Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 48: Chương 48: Lấy thân báo đáp?




Trong một căn phòng khác ở chùa, Ẩn Nhất có chút lo lắng nói: “Gia, tin tức tung ra ngoài...thuộc hạ vẫn cảm thấy quá mạo hiểm, nếu không điều động thêm ám vệ đến?”

“Không cần, một đám cá lọt lưới, ta và ngươi hai người là đủ.”

“Nhưng…”

Lục Tranh khoát tay, ngăn cản hắn ta khuyên nhủ, hắn đã dám dùng chính mình làm mồi nhử câu cá, liền sẽ không không có nắm chắm.

Ẩn Nhất nhíu chặt lông mày, rất không đồng ý loại hành vi dùng thân thể mạo hiểmnày của chủ tử nhà hắn ta, bất đắc dĩ chủ tử nhà hắn ta từ trước đến nay nói một không nói hai, hắn ta cũng không có tư cách phản đối.

Lục Tranh đóng của sổ, quay người đi đến bên giường, tự mình cởi áo ngoài: “Chiến Viên Phong không phải ngại bản công mượn cớ lười nhác sao? Bản công liền thay hắn giải quyết những con chuột nhắc còn lại này, miễn cho ngôi vị hoàng đế của hắn cũng ngồi không ổn định.”

Ẩn Nhất cúi đầu nghe, cũng không phát biểu ý kiến, về quan hệ của hoàng thượng và chủ tử nhà hắn ta, nhìn vài chục năm cũng không hiểu được.

Ngươi nói quan hệ của bọn họ tốt, bọn họ cũng không ít lần tính kế lẫn nhau, nói quan hệ của bọn họ tồi tệ, lại trừ trước đến nay chưa thấy bọn họ từng mặt đỏ, thật là quan hệ khiến người khác khó hiểu.

“Gia, nếu không cẩn thận bị thương đến đám người Tả gia…?” Ẩn Nhất càng nghĩcàng cảm thấy thời cơ này không tốt, có một đám thư sinh trói gà không chặt đi theonhư vậy, chính xác là thành sự không có bại sự có thừa.

Huống chi bên trong còn có ân nhân cứu mạng của chủ tử nhà hắn ta, lỡ như làm bị thương chủ tử nhà hắn ta sẽ đau lòng?

“Tả gia…” Lục Tranh gõ bàn: “Ngài mai tìm lý do thoát khỏi bọn họ là được, miễn cho vướng bận.”

Sáng sớm hôm sau, mọi người đều bị tiếng chuông lên lớp sớm trong chùa đánh thức, Tả Thiệu Lăng quần áo không chỉnh tề, lén lút tiến vào phòng, đang chuẩn bị ngủ bù.

Liễu Tích kia xác thực là yêu tinh, một thân mị thuật thiếu chút nữa là đem tinh lực của Tả Thiệu Lăng ép khô, hai người lăn qua lộn lại cả đêm, nghe được tiếng chuông vang dội kia mới giật mình tỉnh giấc.

Vừa nằm xuống, Tả Thiệu Lăng đã bị Tả Thiệu Yến từ trong chăn túm ra, hắn ta ngáp một cái vành mắt đen hỏi: “Đại ca, thức dậy sớm như vậy làm gì?”

Tả Thiệu Yến từ trước đến nay chướng mặt đệ đệ vô liêm sỉ này, nếu không phải bởi vì hai người cùng phụ thân cùng nương, gã ta liền ngay cả lời nói không cần thiết cũng không muốn nói.

“Nhanh chóng đứng dậy rửa mặt, chúng ta lập tức hồi phủ.”

“À? Sớm như vậy?” Tả Thiệu Lăng híp mắt nhìn sắc trời hơi sáng ở bên ngoài, cả người càng không có tinh thần.

“Mệnh lệnh của Lục công gia, đệ còn dám cãi lời hay sao?” Tả Thiệu Yến nghi hoặcnhíu mày: “Đệ tối hôm qua làm cái gì?”

“Cái gì?” Tả Thiệu Lăng vô tội nháy mắt: “Không có làm gì, chính là đổi chỗ ngủ không ngon.”

Tả Thiệu Yến theo dõi vành mắt biến thành màu đen cùng mùi vị xạ hương phát ra trên người hắn ta, lông mày nhíu chặt, thúc giục không vui: “Mau đứng lên.”

Tuy gã ta không rõ vì sao vị gia kia sớm như vậy lại vội vàng xuống núi, nhưng nhìn bộ dáng này của Tả Thiệu Lăng, gã ta cảm thấy vẫn là sớm rời đi thì tốt hơn.

“Nhanh lên. Cho đệ thời gian uống hết một ly trà, để cho Lục công gia chờ đệ còn rathể thống gì nữa?” Tả Thiệu Yến xụ mặt dạy dỗ, sự nhẫn nại ở trong lòng đã gần như đến điểm mấu chốt.

