Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 186: Chương 186




Tả Thiệu Khanh cảm thấy không hiểu vì sao đứa bé này lại đến, đêm qua nhìn dáng vẻ của bé rõ ràng không muốn theo bọn họ, như thế nào sáng hôm nay xuất hiện ở trên đường bọn họ đi?

Hơn nữa con sói kia đối với bé rất bảo vệ, hiển nhiên coi là con của mình mà nuôi.

Y nhìn rừng cây hai bên đường, quả nhiên thấy được bóng dáng màu xám ở bên kia, y xuống xe đi đến bên cạnh Lục Tranh, sờ cằm như có điều suy nghĩ.

Lục Tranh vươn tay vuốt nếp nhăn trên cổ áo y, đêm qua ngủ ngoài trời một đêm, bộ dạng của đoàn người đều có chút chật vật, Tả Thiệu Khanh nghĩ hôm nay có thể đến được trạm dịch, bởi vậy cũng không có ý thay quần áo.

Tả Thiệu Khanh đứng hồi lâu mới lên tiếng hỏi: “Anh định làm gì với vật nhỏ kia?”

Lục Tranh nghi hoặc nhìn về phía y: “Em không thích?” Chẳng lẽ hắn hiểu sai ý rồi?

“Ý của anh là…em thích thì có thể giữ lại?” Tả Thiệu Khanh càng cảm thấy vật nhỏ kia xuất hiện cùng Lục Tranh thoát không khỏi liên quan.

“Đương nhiên! Một đứa nhỏ mà thôi.” Nếu không hắn hao phí nhiều sức lực như vậy làm gì?

Tả Thiệu Khanh đầu óc nhanh chóng chuyển động, phân tích lợi và hại nhận nuôi đứa bé này một lần, nói đơn giản thì cũng đơn giản, chỉ cần tìm một bà vú chăm sóc bé, phủ Trấn quốc công cũng không thể thiếu bé ăn mặc.

Nói khó thì cũng khó, quan trọng nhất là làm sao để cho vật nhỏ khôi phục thành bộ dáng con người, nếu không y không cho là có người có thể chăm sóc được bé.

Bỏ những cái kia qua một bên, y còn không biết thân thế của vật nhỏ, cũng không biết bé là bị người vứt bỏ hay là cùng phụ mẫu thất lạc, thậm chí không biết sau lưngcủa bé phải chăng có một gia tộc phiền phức.

Lục Tranh gõ gõ cái trán hơi nhíu lại của y, hỏi: “Đang nghĩ cái gì?”

Tả Thiệu Khanh đem vấn đề bản thân vừa mới nghĩ nói một lần, lại nhận được ánh mắt khinh bỉ của Lục Tranh.

“Xem hành vi của đứa bé kia thì biết cùng đàn sói sinh sống không chỉ ngày mộtngày hai, chúng ta nhặt được, dĩ nhiên là của chúng ta, còn có người dám cùng phủ Trấn quốc công cướp người sao?”

Dựa theo thời gian suy tính, cũng không thể tồn tại khả năng cùng phụ mẫu thấtlạc, dù sao ấn theo thời gian vật nhỏ vẫn là không biết đi đường.

Tả Thiệu Khanh cũng nghĩ đến điểm này, vì vậy yên dạ yên lòng, đợi lúc y nhìn thấy đứa nhỏ được tắm rửa sạch sẽ ôm về, không tự giác lộ ra nụ cười dịu dàng.

Được tắm sạch sẽ, vật nhỏ rõ ràng yên tĩnh hơn nhiều, bị thị vệ ôm cũng không giãy dụa, chỉ là lúc nhìn thấy Tả Thiệu Khanh con mắt rõ ràng sáng lên, có lẽ còn nhớ rõnam nhân này cho bé thịt ăn.

Tả Thiệu Khanh tiến lên, tò mò đánh giá bé, vốn là da thịt đen sì được tắm ra màu trắng kem, toàn thân cao thấp trải rộng vết sẹo và miệng vết thương nhỏ, hiển nhiên là thời gian dài bị nhánh cây dây leo quẹt làm bị thương tạo thành.

Tóc lộn xộn bị cạo thành đầu trọc, ngay cả cọng lông cũng không còn, đại khái là bị người ở trên đầu động đao hù sợ, cho nên hiện tại mới yên tĩnh như vậy đi?

