Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 44: Chương 44: Sắc mê tâm khiếu




Đằng trước, Tả Thiệu Yến đang cùng Tào Tông Quan đánh cờ, hai người kì phùng địch thủ trong chốc lát khó phân cao thấp, cũng tạm thời đem Lục công gia ném đếntận sau đầu.

Đợi đến lúc hai người bọn họ thấy Tả Thiệu Khanh đi theo phía sau lưng Lục Tranh đi đến, cả kinh thiếu chút nữa rớt cằm, không rõ Tả Thiệu Khanh từ trước đến nayluôn lặng lẽ cùng Lục công gia vẻ mặt luôn lạnh lùng là như thế nào đi cùng nhau.

Chỉ có điều, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh sợ hãi rụt rè cúi đầu, bước chân đuổi theohoảng hốt lo sợ ở phía sau lưng Lục công gia, hai người đồng thời bình thường trởlại.

Có lẽ là giữa đường gặp được, Tả Thiệu Yến thầm nghĩ, sau đó đứng dậy hướng về phía Lục Tranh hành lễ, biểu tình áy náy nói: “Là do chúng tôi sơ sẩy, hạ bàn cờ mộtchút liền quên ngày giờ, Lục công gia gặp phương trượng đại sư rồi sao?”

Ánh mắt Lục Tranh rơi vào bàn cờ còn chưa kết thúc kia, chọn vị trí trước đây của Tả Thiệu Yến ngồi xuống, từ trong hộp cờ lấy ra một quân cờ hạ xuống bàn cờ.

Tào Tông Quan vẻ mặt căng thẳng, có chút ngoài ý muốn lại có chút mừng rõ, cũng không dám lơ là, nghiêm túc cùng Lục Tranh đánh cờ.

Mọi người cũng không thèm để ý tối hôm qua Lục Tranh đã từng nói chính mình không biết đánh cờ, dù sao người ta là lão đại, không muốn cùng ngươi đánh cờ ngay cả lấy cớ cũng có thể không cần tìm.

Vốn dĩ bàn cờ đang ở thế cân đối rất nhanh liền bị Lục Tranh phá vỡ thế cân đối, đường đánh cờ của Tả Thiệu Yến và Tào Tông Quan thiên về thận trọng vững vàng, bị Lục Tranh làm rối, liền giống như cầm dao nhọn đâm vào, rất nhanh liền đem phòng thủ của Tào Tông Quan phá vỡ.

Mặt mày Tào Tông Quan luôn căng thẳng, hắn ta thở dài, chắp tay về phía Lục Tranh chắp tay: “Lục công gia, vãn sinh thua.”

Lục Tranh ném quân cờ vào hộp cờ, lạnh lùng nói: “Chỉ cần cây thương trong tay đủ sắc bén, bất luận là phòng thủ gì cũng là uổng công.”

Tào Tông Quan lần nữa chắp tay, thiệt tình bội phục: “Vãn sinh thụ giáo.”

Lục Tranh lại để cho hắn ta đem bàn cờ thu dọn xong, chỉ chỉ Tả Thiệu Yến: “Ngươitới.”

Tả Thiệu Yến ý chí chiến đấu sục sôi, khoanh chân ngồi xuống, làm thủ thế mời, ý bảo cờ đen đi trước.

Lục Tranh cũng không đùn đẩy, tay cầm quân đen nặng nề đập vào bàn cờ, đã có vết xe đổ của Tào Tông Quan, Tả Thiệu Yến thay đổi tác phong trước kia, từ lúc ban đầuliền áp dụng sách lược tiến công.

Trái lại Lục Tranh, lại như cũ không nhanh không chậm phòng thủ, cái này lại khiến cho đối thủ và hai người quan sát đều có chút không rõ, vừa rồi Lục công gia thế như chẻ tre làm sao lại hạ thủ lưu tình?

Chỉ có điều, Tả Thiệu Yến tiến công cũng không có thuận lợi như trong suy nghĩ,thường vừa liều lĩnh lên đầu liền bị Lục Tranh áp chế gắt gao, cuối cùng không thể không đầu hàng nhận thua.

Lục Tranh tiếp nhận chén trà Tả Thiệu Khanh chủ động đưa tới, uống một ngụm,không khách khí dạy dỗ: “Cây thương không đủ sắc bén cũng đừng có mạnh mẽ xuất đầu, nếu không chỉ có bị bao vây chết.”