Tả Thiệu Lăng không sợ Tiết thị, không sợ Tả Uẩn Văn, cũng không sợ Lão phu nhân, duy chỉ có đối với vị đại ca mặt lạnh tình cảm lạnh này từ trước đến nay là nói gì nghe nấy.

Chỉ là thời gian Tả Thiệu Yến quản hắn ta không nhiều lắm, ở trong mắt mọi người,Tả đại gia chính là hy vọng tương lai của Tả phủ, người người tán thưởng, mà hắn tachính là cặn bã của Tả phủ, mọi người hô đánh.

Khi còn bé không phải là chưa từng ghen ghét Tả Thiệu Yến, nhưng sau này hắn ta cũng nghĩ thông suốt, Tả gia nếu như không có một đương gia có năng lực quản lý, những ngày an nhàn của hắn ta cũng chấm dứt, hắn ta cùng đại ca tranh giành, không bằng phụ thuộc vào gã ta.

Tả Thiệu Lăng nhảy ra từ ổ chăn “bá”, lạnh rùng mình, sau đó để cho gã sai vặt rửa mặt thay quần áo, rất nhanh chỉnh đốn xong liền cầm lấy cái quạt không bao giờ rời khỏi hắn ta nghênh ngang theo sát Tả Thiệu Yến đi ra hậu viện.

Chỉ có điều lúc nhìn thấy Lục Tranh, hắn ta vẫn là theo thói quen rụt cổ, thân thểtrốn sau lưng Tả Thiệu Yến.

Hắn ta biết rõ vị gia này là khách quý, là đối tượng Tả gia nịnh bợ, hắn ta cũng muốn cùng Lục Tranh có quan hệ gần hơn, đáng tiếc mỗi lần nhìn thấy hắn liền sợ hãi ở trong lòng, nhất là cặp mắt kia, quả thực giống như dao găm, liếc mắt nhìn liền khiến cho người khác lạnh run từ đầu đến chân.

Lục Tranh thấy người đến đông đủ, không nói một lời đứng dậy rời đi, lúc ra khỏi chùa, đại sư Trừng Quang vậy mà tự mình đến tiễn, cái này khiến cho mọi người kinh ngạc, chẳng lẽ đại sư Trừng Quang cũng là người nịnh nọt hay sao?

Tả Thiệu Khanh đi ở phía sau, mơ hồ nghe được đại sư Trừng Quang nói với Lục Tranh: “Thí chủ nhớ lấy, mọi sự không nên nóng nảy, nhẫn nhất thời biển rộng trời cao, thí chủ lúc này nên lấy dân chúng làm trọng.”

Tả Thiệu Khanh càng hiếu kỳ hơn, thấy thế nào Lục Tranh cũng không phải là người sẽ nóng nảy, hơn nữa lời này của đại sư Trừng Quang thật sự ý vị sâu xa.

Y đặc biệt chú ý biểu tình của mọi người, ngoại trừ chủ tớ Lục Tranh chỉ để lại cho y một cái bóng lưng, mọi người cùng lộ ra vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Đại sư Trừng Quang đứng ở chỗ cũ, đưa mắt nhìn Lục Tranh đi xa, lúc Tả Thiệu Khanh đi qua bên cạnh hắn ta, khẽ thở dài, sau đó xoay người đi vào chùa.

Tả Thiệu Khanh bị tiếng thở dài của hắn ta khiến cho mơ hồ không rõ, y làm sao lại từ tiếng thở dài đó thưởng thức ra hương vị bất đắc dĩ?

Y lắc đầu, cảm thấy cái gọi là hòa thượng cao tăng đắc đạo này quả nhiên đều là không hiểu ra sao cả, luôn khiến người khác mơ hồ khó hiểu.

Đường xuống núi so với đường lên núi thì tốt hơn nhiều, chỉ là bởi vì sắc trời hơi tối, mọi người đi không nhanh.

Lúc sắp đến đình nghỉ chân ở lưng chừng núi, Lục Tranh vậy mà chủ động dừng lại nghỉ ngơi, cái này khiến cho một đám thư sinh hai chân như nhũn ra cảm động không thôi.

Đáng tiếc loại lòng cảm kích này sau một khắc liền tan thành mây khói, bởi vì Lục công gia mặt không biểu tình nói: “Các ngươi đi trước, bản công còn có chuyện quan trọng.”

“…” Tả Thiệu Khanh nhìn chung quanh một lần, rất muốn biết Lục công gia ở chỗ dã ngoại hoang vu giữa sườn núi có thể có chuyện quan trọng gì.

Chẳng lẽ ở chỗ này còn có thể tình cờ gặp thiên tiên mỹ nhân gì?

Không đúng, Lục công gia không có hứng thú với thiên tiên mỹ nhân, vậy chính là trích tiên mỹ nam.

Tả Thiệu Yến có chút do dự, đề nghị nói: “Bên người Lục công gia chỉ mang theo một người hầu, vãn sinh để lại gã sai vặt của Tả phủ hầu hạ được không?”