Lại nhìn kĩ ngũ quan của bé, Tả Thiệu Khanh hơi không bình tĩnh, vốn chỉ là cảmthấy cặp mắt đứa bé này đẹp, vừa lớn lại vừa đen vừa sáng, sau khi tóc bị cạo, ngũ quan liền lộ ra, vậy mà cực kì xinh đẹp.

Tả Thiệu Khanh khóe miệng hơi nhếch lên, lấy tấm chăn lông bọc lấy thân thể trơn bóng của vật nhỏ, miễn cho bị cảm lạnh.

Vật nhỏ tò mò nhìn thứ bọc ở trên người, rất ấm, rất mềm, bé nhịn không được cọ cọ, cảm giác giống như là oa ở dưới bụng sói cái.

Nhớ đến sói cái vẫn luôn sưởi ấm và cho mình đồ ăn, vật nhỏ liền bắt đầu không bình tĩnh giãy dụa, trong miệng phát ra thanh âm rên rỉ khóc nức nở, con mắt cũng nhìn quanh bốn phía, như là tìm cái gì đó.

Một đám đại nam nhân đều không có kinh nghiệm chăm sóc đứa nhỏ, Tả Thiệu Khanh thấy cánh tay bé khua lung tung, móng tay thật dài nhiều lần thiếu chút nữa quẹt làm mặt mình bị thương, nhanh chóng điểm huyệt ngủ của bé, lúc này mới khiến bé an tĩnh lại.

Ôm vật nhỏ đến trước mặt Lục Tranh, Tả Thiệu Khanh nhướng mi cười hỏi: “Như thế nào? Có phải rất đẹp không? Trước đây em đã từng thấy cháu trai trong nhà, so ra thì xấu hơn nhiều.”

Y cũng không nghĩ một chút, đứa cháu nhỏ kia của y sinh ra chưa được một tháng, dù đẹp cũng nhìn không ra chỗ nào đẹp, mà đứa nhỏ hai ba tuổi đúng là lúc đáng yêu nhất, nếu như là công tử ca thế gia vọng tộc nhà người ta nuôi dưỡng, lúc này tất nhiên là phấn điêu ngọc mài.

Lục Tranh thấy y thích không buông tay, nhếch môi, thản nhiên nói: “Nam tử hán đại trượng phu, cần đẹp làm gì?” Nói xong ánh mắt lạnh xuống nhìn chằm chằm vậtnhỏ trong ngực y.

“Nếu như đứa nhỏ lớn lên, em tự nhiên sẽ không dùng “xinh đẹp” đến hình dung bétrai, nhưng lúc này không ai tranh cãi vấn đề nam nữ, khen ngợi một chút cũng không có gì quan trọng đi?” Tả Thiệu Khanh lo lắng vật nhỏ tỉnh lại sẽ đói bụng, ôm bé lên xe ngựa, thuận tiện kêu Ẩn Nhất trù nghệ tốt nhất.

Trong xe ngựa có bếp lò nhỏ nấu trà, độ khó quá lớn không thể làm được, nhưng nấu chút cháo vẫn là không vấn đề.

Y vừa mới vào xe ngựa, La Tiểu Lục và Lương Tề liền xông lên, mở to hai mắt tò mò đánh giá vật nhỏ trong ngực y.

“Nó thật nhỏ, nếu không phải nó biết chạy biết nhảy, ta còn cho rằng đứa nhỏ nàycòn chưa được một tuổi.” La Tiểu Lục vươn tay chọc chọc đôi má vật nhỏ.

Nói thật, xúc cảm tuyệt không tốt, toàn thân trên dưới vật nhỏ không có hai lạng thịt, khuôn mặt không phải thịt đô đô đứa nhỏ nên có, mà là mặt trái xoan điển hình, cằm nhọn: “Đừng nói, ta cảm thấy cằm đứa nhỏ này cùng Tam gia rất giống.”

Lương Tề đến gần, nhìn đứa nhỏ lại nhìn người lớn, cười xấu xa: “Ơ, sẽ không phải là con trai của ngươi lưu lạc ở bên ngoài chứ?”

“Lương đại nhân, ngài thật không có tri thức.” La Tiểu Lục triệt để cùng Lương Tề đánh dấu: “Ngài lúc 12 tuổi liền có thể sinh con trai sao?”

