Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 86: Chương 86




“Ta nhớ còn có một đứa nhỏ trúng giải nguyên? Là người nào?” Lão phu nhân quăng ánh mắt nghi hoặc về phía Tiết thị.

Tiết thị không còn cách nào, chỉ có thể kéo Tả Thiệu Khanh ở phía sau đám người ra ngoài.

Tả Thiệu Khanh thấy tránh cũng không thể tránh, ôm tâm tình bất an đi đến trước, cung kính hành lễ, sau đó bắt đầu cùng Lão phu nhân mắt to trừng mắt nhỏ.

Mọi người nghi hoặc, Lão phu nhân vừa rồi rõ ràng hòa ái dễ gần như thế nào vừa thấy Tả Thiệu Khanh liền thu liễm bộ dáng tươi cười?

Chẳng lẽ là bởi vì Tả Thiệu Khanh là thứ tử? Xem ra tin tức Lão phu nhân khôngthích di nương tiểu thiếp là thật sự.

Tả Uẩn Văn âm thầm may mắn không tùy tiện mang Nguyệt di nương đến đây.

Tả Thiệu Khanh kiên trì tùy ý ánh mắt Lão phu nhân nhìn kỹ cao thấp dò xét khắp người y, hai tay khẩn trương nắm chặt, rất sợ Lão phu nhân đem y loạn côn đánh đuổi ra ngoài.

Hai mắt trong suốt nhìn lại Lão phu nhân, chống lại hai con ngươi giống như hang động của Lão phu nhân, Tả Thiệu Khanh tận lực để cho trong đầu mình cái gì cũng không nghĩ, y nhớ Lục Tranh từng dặn dò, ở trước mặt Lão phu nhân đừng có suynghĩ xằng bậy.

Hai người nhìn nhau thật lâu, trong lòng đánh giá lẫn nhau một phen, Lão phunhân mới trưng ra khuôn mặt tươi cười yêu thương vẫy tay: “Thổ nhưỡng phương Nam thật sự nuôi dưỡng người, nhìn xem, nhiều tiểu gia hỏa xinh đẹp, lão nhân giata nhìn cũng ngây người. Mau tới đây, để cho ta nhìn một chút.”

Một câu, lại khiến cho Tả gia cao thấp đều nhẹ nhàng thở ra, tuy Tả Thiệu Khanh là thứ tử, tuy Tiết thị không chào đón y, nhưng y mất mặt cũng sẽ khiến Tả gia mất mặt, một chút suy nghĩ cho toàn cục này mọi người vẫn là có.

Tả Thiệu Khanh không biết lời này của bà là khen hay là chê, cũng không biết trong lòng bà có ý định gì, chỉ có thể kiên trì tiến lên không thể lui về phía sau.

Lão phu nhân vậy mà kéo tay y, trước là đem bàn tay lật qua lật lại nhìn một lần, liên tục nói hai chữ “được”: “Ta lần đầu tiên nhìn thấy bàn tay con trai lại xinh đẹp tuyệt trần như vậy, vân tay phong phú, ngón tay thon dài, xem chính là người có phúc.”

Tả Thiệu Khanh nháy mắt mấy cái, y đây là được khen ngợi sao? Y có chút không hiểu rõ ý mà nhìn Lão phu nhân.

“Tay như thế nào lạnh như vậy? Mặc ít sao?” Lão phu nhân nhíu mày nhìn quần áocủa y, rõ ràng là có chút rộng, màu sắc cũng là dáng vẻ của người lớn, kiểu dángcũng không cần phải nói, khó trách bà vừa rồi đã cảm thấy có chỗ nào đó là lạ.

Tiết thị cảm thấy căng thẳng, nếu biết Lão phu nhân sẽ chú ý một thứ tử như vậy, bà ta tuyệt đối sẽ không để cho Tả Thiệu Khanh mặc cái này trên người đến cửa.

Tả Thiệu Khanh ngoan ngoãn lắc đầu: “Không lạnh.” Đây đều là bị dọa sợ đi? Khẩn trương đến đổ mồ hôi lạnh.

Tả Thiệu Khanh nghĩ: Cho dù sau này vào điện Kim Loan gặp mặt Hoàng Thượng, y cũng sẽ không khẩn trương giống như ngày hôm nay.

“Phương Bắc không thể so với phương Nam, vào đông là lạnh lẽo hơn một chút,ngươi sắp thi, đừng để bị cảm nhiễm phong hàn.”

Lời nói này của Lão phu nhân là phát ra từ đáy lòng, Tả Thiệu Khanh không khỏi có chút cảm động: “Đa tạ quan tâm của Lão phu nhân.”

“Mấy tuổi rồi?” Lão phu nhân đột nhiên hỏi.

Trái tim Tả Thiệu Khanh đập loạn một nhịp, ngoan ngoãn trả lời: “Mười bốn.”

