Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 93: Chương 93




Tin tức Tả đại tiểu thư bị Lục công gia chọn trúng giống như tờ giấy bay khắp kinh đô, không ít người nhao nhao hỏi thăm: “Tả đại tiểu thư này là người phương nào? Như thế nào chưa từng nghe thấy?”

“Này, chưa từng nghe Tả đại tiểu thư là bình thường, nhưng ngươi từng nghe Tả thái phó chưa? Đây là chính là chắt gái dòng chính của Tả thái phó.”

“A…Thái phó đương triều không phải họ Tăng sao?”

Bên cạnh có người trêu ghẹo nói: “Ha ha, tiểu tử, ngươi nếu sinh sớm hai mươinăm, liền biết Tả thái phó là ai.”

Lúc này có người khá lớn tuổi kịp phản ứng: “Là Tả thái phó năm đó bị đuổi ra khỏi kinh đô sao?”

“Chính là ông ta, bằng không thì ngươi cho rằng Lục công gia có thể tùy tiện vừa ý một gia đình sa sút sao?”

“Thật không nghĩ tới, Tả gia này vận may cũng thật tốt quá đi?”

“Hư…có thể được Lục công gia vừa ý, tự nhiên có chỗ hơn người, ngươi hâm mộ cũng vô dụng.”

“Cũng không biết Tả đại tiểu thư kia là nhân vật tuyệt sắc như thế nào.” Có người rung đùi đắc ý cảm khái nói.

Tả Thiệu Khanh vận hành nội lực hai vòng lại chậm rãi thu hồi về đan điền, y mở mắt ra, hai đường ánh sáng lóe lên rồi biến mất, vốn là con ngươi trong sáng chiếu sáng rạng rỡ, giống như ngôi sao.

Sau khi vượt qua tầng thứ hai, y cảm thấy thể chất của mình đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, không chỉ có thân thể nhẹ nhàng rất nhiều, hình như cũng không phải sợ lạnh như vậy.

Chẳng qua, lúc y mở cửa một luồng gió lạnh đánh tới trước mặt, loại cảm giác nàyliền tan biến mất.

Rùng mình một cái,Tả Thiệu Khanh lúc này mới giật mình nội y của mình đã ướt mồ hôi, khó trách gió thổi qua liền lạnh run.

Đang muốn tắm nước nóng, y lại nghĩ tới hiện tại không có vú Liễu ở, La Tiểu Lụccũng ra ngoài, ngay cả người xách nước rót nước cũng không có.

Tròng mắt xoay chuyển, Tả Thiệu Khanh lại đóng của phòng, nhỏ giọng hỏi: “Ẩn Nhất, ngươi có không?”

Nửa ngày không được đáp lại, Tả Thiệu Khanh lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, đi đến chỗ để chậu nước, ngưng tụ nội lực trong tay, dán lên chậu gỗ chuyển nội lực đi.

Tuy y không có cách nào đun nóng toàn bộ thùng nước như Lục Tranh, nhưng loại bồn rửa mặt nhỏ này vẫn là không có vấn đề.

Đơn giản lau thân thể, nhanh chóng thay quần áo khô mát, Tả Thiệu Khanh nhìn xem sắc trời lờ mờ bên ngoài, liền biết hôm nay không có người đưa cơm.

Trên xà nhà treo ngược thân thể người, Tả Thiệu Khanh hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý bị dọa sợ, vỗ ngực nhìn Ẩn Nhất giận dữ: “Ngươi như thế nào xuất quỷ nhập thần như vậy?”

Ẩn Nhất từ trên xà nhà nhảy xuống, hai chân nhẹ nhàng rơi xuống đất, một chút âmthanh cũng không phát ra: “Thuộc hạ nếu không có chút bản lĩnh ấy, thì làm sao cóthể làm một thị vệ tốt?”

Tả Thiệu Khanh lông mày nhíu lại, từ chối cho ý kiến, đang muốn chế nhạo hắn ta hai câu chỉ thấy tay của hắn ta đưa lên một túi giấy nóng hổi.

Mũi hít hít, mùi vị thịt nướng quen thuộc chui vào xoang mũi, bụng không chịu theo kém kêu rột rột.

Tả Thiệu Khanh cũng không khách khí với hắn ta, tiếp nhận bọc giấy trực tiếp mở ra, lập tức một luồng hương thơm nồng đậm hơn bay ra.

“Vừa rồi không ở chính là đi mua đồ ăn cho ta?” Nói không cảm động là giả dối, Ẩn Nhất dù sao cũng không phải là thuộc hạ của y, có thể vì y nghĩ chu đáo như thế thực sự hiếm có.

