Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 30: Chương 30: Con thỏ xui xẻo




Lục Tranh nhìn tay Tả Thiệu Khanh trống không, có chút không rõ y đến đây có dụng ý gì, người này đã đến chẳng lẽ không thể thuận tiện mang một chút đồ ăn đến sao?

Tả Thiệu Khanh hoàn toàn không thể tiếp nhận được oán niệm của Lục Tranh, cho đến khi y phát hiện buổi chiều y mang đến sáu cái bánh nướng lớn cùng sáu cái bánh bao lớn giờ chỉ còn lại hai cái bánh nướng, nhịn không được khóe miệng co rút.

Y đem ánh mắt phóng tới ở trên bụng Lục Tranh, thật muốn đi lên sờ sờ, nhìn xem ở bên trong bụng phải hay không là một cái động không đáy.

“Khục khục, thật có lỗi, lâm thời nảy lên ý định lên núi nhìn xem, lúc này cửa hàng đều không buôn bán.” Trên thực tế, ngày mười lăm mỗi tháng của trấn Vưu Khê đều có chợ đêm, hôm nay chính là ngày mười lăm.

Lục Tranh chú ý tới khóe miệng luôn giương lên cùng cặp mắt sáng chói như vì saocủa Tả Thiệu Khanh, biết rõ thiếu niên này đại khái là gặp được chuyện vui, cũng sẽ không chọc thủng lời nói dối vụng về của y.

Thiếu niên này tuy mỗi lần nhìn thấy hắn đều sẽ cười, nhưng loại vui cười này cũng không đạt tới đáy mắt, giống như một tấm mặt nạ đeo ở trên mặt, nhưng y bây giờ, nụ cười chân thật hơn nhiều.

Tả Thiệu Khanh vỗ tay, đề nghị nói: “Nếu không vãn sinh đi lên núi bắt một con thỏ đến ăn thì như thế nào?” Y đột nhiên nổi lên tâm vui đùa, cũng không đợi Lục Tranh gật đầu liền giống như một trận gió xoáy chạy ra khỏi cửa.

Vừa mới mưa đường trên núi vừa trơn vừa ướt, sau khi Tả Thiệu Khanh bị ngã ba lần thì tất cả hào hứng vừa rồi không còn sót lại chút nào, mà lúc này, y ngay cả bóng dáng món ăn dân dã cũng không nhìn thấy.

Y cho rằng, dựa theo khinh công hiện tại của y, bắt thỏ rừng gà rừng thì rất dễ dàng.

Lục Tranh dựa vào ở trên giường trong mắt mang theo một chút vui vẻ, đối với không khí nói: “Ẩn Nhất, đi giúp y một chút, đừng để bị phát hiện.”

“Vâng.”

Tả Thiệu Khanh có chút nhụt chí, ở bên phụ cận cánh rừng vòng vo hai vòng không có tí thu hoạch nào, lại không muốn tay không quay về, y đều ở trước mắt Lục Tranh khoe khoang khoác lác, không mang theo chút đồ ăn về chẳng phải là bị hắn chê cười sao?

Một bước lại một bước nặng nề hướng vào trong rừng rậm lại đi một trăm mét, giọt nước ở trên cây thỉnh thoảng rơi xuống, Tả Thiệu Khanh không chịu nổi nó quấy nhiễu, đi vài bước liền run rẩy.

Sau khi đi được một khắc vẫn không phát hiện tung tích động vật hoang dã, Tả Thiệu Khanh bực mình đá một cước vào thân cây, nước mưa trên cây rầm rầm rơi xuống, giội Tả Thiệu Khanh một đầu một thân ướt sũng.

Vì vậy, vốn chỉ là bực mình Tả tam gia quả thực sắp điên rồi.

Ẩn Nhất ẩn núp trên tàng cây buồn cười nhìn thiếu niên tính khí trẻ con này, thực không thể tin được thiếu niên này chính là ân nhân cứu mạng chủ tử nhà hắn ta.