Lục Tranh nhìn lướt qua mười gã sai vặt trắng nõn kia, xem thường nói: “Để lại có thể dùng làm cái gì?”

Tả Thiệu Khanh thiếu chút nữa bật cười, chẳng biết tại sao lại nghĩ đến đêm hôm đó Tiết thị đưa đến bốn nha đầu ấm giường, lúc ấy còn nghĩ đến nếu như Tiết thị đưa mấy gã sai vặt thanh tú đến, Lục Tranh sẽ nhận, không nghĩ đến hôm nay liền nghe được đáp án.

Chẳng qua nói thật, nghe Lục Tranh nói như vậy, trong lòng của y rất sảng khoái.

Một mặt là có thể nhìn Tả Thiệu Yến kinh ngạc, một mặt... ha ha... y còn thật lo lắng Lục Tranh đem người giữ lại.

Một luồng cảm giác khác thường từ trong lòng Tả Thiệu Khanh bay lên, y nghi hoặc xoay người, nhìn chằm chằm vào rừng rậm ven đường trầm tư, vừa rồi trong nháy mắt, y cảm nhận được có người đang nhìn chằm chằm.

Tuy công phu của y vẫn chưa đến nơi đến chốn, nhưng ngũ giác so với trước khi sống lại càng nhạy cảm hơn, đây là mấy ngày trước y vui mừng phát hiện.

“Mau cút.” Lục Tranh khẽ quát một tiếng, mọi người chỉ thấy một bóng người giốngnhư báo từ trên đỉnh đầu mọi người xẹt qua, đáp xuống ở phía trước đình, đúng làngười hầu thanh y luôn yên lặng không thanh âm.

“Ah…” Theo tiếng hét vang lên của người đầu tiên, giữa sườn núi lập tức rối loạn.

Mấy bóng đen từ trong rừng cây xông ra, trong chớp mắt liền đem Ẩn Nhất bao vây lại.

Tả Thiệu Yến và Tào Tông Quan liếc nhau, đều nhìn thấy sự do dự trong mắt đối phương.

Rốt cuộc là thư sinh, loại thời điểm này không sợ hãi là giả dối, nhưng nếu như bọn họ thật sự dẫn người rời đi, sẽ hay không để lại cho Lục công gia ấn tượng “nhát gan sợ chết”?

Tả Thiệu Khanh lại không nghĩ phức tạp như bọn họ, y hoàn toàn là không yên lòng Lục Tranh mới đứng tại chỗ cũ, nghĩ đến vết thương trên người vừa mới lành, nếu là gặp nguy hiểm, có lẽ bản thân còn có thể giúp đỡ.

Nhưng ngay sau đó y lại nghĩ: Một cái ân cứu mạng đã để cho y đạt được không ít chỗ tốt, nếu lại cứu một lần nữa, phải chăng có thể để cho Lục Tranh lấy thân báo đáp?

Khóe môi hơi nhếch lên, Tả Thiệu Khanh cười có chút rung động lòng người, đáng tiếc không có người thưởng thức.

Song phương giằng co chừng một thời gian ngắn, Ẩn Nhất giống như một gốc cây tùng cao ngất đứng sừng sững ở trong vòng vây, cho đến khi sau lưng bị một hắc y nhân đâm ra kiếm dài, thân thể của hắn ta mới đi động nửa tấc.

Tả Thiệu Khanh có chút khẩn trương nắm hai tay, người cũng lặng lẽ chuyển đến đứng trước mặt Lục Tranh, tuy y biết thực lực của mình không được việc gì, nhưng dầu gì cũng phải làm bộ làm dáng phải không?

Nhìn Ẩn Nhất xuyên qua giữa lưỡi dao sắc bén, tay không tất sắt đem một đám hắc y nhân đánh ngã xuống đất, hắc y nhân xung quanh hắn ta lại kiên nhẫn xông lên, Tả Thiệu Khanh có chút nóng vội.

“Ngươi không đi giúp đỡ?” Y kinh ngạc nhìn Lục Tranh ở bên cạnh bình tĩnh như câytùng, Ẩn Nhất rõ ràng thế đơn lực bạc, không giúp đỡ thật sự không sao chứ?

Lục Tranh mí mắt không nhấc lên, chỉ là nhẹ nhàng đẩy Tả Thiệu Khanh ở trước người, nói thầm một câu: “Vướng bận.”

Tả Thiệu Khanh nổi giận, thấp giọng quát nói: “Ngươi như thế nào không mang theo thêm mấy người ở bên người?” Người này không phải đường đường Trấn quốc công sao? Đi ra ngoài không phải nên tiền hô hậu ủng sao? Bên người không phải nên có ám vệ sao? Như thế nào sẽ để cho chính mình một lần lại một lần lâm vào cảnh ngộ nguy hiểm.

“Om sòm.” Lục Tranh nhẹ nhàng nhổ ra hai chữ, sau đó tiếp tục chú ý trạng thái ở đằng trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.