Ẩn Nhất không tiện nói mình bởi vì đi nghe lén, thấy đói bụng, cho nên thuận tiệnra ngoài kiếm ăn, về phần sẽ mang thức ăn về cho Tả Thiệu Khanh, hoàn toàn là bởi vì lời nhắn nhủ của chủ tử hạng mục đầu tiên trong nhiệm vụ là giám sát Tả Thiệu Khanh ăn cơm thật ngon.

Tả Thiệu Khanh ngửi thấy hương vị này cũng biết là gà nướng của Đinh Thực Hiên, lúc ở khách sạn Thanh Phong Nhị thúc của y thường xuyên sẽ mang bữa ăn ngon trở về.

Đinh Thực Hiên là thực phủ cao cấp nhất ở kinh đô, tục truyền chủ bếp đã từng làngự trù hoàng cung, bởi vì phạm vào một vài việc bị đuổi ra khỏi cung, vừa vặn bị ông chủ Đinh Thực Hiên gặp được.

Cũng chính từ đó về sau, quán rượu nhỏ không tên tuổi này từ từ phát triển trởthành thánh địa mỹ thực được mọi người ở kinh đô ca tụng, chỉ là giá cả đắt đỏ,không ít người phải chi tiêu dè xẻn một tháng mới có thể ăn uống no bụng.

Đợi Tả Thiệu Khanh giải quyết xong toàn bộ con gà, bên ngoài đột nhiên truyền đếnthanh âm khàn khàn đặc biệt của quản gia: “Tam gia có ở không? …Lão gia cho mời.”

Tả Thiệu Khanh lên tiếng, chậm rãi rửa sạch tay, lại uống một chén trà nóng, lúc này mới khoác áo choàng mở cửa đi ra ngoài.

Vốn tưởng rằng là Tiết thị khiến cho Tả Uẩn Văn gọi tên y đi qua, chuẩn bị tính toán sổ sách chiều nay, không nghĩ tới đã đến Đinh Lan Uyển, chỉ thấy Tả Uẩn Văn ngồi trong đại sảnh.

“Phụ thân có việc?” Tả Thiệu Khanh thái độ bình thản hỏi.

Lời nói của Tả Uẩn Văn còn chưa nói ra trước tiên đã bị chẹn họng: “Ngươi đây là thái độ gì? Quả nhiên là cánh cứng cáp rồi liền không đem người nhà để vào mắt rồi hả?”

“Phụ thân nói vậy là sao?” Tả Thiệu Khanh trừng mắt nhìn, thái độ chân thành nhìn Tả Uẩn Văn.

Tả Uẩn Văn chống lại đáy mắt trong suốt kia, đem nghi ngờ của ông ta cùng ánh mắt chân thành tha thiết xem nhất thanh nhị sở*.

*Nhất thanh nhị sở: rõ ràng rành mạch

Ông ta thầm than một tiếng, cảm thấy mình thật sự quá nhạy cảm, như thế nào cho rằng đứa nhỏ từ trước đến nay ngoan ngoãn thay đổi?

Ông ta yêu thương cười cười: “Thiệu Khanh, con hôm nay biểu hiện không tệ, vi phụ rất hài lòng, qua vài ngày nữa là thi hội rồi, vi phụ tin tưởng con nhất định có thể đề tên bảng vàng, vinh quang gia tộc, con cũng đừng phụ kì vọng của vi phụ.”

Tả Thiệu Khanh dùng sức gật đầu: “Con biết rồi, phụ thân.” Không đề tên bảng vàng, y làm sao có thể đem Tả gia dẫm nát dưới chân?

Y sẽ không quên, Tiết thị vẫn chờ y thi rớt xử lý y.

Hôm nay sở dĩ dám cùng Mã bà tử tranh chấp, cũng là bởi vì biết Tiết thị trong khoảng thời gian này không dám làm gì y, nếu như y thi rớt, Tiết thị tuyệt đối sẽ tínhtoán nợ mới nợ cũ một lượt.

“Những ngày này cũng đừng có đi ra ngoài, chăm chỉ ôn bài, đừng tưởng rằng trúng giải nguyên liền mọi việc thuận lợi, nhớ lấy chớ kiêu căng.”

“Con trai đã biết.” Tả Thiệu Khanh nghĩ đến lời mời ngày mai của Lão phu nhân,trong miệng bắt đầu phát khổ.

“Vi phụ dặn dò phòng bếp chưng cách thủy cho con ăn lót dạ, con ăn được không?” Tả Uẩn Văn lần đầu tiên quan tâm con mình như vậy, cười đến cực kì mất tự nhiên.

Tả Thiệu Khanh không hiểu ra sao, mờ mịt nhìn về phía ông ta: “Thuốc bổ gì?” Cái này thật đúng là ngủ gật đưa gối, xem ra ngày tốt lành của Mã bà tử chấm dứt rồi.

