Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 40: Chương 40: Vỗ mông ngựa trên đùi ngựa




Đợi Lục Tranh bên kia dùng xong điểm tâm, Tả Uẩn Văn mang theo cả nhà tiến đếnthỉnh an, đương nhiên, trong này không bao gồm cả cô nương Tả Thục Tuệ chưa lấychồng.

Tả Thục Tuệ ngược lại là muốn đi, nề hà đối phương là một nam tử xa lạ, là một tiểu tư khuê các khó có thể đi ra ngoài gặp nam tử khác.

Lúc đến Phúc Nguyệt Lâu, Tào Tông Quan đã đợi ở trước cửa, nhìn thấy nhạc phụnhạc mẫu tương lai, phong độ nhẹ nhàng, hành lễ vấn an lễ nghi chu đáo.

Hắn ta lúc này còn không biết, chính mình sắp trở thành đối tượng bị Tả gia từ bỏ.

Tả Uẩn Văn thay đổi thái độ thân thiện trước đây, ông ta nhàn nhạt gật đầu: “Tào hiền chất không cần phải khách khí, hai nhà chúng ta là thế giao, ngươi cùng Thiệu Yến là bạn tốt cùng trường nhiều năm, hoàn toàn có thể coi chỗ này thành nhà của mình.”

Tiết thị trước đây nhìn thấy Tào Tông Quan đến Tả phủ thăm hỏi mặt mày vui vẻ hớn hở, không nghĩ tới cười không được nửa buổi thì Lục công gia đến thăm, sau đó lại để cho mụ biết được một câu ám chỉ không rõ ràng kia, hiện tại hận không thể vội vàng đem Tào Tông Quan đuổi về.

Một Lục công gia xuất hiện đã đủ rối loạn, vị này còn ở chỗ này chộn rộn cái gì?

Nếu như Lục công gia thật sự có ý cùng Tả gia kết thông gia, vậy Tào Tông Quan không còn là bánh bao thơm không nhân trong mắt mụ nữa, trái lại, còn có thể trở thành chướng ngại vật mụ nịnh bợ phủ quốc công.

“Đừng đứng ở bên ngoài nói chuyện, trước đi thỉnh an quốc công gia.” Tiết thị thúc giục một câu.

Tả Thiệu Khanh biết vâng lời đứng ở phía sau đám người, nhìn một màn hoang đường trước mắt, suy tính: Có lẽ…lại để cho hai nhà trở mặt thành thù cũng không tệ.

Trong phòng, bọn hạ nhân đang thu dọn bàn ăn, Tả Thiệu Khanh âm thầm liếc qua, quả nhiên hơn phân nửa đồ ăn đều bị tiêu diệt sạch sẽ, xem ra Tiết thị vẫn là có dự kiến trước.

“Lục công gia đêm qua nghỉ ngơi tốt chứ?” Tả Uẩn Văn đứng ở bên dưới câu nệ, hơi khom lưng.

Lục Tranh tiếp nhận ly nước súc miệng,vẻ mặt nhàn nhạt nói: “Nếu như đêm khuya khoắt không có người tới quấy rầy thì càng tốt hơn.”

Tả Uẩn Văn mặt ửng hồng, hiển nhiên biết những lời ngày là ngầm ám chỉ bọn họ đừng hơn nửa đêm nhét người vào trong phòng hắn, nhét người coi như xong, rõ ràng ngay cả mặt mũi cũng không gặp đã bị đuổi về, đây quả thật là vỗ mông ngựa trên đùi ngựa.

Mà Tả Thiệu Khanh miên mang suy nghĩ, y cau mày nghĩ: Người đêm hôm khuya khoắt quấy rầy nên không bao gồm cả mình đi? Dù sao mình là đáp ứng theo lời ước hẹn mà đến.

Tả Uẩn Văn âm thầm trừng Tiết thị, đều do bà nương nhiều chuyện này, nói cái gì võ tướng đều thích mỹ nhân, lại nói Lục công gia tuổi gần nhược quán, bên người không có nha hoàn thiếp thân hầu hạ, trong đêm khẳng định vô cùng vắng vẻ.

Kết quả? Lục công gia trong đêm vắng vẻ hay không ông ta không biết, chỉ biết là vị gia này tức giận.

Ông ta ngượng ngùng cười cười, tránh đi đề tài này nói: “Lục công gia có thể hạ cố đến hàn xá, là phúc khí của một nhà lão hủ, lão hủ dự tính mở tiệc chiêu đãi hương thân địa phương, vì Lục công gia đón gió tẩy trần.”

“Bản công lần này xuôi nam chỉ là muốn biết một chút phong cảnh về phương Nam,không cần điều động binh lực.” Nói xong, ánh mắt sắt bén lướt qua Tả Uẩn Văn.

