Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 95: Chương 95




“Lục đại nương đến rồi?” Vừa đến cửa thôn, một đám đứa nhỏ bốn năm tuổi nhìnthấy Lão phu nhân kích động xông tới, thái độ thân mật tôn kính.

Lão phu nhân để cho Tả Thiệu Khanh lấy thức ăn chuẩn bị ở trên xe ngựa xuống, sau đó tụi nhỏ chen chúc đi vào một tòa nhà chính giữa lớn nhất thôn.

Tả Thiệu Khanh cánh tay cánh chân mảnh khảnh, mang theo hai túi đồ ăn miễn cưỡng có thể đuổi kịp bước chân Lão phu nhân, y ngẩng đầu nhìn về phía bảng hiệu tòa nhà, phía trên có ba chữ âm vang có lực – “Đồng An Đường”.

Tả Thiệu Khanh kinh ngạc một chút, đại danh Đồng An Đường y đã từng nghe, hiện tại thanh danh của nó còn chưa lộ ra, nhưng vài năm sau, không ít võ tướng đều là từ nơi này đi ra ngoài.

Nghe nói Đồng An Đường chính là phủ Trấn quốc công bỏ vốn thành lập, thu nhận tất cả đều là cô nhi ở Bắc Cương bởi vì chiến hỏa mất đi phụ mẫu.

Mọi người lúc đầu cho rằng Lão phu nhân chỉ là bởi vì lo lắng con trai ở Bắc Cương lúc này mới động lòng trắc ẩn, cũng có một vài người cho rằng Lão phu nhân là vì tranh thủ mỹ danh, cho đến khi thanh danh Đồng An Đường truyền lớn, mọi người mới ý thức được: Lão phu nhân mưu tính sâu xa.

Về sau, võ tướng từ Đồng An Đường đi ra chỉ có thể ở trong quân đội của Trấn quốc công nhận chức, làm cho quân đội vốn dĩ vô địch dũng mạnh càng như hổ thêm cánh, giống như một thanh lao bén nhọn đứng ở trên lãnh thổ Đại Ương.

“Đó là Tranh Nhi tự tay viết, phải hay không là viết không tệ?” Lão phu nhân thấy Tả Thiệu Khanh ngơ ngác nhìn bảng hiệu, cố ý khoe khoang một câu.

Đuôi lông mày của Tả Thiệu Khanh hơi nhảy dựng lên, quả nhiên nhận ra là bút tíchcủa Lục Tranh, y không chút nào keo kiệt tán dương: “Bút pháp của Lục gia hoàntoàn tự nhiên, hạ bút kình đạo có lực, thậm chí mang theo một luồng sát khí, có bảng hiệu này treo, sợ là bọn chuột nhắc đạo chích cũng không dám vào cửa.”

Lão phu nhân nghe ra y là tán thưởng phát ra từ trong lòng, thậm chí còn mang theo một chút đắc ý, âm thần gật đầu, xem ra đứa nhỏ này xác thực đối với Tranh Nhi có ý.

Tả Thiệu Khanh một đường đi vào, nhìn thấy tất cả phòng xá đều xen lẫn vào nhau rất thú vị, tấm ván gỗ trộn với đất sét, không hề có màu sắc rực rỡ.

Trẻ con trong sân chơi đùa, nhìn thấy người tới lập tức ùa đến, đem Lão phu nhân bao quanh.

“Lục đại nương, ca ca xinh đẹp này là ai?” Một thằng nhỏ bốn năm tuổi chỉ vào Tả Thiệu Khanh hỏi.

Tả Thiệu Khanh vụng trộm liếc nhìn Lão phu nhân, không biết bà sẽ giới thiệu mình như thế nào, sẽ không phải nói mình là con dâu bà chứ? Vậy y đến lúc đó là nên đồng ý hay là không đồng ý?

Nào biết được Lão phu nhân quay đầu lại nhìn y một cái, cười trả lời: “Con của bà.”