Tả Thiệu Khanh trong lòng cười thầm, Lục Tranh này thật đúng là không giữ lại cho người khác một chút mặt mũi, còn thiếu chút nữa là nói trắng ra: “Tham công làm bừa, gieo gió gặt bão.”

Chỉ có điều, quá vui vẻ là dễ dàng vui quá hóa buồn, Tả Thiệu Khanh nhìn hướngngón tay chỉ mình, sững sờ nháy mắt: “Ta đến?”

“Như thế nào? Không dám?”

Không dám? Làm sao có thể? Tả Thiệu Khanh nhắm mắt theo đuôi ngồi đối diện Lục Tranh, nhìn bàn cờ được thu dọn sạch sẽ, trước ra sức hít một hơi đầy, mới tay cầmcờ trắng đi đầu một bước.

Cùng Lục Tranh đánh cờ là việc rất thống khổ, bởi vì ngươi vĩnh viễn cũng khôngcách nào phỏng đoán bước tiếp theo hắn sẽ dùng sách lược gì, Tả Thiệu Khanh nghĩ,khó trách nam nhân này có thể đem Bắc Địch đuổi ra khỏi Đại Ương, chiến lượcchiến thuật bí hiểm này quả thật làm cho người ta khó lòng phòng bị.

Tả Thiệu Khanh trong lòng biết thua là tất nhiên, y chỉ là muốn bản thân mình thua đẹp mắt một chút, y cũng từng nghiên cứu một hồi sách dạy đánh cờ, lúc nhàm chán đến cực điểm thậm chí còn cùng tay phải đánh với tay trái, để vượt qua ngày tháng gian nan kia.

Tả Thiệu Khanh lúc ban đầu cũng không quyết định chủ công hay là chủ phòng, y theo từng bước đi của Lục Tranh mà thay đổi lộ tuyến, mặc dù có chút gió chiều nào theo chiều nấy, nhưng ít ra sẽ không bị đánh đến tan tác.

Chờ y quăng quân cờ nhận thua, sắc trời bên ngoài đã tối, y là người hạ cờ cùng với Lục Tranh trong thời gian dài nhất, liền ngay cả Lục Tranh cuối cùng cũng không keo kiệt mà ban thưởng hai chữ: “Không tệ.”

Ánh mắt của Tả Thiệu Yến và Tào Tông Quan nhìn y đều có chút không giống với lúctrước, người phía trước rất khẳng định, trước đó, Tả Thiệu Khanh cũng không có kỳnghệ đặc biệt nổi bật, chẳng lẽ y ngày thường đều đang giấu dốt?

Người thứ hai là nghĩ: Khó trách đều nói Tả gia là thư hương thế gia, ngay cả thứ tử cũng có một tay kỳ nghệ tốt, chắc hẳn lần thi hương này Tả Thiệu Khanh cũng có thể có một thành tích tốt, nếu là có thể được Lục công gia coi trọng, Tả gia liền có hy vọng lại nhậm chức.

Tả Thiệu Khanh không xem nhẹ sự tìm tòi nghiên cứu và thâm trầm trong ánh mắt của Tả Thiệu Yến, chỉ có điều cũng không quá để ý, đợi kết quả thi hương công bố ra, y dù thế nào che dấu cũng là uổng công.

Trong thời gian này Tả Thiệu Lăng trở về một lần, thấy mấy đại nam nhân đang chơi cờ, nhìn một hồi liền nhàm chán ngáp, tự mình đi tìm trò vui.

Thấy sắc trời đã tối, Lục Tranh làm chủ ở lại chùa Tây Thiền, phái một hạ nhân trở về Tả phủ báo tin, Tả Thiệu Khanh nhớ nhung gian hàng kia và buôn bán thủy vận, hận không thể đi suốt đêm trở về.

Ngồi quá lâu, Tả Thiệu Khanh đứng lên mới phát hiện bụng trướng vô cùng, liền báo một tiếng ra ngoài đi vệ sinh, lúc đi ngang hậu viện, lờ mờ nghe thấy ở bên trái bên trong rừng trúc truyền đến vài thanh âm kì quái.