Tả Uẩn Văn hơi có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến Quốc công gia giấu kín hành tung chỉ đến Tả gia, lập tức ở trên mặt lại có ánh sáng: “Vậy hôm nay để cho tiểu nhi tử mang ngài đi ra ngoài một chút như thế nào? Đại sư Trừng Quang của chùa Tây Thiền tinh thông Phật pháp, còn là một người giỏi giải thẻ xăm.”

“Bản công không tin Phật.”

Tả Uẩn Văn xoắn xuýt, nghĩ nữa ngày cũng nghĩ không ra ở cái trấn nhỏ Vưu Khuê này còn có thể đi chỗ nào.

Lục Tranh thấy mọi người trong phòng cúi đầu vẻ mặt đỡ đẫn, Tả Thiệu Khanh chán đến chết chơi ngón tay, vì vậy thiện tâm đại phát buông tha cho cả nhà này: “Vậy đichùa Tây Thiện một chút.”

Tả Thiệu Khanh khóe mắt lóe lên ánh sáng lấp lánh, cùng với mọi người nhẹ nhàng thở ra.

Chùa Tây Thiện nằm ở Long Hổ Sơn cách trấn Vưu Khê hơn hai mươi dặm,tụctruyền vị phương trượng đảm nhiện đầu tiên chùa Tây Thiện là vị cao tăng đắc đạonổi tiếng khắp cả nước, ngày Phật Đản hằng năm có không ít tín đồ không ngạingàn dặm xa xôi chạy tới nơi này dâng hương bái Phật.

Lão phu nhân Tả phủ là người tin Phật, hằng năm quyên tiền hương khói đều khiến Tả Thiệu Khanh nhìn xem đỏ mắt, y thường oán giận nghĩ: Lão tổ mẫu nhà y có lòngtừ bi làm việc thiện cứu tế sao lại không cứu tôn nhi của mình?

“Thiệu Khanh…Thiệu Khanh…”

“À?…” Tả Thiệu Khanh phục hồi lại tinh thần, trừng mắt nhìn, nghi hoặc nhìn về phía Tào Tông Quan.

Vị tỷ phu sắp bị từ hôn này vẻ mặt dịu dàng nhìn về phía y, trong tay bưng một đĩa quả hạch đào xốp giòn: “Có muốn ăn chút gì không?”

Tả Thiệu Khanh từ trong mắt của hắn ta nhìn thấy một loại cảm xúc đồng tình, lập tức hiểu rõ, chắc là Tào Tông Quan mấy ngày nay ở trong Tả phủ nghe thấy hoàn cảnh của y, đang thương xót y.

Liếc qua Tả Thiệu Lăng ngồi ở bên phải, Tả Thiệu Khanh mỉm cười, lộ ra lúm đồngtiền xinh đẹp, từ trong đĩa cầm lấy một quả hạch đào xốp giòn bỏ vào trong miệng: “Đa tạ Tào đại ca, huynh cũng ăn, Đại tỷ làm quả hạch đào xốp giòn là ngon nhất.”

Tào Tông Quan đôi má đỏ ửng lên, nhưng rất nhanh liền tiêu tán, chỉ là có chút tự hào trả lời một câu: “Tay nghề của Đại tiểu thư đương nhiên là tốt.”

Tả Thiệu Khanh từ phản ứng của hắn ta cũng có thể thấy được, nam nhân này thật sự là vừa ý Tả Thục Tuệ, cũng không biết đời trước hắn ta không lấy được Tả Thục Tuệ phải hay không là rất thất vọng.

Y thật muốn lấy một cái búa đánh xuống để cho hắn ta thức tỉnh, nói cho hắn ta biết Tả Thục Tuệ căn bản không đáng để hắn ta nhớ thương, chỉ có điều, rất nhanh y sẽ để cho mộc đầu này thấy rõ ràng bộ mặt thực sự của nữ nhân kia.

Tả Thiệu Khanh vừa muốn mở miệng, Tả Thiệu Yến bên kia ho khan hai tiếng, trầm ổn nói: “Sắp đến rồi, mang thứ đó dọn dẹp một chút, đừng để rơi rớt.”

Tả Thiệu Khanh vén rèm xe lên nhìn bên ngoài, quả nhiên là đã đến dưới chân Long Hổ Sơn, Lục Tranh cưỡi con ngựa cao to từ bên cạnh xe ngựa đi qua, giống như đang cười nhạo bọn y những người chân nhuyễn không biết cưỡi ngựa.

Y bĩu môi về phía Lục Tranh cưỡi ngựa, thầm nghĩ: Biết cưỡi ngựa rất giỏi sao?

Lục Tranh như có cảm giác, quay đầu lại nhìn về phía xe ngựa một chút, ánh mắtlạnh như băng bỗng nhiên rơi vào trên người Tả Thiệu Khanh, y sợ tới mức lập tứcthả rèm xe xuống, lại không để ý đến trong nháy mắt Lục Tranh nhìn thấy y lập tức ánh mắt trở nên ấm áp.