Tả Uẩn Văn sắc mặt thay đổi, giữa lông mày u ám, Tả Thiệu Khanh làm như không thấy, như trước khờ dại nói: “Khó trách bữa tối hôm nay còn không có đưa tới, hóa ra phòng bếp còn chưng cách thủy, đa tạ phụ phân.”

Mắt thấy Tả Uẩn Văn ngay cả nắm đấm đều nắm lên, Tả Thiệu Khanh ngại ngùng cười, sờ lên bụng: “Phụ thân, nếu không có việc gì con trai đi về trước, còn chưa ăn cơm bụng thật đói.”

Tả Uẩn Văn khoát tay, đợi Tả Thiệu Khanh rời khỏi viện tử lập tức đánh đổ chén trà trên bàn, rống lớn nói: “Quản gia…quản gia…”

Tả Thiệu Khanh bước chân nhẹ nhàng đi trở về, trên đường lúc nhìn thấy Tả Thiệu Yến trưng ra khuôn mặt tươi cười chào hỏi.

Trở về đọc sách, Tả Thiệu Khanh cũng mặc kệ bên ngoài náo nhiệt như thế nào, nằm ngủ, ngày mai thế nhưng còn có một trận đánh ác liệt cần đánh, y phải nuôi dưỡng đủ tinh thần.

Sáng sớm hôm sau, Tả Thiệu Khanh theo thường lệ đi vấn an, cũng không nhìn ánh mắt muốn ăn thịt người kia của Tiết thị, nói thẳng muốn đi thư quán mua vài cuốn sách, muốn xuất phủ cả buổi.

Tiết thị ánh mắt mập mờ âm thầm trào phúng y hai câu, tùy ý cho y hai mươi lượng bạc liền đuổi đi.

Đợi người đi xa, Tiết thị nghiến răng nghiến lợi nói: “Nghiệt chủng này. Thật sự làcàng ngày càng không coi ai ra gì.”

Tả Thục Tuệ đương nhiên biết tối qua xảy ra chuyện gì, Mã má má ở phòng bếp vẫn là tâm phúc của nương thân nàng, cũng bởi vì Tam đệ bị phụ thân trách phạt, ngay cả mẫu thân cũng chịu liên lụy.

“Nương, lại nhịn chút thời gian nữa, phụ thân hiện tại đang trông mong nó cùng đạica đậu cao trung.”

“Hừ! Chỉ bằng nó?…Trước hết để cho nó đắc ý vài ngày, sẽ có lúc khiến cho nó hốihận.”

Tả Thiệu Khanh nghêng ngang đi ra cửa, cũng không muốn phái xe trong phủ, chính mình đến ven đường mướn một cỗ kiệu, để cho bọn họ đưa đến sát đường chỗ phủ Trấn quốc công.

Đến địa điểm hẹn ước vừa mới đến giờ thìn, Tả Thiệu Khanh không hề cảm thấymình đến sớm, ngược lại từ trong lòng ngực móc ra một quyển sách tựa ở bên tườngnhìn chăm chú.

Ẩn Nhất đi theo phía sau, không rõ hành vi này của Tả tam gia là tính toán mà làmhay là cố ý làm để cho Lão phu nhân xem, chẳng qua mặc kệ như thế nào, hắn tacũng không thể nhìn phu nhân tương lai đứng ở cửa ra vào trúng gió.

Nhảy vào tường vây, Ẩn Nhất một mạch hướng về Noãn Hương Các của Lão phu nhân mà đi, đợi gặp được Lão phu nhân, hắn ta cũng không chủ động nhắc đến Tả Thiệu Khanh, mà là đem việc hôm qua nghe được ở Tả phủ miêu tả kỹ càng một lần cho Lão phu nhân.

Lão phu nhân vừa nghe vừa vui cười: “Thật sự là cười chết lão bà tử. Ha ha...Gia đình này cũng quá tự phụ, liền Tả đại tiểu thư như vậy, đầy kinh đô đều có, Tranh Nhi có thể vừa ý mới là lạ.”

Chung má má ở một bên phụ họa nói: “Ai nói không phải đâu? Vị cô nương kia tâmnhãn bất chính, tâm tư nhỏ quá nhiều.”

“Có chút quá tự cho là đúng.” Lão phu nhân nhàn nhạt đánh giá một câu, sau đó đột nhiên hỏi: “Ngươi không phải đi theo bên người đứa bé kia sao?”

Ẩn Nhất chính là đợi lời này, rất tự nhiên mà trả lời: “Hồi Lão phu nhân, Tả tam gia giờ thìn đã ở bên ngoài cửa hông đợi.”

“Ơ, đến thực sớm.” Lão phu nhân mặt mày hớn hở, chẳng qua lại không thấy để chongười mời Tả Thiệu Khanh vào, cũng không có ý đi ra ngoài trước thời gian, ngượclại để cho Chung má má đi tìm một bộ áo vải cũ nát đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.