Trinh Nữ Báo Thù

Chương 16: Chương 16: BÃO NỔI




Hai giờ sau đó, tại Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Huyện Long Mỹ. Tín đang lục lọi đống hồ sơ trong tủ.

- Trước đây chưa bao giờ có một vụ án nào khó hiểu như thế này!. – Tín càu nhàu. – Nhân chứng không có, nguyên nhân thì không biết, nghi vấn thì lại quá ít!. Rốt cuộc chuyện này là sao?!. Tại sao trong miệng của hai nạn nhân lại có cánh hoa Sứ?! Vân tay thì lại không thấy?! Còn động cơ giết người là gì?! Chết tiệt....!! Vừa mới lên lon đã gặp vụ án hóc búa, đúng là trời trêu ghẹo con người mà!!.

Bỗng có người thanh niên trẻ chạy vào thưa.

- Thưa thiếu tá!!. Có trung sĩ Zomom cần gặp!!.

- Chà!!. Mới đây mà đã điều tra xong rồi sao?!. Đúng là người miền núi có khác!!. – Tín mỉm cười vui vẻ. – Cho cậu ấy vào!.

Lát sau, một người thanh niên da nám đen bước vào, đây chính là người thanh niên lúc trưa đã được Tín ra lệnh điều tra nhà ông Thái.

- Sao?!. – Tín hỏi. – Kết quả điều tra ra sao?!. Có phát hiện được điều gì khả nghi không ?!.

Sau đó Zomom thuật lại những gì mà anh biết được khi lẻn vào nhà ông Thái thăm dò. Nghe xong Tín bắt đầu ngồi trầm tư suy nghĩ.

- Theo như anh nói, có nghĩa là gia đình ông Thái đang phải hứng chịu một sự trả thù nào đó phải không?!.

- Vâng!. Tôi cũng nghĩ như vậy!!. – Zomom trả lời. – Nhưng cái tôi không hiểu ở đây là nếu có người trả thù thì đó là ai chứ?!. Chẳng lẽ là cô gái mà họ nhắc đến?!.

- Ý anh muốn nói là cô gái tên Nhạn mà lúc nãy anh có kể đến phải không?!.

- Vâng!!!. – Zomom trả lời khẳng định.

- Nhưng anh cũng có nói rằng họ đã nhìn thấy cô gái đó tự vẫn chết mà!!. Không lẽ cô ấy vẫn còn sống?!.

- Cái đó thì tôi không chắc chắn thưa thiếu tá!!. Nhưng giả thuyết đó cũng có thể xảy ra!!.

- Đúng!!. Tôi cũng có suy nghĩ như anh!. Nếu vậy việc quan trọng bây giờ là chúng ta phải điều tra về cái chết của cô Nhạn này!!. Anh cứ tiếp tục theo dõi những người ở nhà ông Thái, biết đâu chừng chúng ta sẽ biết được thêm nhiều điều bí ẩn từ gia đình này nữa. Còn tôi sẽ lo việc điều tra về cái chết của Nhạn!.

- Vâng!!. Tôi hiểu rồi thưa thiếu tá!!.

- Tốt!!. Không còn chuyện gì nữa!! Anh có thể đi rồi!.

Sau khi trung sĩ Zomom đi khỏi. Chỉ còn lại Tín ở trong phòng, anh chắp tay sau lưng bước về phía cửa sổ, nhìn ra khoảng tối bên ngoài.

- Mong sao mọi việc sẽ tốt đối với em. – Tín khẽ lẩm bẩm.

***

Nửa khuya, tại nhà ông Thái. Mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến cho bà Bích cảm thấy khó ngủ vô cùng. Bà cố gắng xoay chuyển mọi tư thế sao cho dễ ngủ nhưng vẫn vô ích. Bà ngó sang nhìn chồng, ông Thái vẫn ngủ ngon như không hề có chuyện gì.

- Ông vẫn còn thức đấy chứ!. – Bà Bích thì thầm.

Không thấy ông Thái trả lời, bà Bích cũng chẳng muốn hỏi thêm, bà khẽ thở dài nhìn lên trần nhà. Chợt bà nghe tiếng ông Thái vang lên.

- Bà ngủ không được hay sao?!.

- Làm sao mà ngủ cho được!! Nước đã tràn tới chân rồi!!. Ủa!! Tôi tưởng ông ngủ rồi chứ?!.

- Tôi cũng đâu có ngủ được, chỉ là đang suy nghĩ mà thôi. – Ông Thái thì thầm.

- Này....! Ông có tin là có oan hồn không?!. – Bà Bích hỏi khẽ.

- Hừ!!. Ngay cả tôi còn không biết thì làm sao mà trả lời cho bà được!!. Mọi chuyện đã diễn ra ngay trước mắt rồi, bây giờ có muốn không tin cũng không được!. Mong sao mọi chuyện không như mình nghĩ.