Hắn ta đem con thỏ lúc trước chộp tới lặng lẽ cởi trói, hướng về phía sau lưng gốccây của Tả Thiệu Khanh ném tới.

“Phanh” một thanh âm vang lên, trong đêm tối đặc biệt rõ ràng, Tả Thiệu Khanh quay đầu lại, vừa nhìn thấy một con thỏ đâm vào gốc cây, sau đó mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Y hai mắt tỏa sáng, điều này chẳng lẽ chính là cái gọi là ôm cây đợi thỏ sao? Vận khí của y cũng thật quá tốt đi?

Tả Thiệu Khanh nhặt con thỏ lên, đặt ở trước mắt nhìn, con thỏ không may mắn kia còn một chút hơi thở, mềm mại đạp bốn cái chân ngắn, y ngửa mặt lên trời cười cười: “Gia hỏa không may, đi trên đường cũng không mở to mắt ra mà nhìn?”

Trở lại nhà tranh, Tả Thiệu Khanh giống như hiến vật quý đem con thỏ đến trước mặt Lục Tranh lắc lắc: “Nhìn xem, một con thỏ mập mạp rất lớn.”

Lục Tranh không đành lòng nhìn thẳng biểu tình đắc ý trên mặt của y, nhàn nhạtnói: “Đi giết đi.”

“À? Không phải chết rồi sao? Còn phải giết sao?” Tả Thiệu Khanh không hiểu ra sao.

Lục Tranh khóe mắt co rút, trầm thấp hỏi lại một câu: “Ngươi không phải muốnnướng thỏ sao? Chẳng lẽ muốn ăn sống?” Thật sự là trong một trăm người thì người vô dụng nhất chính là thư sinh.

Tay cầm con thỏ của Tả Thiệu Khanh buông xuống, vừa rồi chỉ muốn nướng thỏ, lại quên, y không biết nướng thỏ.

Lục Tranh nhìn biểu tình này của y thì liền hiểu rõ, để cho mọt sách từ nhỏ đến lớn chỉ biết đọc sách nướng thịt căn bản là chuyện không thể nào.

“Đem thỏ lột da, dọn dẹp nội tạng sạch sẽ.”

Tả Thiệu Khanh lên tiếng, tìm ra một cây đao khắc duy nhất trong gian nhà tranh, mang theo con thỏ đi ra ngoài phòng lột da.

Giết người đơn giản, đao màu trắng đâm vào rồi rút ra một đao máu là được rồi,muốn xử lý một con thỏ, trình tự hiển nhiên không có đơn giản như vậy.

Lục Tranh ở trong phòng đợi trọn vẹn ba canh giờ, mới nhìn thấy Tả Thiệu Khanh mang theo một con thỏ hình dạng khủng bố tiến vào, lập tức tâm tình muốn ăn cũng bị mất.

“Sau đó thì sao?” Tả Thiệu Khanh có chút ngượng ngùng hỏi.

“Đi đem chậu than đốt cho lửa lớn, tìm nhánh cây đem con thỏ xuyên vào rồi đặt lên nướng, hiểu không?” Lục Tranh đã đối với bữa ăn khuya này không ôm hy vọng nữa.

Cũng may hiện tại có Ẩn Nhất, liền không âm thầm lo lắng đói bụng, nếu không hắnthực không thể lãng phí con thỏ ở trên tay Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh làm động tác nhận lệnh, rất nhanh liền đem con thỏ gác lên ở chậu than, sau đó nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm.

“Nhớ rõ thỉnh thoảng lật qua lật lại.” Lục Tranh khoanh chân ngồi ở trên giường, đối với Tả Thiệu Khanh nói ra một mệnh lệnh cuối cùng, sau đó liền bắt đầu nhắm mắt lại vận công chữa thương.