Y thả nhẹ bước chân đi tới, thanh âm kia lúc cao lúc thấp, lúc dây dưa lúc gấp rút, thanh âm quen thuộc khiến người mặt đỏ tới mang tai.

Hơn nữa trong tiếng rên rỉ kiềm nén này có một bên là nữ tử, nếu như không phải biết rõ hôm nay trong chùa xuất hiện nữ tử chỉ có Liễu Tích, Tả Thiệu Khanh thực không thể tin được, hai người này cũng dám giữa ban ngày ngay phía sau núi chùachiền làm ra chuyện khinh nhờn thần linh.

Y cho rằng Tả Thiệu Lăng ít nhất sẽ đem người mang về bố trí ổn định rồi lại động thủ, không nghĩ tới y vẫn là xem trọng định lực của Tả Thiệu Lăng.

Nói không rõ trong lòng là tư vị gì, có chút thoải mái, lại có chút hoảng hốt, Tả Thiệu Khanh dừng bước lại, nhìn một đoạn góc áo lộ ra ở đằng sau thạch nham cách đó không xa, vẻ mặt biến hóa thất thường.

Y tựa lên một cái cây khô, nhắm mắt lại nghe thanh âm trêu chọc cùng tiếng thở dốc ở đằng sau thạch nham truyền đến, ánh mắt dần biến lạnh, y cũng không hối hận, thậm chí chờ mong ngày sự tình bùng nổ.

Trong thư viện có không ít học sinh thích lưu luyến thanh lâu sở quán, ngẫu nhiên nhàn rỗi cũng sẽ nhiều chuyện nói về một chút chuyện phong nguyệt.

Kiếp trước, y chỉ là ngẫu nhiên nghe qua cái tên “Liễu Nhi”, lúc ấy một bạn đồngmôn trong thư viện đột nhiên bỏ học, không quá vài ngày thì có tin đồn nói bạn đồng môn này là nhiễm bệnh bất trị, bất đắc dĩ đành phải bỏ học tìm kiếm danh y.

Mà cái bệnh bất trị này, nghe nói là vị bạn đồng môn kia ở phố Tây nhiễm phải, lúc ấy y còn rất ngạc nhiên, dù sao Tả Thiệu Lăng cũng là khách quen phố Tây, nhưng lại không thấy hắn ta nhiễm bệnh gì trở về.

Về sau có người vụng trộm nói cho y biết, cái gọi là bệnh bất trị này chính là bệnh hoa liễu, là một vũ cơ truyền cho hắn, mà vũ cơ kia chính là Liễu Tích, tục xưng Liễu Nhi.

Tính toán thời gian, không phải là mùa này sao?

Y tự an ủi mình, chính mình chỉ là sắp xếp một hồi tình cờ gặp gỡ bình thường mà thôi, trên đường nhiều người như vậy đều gặp được Liễu Tích, lại hết lần này tới lần khác chỉ có Tả Thiệu Lăng sắc mê tâm khiếu, cái này cũng trách không được y đúng không?

Tả Thiệu Khanh còn không biết, bởi vì chính mình một lần hành động tính kế Tả Thiệu Lăng này, khiến cho học sinh kiếp trước vốn bị bệnh kiếp này tránh được một kiếp, coi như là gián tiếp cứu được một mạng, một mạng đền một mang, đã nói không rõ là ác hay là thiện.

Tiếng thở dốc phía sau nham thạch dần dần yên tĩnh, Tả Thiệu Khanh nghe phía sau truyền tới tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ.

“Gia, ngài liền thu nhận thiếp đi…thiếp đã là người của ngài, ngài cũng không thểbội tình bạc nghĩa…”

“Gái điếm thúi, đừng coi đại gia như kẻ đần…còn tưởng rằng thật sự là hiếu nữ nhà lành, không nghĩ tới dĩ nhiên là cái thứ lẳng lơ ngàn người kỵ vạn người gối.”

“Ah…gia hiểu lầm thiếp rồi, phu quân của thiếp chết sớm…”

“Cho nên ngươi liền không chịu được tịch mịch đi ra ngoài thông đồng lung tung?…Không nghĩ tới gia lại gặp được quả phụ xinh đẹp…hầu hạ gia cho tốt, gia thoải mái cái gì cũng dễ nói chuyện…”

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút, không muốn tiếp tục nghe, quay người rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.