Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 10: Chương 10: Ở bên cạnh tôi, cô phải thay đổi




Tần Dịch Dương tao nhã cắt thịt trong đĩa, Lâm Hi Hi không dám lên tiếng, cũng liền trầm mặc.

Ăn một chút bữa sáng, không khí ngột ngạt mà thân mật.

Lâm Hi Hi đã muốn khắc chế chính mình không nghĩ đến chuyện tối hôm qua , nhất là trước mặt người đàn ông này, hắn bình tĩnh làm cho mọi việc đều trở nên thật nhỏ bé, giống như chuyện hắn gặp phải tối qua chẳng là gì. Nàng cẩn thận nghĩ lại, ngày hôm qua thế nào lại ngất đi trong lòng hắn? Bị hắn đưa đến khách sạn, một chút ấn tượng nàng thật sự cũng không có sao?

Hơn nữa, suốt một đêm, hắn hẳn là không có chạm vào nàng chứ?

Nghĩ đến đây, mặt Lâm Hi Hi đỏ lên, thoáng bối rối, đưa tay cầm lấy cốc sữa, không hề nghĩ ngợi gì liền uống một ngụm nhỏ, nhất thời bị mùi vị đặc thù của sữa xộc lên.

Nàng từ nhỏ đã không thích mùi này, cũng không có lý do gì đặc biệt.

Nghe được tiếng ho khan, Tần Dịch Dương ngước mắt, thản nhiên liếc nhìn một cái, liền hiểu rõ tình trạng của nàng.

Hắn nhẹ nhàng mở miệng: “Uống hết đi.”

Lâm Hi Hi cả kinh.

Nàng nắm chặt ly, không biết nên nói với hắn thế nào, nàng trời sinh không thích uống sữa.

Tần Dịch Dương tựa vào ghế, lấy khăn ăn lau ngón tay, giọng điệu điềm đạm: “Không nên ép tôi uy hiếp cô, tôi nhắc lại lần nữa, uống hết đi.”

Lâm Hi Hi chưa bao giờ cảm thấy ai cứng ngắc như vậy.

Hắn cũng không phải là gì của nàng, nhưng là lần đầu tiên đã làm cho nàng áp lực lớn như vậy, nàng tuyệt đối tin tưởng hắn nói được liền sẽ làm được. Mùi sữa từng đợt thổi đến, nàng không thích, thậm chí là ghét cay ghét đắng.

Cuối cùng cắn răng một cái, nàng nín thở, cầm lấy ly sữa một hơi uống sạch, không dừng lại một chút nào.

Chất lỏng ấm áp trôi xuống yết hầu lại tiến vào dạ dày, Lâm Hi Hi cố nín thở, uống hết đến ngụm cuối cùng, nàng buông ly, cúi đầu thở ra, trong miệng toàn là mùi sữa, nàng liền mất hết cảm giác thèm ăn, không muốn ăn thêm gì cả.

Khi mùi sữa bắt đầu giảm đi, Tần Dịch Dương đã đứng dậy đi tới, cúi người tay chống vào hai bên sườn nàng.

Ánh mắt thâm thúy, nhìn qua khuôn mặt quyến rũ của nàng.

“Buồn nôn sao?” Hắn thản nhiên hỏi.

Lâm Hi Hi toát chút mồ hôi, lắc đầu.

Ánh mắt Tần Dịch Dương lạnh lùng, có chút làm cho người ta không dám nhìn thẳng: “Chính là như vậy – nếu thật sự chán ghét một loại thức ăn, chạm vào đều không thể, ăn liền nôn ra, ngay cả cơ quan tiêu hóa cũng kịch liệt phản ứng lại. Nếu cô quả thật như vậy, tôi sẽ không bắt ép cô.”

Mặt Lâm Hi Hi bắt đầu ửng đỏ, đó không phải là do ngượng ngùng, mà vì người đàn ông này có thể nhìn xuyên qua bề ngoài của nàng, đem từng chi tiết của nàng ra phân tích rõ ràng.

