Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 28: Chương 28: Làm bậy à!




Lúc lão phu nhân đến, Tiết thị đang dặn dò quản gia chấp hành gia pháp, tất cả đánh ba mươi đại bản, mười gã sai vặt thân thể khỏe mạnh đem đám bà tử quỳ trên mặt đất cường ngạnh lôi đi, đặt ở trên băng ghế dài.

“Phu nhân…nô tài cùng là vì ái nữ sốt ruột…”

“Phu nhân…”

Lúc trong sân náo loạn thành một đoàn, lão phu nhân đang được hai nha hoàn dìu đến, chống quải trượng đi đến, hét lớn một tiếng: “Đều đang ầm ĩ cái gì?”

Lúc này, nương Tử Trúc cùng với các bà tử khác giống như nhìn thấy Bồ tát tồn tại, từng tiếng “Lão phu nhân” gọi vô cùng thê thảm.

Tiết thị vẻ mặt như đáy nồi, lại không dám làm bộ làm tịch, đổi sang khuôn mặt tươi cười bước nhanh đến trước mặt lão phu nhân vấn an: “Nương, hơn nửa đêm sao ngài còn đi ra ngoài? Lỡ như trúng gió thì làm sao bây giờ? Là cẩu nô tài nào hơn nửa đêm kinh động đến ngài?” Để cho mụ biết là tiện nhân nào đi mật báo, thế nào cũng phải lột da nàng ta.

Lão phu nhân tức giận trả lời một câu: “Hậu viện này ầm ĩ, như thế nào ngủ được?”

Tiết thị khóe miệng co rút, thầm nghĩ: Phật đường của bà cùng viện Vu Hành một đông một tây, cho dù đốt pháo trúc, thanh âm tuyệt đối cũng truyền không đến, hù ai đó?

Mụ dùng khăn đè ép khóe miệng, đưa tay dìu cánh tay lão phu nhân: “Nương, mấy bà tử nháo sự mà thôi, con dâu ở đây đang trừng phạt, nếu không ngài về trước đi?”

Lão phu nhân hất cánh tay của bà ta ra, đi đến ngồi xuống một ghế xếp có tay vịn duy nhất trong viện tử: “Ai đến nói một chút xảy ra chuyện gì? Lão bà tử tuy không quản việc nhà, nhưng cũng không thể trơ mắt ếch ra nhìn trong nhà náo loạn thành như vậy.”

Không ai dám lên tiếng, đám nha hoàn bà tử chỉ dùng ánh mắt liếc xéo Tiết thị, dù sao ai cũng biết hiện tại đương gia làm chủ chính là ai, nhìn kết cục của đội ngũ làm sai này cho nên không ai dám đi vào vết xe đổ đấy.

Lão phu nhân dùng quải trượng đập mấy cái xuống mặt đất: “Như thế nào? Vừa rồi gọi lớn tiếng như vậy, lúc này đều câm điếc hết rồi hả? Bà tử Ngô, ngươi tới nói.”

Nương Tử Trúc đã chuẩn bị tốt tâm lý, quỳ thẳng trên mặt đất, mắt đỏ đem sự tình từ đầu đến cuối nói một lần, chỉ là khi nói đến nguyên nhân cái chết của Tử Trúc thì có hơi mơ hồ, nhưng lão phu nhân cũng đã nhìn thấy qua các mặt của xã hội, từ vài ba câu của bà ta liền đoán ra được mánh khóe bên trong.

Lão phu nhân khiếp sợ lại ngoài ý muốn, hướng Tiết thị lớn tiếng chất vấn một câu: “Lời này là sự thật? Thiệu Yến nó…”

“Nương!” Tiết thị lòng tràn đầy bất lực không bằng lòng, vẫn là đi qua quỳ xuống,chủ động ôm trách nhiệm vào người mình: “Là con dâu quản giáo bất lực.”

“Làm bậy à! Làm bậy…” Lão phu nhân nhắm lại mắt, vốn là tấm lưng thẳng tắp bây giờ lại lập tức còng xuống, hữu khí vô lực mà dặn dò quản gia: “Đi đem Đại gia gọitới.”

“Nương…” Tiết thị muốn ngăn, việc này chỉ nên nói nhỏ thôi, chỉ là Tả Thiệu Yến đối đãi với hạ nhân hơi hà khắc một chút, nếu làm ầm ĩ lớn, thì phẩm hạnh của Tả Thiệu Yến không đứng đắn.

“Ngươi câm miệng. Nương nuông chiều hư con. Thiệu Lăng hồ đồ một chút cũngthôi đi, Thiệu Yến thế nhưng là con trai trưởng cháu đích tôn Tả gia, tương lai là phải thừa kế gia nghiệp, đại biểu cho thể diện Tả gia. Có chút tật xấu nên mauchóng sửa lại. Chẳng lẽ đợi chuyện phát triển lớn hơn mới nghĩ cách đến cứu vãnhay sao?”

Lão phu nhân hơi thở hổn hển, nha hoàn bên cạnh vội vàng thuận khí cho bà, bà nghỉ ngơi trong chốc lát mới mệt mỏi nói: “Mà thôi, đem Đại gia mang đến quỳ trước mặt liệt tổ liệt tông cho tỉnh lại, ngày mai dẫn nó đi phật đường cùng lão bà tử bắt đầu lễ phật, tịnh tâm.”

Tiết thị chỗ nào cam lòng để cho nhi tử bảo bối trả qua cuộc sống kham khổ này, lập tức phản bác nói: “Nương, Thiệu Yến còn đang báo danh chức vị chủ bộ, mỗi ngày còn phải đọc sách luyện chữ…”

Lão phu nhân đánh gãy lời nói của bà ta: “Tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ, tuthân mới là việc đầu tiên phải làm, việc này quyết định như vậy, lúc nào nó định tâmrồi thì quay trở về.”

Lão phu nhân đời này chú trọng nhất chính là quy củ, quan tâm nhất chính là mặtmũi Tả phủ, không được phép sai lầm dù chỉ là một khuyết điểm nhỏ nhặt, nếu không phải bà lớn tuổi có lòng nhưng không có lực, mười mấy đứa nhỏ trong nhà đều phải tự mình nuôi lớn.

“Còn các người nữa…” Lão phu nhân đứng dậy nhìn các bà tử quỳ một vòng: “Tả gia đối đãi các ngươi không tệ, nhưng là các ngươi chỉ lo cho chính mình bỏ qua thể diện của Tả gia, ba mươi đại bản miễn đi, coi như là vì tích âm đức cho Đại gia, đều ở chỗ này quỳ đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.