Mấy ma ma lớn tuổi bước nhanh đến chào đón, các bà là do Lão phu nhân cố ý chọn tới chăm sóc những đứa nhỏ này, cũng được chỉ bảo không ít.

Nghe thấy ba chữ rõ ràng ngắn gọn kia của Lão phu nhân, cả kinh thiếu chút nữa té ngã, này lúc nào thì phủ Trấn quốc công nhiều thêm một vị thiếu gia rồi?

Lão phu nhân đối với hiệu quả của những lời giới thiệu này rất hài lòng, lại để chomấy ma ma mang theo đồ ăn chia cho bọn nhỏ, chính mình mang theo Tả Thiệu Khanh bốn phía dạo chơi.

“Ở đây gọi là An thôn, ngoài trừ những đứa nhỏ không cha không mẹ này đều lànhững lưu dân ít năm trước xuôi nam, những người này rất dễ nuôi, chỉ cần cho bọnhọ một miếng đất, cho bọn họ vài dụng cụ nông cụ có thể nuôi sống chính mình,còn có thể khiến cho bọn họ mang ơn.”

Tim Tả Thiệu Khanh xiết chặt, biết Lão phu nhân đây là đang chậm rãi dạy mình một vài việc, vội vàng dựng thẳng tai chăm chú nghe.

“Đương nhiên, chúng ta cũng không trông cậy vào bọn họ mang ơn, Lão bà tử năm đó sở dĩ đưa tay, một mặt là có năng lực này, một mặt là cũng nghĩ đến Tranh Nhi ở Bắc Cương liều mạng bảo hộ những người này, chúng ta ở hậu phương có thể làm chính là cái này.”

“Lão phu nhân cao thượng.” Tả Thiệu Khanh thật tâm tán dương.

Lão phu nhân không để ý khoát tay: “Đừng nghĩ Lão bà tử quá lương thiện, ta cũng là xuất phát từ tư tâm, nhưng làm chuyện tốt chính là làm chuyện tốt, không cần truy cứu tâm tư của bọn họ, những người tự xưng là đạo sĩ lương thiện chính nghĩa kia, chỉ biết động mồm mép, còn không bằng một tham quan có thể vì dân chúng làm hành động thực tế.”

Tả Thiệu Khanh lần đâu tiên nghe được loại ngôn luận này, trong lòng có chút không bình tĩnh.

“Chẳng qua người quân tử coi trọng của cải nhưng lấy của cải phải đúng đạo lý,tham cũng nên chú ý con đường cùng giới hạn thấp nhất của tham, quan chỉ biết vớt mồ hôi nước mắt của nhân dân rồi lại không thực hiện bằng hành động…” Lão phu nhân quăng tới ánh mắt nghiêm khắc như dao găm: “Mọi người có thể chém chết.”

“Vâng, vãn bối hiểu rõ.”

Ánh mắt Lão phu nhân trong nháy mắt thay đổi, mang theo vài phần giảo hoạt nói: “Đương nhiên, chờ ngươi nhìn thấy tài phú nhiều thế hệ Lục gia tích lũy xuống, đối với những vật tiền tài kia sẽ rất khó động tâm.”

Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Này có thể chưa hẳn, không có người sẽ ngại nhiều tiền đúng không? Hơn nữa, tâm động hay không động và nhận hay không nhận là hai việc khác nhau.

Đi qua một vườn rau, Tả Thiệu Khanh nghe được cách đó không xa truyền đến tiếng đọc sách lanh lảnh: “Đứa nhỏ sáu tuổi ở Đồng An Đường đã có thể lên học đường,nam nữ giảng bài tách biệt, tất cả đều cần phải học.”

Tả Thiệu Khanh gật đầu, giáo dục không giống nhau nhận được kết quả cũng không giống nhau, phủ Trấn quốc công hoàn toàn chỉ cho bọn họ một miếng cơm ăn, một bộ quần áo, nhưng như thế này, đợi bọn họ sau khi lớn lên tám phần chỉ có thể trở thành một đám nông phu.