“Ăn xong lên lầu thu dọn một chút, sau đó đến cửa khách sạn.” Tần Dịch Dương ném cho nàng một câu, đứng dậy rời đi.

Áp lực xung quanh cũng được giảm bớt.

Lâm Hi Hi nhìn chiếc ly trống trơn trên bàn, tim cũng muốn trống rỗng theo.

……

Tần Dịch Dương lái xe từ bãi đỗ xe đến cửa, hạ cửa kính xe xuống, gọi nàng bước lên.

Lâm Hi Hi có chút kinh ngạc, nhìn chiếc xe đen bóng này, liếc qua nhãn hiệu xa lạ, trong lòng nàng rung động hồi lâu, lúc ngồi vào trong xe nàng vẫn có chút cảm khái.

Kiến thức của nàng về xe cộ cũng không nhiều, nhưng kia là biểu tượng Ferrari chói cả mắt, vẫn làm cho tim nàng đập nhanh mấy hồi.

Đợi cho xe lái ra khỏi khách sạn, nàng mới nhớ tới một việc.

“Tần tiên sinh……” Lâm Hi Hi nghiêng mặt hỏi,“Ngài muốn đưa tôi đi đâu?”

Tần Dịch Dương vừa định mở miệng, điện thoại di động của hắn liền vang lên.

Hắn thản nhiên nói vài câu, Lâm Hi Hi chỉ nghe đến câu cuối cùng, hắn nói,“Tôi đến muộn một chút.”

Ngắt điện thoại, Tần Dịch Dương tao nhã chuyển tay lái, mở miệng nói: “Ngồi cho vững.”

Nhìn đường đi càng ngày càng quen thuộc, mắt Lâm Hi Hi càng mở lớn, tay nàng cũng khẩn trương giữ chặt cửa kính–

Trước mắt nàng dần dần hiện ra cao ốc Nhạc thị.

Vì sao hắn lại mang nàng tới đây?

Chiếc xe chậm rãi dừng ở cổng trước công ty, Tần Dịch Dương tựa lưng vào ghế, liếc mắt nhìn ra cửa sổ.

Cửa kính xe dần dần hạ xuống, hắn thản nhiên nói: “Cô có mười phút để giải quyết nốt chuyện tối qua.”

Lâm Hi Hi kinh ngạc.

Tim nàng bắt đầu đập loạn lên, hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn. Nàng không phải là không hiểu ý đồ của Tần Dịch Dương. Hắn rõ ràng biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nếu không phải nhờ hắn ra tay cứu giúp, nàng có lẽ đã…

Thế nhưng phải giải quyết sao đây?

Người nàng chợt mềm nhũn, đôi mắt cũng dâng lên làn nước. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, toàn thân cứng đờ khi trông thấy đôi nam nữ trong tư thế thân mật đang từ phía bãi đỗ xe tiến về phía nàng.

Gió buổi sớm thổi từng cơn mát lạnh, tướng mạo Nhạc Phong vẫn chững chạc trong bộ quần áo Tây Âu, khuôn mặt ôn hòa mà vẫn lộ rõ đường nét sắc sảo. Kiều Nhan lúc này vẫn lẽo đẽo đi theo hắn, nhất thời nhịn không được, vội chạy lên kéo lấy tay áo hắn.

“Phong, chậm một chút…” Kiều Nhan khổ sở nhìn hắn, cầm tay hắn năn nỉ.

Nhạc Phong dừng lại, lạnh lùng nhìn cô ta.

