Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 191: Chương 191




Tú bà Hồng Lâu quán ở Thành Tây nghênh đón một đoàn khách nhân kì lạ, dẫn đầu là một nam nhân anh tuấn to lớn cao ngạo, đôi mắt chim ưng khiến người rùng mình.

Đứng bên cạnh hắn là một thiếu niên thấp hơn hắn nửa cái đầu, thiếu niên vô cùngtuấn tú, dù tú bà đã từng gặp không ít mỹ nam, cũng không thể phủ nhận được thiếuniên này vừa xuất hiện, ánh mắt của khách nhân liền nhìn qua.

Không ít tầm mắt của khách nhân tập trung trên người thiếu niên, lại trở ngại thanhniên ở bên cạnh y mà không dám có động tác khác.

Chỉ có điều những cái này cũng không khiến tú bà kinh ngạc, ánh mắt bà kinh ngạcnhìn chằm chằm vào đứa nhỏ ở trong ngực thiếu niên, hết lần này đến lần khác xác định bé trai kia cũng chỉ tầm ba tuổi mà thôi.

Có lẽ là thiếu gia nào đó mang theo đệ đệ mình đến chơi, tú bà tuy cảm thấy hành vinhư vậy rất kì quái, nhưng cũng sẽ không bởi vì như vậy không để cho người vào cửa.

Bà trưng ra khuôn mặt tươi cười, nũng nịu cười nói: “Mấy vị khách nhân nhìn rất lạmắt, lần đầu tiên đến?”

Một cơn gió thơm đập vào mặt, Tả Tiểu Lang khứu giác nhạy bén lập tức có phản ứng, bé hắt xì lớn một cái, sau đó vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong ngực Tả Thiệu Khanh, đem bờ mông đối diện với khuôn mặt hơi già của Từ nương tú bà.

Tả Thiệu Khanh trấn an vỗ lưng bé, đồng thời lui về sau một bước.

“Một nhã gian.” Thanh âm trầm thấp từ trong miệng thanh niên tuấn tú dẫn đầu nóira, mang theo giọng điệu của người bề trên không được phép nghi ngờ quen có.

Tú bà tay chân hành động có chút cẩn trọng, làm buôn bán nhiều năm như vậy, cũng gặp không ít quan lại quyền quý, nhưng người thanh niên trước mắt này khiến cho người không dám lỗ mãng.

“Ài ài, được, mấy vị mời lên lầu….có cần gọi cô nương không? Mạt Hương của Hồng Lâu quán chúng tôi thế nhưng năm nay là hoa khoa, cầm kì thư họa mọi thứ tinhthông, để cho nàng theo mấy vị gia được không?”

“Hoa khôi?” Tả Thiệu Khanh có hứng thú hỏi: “Vậy nhất định là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Lục gia muốn gặp mặt một lần hay không?”

Lục Tranh trả lời y bằng một giọng mũi không tỏ ý, chỉ có điều cái này cũng không trởngại Tả Thiệu Khanh trực tiếp trả lời tú bà: “Ngươi nói hay như vậy, vậy gọi tới, bảonàng ta gảy một khúc nhạc cho chúng tôi cũng không tệ.”

Tú bà thấy bọn họ quần áo gọn gàng, chỉ riêng dây chuyền bên hông thiếu niên kia cũng đã là vô giá, tự nhiên sẽ không bởi gì giọng điệu cao ngạo của y mà tức giận.

Một nhà ba người ngồi vào nhã gian, thị vệ đi theo sừng sững bất động trông coi ở ngoài cửa, đối với mọi người đi qua dùng ánh mắt cảnh giác nhìn cẩn thận.

Một thanh niên uống đến say khướt ôm mỹ nhân đi qua, cười nhạo nói: “Này nhất định lại là địa chủ thôn dã nào đó vào thành, Tri phủ đại nhân Hạc Thành cũng không có trận thế lớn như vậy, ra oai cái gì vậy?”