Mà phủ Trấn quốc công yêu cầu, tuyệt đối không chỉ là một đám tá điền biết làm ruộng không có văn hóa.

Tả Thiệu Khanh có chút hiểu rõ dụng ý của Lão phu nhân, bà không chỉ là đang làm việc thiện, còn là đang vì phủ Trấn quốc công bồi dưỡng nhân tài ưu tú.

Những đứa nhỏ này là nhận ân huệ mẹ con Lục gia, Lục Tranh cứu mạng của bọn họ, Lão phu nhân cho bọn họ ăn cơm, cho bọn họ đọc sách, tương lai bọn họ hồi báo cũng tất nhiên là không hề giữ lại cái gì.

Lục gia năm đời đơn truyền, chi bên đều là nhất biểu nghìn dặm*, không có chi nhánh gia tộc khổng lồ, chỉ có thể dùng loại phương thức này tăng lên thực lực cho phủ Trấn quốc công.

*Nhất biểu nghìn dặm: là hình dung mối quan bà con không thân, tại xã hội nam quyền, cùng họ chi thứ huynh đệ tỷ muội thì xưng “đường”, khác họ thì xưng là “biểu”.

Huống chi là một gia tộc lớn, thị phi liền nhiều, kiềm chế cản trở lẫn nhau, không bằng những cô nhi không cha không mẹ này dùng tốt.

“Ngươi biết với tư cách con dâu Lục gia quan trọng nhất là gì nhất không?” Lão phunhân đột nhiên hỏi.

Tả Thiệu Khanh lờ mờ đã có đáp án, lại không dễ nói rõ.

Cũng may Lão phu nhân cũng không trông cậy vào nghe y trả lời, mà là trực tiếp nóira: “Đức, Ngôn, Dung, Công, những điều này đều là giả dối, Lục gia ta cần chính làngười có thể lấy đại cục làm trọng, nữ tử có thể gan dạ trấn giữ phía sau, Lão bà tửtừ năm năm trước đã bắt đầu thẩm định tuyển chọn, lại không nghĩ rằng cuối cùng bị một nam nhân chiếm được tiên cơ.”

Tả Thiệu Khanh ha ha cười, không biết tiếp lời như thế nào, kết hợp kinh nghiệm hai đời, y biết rõ chuyện này Lão phu nhân trên căn bản là theo ý Lục Tranh, nếu không đời trước Tả Thục Tuệ có thể vào cửa được hay không rất khó nói.

Càng đi về phía trước, tiếng đọc sách càng vang dội, Tả Thiệu Khanh nổi lên lònghiếu kỳ, cũng muốn nhìn một chút những rường cột nước nhà tương lai hiện tại làcái dạng gì.

“Rất nhiều đại nho văn học sẵn lòng không trả giá đến dạy học cho bọn nhỏ, chỉ là bọn họ muốn đến, lão bà tử còn lo lắng bọn họ dạy hư mất hạt giống tốt của ta.” Lão phu nhân bĩu môi, có chút khinh thường nói.

Tả Thiệu Khanh rốt cục hiểu rõ Lục Tranh vì cái gì sẽ ghét thư sinh, cảm tình là thượng bất chính, hạ tất loạn, xem ra chính mình còn phải cố gắng thể hiện.

“Nếu nương không chê, về sau con có thời gian rảnh có thể đến dạy học cho bọnnhỏ.”

Lông mày xinh đẹp của Lão phu nhân hơi nhướng lên, ý vị thâm trường nhìn y nói: “Đợi ngươi sau này có thời gian rồi lại nói, lão bà tử lớn tuổi, cũng nên hưởng phúc.”