Lương Tề rất muốn nhéo lên khuôn mặt bánh bao của La Tiểu Lục, lại ngại người này là người đã phu quân không dám xuống tay: “Bổn đại nhân thiên phú dị bẩm không được sao? Trên sách sử nam nữ 12 tuổi sinh đứa nhỏ cũng không ít, kiến thức hạn hẹp.”

La Tiểu Lục hừ lạnh một tiếng, quay đầu vội vàng giúp Ẩn Nhất bận rộn, rất nhanhliền nấu xong cháo.

Tả Thiệu Khanh sờ lên cổ vật nhỏ, cũng không biết bé bao lâu chưa ăn cái gì, lo lắng bé đói hỏng, vì vậy giải huyệt cho bé, chuẩn bị đút cho bé chút cháo.

Vật nhỏ mở mắt ra, vốn là mờ mịt, sau đó cảnh giác nhìn bốn phía, cảnh lạ lẫm người lạ lẫm khiến cho nó bất an nóng nảy, ở trong ngực Tả Thiệu Khanh quyền đấm cưới đá.

Tả Thiệu Khanh thấy thế, đem thảm bọc chặt tứ chi của bé, khiến cho bé không thể động đậy, sau đó múc một muỗi cháo đưa tới bên miệng bé, nhẹ nhàng nói: “Biết rõ ngươi nghe không hiểu, nhưng phải hay không ngửi thấy mùi thơm của gạo? Đến, há miệng.”

Vật nhỏ kia ngây ngẩn nhìn y, hơi nóng đồ ăn quanh quẩn ở chớp mũi, lập tức khiến cho bé thay đổi lực chú ý.

Tả Thiệu Khanh suy đoán bé thời gian rất dài chưa từng ăn thức ăn nóng, đối mặt với cháo tỏa ra hơi nóng cũng không tùy tiền há mồm.

“A a…” Vật nhỏ ngẩng đầu hướng Tả Thiệu Khanh kêu rên.

“Nó muốn biểu đạt cái gì?” Tả Thiệu Khanh không hiểu ra sao cả hỏi người kháctrong xe ngựa.

“Có lẽ là đang nói: Ta không uống canh, ta muốn ăn thịt.” La Tiểu Lục nắm yết hầu,học thanh âm non nớt của đứa nhỏ.

“Tam gia, ngài nghĩ một chút, trong thực đơn của đứa nhỏ này chỉ có thịt, khẳng định ăn không quen những vật khác.”

“Thế thì chưa hẳn.” Lương Tề dựa ở bên cạnh, mở quạt giấy phong độ nhẹ nhàng đong đưa: “Người cũng không phải dã thú chỉ ăn thịt, nó sinh sống ở trong rừng cây,khẳng định từng ăn quả dại rau dại, bổn quan suy đoán, nó nhất định không đói bụng.”

“A a…” Vật nhỏ đột nhiên vẫy đầu, vẫn luôn cắn chặt thìa, dùng đầu lưỡi liếm đồ ăntrong thìa, đợi liếm xong tiếp tục nhìn Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh từ trong mắt của bé thấy được chờ mong, tiếp tục múc một thìa, chẳng qua lúc này, y trước thổi cho nguội lại đưa tới trước miệng vật nhỏ, quả nhiên đã bị bé một hơi ngậm vào.

Tả Thiệu Khanh đắc ý nhìn về phía bọn họ, bộ dáng “vẫn là ta tài giỏi”.

Ẩn Nhất dập tắt bếp lò thì xuống xe ngựa, hắn ta vừa xuống một thân ảnh khác liềnchui vào, sau đó ném La Tiểu Lục và Lương Tề ra ngoài, ngoài xe hợp thời vang lênmột tiếng hét thảm.

Về phần tại sao chỉ có một tiếng, Tả Thiệu Khanh đoán La Tiểu Lục đã được Ẩn Nhất nhanh tay nhanh mắt tiếp được.

“Lục gia, đó là xe ngựa hạ quan.” Lương Tề ở bên ngoài đáng thương hô.

“Ngươi cưỡi ngựa.” Lục Tranh lạnh lùng trả lời.

“Nhưng…nhưng tiểu Hồng Mã của ngươi không chịu để cho hạ quan cưỡi.”