- Nhưng...!. Biết đâu chừng có ai đó bày mưu hại gia đình mình thì sao?!. Mà nếu như ông nghĩ là có oan hồn thì tại sao nó lại báo thù mình kia chứ?! Nó tự tử chứ có phải mình ép nó chết đâu?!. – Bà Bích lo âu.

- Có ai hại gia đình mình hay không thì chờ thằng Dũng về hãy tính!. Chứ bây giờ bà có suy nghĩ nát óc cũng chẳng có kết quả gì đâu!!. Thôi ngủ đi!! Tôi cũng thấy buồn ngủ rồi. – Ông Thái khẽ cằn nhằn.

- Ông cứ ngủ trước đi, chút tôi sẽ ngủ sau!. – Bà Bích xoay đi.

- Tùy bà, tôi ngủ trước đây!!. – Nói xong ông Thái quay mặt vào trong, hướng lưng về phía bà Bích.

Gần một giờ sau đó, khi mọi vật đều trở nên tĩnh lặng. Bà Bích bắt đầu lim dim ngủ.

- Oạch...!. – Một âm thanh nhẹ từ đâu đó phát ra.

Âm thanh tuy không lớn nhưng cũng đủ khiến bà Bích khẽ mở mắt. Bà liếc nhìn xung quanh, hoàn toàn vắng lặng, nghĩ chắc là mình nghe nhầm nên bà nhắm đôi mắt lại.

- Oạch! Oạch!!. – Một loạt tiếng động nhẹ phát ra sau đó.

Lần này không thể nào là nghe lầm nữa rồi, tiếng động đó rất rõ ràng, bà Bích khẽ trở dậy nhìn xung quanh, hình như tiếng động này phát ra từ cửa sổ thì phải?. Bà nhìn chăm chú về phía cửa sổ, cánh cửa vẫn đóng im lìm như không hề có chuyện gì, nhưng bà vẫn cố nhìn thật kỹ vì bà cảm nhận được có điều gì đó không ổn cho lắm, nhất là vào những ngày không may mắn này.

- Oạch!!. – Tiếng động đó lại phát ra và lần này thì quá rõ ràng....

Một bàn tay tím ngắt không biết từ đâu trồi lên đập nhẹ vào mặt kiếng bên ngoài cửa sổ. Điều đó khiến bà Bích chết sững, tim bà như muốn văng ra khỏi lòng ngực, không còn nghi ngờ gì nữa điều bàn cãi vừa rồi giữa bà và ông Thái bây giờ đã trở thành sự thật mà người chứng kiến lại là bà. Một cơn ớn lạnh chạy dọc lên sóng lưng, tay chân mềm nhũng, bà chỉ có thể khẽ lay tay áo của chồng mà thôi, không hiểu tại sao cứ lay mãi mà ông Thái vẫn không tỉnh dậy. Giờ phút này dường như chỉ có mình bà là hứng chịu mọi sự sợ hãi mà thôi.

Bà khẽ cố níu lấy tấm chăn che kín đầu, chỉ mong sao mọi việc sẽ trải qua nhanh chóng, bất giác bà cảm nhận được có một làn hơi ẩm thấp thổi nhẹ vào lổ tai, một mùi hôi thối kinh dị xộc vào mũi giống như mùi thịt ươn lâu ngày thối rữa, nếu nói đó là mùi xác chết lâu ngày thì cũng không có gì là quá đáng. Bà Bích nhắm nghiền mắt, bà cố gắng niệm những hồi kinh phật mong rằng nó sẽ giúp bà vượt qua nỗi sợ này.

- Nam mô quan thế âm bồ tát cứu khổ cứu nạn! Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật!. Nam mô...!!.

Một giọng nói xa xăm quen thuộc vang lên trong đầu bà Bích.

- Bà...chủ....ơiii... con... chết... mà... không... nhắm... mắttt....

- Ối đừng...!!!. Chính mày, mày tự sát kìa mà!!! Đâu liên quan tới tao...!!!. – Bà Bích lắp bắp.

- Tại... sao... con... chết... mà... không... có... đất... chôn....

- Tao... tao...!!. – Bà Bích như tắt nghẹn ở họng.

- Bà...chủ... con... chết... oan... ức... lắm..... – Giọng nói văng vẳng vẫn vang lên xa thẳm.

Đột nhiên thân thể của bà Bích được một sức mạnh vô hình nào đó nâng hẳn lên nhẹ nhàng và từ từ đưa lên giữa thinh không.

- Đừng mà Nhạn!!! Mày làm ơn tha cho tao!! Tao cũng không muốn như vậy đâu!! Tao chỉ muốn bảo vệ gia đình tao thôi mà!!. – Bà Bích tức tưởi.