“So với Lục Tranh nhỏ hơn năm tuổi.”

Tả Thiệu Khanh lại nắm không được ý lời nói này của bà, chỉ có thể cúi đầu trầm mặc, chợt nghe thấy bà nói tiếp: “Mới mười bốn tuổi vậy mà chính là giải nguyên của một quận, thực không đơn giản.”

“…May mắn mà thôi.”

“Ngươi cũng quá khiêm tốn, ta không thích như vậy.”

Tả Thiệu Khanh trong lòng sắp khóc, chẳng lẽ khiêm tốn cũng không đúng?

“Thi hội có nắm chắc không?”

“…Có.” Tả Thiệu Khanh dám nói không sao?

“Cũng đừng đem thi hội nghĩ quá đơn giản, Đại Ương nhân tài đông đúc, cho dù thi rớt cũng là bình thường.”Lão phu nhân không mặn không nhạt nhắc nhở một câu.

Tả Thiệu Khanh khóc không ra nước mắt, ngoại trừ ngoan ngoãn trả lời “Vâng” cái gì cũng không nên nói.

Y xem như đã nhìn ra, Lão phu nhân tuyệt đối là cố ý làm khó dễ y, nếu không như thế nào đại ca đại tỷ đều là tán thưởng có thêm, đến y liền khác biệt như vậy?

“Ngươi con trẻ, chuyện quan trọng đừng kết luận quá sớm, mọi chuyện nghĩ kĩ màlàm.”

Đây là đánh vào ý nghĩ của y sao? Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Đời này, y có việc nào không phải nghĩ kĩ mà làm sao? Y cẩn thận lại cẩn thận, chỉ có Lục Tranh một nướccờ này là y không có cách nào nắm chắc mà thôi.

“Lời này của Lão phu nhân rất đúng, chỉ là vãn sinh cho rằng, phải biết tận dụngthời cơ mất rồi sẽ không đến nữa, suy nghĩ quá nhiều sẽ bỏ lỡ thời cơ tốt.” Tả Thiệu Khanh thẳng tắp nhìn Lão phu nhân.

Tất cả mọi người vì y mà đổ mồ hôi, đây chính là rõ ràng chống đối, trong lòng Tiết thị cũng đã có suy nghĩ muốn bóp chết y.

Lục lão phu nhân đang định nói chút gì đó, liền thấy nhi tử nhà mình bước nhanh đi tới, lớn tiếng quát lên: “Nương.”

Tả Thiệu Khanh nghe thấy âm thanh này thật sâu thở hắt ra, đợi Lục Tranh đi đến trước mặt y, y cũng không dám lộ ra ánh mắt cầu cứu, chỉ là cung kính đứng ở một bên.

“Nương, khách nhân đều đến đông đủ, nên mở tiệc.” Lục Tranh bình tĩnh nói.

Lão phu nhân buông tay Tả Thiệu Khanh ra, để cho quản gia dẫn bọn họ ngồi vào vị trí, đợi người Tả gia lui ra, mới không vui nói: “Ta chẳng qua cùng y nói nhiều hơn mấy câu, xem con khẩn trương kìa.”

Lục Tranh không chịu thua bà, nhàn nhạt nói: “Y nhát gan, đừng dọa y.”

Lão phu nhân bĩu môi: “Y nhát gan? Ta cũng không nhìn ra.” Vừa rồi còn dám mạnh miệng kia mà.

Lục Tranh thay bà sửa sang tóc mai, dìu bà đứng dậy, thanh âm lạnh lùng như cũ nói: “Ngài chơi thì chơi, đừng chơi quá mức.”

Lão phu nhân trắng mắt liếc nhi tử nhà mình: “Ta như thế nào là chơi? Ta đây là đang khảo sát, con cho rằng phu nhân Trấn quốc công là ai cũng có thể làm sao?”

Lục Tranh biết trong lòng bà tức giận, cũng không nhiều lời, để cho nha hoàn bên cạnh hầu hạ bà, chính mình đi yến phòng.

Chờ hắn vừa đi, Lão phu nhân lập tức nhìn về phía Chung má má, hỏi: “Đều đãchuẩn bị thỏa đáng?”

Chung má má gật đầu, có chút chần chờ hỏi: “Lão phu nhân, thật muốn làm như vậy? Lỡ như…”

Lão phu nhân lạnh mặt: “Không có lỡ như. Nếu ngay cả chút khảo nghiệm ấy cũng chịu không được, còn không bằng sớm làm cho y hết hy vọng.”

“Vâng.”

Bốn nam nhân Tả gia vừa tiến vào yến phòng liền nhận được ánh mắt đặc biệt từ bốn phương tám hướng tập trung tới.

Không ít người đang lặng lẽ tìm hiểu thân phận bốn người này, kinh đô mặc dù lớn,nhưng ở trên triều đình lăn lộn đến vị trí Ngũ phẩm làm sao có thể còn có người không biết.

