Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 62: Chương 62




Sau khi ăn xong, đoàn người Tả Thiệu Khanh đi bộ tiến về phía sơn trang suối nước nóng, cách đó không xa, đi một canh giờ mới đến, vừa vặn để cho cái bụng ăn quá no tiêu hóa một chút.

Vừa đi đến trước cửa liền bị ngăn lại, ở trước cửa có hai người vạm vỡ không khách khí mở miệng đuổi người: “Chỗ này bị bao hết rồi, các ngươi đi nơi khác.”

Tả Thiệu Khanh có chút ngoài ý muốn, bởi vì y nhận ra một trong hai người kia vừa vặn mấy ngày hôm trước nhìn thấy ở trên thuyền Tào bang, y vốn cho rằng, dựa theo tốc độ thuyền của đối phương sớm đã mất bóng, không nghĩ tới đối phương vậy mà cũng dừng lại ở chỗ này.

Nói thật, y đối với Tào bang này còn rất là tò mò, nghe đồn bang phái này vừa chính vừa tà, đã làm rất nhiều chuyện tốt cũng đã làm không ít chuyện xấu giết ngườicướp của, người bình thường nhắc tới Tào bang trong lòng vẫn luôn sợ hãi.

Tả Thiệu Khanh cũng không phải không thể ngâm suối nước nóng, chỉ là bị người ngăn lại nửa đường như vậy trong lòng có chút không thoải mái.

Y quay đầu nói với Tả Uẩn Dương: “Nhị thúc, xem ra chúng ta đến không phải lúc.”

Tả Uẩn Dương cho y ánh mắt trấn an, sau đó hướng về phía hai đại hán canh cổng chắp tay: “Không biết là vị lão đại nào của Tào bang? Tại hạ là Tả Uẩn Dương của Tả gia tại Xương Bình, không biết có vinh hạnh gặp mặt vị huynh đệ bên trong hay không?”

Tả gia ở Xương Bình, đặt ở hai tháng trước nói ra người Tào bang khẳng định không biết, từ khi có ấn tín của Lục Tranh, tại con đường này danh tiếng Tả gia nhanh chóng nổi lên.

Thấy đối phương có chút do dự, Tả Uẩn Dương thần không biết quỷ không hay đút qua hai thỏi bạc, sau đó hướng đối phương cười đến vẻ mặt thần bí.

Loại bạc này, ngay cả quan sai chính quy cũng có thể dùng, huống chi là tiểu nhân vật ở bang phái.

Có thể làm cho Tả Uẩn Dương không ngờ tới chính là, đối phương vậy mà đem bạcném trả lại ông, còn vẻ mặt khinh bỉ nhìn hai chú cháu Tả Thiệu Khanh, hất cằmnói: “Đợi đấy, ta đi thông báo một tiếng.”

Đây là tình huống gì? Khuôn mặt tựa như Phật Di Lặc của Tả Uẩn Dương cũng rất khó duy trì mỉm cười, lúc nào huynh đệ ở trên đường cũng tự gò bó như vậy rồi hả?

Tả Thiệu Khanh không biết những tình huống này, còn tưởng là đây là quy củ trong Tào bang, lập tức đối với bang phái này độ thiện cảm lại tăng lên.

Đúng lúc này kiếp trước, y đang ngoan ngoãn theo sát Tả Thiệu Yến lên kinh, đại cacủa y nói cái gì chính là cái đó, trên đường nếu gặp được học sinh vào kinh đi thi liềnthăm hỏi lẫn nhau một phen, dùng văn kết bạn, mỗi một lần y đều là đi theo saulưng làm nền cho đại ca.

Khi đó học thức y bình thường, thi hương cũng chỉ đạt được thành tích thườngthường, cộng thêm tính cách hướng nội, ở giữa một đống học sinh thao thao bấttuyệt liền không được người khác chú ý.

Sau đó tại ngày thứ mười, bọn họ xui xẻo gặp được hải tặc giết người cướp của, thứ đáng giá trên thuyền bị cướp đi, mấy nha hoàn dung mạo xinh đẹp cũng bị đoạt đi, lúc ấy nếu không phải người Tào bang đến nhanh, chỉ sợ những hải tặc kia căn bản không có ý định buông tha cho tính mạng bọn y.

Sau đó vì đền ơn cho người Tào bang, Tả Thiệu Yến bỏ đi một nửa tài vật, lúc này mới khiến cho đoạn đường thủy còn lại thông suốt.

Sau một nén nhang, nam nhân đi thông báo kia đầu đầy mồ hôi chạy tới, thái độ so với vừa rồi không chỉ tốt hơn một chút: “Họ Tả đi theo ta, những người khác ở bên ngoài chờ, đương gia chúng ta cho mời.”

