi tỉnh lại mới phát hiện Thịnh Khâu còn dậy sớm hơn cả cậu.

Thân Đông không phục.

Trước đây thời điểm đi học chính là như vậy.

Sau khi cậu phát hiện Thịnh Khâu năm giờ rời giường, chỉnh thời gian rời giường của mình thành bốn giờ rưỡi, kết quả ngày hôm sau lại phát hiện Thịnh Khâu chỉnh thời gian đến bốn giờ.

Giới hạn của Thịnh Khâu mãi mãi thấp hơn cậu, một lần kỳ ba nhất là cậu chỉnh thời gian đến ba giờ, sau đó tên khốn kiếp này hai giờ đã thức dậy.

Cho nên Thân Đông vẫn cảm thấy Thịnh Khâu ghim cậu thật sự không phải là đang cố tình gây sự.

Trời mới vừa tờ mờ sáng, Thân Đông loạng choạng xuống giường, trong phòng vệ sinh đặt đồ rửa mặt của hai người. Cốc đánh răng của Thịnh Khâu là thủy tinh trong suốt, phi thường giá rẻ. Thân công tử nhìn cốc đánh răng của mình, đó là cốc thủy tinh mà Thân Bỉnh chuyên môn từ đặt từ Italia, hơn hai mươi ngàn tệ(*) một bộ, một bộ chỉ có bốn cái, bốn người nhà họ sử dụng làm cốc đánh răng.

(Khoảng 6.6 triệu VND)

Thân công tử rất là sầu lo nhíu mày lại, cậu bắt đầu cân nhắc là nhập gia tùy tục hay là dạy dỗ để Thịnh Khâu quen giá trị quan của cậu, bằng không cả ngày nhìn thấy hai loại vật phẩm sinh hoạt chênh lệch quá phận, Thân Đông lo mình khó chịu là đá văng Thịnh Khâu.

Chuyện này đến cùng không coi là chuyện lớn, Thân Đông đánh răng xong quên ở sau đầu.

Bên ngoài lúc này còn râm mát, Thân Đông ra cửa đi vòng vo một phút chốc, nhìn thấy Thịnh Khâu mặc quần áo thể thao chạy trở về. Ánh nắng bắt đầu lên cao chiếu trên người hắn, Thân Đông phát hiện hắn thật sự vô cùng có sức mạnh, khi con ngươi trầm ổn nhìn thấy cậu dấy lên một vệt ánh sáng giống như thiếu niên. Hắn đứng ở trước mặt Thân Đông: “Sao dậy sớm thế?”

“Đói bụng.”

Thịnh Khâu nở nụ cười, cùng cậu vào cửa, nói: “Anh tắm một chút, sau đó làm cho em.”

“Ừm.”

Thịnh Khâu vào buồng tắm, Thân Đông buồn bực ngán ngẩm cùng qua, dựa vào trên cửa hỏi: “Bình thường toàn là tự anh nấu cơm à?” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Bên trong truyền đến tiếng nước ào ào ào, đoán chừng là lo cậu không nghe được, Thịnh Khâu tận lực cao giọng: “Có người giúp việc tới, nhưng hai ngày nay anh không bảo bà ấy đến, sợ em ăn không quen.”

Thân Đông vỗ vỗ trái tim nhỏ của mình, rất khó chịu nó thế mà lại bởi vì phần săn sóc này mà nhảy lên hai lần.

Nhưng trong bụng cậu là con hắn, hắn săn sóc một chút không phải nên sao?

Sau năm phút, Thịnh Khâu từ bên trong đi ra, đã thay đổi một bộ đồ mới. Thân Đông ngồi trên ghế sa lon, đặt máy tính trên đùi, ngẩng đầu bất mãn nói: “Chậm chết rồi.”

“Lập tức làm đây, anh tưởng rằng em ngủ đến tám giờ.”

Thân công tử cau mày: “Cậu tưởng tôi là heo à?”

“Tỉnh lại là kêu đói bụng, cũng gần giống.”

Thân Đông đẩy máy tính ra vọt tới, vọt tới một nửa bị Thịnh Khâu phát hiện, trực tiếp xông lại khiêng cậu lên thả lại trên ghế salông. Đối diện với đôi mắt bốc hỏa, Thịnh Khâu hôn cậu một cái, “Anh biết không trách em, là con trai của anh thèm ăn.”

Ngọn lửa kia trở nên bình lặng, Thịnh Khâu tiện tay cầm máy tính đi: “Đừng cả ngày chơi cái này, nhiều phóng xạ.”

Thịnh Khâu đi nấu cơm, Thân Đông lại lén lút lấy máy tính xem miếng ngọc Kỳ Lân. Lượt view của website Minh Hạc Trai rất không tệ, lúc này miếng ngọc của cậu đã có người dò hỏi —— nhà giàu mới nổi muốn vào Minh Hạc Trai vẫn là rất nhiều.

Làm Thân Đông nhìn quen mắt là một cái ID: Cá chép vượt Long môn.

Cái ID này vô cùng nhìn quen mắt, thế nhưng Thân Đông trong thời gian ngắn không nhớ ra được từng thấy ở đâu, cậu đăng giá lên, đằng sau số tám là bảy con số không.

Cá chép vượt Long môn: “Anh hố ai thế? Lần trước bán đấu giá mới bán 50 triệu!”

Thâm Đông: “Thích thì mua, không mua thì lượn.”

Đối phương không đáp lại.

Thân Đông đẩy máy tính ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Sau khi biết cậu mang thai, mẹ Thịnh Khâu lại gọi điện thoại tới, nói bằng không hai lão già họ lại đây, đừng để cậu dằn vặt lung tung, nhưng Thân Đông cự tuyệt.

Cậu lần này tới nhà Thịnh Khâu còn có dự định khác, tỷ như hỏi thăm một chút thân thế của Thịnh Khâu. Cậu luôn cảm thấy người Thịnh gia sẽ không vô duyên vô cớ cảm thấy hứng thú với Thịnh Khâu, cái ánh mắt kia của Thịnh Sủng trong Minh Hạc Trai cũng làm cho Thân Đông ký ức chưa phai.

Khí trời sáng sủa, trong xe mở điều hòa ấm áp, Thân Đông bọc chăn mỏng trong xe ngồi ghế sau híp mắt lại, nói: “Cậu chuẩn bị về nhà mấy ngày?” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

“Em hi vọng cử hành lễ cưới ở đâu?”

“Tùy tiện.” Thân Đông nói xong, cố ý rầm rì nói: “Gả gà theo gà, gả chó theo chó.”

Thịnh Khâu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim...

Không muốn nói chuyện.

Tác giả có lời muốn nói:

Thân · một câu nói không gây sự là lòng không thoải mái · Đông.

Thịnh Khâu tỏ vẻ: Hi vọng lúc gặp phụ huynh em ấy có thể bớt tranh cãi một tí, dĩ nhiên, ngoan một tí, hiền lành một xíu thì tốt nữa.

Lời editor: Chắc phải dán cái tag độc mồm cho Đông Đông =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.