Mỹ nhân trong lòng ngực gã giọng dịu dàng cười khanh khách: “Hào quang của Lâm công tử ngài giấu vào trong, người khiêm tôn nghiêm cẩn, tự nhiên khinh thường dùng loại thế trận làm ra vẻ này.”

Trong nhã gian, hai phụ tử Tả Thiệu Khanh tò mò nhìn trái nhìn phải chờ đợi, Lục Tranh vẫn không nhúc nhích ngồi ở bên cạnh bọn y, uống từng chén rượu nhỏ.

Rượu này là bọn hắn mang theo, sau khi Tả Thiệu Khanh một lần đi thanh lầu liền hiểu rõ, phàm là loại địa phương này, ăn uống đều không thể nào sạch sẽ.

“Loại địa phương này có cái gì có thể xem?” Thanh âm ồn ào dâm mỹ từ bên ngoài xuyên qua cánh cửa mỏng truyền vào, khiến cho Lục công gia vẫn luôn không thích ồn ào hơi bất mãn nhíu mày.

“Chỗ này tự nhiên không có cái gì đẹp, quan trọng là nhìn người, không nghe thấy túbà kia nói hoa khôi rất đẹp sao? Em lớn đến chừng này còn chưa từng gặp hoa khôi.”Trên thực tế, Tả Thiệu Khanh hai đời đều chưa từng gặp qua hoa khôi gì, đối với hoa khôi văn nhân mặc khách thổi phòng trong lòng sinh ra cảm giác tò mò.

“Dong chi tục phấn, xem xong rồi trở về sớm một chút.”

Cửa lúc này bị đẩy ra, một thân ảnh uyển chuyển xuất hiện ở màn cửa sổ bằng lụamỏng, thanh âm trong trẻo lạnh nhạt truyền vào: “Công tử đã xem thường Mạt Hương, cần gì phải ngồi ở chỗ này?”

Ô a, tính khí người này cũng không nhỏ, Tả Thiệu Khanh ho khan hai tiếng, bày ra bộ dáng đại gia chất vấn: “Hồng Lâu quán không phải chính là làm ăn như vậy sao?”

Một bàn tay trắng như ngọc vén màn cửa sổ bằng lụa mỏng lên, ánh nến chiếu rọi ở trên người đối phương, vừa nhìn thấy quả thật làm cho mắt người sáng ngời.

Váy dài màu xanh nhạt lướt nhẹ qua mặt đất, theo bước chân nàng nâng lên hạ xuống, khí chất lạnh nhạt quả thật cùng với thanh lâu sở quan không ăn khớp, xác thực có chút đặc biệt.

Nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi, Tả Thiệu Khanh không phải chưa từng nhìn qua các mặt của xã hội, không nói đến Ngũ công chúa sắc nước hương trời kia, chính là Tả Thục Tuệ so với hoa khôi trước mắt này cũng không thua kém bao nhiêu.

Hoa khôi kia nhìn thấy ba người ngồi trước mặt trên mặt hiện lên một tia khácthường, nhưng lại lập tức khôi phục bộ dáng lạnh nhạt, hơi nghiêng người, cúi đầunói: “Chẳng phải thích cuộc sống phong trần,tựa như bị lỗi lầm tiền kiếp,hoa rơi, hoanở tự có thời,đều do chúa xuân làm chủ*. Công tử cần gì phải khó xử tiểu nử?”

* Bài thơ – Bốc toán tử – Tịch thượng tống Vương Ngạn Du (Chu Tử Chi)

Lục Tranh từ trước đến nay không thích thư sinh văn vẻ, đối với nữ nhân văn vẻ tựnhiên cũng không yêu thích, ngay cả con mắt cũng không thèm nhìn nàng một cái.

Tả Thiệu Khanh rất ít cùng nữ tử bằng tuổi tiếp xúc, ngoại trừ thị nữ trong phủ, chỉ có Tả Thục Tuệ tương đối quen thuộc, nhưng hết lần này tới lần khác vị đại tỷ này để lại cho y ấn tượng quá mức khắc sâu, khiến cho y từ tận đấy lòng không thích loại nữ nhân cố làm ra vẻ này.