Tả Thiệu Khanh bĩu môi, đem ánh mắt từ con thỏ chuyển dời đến trên người Lục Tranh, đại khái là tương đối nổi bật, Lục tiểu công gia anh tuấn dáng người cao ngất khẳng định là so với con thỏ đã bị lột da này thì đẹp hơn nhiều, vì vậy, Tả Thiệu Khanh dần dần liền không hề chú ý đến con thỏ ở trên chậu than nữa.

Thịt nướng là thứ đồ ăn cần phải tỉ mỉ, Tả Thiệu Khanh tay trái đổi tay phải, sau khi thay đổi mười lần thịt thỏ nướng chỉ mới thay đổi màu sắc, lấy dao chọt vào vẫn là da thịt mềm mại đỏ tươi.

Lục Tranh sau khi vận công xong liền ngửi được mùi khét, hai mắt trợn to, liền nhìn thấy thiếu niên kia một tay chống cằm, một tay nắm nhánh cây, đầu mút nhánh cây xuyên qua con thỏ, đã có một nửa rơi vào trong chậu than, mỡ tích tích rơi vào trong lửa, phát ra tiếng vang đôm đốp.

Hắn thở dài xuống giường, từ trong tay Tả Thiệu Khanh đoạt lấy một nửa con thỏ bịcháy khét, đối với ánh mắt mở to mơ hồ của Tả Thiệu Khanh, vậy mà hắn cảm thấy ycó chút ngây thơ, vì vậy đưa con thỏ nướng tới trêu ghẹo: “Muốn ăn không?”

Tả Thiệu Khanh nhìn con thỏ đen sì không còn giống như hình dạng ban đầu, mặt liền đỏ lên, đứng dậy cả người lui về phía sau một bước: “Không…vãn sinh không đói…ngài từ từ dùng.” Nói xong ngay cả cáo từ cũng chưa nói liền chạy trối chết.

Lục Tranh nhìn bóng lưng của y nhanh chóng biến mất trong đêm tối, sờ lên cằm nghĩ: Không nghĩ đến thiếu niên này lại biết khinh công, xem ra vẫn nên điều tra y một chút.

Tả Thiệu Khanh sau khi chạy thẳng xuống núi mới ý thức được, y vậy mà ở trước mắt Lục Tranh dùng khinh công chạy thoát, tuy đây không phải là bí mật không thể nói, nhưng y không thể tin được, loại chuyện mất mặt này thật là do y làm ra.

Y quay đầu lại nhìn về phía núi cao tối đen như mực, đối với biểu hiện vừa rồi hối hận không thôi, y nên đem con thỏ kia nhét vào trong miệng Lục Tranh, nhìn xem hắn còn dám chê cười mình không.

Vẻ mặt ảo não trở lại Tả phủ, Tả Thiệu Khanh lặng lẽ đi vào tiểu viện của mình, cởi quần áo ngã đầu vào giường ngủ, ý định xem như việc này chưa từng xảy ra, y mơ màng nghĩ: Nếu không ngày mai lại để cho Tiểu Lục Tử đi đưa cơm.

Trong gian nhà tranh, Ẩn Nhất từ chỗ tối đi ra, đem gian phòng thu dọn sạch sẽ, sau đó đem con thỏ của mình đã xử lý sạch sẽ bỏ lên chậu than, thuần thục trở mình, rất nhanh trong phòng liền truyền ra mùi thịt nướng thơm lừng.

Chủ tớ hai người nghiêm chỉnh xé thịt thỏ ăn sạch sẽ, Lục Tranh đứng dậy đi trong phòng vài vòng, căn dặn Ẩn Nhất: “Đi điều tra Tả gia.”

“Vâng.” Ẩn Nhất vừa đem họ Tả nào đó xếp vào đối tượng trọng điểm, có thể bị chủtử nhà hắn ta đối đãi như vậy, chỉ sợ thiên hạ cũng chỉ duy nhất có một nhà này, hắnta thu dọn phòng xong, một lần nữa ẩn vào trong bóng tối, rất nhanh liền biến mất ở trong núi rừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.