Lương Tề ở bên ngoài xoa eo bắt đắc dĩ nhìn hãn huyết bảo mã hướng hắn ta

phát ra tiếng phì phì trong mũi, oán thầm nói: Thật sự là người như thế nào thì nuôi ra ngựa như vậy, tính khí lớn như nhau.

“Tống phó tướng, ngươi chở hắn một đoạn.” Lục Tranh nói xong phất tay áo đóngcửa xe lại.

Ánh mắt của hắn rơi ở trên người Tả Thiệu Khanh, nhìn y vụng về đút thức ăn cho vật nhỏ, nhịn không được nhắc nhở y: “Loại việc này để cho người khác làm là đượcrồi, làm gì tự mình động thủ?”

Tả Thiệu Khanh nghiêng đầu nhìn hắn, cười nhét vật nhỏ trong ngực cho hắn: “Ôm chặt, một tay ôm một tay đút quả thật có chút khó khăn.”

Vật nhỏ bỗng nhiên rời khỏi cái ôm quen thuộc, nhất thời bất an, đợi lúc bé ngửi ra mùi của Lục Tranh, rất nhanh liền thành thực, so với lúc ở trong ngực Tả Thiệu Khanh còn ngoan ngoãn hơn.

Tả Thiệu Khanh nhìn hiếm lạ: “Nhỏ như vậy liền hiểu được phân biệt mùi vị của người khác, còn có thể phân biệt rõ mạnh yếu, lớn lên khẳng định vượt trội.”

Lục Tranh toàn thân cứng ngắn, cố gắng khống chế xúc động ném vật nhỏ đi: “Nó từnhỏ cùng dã thú làm bạn, rất nhiều thói quen là từ trên người dã thú học được, phân biệt mùi chẳng qua là điều đơn giản nhất.”

Tả Thiệu Khanh đút hết một chén cháo, sờ lên bụng vật nhỏ liền đem chén cháo để xuống: “Vẫn là trước đừng ăn quá nhiều, trước hết để cho thích ứng một hồi.”

Lục Tranh thấy y đặt toàn bộ lực chú ý ở trên người vật nhỏ, cầm chặt cánh tay y dùng sức kéo, kéo người đến trong ngực, trầm thấp nói: “Từ lúc bản công vào, emcòn chưa hề liếc nhìn bản công một cái.”

Tả Thiệu Khanh cẩn thận tránh cho đè đến trên người vật nhỏ, hai tay chống ở trên ngực Lục Tranh, buồn bực cười nói: “Ngài đây là cùng đứa nhỏ ghen tị sao?”

“Hừ.” Lục Tranh dùng giọng mũi trả lời câu hỏi này.

Tả Thiệu Khanh hôn một cái lên khóe miệng của hắn: “Đây chính là con trai chúng ta, nào có lão tử cùng con trai ghen tị?”

Lục Tranh nhíu mày, cúi đầu tìm tòi nghiên cứu nhìn vật nhỏ trong ngực, không dám tưởng tượng bộ dáng tương lai vật nhỏ này gọi hắn là “phụ thân”.

Tả Thiệu Khanh thấy hắn xoắn xuýt như vậy, cười to ôm vật nhỏ đi, chơi ném lên ném xuống: “Ngài không muốn cũng không sao cả, nó liền theo họ em.”

Lục Tranh tuyệt đối không để ý vật nhỏ này theo họ ai, hắn nhìn vật nhỏ bị Tả Thiệu Khanh chọc cười, không khách khí ôm chặt một lớn một nhỏ vào trong ngực.

Vật nhỏ đang chơi vui bỗng nhiên dừng lại giữa chừng, bất mãn kêu “a a“, một đôi mắt to đen bóng căm thù trừng Lục Tranh, mảy may không hay biết những người này là không thể nào đắc tội.

Lục Tranh hoàn toàn không đếm xỉa bé, vòng tay ôm Tả Thiệu Khanh dựa vào xengưa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tả Thiệu Khanh điều chỉnh tư thế ngồi một chút, tựa vào trên ngực hắn, sau đó đỡ vật nhỏ đứng lên ở trên chân mình, nhìn thế đứng của bé không được tự nhiên, trong lòng thở dài: “Tên gì thì hay đây?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.