Trong lòng của y thất vọng, trên mặt dĩ nhiên cũng hiện ra vài phần, hứng thú không nhiều dặn dò: “Nghe nói ngươi cầm kì thư họa tinh thông mọi thứ, biết đánh đàn không?”

“Đương nhiên.”

“Vậy đánh một khúc nhạc đi, cũng không thể nào để cho hai người chúng tôi đến không công một hồi.” Tả Thiệu Khanh nhếch môi nói.

Mạt Hương chưa từng đụng phải khách nhân không hiểu phong tình như vậy, thực tếngười thanh niên tướng mạo tuấn lãng kia vậy mà bày ra bộ dáng người lạ chớ đến gần, chẳng lẽ mình còn không vào được mắt đối phương sao?

“Ha ha…cầm…” Tả Tiểu Lang ở bên cạnh ồn ào nói, hai tay có lực vỗ mâm sứ bát sứ ở trên bàn, phát ra từng tiếng vang lanh lảnh, thậm chí lúc nhìn thấy chén dĩa rơi vỡ ởtrên bàn còn vui vẻ kêu to hai tiếng.

Tả Thiệu Khanh vò đầu bé, rút ra hai tay của bé từ trong đống mảnh sứ vỡ, lật qua lật lại nhìn, xác định không có vết cắt mới cười mắng: “Thực sự chưa từng thấy bàn tay nhỏ xù xì thô ráp, xấu chết đi được.”

Hai tay vật nhỏ bởi vì thời gian dài coi như chân mà dùng, trong rừng rậm tháo chạy,trên tay sớm liền kết đầy vết chai, sờ lên vừa xù xì vừa cứng, như dính một tầng vỏcây, tuyệt không giống một đứa nhỏ mềm mại nên có, mà ngay cả Lục Tranh quanhnăm nắm thương tay cũng tốt hơn bé nhiều.

Nhưng Tả Thiệu Khanh cũng không tính toán nuông chiều bé, có lẽ sở dĩ thích đứa bé này cũng là bởi vì từ trên người bé thấy được dã tính và tính bền dẻo mà đứa nhỏ bằng tuổi không có, khiến cho y có cảm giác như thấy được Lục Tranh.

Y không chỉ một lần nói với Lục Tranh, đứa bé này không nên họ Tả mà nên họ Lục, nhìn bọn họ có bao nhiêu điểm giống nhau liền biết.

“Vật nhỏ, con biết cầm là thứ gì sao?” Tả Thiệu Khanh vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé trêu ghẹo nói.

“A a…” Tả Tiểu Lang một khi không biểu đạt được ra câu, vẫn luôn vui vẻ dùng loại đơn âm tiết này trả lời.

Mạt Hương đứng tại chỗ, hơi tò mò nhìn động tác qua lại của hai người này, đoán không ra quan hệ của bọn họ.

Tả Thiệu Khanh dùng khăn lau khô tay cho Tả Tiểu Lang, đút hoa quả cho bé, ngẩng đầu liền thấy hoa khoa kia vẫn đứng ở chỗ cũ, không hài lòng thúc giục nói: “Xuống dưới chuẩn bị đi.”

Mạt Hương phục hồi tinh thần, hướng bên ngoài vỗ vỗ tay, tự có nha hoàn đưa cầm và bát hương đến.

Tả Thiệu Khanh cầm kỳ thư họa đều có xem qua, nhưng đối với âm luật là không thạo nhất, đầu tiên là trước đây không có thời gian thừa thãi và tinh lực luyện cầm, thứ hai y cũng không có đầy đủ điều kiện, Tả Thiệu Yến ngược lại là một một tay đàn cầm rất hay.

Tiếng đàn ngâm nga trằn trọc vang lên, như khóc thầm như nói, giống như muốn đào ra bi thương che giấu tận đáy lòng người.

Nếu như đổi một thư sinh khác đến nghe, chỉ sợ còn có thể buồn bã bi thương đọc một vài thơ, đáng tiếc ba thính giả ở chỗ này rõ ràng không có năng lực thưởng thức cái này.