Trán Tả Uẩn Văn bắt đầu đổ mồ hôi, vừa rồi lúc đối mặt với Lão phu nhân còn tốt, lúc này đối mặt với nhóm đầu sỏ của triều đình, ông ta một bách tính không quan không chức vị bày tỏ rất có áp lực.

Quản gia dẫn người vào chỗ ngồi, đó là vị trí gần cuối cùng ở toàn trường, chẳng qua người Tả gia không ai có ý kiến, ôm tâm tình thấp thỏm ngồi xuống.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên có người kinh hô một tiếng, sau đó chỉ thấy mộtngười nam tử trung niên bước nhanh tới: “Thật là tỷ phu?”

Tả Uẩn Văn nghe thấy có người nhận ra ông ta, vội vàng ngẩng đầu, nghiêm túc đánh gia người nam tử trung niên này, xuyên qua hàm râu cá trên của hắn ta, cẩn thận nhìn mặt của hắn ta, kinh ngạc nói: “Là…Trình Thụy huynh?”

Nói đến, hai nhà vẫn là quan hệ thân thích chẳng qua, Trình Thụy chính là muội phu của Tiết thị, tuy tuổi của hắn ta so với Tả Uẩn Văn còn lớn hơn mấy tuổi, nhưng đã là Thái thường tự thiếu khanh, quản lý quốc tử ti nghiệp sự.

Nếu như đổi một chỗ gặp mặt khác, Trình Thụy tuyệt đối sẽ không chủ động quen biết nhau, lại càng không có nhiệt tình lớn như vậy.

Chuyện năm đó của Tả gia không chỉ khiến cho Tả gia rớt xuống, mà ngay cả những gia tộc có quan hệ mấy đời với Tả gia cũng chịu đựng trình độ chèn ép không giốngnhau, Tiết thượng thư liền bị giáng chức đến một địa phương làm một quan tri phủ Tứ phẩm.

Bởi vậy, Tả gia những năm này có thể nói là bị người hận thấu, coi như là thân thíchcũng sẽ không chủ động liên hệ.

“Một nhà tỷ phu đều đến kinh đô rồi hả?” Trình Thụy kinh ngạc không phải không có đạo lý, dù sao ý chỉ năm đó của tiên đế mọi người đều biết, nếu không phải Tả Uẩn Văn xuất hiện tại phủ Trấn quốc công, hắn ta nhất định cho rằng gia đình này là kháng chỉ bất tuân, một mình vào kinh thành.

Tả Uẩn Văn sinh lòng cảm khái, Trình Thụy đã từng chẳng qua là một học sinh khắp nơi cần dựa vào cửa nhà ông ta mà thôi, không nghĩ tới hai mươi năm trôi qua, đối phương đã là quan Tứ phẩm Thái Thường Ti Thiếu Khanh, chính mình chẳng qua là một kẻ bình dân.

Chẳng qua…về sau sẽ không giống. Tả gia nhất định có thể đứng lên.

“Quốc công gia ưu ái.” Tả Uẩn Văn cũng không nhiều lời, cố ý đem quan hệ Tả giacùng phủ Trấn quốc công nói mơ hồ không rõ.

Mọi người tâm tư khác nhau, ở đây mặc dù không phải quan lớn triều đình cũng là cùng Trấn quốc công quan hệ họ hàng thân thích, vậy người Tả gia là ai? Cùng Trấn quốc công tám gậy tre cũng đánh không đến, vậy mà cũng có thể ngồi vào vị trí này, có thể thấy nhất định có ảo diệu sâu xa ở bên trong.

Đều là người nhiều năm ở quan trường mò mẫm leo trèo lăn lộn, tự nhiên hiểu đượcmọi chuyện không thể chỉ nhìn mặt ngoài, bởi vậy không ít quan viên năm đó cùng Tả gia lui tới sôi nổi tiến lên chào hỏi.

Tả Uẩn Văn lập tức cảm thấy thời gian hai mươi năm trước đã trở về, chính mình vẫn là cháu trai quý giá của Tả thái phó, cùng một đám quan viên trò chuyện, cho đến khi bước chân trầm ổn của Lục Tranh đi tới.

Nhìn thoáng qua vị trí của Tả Thiệu Khanh, Lục Tranh mày nhíu lại cũng không nói gì, ngồi vào vị trí chủ vị, mặt đối mặt với một đám khách nhân cung kính đứng dậy, khách khí nói: “Các vị mời ngồi, coi như là gia yến bình thường là được.”

Mặc kệ mọi người trong lòng đối với Lục Tranh là kính sợ hay là kiêng kị, trên mặt đều lộ ra sắc mặt vui mừng, một sọt lời khen hướng bên ngoài bốc lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.