Trong lòng Tả Thiệu Khanh lộp bộp, ngượng ngùng cười nói: “Cũng đúng, vãn bối ít ngày nữa phải tham gia thi hội, nếu có thể một lần đậu cao trung, về sau tất nhiên là phải vào triều làm quan, lại là không có thời gian.”

Lão phu nhân vui vẻ càng sâu, trêu ghẹo nói: “Nam tử hán đại trượng phu, kiến công lập nghiệp là căn bản, ngươi cho rằng lão bà tử sẽ đem ngươi nhốt trong nhà sao?”

Đợi Tả Thiệu Khanh thở ra một hơi, Lão phu nhân nói tiếp: “Đương nhiên, chờngươi trở thành chủ mẫu một phủ, có một số việc chính là trách nhiệm của ngươi,trong và ngoài chú ý, cái nhà này liền trở thành của ngươi, phải chống đỡ được.”

Nhìn vẻ mặt chế nhạo trên mặt Lão phu nhân, Tả Thiệu Khanh cũng nói đùa: “Đây không phải còn có ngài ở sao? Thật sự không được chỉ đành làm phiền Lục gia.”

“Ngươi ngược lại là giỏi tính toán.” Lão phu nhân nghĩ đến đứa con trai có vợ liền quên nương kia, khẽ hừ một tiếng.

Lão phu nhân mang Tả Thiệu Khanh đi học đường đi một vòng, hai người cũng không đi vào quấy rối đứa nhỏ chăm chú học tập, chỉ là ở bên ngoài cửa sổ nhìn vài lần.

Tả Thiệu Khanh này vẫn là lần đầu tiên làm người đứng ngoài quan sát bên trong học đường, ánh mắt của y xuyên qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng, đường nhìn của y rơi vào trên người thiếu niên mặc trường bào trắng nguyệt nha, đáy mắt chứa một vài ánh sáng không biết tên.

Lão phu nhân hiển nhiên cũng chú ý tới vị thiếu niên tuổi trẻ lớn lên anh tuấn thôngminh này, nhẹ nhàng “ồ” một tiếng: “Không nghĩ tới họ Doãn ngược lại là nhận đượcmột đệ tử tốt.”

“Nương quen hắn ta?”

“Tưởng Hằng Châu, đệ tử quan môn của Doãn lão tử, huynh trưởng của hắn đã từnglà thiếp thân thị vệ của Tranh Nhi, cũng là chàng trai không tệ, đáng tiếc tráng niênmất sớm.”

Tả Thiệu Khanh trước đây chỉ biết là Lục Tranh quen huynh trưởng của Tưởng Hằng Châu, lại không biết còn có một mảnh vụn thiếp thân thị vệ thân cận này, chẳng qua mặc kệ như thế nào, y đối với Tưởng Hằng Châu là kiêng kị khắc sâu vào xương tủy, cũng không vì nguyên nhân này mà thay đổi.

“Tưởng huynh thế nhưng lần này đứng đầu khoa cử, lúc này như thế nào khôngchăm chỉ ôn bài còn chạy đến đây?” Tả Thiệu Khanh mấy ngày nay không đi tìm Khúc Trường Thanh, ngược lại là không biết Tưởng Hằng Châu lúc nào tìm được nơinày.

“Nghe Tranh Nhi nói, hắn biết Đồng An Đường thu nhận và giúp đỡ đều là cô nhi Bắc Cương, tự nguyện tới đây dạy học vài ngày, huynh trưởng của hắn chết ở Bắc Cương, trong lòng có vướng mắc mà thôi.”

Tả Thiệu Khanh âm thầm cắn răng, không nghĩ tới Lục Tranh vậy mà ở lúc y không biết cùng Tưởng Hằng Châu từng tiếp xúc, lần sau gặp mặt y tuyệt đối phải đem chuyện này làm rõ.

“Nương, có người tìm tới, chúng ta đi thôi?” Tả Thiệu Khanh sau cùng liếc nhìn Tưởng Hằng Châu, cười nói với Lão phu nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.