Lục Tranh vừa nghe thấy tiếng đàn mềm nhũng này thì cảm thấy toàn thân không cótinh thần, ngay cả hứng thú uống rượu cũng bị quấy nhiễu không còn.

Tả Thiệu Khanh chỉ là đơn thuần cảm thấy tài đánh đàn của hoa khoa này cũng chẳng qua như vậy, coi như không tính tinh thông, khó trèo lên nơi thanh nhã.

Tả Tiểu Lang đối với âm luật càng là dốt đặc cán mai, vừa bắt đầu còn có thể tò mò nhìn chằm chằm thứ đồ kì lạ phát ra thanh âm kia, về sau dứt khoát tự mình chơi.

Lục Tranh tối nay uống nhiều rượu, lười biếng dựa ở trên ghế tựa, chân giơ lên gác ởtrên đùi Tả Thiệu Khanh, chống đầu nhìn chằm chằm sườn mặt y.

Tả Thiệu Khanh bị nhìn không được tự nhiên, hai tay đáp xuống bắp chân hắn không nhẹ không nặng vuốt ve: “Nếu không …trở về?” Chỗ này thực sự không thú vị, không biết lần tới có thể hay không đổi sang đi tiểu quan quán nhìn một chút.

Lục Tranh cầm một miếng bánh ngọt nhét vào trong miệng y, chọt đôi má phồng lêncủa y nói: “Em nỡ rời đi?”

Có cái gì không nỡ? Tả Thiệu Khanh cố gắng nuốt xuống đồ ăn trong miệng, liếc nhìn Tả Tiểu Lang tinh lực dồi dào: “Vật nhỏ nên ngủ rồi, thói quen không dễ dàng thay đổi không thể bỏ dễ nửa chừng.”

Lúc Mạt Hương nhìn thấy hành động mập mờ giữa hai người, mười ngón tay cứng đờ,tiếng đàn dưới tay nhiều lần đánh sai, cũng may lực chú y của ba thính giả đều không đặt ở trên người nàng, cũng không hề sao cả.

Bị người hoàn toàn xem nhẹ, Mạt Hương xấu hổ và giận dữ chưa bao giờ có, vốn lànàng đã cảm thấy thái độ của hai nam nhân này lạnh nhạt, hóa ra đúng là loại quanhệ này.

“Hai vị công tử là cố ý đến nhục nhã Mạt Hương sao?” Dây đàn dưới tay bị gẩy lungtung, vẻ mặt lạnh nhạt của Mạt Hương rạn nứt.

Tả Thiệu Khanh vô tội nhìn về phía người bị bọn họ xem nhẹ, tùy ý khoát tay: “À, ngươi như thế nào còn ở chỗ này? Chỗ này không cần ngươi hầu hạ, ngươi lui xuống đi.”

“Ngươi…” Mạt Hương thẹn quá thành giận, hướng người thanh niên lớn tuổi hơnném qua một ánh mắt tủi thân, theo nàng, hai người này đương nhiên là người thanhniên này làm chủ, nói không chừng thiếu niên kia chỉ là nam sủng nuôi dưỡng màthôi.

Lục Tranh dùng khăn tay lau mảnh vụn bánh ngọt trên tay, đứng dậy xách Tả Tiểu Lang chơi vô cùng vui vẻ lên, tay kia vòng qua ôm eo Tả Thiệu Khanh: “Đi thôi.”

Lúc đi ngang qua bên người Mạt Hương, Tả Tiểu Lang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào đồ trang sức sáng long lanh trên đầu nàng, a một tiếng từ trong ngực Lục Tranh giãy giũa đi ra, đột nhiên lẻn đến trên người Mạt Hương, tình thế sét đánh không kịp bưng tai nhổ xuống trâm cài tóc và châu hoa trên đầu nàng, dọa mỹ nhân sợ đếnmức kinh sợ kêu la liên tục.