Mặc cho những lời van xin của bà Bích, sức mạnh vô hình ấy vẫn cứ nâng mụ lên lưng chừng giữa chân không. Hai cánh tay của mụ từ từ được quay ngang ra đằng sau, mụ cảm thấy khó chịu và đau đớn vô cùng. Mụ cố gắng kêu ông Thái thất thanh, nhưng không hiểu sao cứ kêu mãi mà ông Thái vẫn không hề nghe thấy, tiếng kêu của mụ dường như bị che lấp bởi một không gian vô hình nào đó. Trong cơn đau đớn, nước mắt mụ tràn cả hai bên má, đây là lúc mụ cảm thấy hối hận cho việc làm sai trái trước đây nhưng có lẽ đã quá muộn màng.

Dưới làn vải áo, da thịt hai bên vai của mụ xoăn tít lại trông khó coi vô cùng khiến mụ rên lên vật vả.

- Rắắắc...!!. – Tiếng xương gãy nức vang lên giòn tan.

- Áaaaaa...!!!. Đau chết tôi rồi....!!!. – Bà Bích hét lên thất thanh.

Da thịt mụ tét đôi ra ứa máu, để lộ rõ hẳn hai xương bả vai ra ngoài trông rất khiếp đảm, máu chảy từng giọt nhểu xuống giường. Tiếp theo đó hai chân của mụ cũng từ từ được quay ngang ra đằng sau.

- Đừng mà...!! Xin đừng làm tôi đau...!!. Xin hãy tha thứ cho tôi, tôi van xin cô hãy tha thứ cho tôi! Hu...hu hu...!!.

- Rắắắc...!!!. – Tiếng xương gãy lại vang lên.

- Aaaaaa...!!!. Cứu...ứu...a...ai...cứu tôi...với!!. – Mụ rên khẽ kêu cứu. Máu họng tràn cả ra ngoài, chảy xuống mang tai.

Ngay cả xương đùi cũng lòi hẳn ra hai bên hông, sự sống của mụ bây giờ chỉ còn lại nửa phần mà thôi. Vẫn còn chưa hết, tiếp theo sau đó, đầu của mụ, giống như tứ chi của mụ ban nãy cũng được đưa ra đằng sau một cách từ từ như đang cố trêu ghẹo sự sống còn lại của mụ. Có lẽ cái giá cho việc làm sai trái của mụ quá đắt.

- Xin... đừng!... tôi... không... muốn... chết!. – Mụ rên lên từng hồi.

Và có lẽ đó là câu nói cuối cùng của mụ sau khi tiếng "Rắắắc...!!" thứ ba vang lên. Đầu của mụ quay ngoặc ra đằng sau giống y như thằng Dần lúc trước. Trong lúc lịm dần đi, mụ vẫn nhìn thấy khá rõ hình ảnh mơ hồ trước mắt, một cô gái đang nằm trên vũng máu của mụ, vận một bộ áo dài màu trắng tím, tóc phủ kín che cả mặt, nhưng sau làn tóc ấy có một con mắt để lộ tròng đen đang trừng nhìn mụ.

Vài khắc sau đó, thi thể của mụ từ từ được đưa xuống vị trí cũ như không hề có chuyện gì, tấm chăn cũng được kéo lên che phủ cả đầu của mụ.

***

Đồng thời lúc đó, tại một nơi xa khác. Dũng đang ngồi làm việc thì bất ngờ ly cafe bằng sứ nơi bàn rơi xuống vỡ tan. Dũng vội ngừng bút, anh khom người xuống dọn dẹp thì bất ngờ bị xước nơi ngón tay ứa máu. Anh trầm ngâm nhìn vết thương, bất chợt trong lòng cảm thấy bất an.

- Cộc, cộc!!. – Dũng ơi!! Khuya rồi!! Xuống ngủ đi anh!!. – Tiếng Lan gọi vọng vào.

- Ùhm!! Anh nghe rồi!!. Anh xuống liền!!. – Dũng trả lời và vội hốt những mảnh vỡ gom lại.

Kế đó, anh mở hộc tủ lấy miếng băng cá nhân băng vết thương lại, anh khẽ thở dài bước về phía cửa sổ, nơi anh trồng những chậu hoa Sứ nhỏ màu trắng tím. Anh khẽ vuốt ve những cánh hoa và thì thầm.

- Đã mười ba năm rồi...!. Từ ngày biết em bỏ đi cho đến bây giờ anh vẫn không quên được em...!. Thật ra em đã đi đâu chứ?!. Tại sao lại không nói với anh một lời từ giã?!. Thật lòng... anh nhớ em...rất nhiều...!.

Phút chốc, một giọt nước mắt thầm lặng rơi xuống cánh hoa Sứ.

Ngoài trời, từng làn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ. Rồi đây Dũng sẽ phải đối diện với những sự thật đau lòng, liệu anh sẽ ứng xử ra sao khi biết được một bí mật mà anh chưa hề ngờ tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.