Tả Thiệu Khanh nhìn qua bố cục bên trong đại môn màu son, không rõ vì cái gì đoạn đường ngắn ngủn này có thể làm cho một nam nhân thân thể cường tráng chạy thở không ra hơi, chẳng lẽ đại hán này chỉ hào nhoáng ở bên ngoài?

Điền trang mà Tả Uẩn Dương dẫn y đến là sơn trang suối nước nóng nổi danh nhất,một đường đi thẳng, Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy hơi ấm đập vào mặt, trong không khí mang theo mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, ẩm ướt mà ấm áp.

Đi qua đại hoa viên, nam nhân kia dẫn hai người đến trước một gian phòng: “Vào đi,đương gia nhà chúng tôi ở bên trong.”

Tả Thiệu Khanh và Tả Uẩn Dương liếc nhìn nhau, sau đó đề cao cảnh giác đi vào trong cánh cửa kia.

Hình thể Tả Uẩn Dương rất khổng lồ, Tả Thiệu Khanh đi phía sau ông cả người đều bị che khuất, lúc hai người họ đi đến giữa phòng, Tả Uẩn Dương đột nhiên dừng bước, Tả Thiệu Khanh thậm chí đang cúi đầu cũng thấy được hai chân của ông phátrun.

Tả Thiệu Khanh lấy ra đoản kiếm dấu trong tay áo, chuẩn bị ứng phó tình huống đột phát, ngay tại lúc y định thăm dò tình hình, nhìn thấy Nhị thúc của y cúi người cung kính nói: “Không nghĩ tới là Lục công gia, thảo dân thất lễ.”

Tả Thiệu Khanh toàn thân chấn động, nhìn thẳng về phía trước, thiếu đi vật che chắn Tả Uẩn Dương, y thuận lợi nhìn thấy tất cả trong phòng.

Trong phòng đang đốt địa long, một hồ nước lớn hình tròn ở giữa phòng đang bốc hơi nước, mà nam nhân kia đang tựa ở bên cạnh hồ uống rượu.

Cách chỗ hắn vài bước chân, một thiếu niên khoác sa y mỏng manh quỳ rạp trênmặt đất, thấp thoáng dưới lớp y phục có thể nhìn thấy cái eo và cái mông cong cong.

Tả Thiệu Khanh trong mắt hiện lên một tia sáng u ám, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên trong nháy mắt thâm độc lãnh lẽo, sau đó giống như không có chuyện gì hướng về phía Lục Tranh vái chào, thanh âm nhu hòa nói: “Lục gia bình an.”

Lòng y phẫn nộ, không biết thiếu niên này là Lục Tranh tìm hay là có người cố ý đưangười đến cho hắn, nếu như là người phía trước…y thật đúng là không làm được gì.

“Đi ra ngoài.” Lục Tranh lạnh lùng nói hai chữ, Tả Thiệu Khanh thân thể cươngtrong chốc lát, sau đó mới hiểu được lời này là nói với thiếu niên quỳ ở bên kia.

“Gia bớt giận, tiểu nhân lập tức cút.” Thiếu niên kia dùng cả tay chân từ trên mặt đất đứng lên, cúi đầu xoay người, thụt lùi ra khỏi gian phòng.

Tả Thiệu Khanh chú ý quan sát, phát hiện thiếu niên này dĩ nhiên là tuyệt sắc hiếm thấy, làn da trắng nõn, tư thái yểu điệu, ngũ quan chỉ có thể nhìn thấy đại khái, nhưng đủ để nhìn ra sự phi phàm của cậu ta.

Nếu như không phải ở trên người cậu ta mang theo khí chất phong trần,Tả Thiệu Khanh còn cho rằng là công tử thiếu gia nhà nào đó.

Tuyệt sắc như vậy cũng không vào được mắt Lục Tranh, Tả Thiệu Khanh thực hoài nghi tin tức đời trước y nghe được có phải thật hay không.

Không khí trong phòng có chút cương cứng, Tả Uẩn Dương tuy biết ăn nói, giỏi vềnịnh nọt, nhưng ở trước mặt Lục Tranh, những năng khiếu này của ông đều khôngthể thi triển được.

Tả Thiệu Khanh vì cố kỵ Tả Uẩn Dương ở đây, cộng thêm trong lòng không thoải mái, vì vậy cũng không có biểu hiện ra cùng Lục Tranh thân thiện.

“Không phải cùng với đại ca của ngươi lên kinh sao? Như thế nào sẽ ở đây?” Cuối cùng vẫn là Lục Tranh mở miệng trước.

Tả Thiệu Khanh cũng không thể nói mình cố ý vứt bỏ đại ca y, tìm Nhị thúc nương tựa, vì vậy đành phải lấy ra cớ trước đây: “Vãn sinh thân thể không khỏe, cố tình ở chỗ này tĩnh dưỡng mấy ngày.”