Tả Tiểu Lang bị tiếng thét chói tai của nàng dọa sợ, bắt được đồ chơi đến tay từ trên người nàng nhảy xuống, sau đó ôm đùi Tả Thiệu Khanh trốn đến sau lưng y.

“Cái này…cái này…” Mái tóc bị túm thành ổ gà, Mạt Hương run rẩy chỉ vào đầu sỏ gây nên, hoặc là nói đầu sỏ là thiếu niên đứng trước: “Ngươi đây là ý gì?”

Tả Thiệu Khanh nhíu mày, thở dài nói: “Con nhỏ tinh nghịch, mong rằng cô nương rộng lòng tha thứ, những trâm ngọc trai này coi như hai chúng tôi mua.”

Nói xong đưa một tấm ngân phiếu qua.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, tú bà hiển nhiên là nghe thấy tiếng kêu sợ hãi, phía sau còn còn đi theo mấy người xem náo nhiệt, tú bà vừa đẩy cửa ra liền nhìn thấy Mạt Hương chật vật không chịu nổi, kinh ngạc hỏi thăm: “Đây là làm sao?”

Tả Thiệu Khanh thuận thế đưa ngân phiếu cho bà, cười cười cũng không giải thích: “Chúng tôi nên đi rồi.”

Y cõng Tả Tiểu Lang ở trên lưng, dùng sức ngắt mông bé coi như trừng phạt, sau đó nghênh ngang mang người rời đi dưới ánh mắt khác thường của mọi người.

Không ít người nhìn thấy Mạt Hương bộ dạng đầu tóc rối bời, quần áo cũng khôngchỉnh tề đều tự động não bổ ra một màn hình ảnh thiếu gia ăn chơi muốn bá vươngngạnh thượng cung, dù sao Mạt Hương là thanh quan, bán nghệ không bán thân, haingười này muốn động chạm cưỡng bức cũng là có thể.

Có một thư sinh đứng ra oán giận nói: “Thậm chí có khách nhân vô lễ như thế, vừa rồithực sự không nên để cho bọn họ thoải mái rời đi.”

Hắn ta thường ngày ngay cả mặt của Mạt Hương cô nương cũng không thể thấy,không nghĩ tới lần đầu gặp mặt dĩ nhiên là trường hợp như vậy, không thể không nói,Mạt Hương cô nương giờ phút này xác thực làm tiêu tan ảo tưởng.

Tú bà vê vê ngân phiếu trong tay áo, trên mặt treo lên bộ dáng tươi cười vui vẻ.

“Không có chuyện gì không có chuyện gì, một chút hiểu lầm mà thôi, Mạt Hương mau trở lại phòng nghỉ ngơi, tối nay không cần tiếp khách.”

Mạt Hương vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, đẩy nha hoàn chắn ở trước mặt, bụm mặt chạy đi.

Một nhà ba người rời khỏi Hồng Lâu quán liền ngồi trên xe ngựa trở về, Tả Thiệu Khanh ghét bỏ trâm cài tóc bị Tả Tiểu Lang cầm ở trong tay: “Con như thế nào thích cái này? Đây chính là vật của nữ nhân, chẳng lẽ con trưởng thành còn muốn làm một kẻ háo sắc?”

Tả Tiểu Lang giơ trâm cài tóc kia lên “a a” hai tiếng, sau đó từ trên đầu nhổ xuống một viên trân châu lớn nhất nhét vào trong tay Tả Thiệu Khanh: “Phụ thân, cho.”

Tả Thiệu Khanh ném cũng không được, không ném cũng không được, thấy bé mở to hai mắt đen bóng chờ đợi trông mong nhìn mình, thở dài xoa tóc bé: “Tiểu Lang thực ngoan.”

Nhận được khen ngợi Tả Tiểu Lang thoả mãn lộ ra bộ dáng tươi cười, sau đó ném đồ trong tay đi bò vào trong ngực Tả Thiệu Khanh.

Lục Tranh khóe miệng co rút, càng cảm thấy vật nhỏ này rất chướng mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.