Tiết thị vốn sắp xếp hai chiếc xe ngụa, chỉ là Lục ánh mắt đầu tiên nhìn thấy xe ngựa liền mãnh liệt nhíu mày, người hầu mặc y phục màu xanh thẳng thắn vô tư bày tỏ: Chủ tử nhà hắn ta chưa bao giờ ngồi loại xe ngựa này, biểu tình kia muốn bao nhiêu khinh bỉ thì có bấy nhiêu khinh bỉ.

Cái này khiến cả nhà Tả gia khổ não, bình thường mọi người đi ra ngoài không phảingồi nhuyễn kiệu thì chính là xe ngựa, lúc nào thì cưỡi qua ngựa?

Nhưng cũng không thể để cho một đám thư sinh văn nhược dựa vào hai cái đùi đi bộ hơn hai mươi dặm.

Ngay sau đó liền có một màn này, hai thanh niên cao lớn anh tuấn cưỡi ngựa đi theo phía sau xe ngựa, nếu không phải hai vị này khí chất bất phàm, người qua đường đều cho rằng hai người họ là hộ vệ gia đinh Tả gia.

Xe ngựa ngừng lại, lúc xuống xe, lúc Tả Thiệu Yến từ bên người Tả Thiệu Khanh đi qua để lại ba chữ: Đừng nói nhiều.

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút một cái, sau đó cúi đầu xuống xe, quy cũ đi đằng sau đám người, hoàn toàn coi lời cảnh cáo của Tả Thiệu Yến như gió thoảng bên tai.

Đường lên núi có chút dốc, tổng cộng có tám trăm tám mươi tám bậc thang, khôngtính cao, nhưng đủ cho bọn thư sinh Tả gia thấy sợ.

Tả Thiệu Khanh vừa nhìn khuôn mặt táo bón của mấy thư sinh này có chút hả hê, vừa giả bộ thống khổ nhìn lên bậc thang nguy nga kia.

Lục Tranh như cũ đi đầu ở đằng trước, hai tay sau lưng, bước đi mạnh mẽ uy vũ sinh gió, không mất nhiều thời gian liền xa xa vượt qua mọi người một đoạn lớn.

Tả Thiệu Khanh có phần không lời gì để nói, nam nhân này chẳng lẽ không thấy một đám người đi theo phía sau là thể chất gì sao? Chẳng lẽ hắn cho rằng những người kia là võ tướng trên chiến trường của hắn sao?

Tả Thiệu Khanh có chút tò mò, không biết Lục Tranh dẫn binh sẽ là bộ dáng gì? Càng muốn biết hắn ngày thường cùng đám thuộc hạ giao lưu như thế nào, nhìn bộ mặt lạnh kia của hắn, đoán chừng không nói lời nào cũng có thể đem đám thuộc hạ đông chết.

Bò lên được một nửa, ngoài trừ cái người đi đằng trước kia mặt không hồng khôngthở hổn hển kia, những người còn lại đều mệt mỏi đến nằm bò, mà ngay cả gia đinh Tả phủ mang đến cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Vì để chăm sóc những thiếu gia này, hôm nay mang theo đều là những gã sai vặt mồm miệng lanh lợi, thành thục biết nhìn mặt nói chuyện, nịnh bợ nịnh nọt, nhưng phương diện thể lực thì kém hơn nhiều.

Tả Thiệu Khanh cũng thở gấp kịch liệt, mồ hôi trên trán làm tóc mai đều ướt, sắc mặt trắng bệch, nhìn thật giống như tùy thời đều muốn té xíu.

“Lục công gia, tiểu đệ thân thể yếu, có thể trước nghỉ ngơi một chút rồi lại đi không?” Tả Thiệu Yến một bàn tay bắt lấy cánh tay Tả Thiệu Khanh, hướng về phía Lục Tranh hô.

Tả Thiệu Khanh âm thầm liếc mắt khinh bỉ, người này quả thật rất biết nói chuyện, rõ ràng là chính mình đi không được nữa, hết lần này tới lần khác muốn bắt y làm tấm bình phong, nếu như kiếp trước Tả Thiệu Khanh tất nhiên bởi vì được gã ta quan tâm mà cảm động, đáng tiếc hiện tại, y chỉ cảm thấy gã ta dối trá vô cùng.

Nếu không phải vì biểu hiện giống như một thư sinh bình thường, Tả Thiệu Khanh cũng không trở thành dáng vẻ như thế này, sớm cùng Lục Tranh thoải mái leo lên núi, thật sự là một đám gia hỏa vướng bận.

Lục Tranh nghe vậy dừng bước, quay người từ trên cao nhìn xuống nhìn đám thư sinh này, lúc nhìn thấy bộ dạng chật vật của Tả Thiệu Khanh ánh mắt hơi thâm thúy,sau đó dẫn đầu đi vào đình để nghỉ chân bên đường.

Chỉ liếc mắt một cái, liền khiến cho những thư sinh sắp thoái lực bên dưới mỗingười mặt đỏ tới mang tai, cúi đầu xấu hổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.