Còn may y làm ra quyết định sáng suốt, nếu không như thế nào sẽ ở giữa đường maymắn gặp Lục Tranh? Nếu như tiện đường, y quyết định trên đường cùng đi với Lục Tranh.

Xem những bọn đạo chích quỷ mị này làm sao có thể đến gần thân thể của Lục Tranh.

Lục Tranh từ trong nước đi ra, kéo một bộ áo khoác khoác ở trên người, tùy ý đem đai lưng thắt lại, sau đó đi đến chiếc giường mềm mại ở bên kia ngồi xuống.

Ánh mắt Tả Thiệu Khanh từ một khắc hắn bước ra khỏi hồ nước liền dừng ở trên người hắn không hề chuyển động, dù cho không phải lần đầu tiên thấy Lục Tranhtrần truồng, thân thể này tràn ngập dã tính dương cương vẫn là có thể mang đến ảnh hưởng thị giác trùng kích cho y.

Y hít hít mũi, đưa tay sờ, cũng may, không có chảy máu mũi.

Lục Tranh không chú ý tới y khác thường, hỏi Tả Uẩn Dương mấy vấn đề, lại cùng ông nói tình hình gần đây của Tào bang, sau đó đuổi ông đi ra ngoài tìm kế toán tiên sinh của Tào bang, cho ông trong vòng mười ngày làm rõ sổ sách của Tào bang.

Tả Uẩn Dương nghe xong Lục Tranh vậy mà trong thời gian ngắn như vậy liền đem Tào bang thuộc về mình, tâm sùng bái đối với hắn như là nước sông cuồn cuồn dâng lên, lập tức lên tiếng ưng thuận, vứt bỏ Tả Thiệu Khanh liền chạy đi tìm kế toán tiên sinh.

Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, Lục Tranh hướng Tả Thiệu Khanh vẫy tay: “Đến.”

Tả Thiệu Khanh dịch chuyển bước chân chậm rãi đến gần, sau đó y đứng ở chỗ cách hắn ba bước chân, rất sợ áp sát quá gần sẽ không khống chế không nổi dục vọng sinh trưởng ở trong lòng.

Nào biết Lục Tranh bỗng nhiên dùng lực kéo tay y, Tả Thiệu Khanh bước chân lảo đảo môt phát, ánh mắt lóe lên, cố ý mượn lực ngã vào trên người Lục Tranh.

Lục Tranh vừa ngâm nước ấm, toàn thân còn tràn đầy nhiệt khí, lúc bàn tay Tả Thiệu Khanh đụng phải da thịt ấm áp của hắn, cơ hồ cầm giữ không được không muốn dichuyển.

Y tay chân luống cuống đứng thẳng người, áy náy chậm chạp nói: “Đụng phải Lục gia, còn mong rộng lòng tha thứ.”

Ánh mắt Lục Tranh có chút thâm thúy, hắn như cũ chế trụ cổ tay Tả Thiệu Khanh,thật lâu mới buông y ra nói: “Thân thể của ngươi rất tốt, chỗ nào không khỏe?”

Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới động tác này của hắn dĩ nhiên là đang bắt mạch, vì vậy đỏ mặt nhỏ giọng giải thích: “Này...Vãn sinh say tàu…” Vì không để cho sau đó bị chọc thủng, y còn cố ý bỏ thêm một câu: “Đại phu nói, uống vài lần thuốc, lại thích ứng vài ngày liền tốt rồi.”

Ánh mắt Lục Tranh chuyên chú nhìn y, ánh mắt kia mang theo tìm tòi nghiên cứu khiến cho Tả Thiệu Khanh trong lòng rối loạn, y luôn cảm thấy tất cả ngụy trang và lời nói dối của mình ở trước mặt Lục Tranh đều không chỗ nào che dấu được.

Lục Tranh không để ý tới y, phối hợp nói: “Nội lực của ngươi kém, hiển nhiên vừamới bắt đầu tiếp xúc nội lực không lâu, hơn nữa lười biếng luyện công, lúc này mới khiến cho nội lực tiến triển chậm chạp, nếu như ngươi có thể thu hồi những tâm địa gian xảo kia chuyên tâm luyện công, trong một năm tất có tiến triển nhanh.”

Tả Thiệu Khanh sắc mặt hết trắng rồi đỏ, đỏ lên rồi lại trắng, không biết là bị hù hay là xấu hổ, tóm lại nửa ngày cũng không trở lại bình thường, chỉ là ngây ngốc nhìn Lục Tranh.

Y ở trước mặt Lục Tranh từng lộ ra sơ hở, nhưng không nghĩ tới đối phương lại dưới loại tình huống này nhắc tới, hơn nữa nghe ý của hắn, dĩ nhiên là không thèm để ý y học võ.

Cũng phải, bản thân Lục Tranh chính là quân nhân, biết thư sinh tập võ nên vui mới đúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.