Đôi giày cao gót mười phân được đẽo gọt tinh xảo quả thật là đang làm khổ cô ta. Mặt Kiều Nhan đỏ lên, nhẹ giọng nói: “Anh tối hôm qua ép buộc người ta mạnh liệt quá, giờ vẫn còn thấy đau, anh đừng đi nhanh như vậy mà…”

Tối hôm qua cô đã nhìn rõ, Nhạc Phong sở dĩ thích Lâm Hi Hi là vì thích khí chất của cô ta. Cô giờ đây cũng có thể đỏ mặt, mềm giọng như Lâm Hi Hi. Nếu hắn đã thích, cô có thể diễn cho hắn xem.

Ánh mắt Nhạc Phong quả nhiên liền dịu đi phần nào sự lạnh lùng tàn bạo.

Hắn đi lại nâng cô dậy làm cho thân thể cô sát gần bên hắn, cánh môi hắn kề sát vào tai cô: “Đau ở chỗ nào?”

Kiều Nhan thoáng ngạc nhiên, mặt ửng đỏ, mắt rơm rớm nước, uất ức trả lời hắn: “Anh…”

Nhạc Phong nở nụ cười, vỗ nhẹ mặt cô ta, miệng trêu chọc: “Đừng bắt chước cô ấy, Kiều Nhan, tôi thừa biết cô là hạng người gì. Ở trên giường của tôi mãnh liệt như vậy giờ lại diễn trò sao?”

Hắn nói xong liền xoay người, lạnh lùng quát lớn: “Cố mà đi cho nhanh!”

Sắc mặt Kiều Nhan tái nhợt, xấu hổ đến cực điểm, cô không còn giả bộ nữa mà bước nhanh cho kịp với Nhạc Phong. Vẫn là không cam lòng, cánh tay lại kéo lấy tay hắn, lần này hắn cũng không tránh đi. Cô thầm nghĩ, cho dù diễn không giống Lâm Hi Hi nhưng ít nhất thì người đi bên cạnh hắn lúc này chính là cô, chứ không phải là Lâm Hi Hi xuẩn ngốc chỉ đáng làm trò đùa cho kẻ khác kia.

Ngồi trong xe, cảnh tượng trước mắt làm tay chân Lâm Hi Hi trở nên lạnh lẽo.

Nàng cố dằn mình không nhìn nữa, gục đầu xuống, nước mắt rơi lã chã, nhẹ giọng nói: “Tần tiên sinh…”

Tần Dịch Dương cũng thôi không nhìn nữa, tay để trên cửa kính xe, những ngón tay thon dài cuộn lại để dưới cằm, thản nhiên nói: “Cô còn chín phút nữa.”

Bàn tay Lâm Hi Hi nắm chặt lấy ghế ngồi.

Nàng lắc đầu: “Tần tiên sinh, tôi không làm được…Tôi yêu Nhạc Phong, tôi chỉ là không thể ngờ hắn lại có thể đối xử với tôi như vậy. Nếu chỉ đơn thuần là phản bội, tôi có lẽ đã không phải đau khổ như thế này, bởi vì có thứ tôi vẫn chưa trao cho hắn, thế nhưng chúng tôi đã yêu nhau suốt bốn năm trời, hắn cứ vậy mà ở bên cạnh tôi, giờ lại đem tôi đưa cho người khác…Tôi thật sự không biết là vì sao…”

Tia nắng ban mai ấm áp chiếu qua cửa kính xe, soi rọi khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn của nàng.

Khóe miệng Tần Dịch Dương hé lộ nụ cười lịch sự phảng phất vẻ lãnh đạm. Hắn trầm giọng chậm rãi lên tiếng: “Những lời này cô không cần phải nói với tôi…Tôi không phải là hắn.”

Đưa mắt nhìn đồng hồ trên tay, hắn thản nhiên nhắc nhở: “Cô còn tám phút đấy.”

Thời gian cứ trôi qua từng chút, từng chút một.

Lâm Hi Hi một lần nữa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn dáng đôi nam nữ càng chạy càng gần.

Nàng nhìn bộ ngực đẫy đà của Kiều Nhan đang cọ sát vào cánh tay Nhạc Phong, cô ta vừa đi khấp khiểng, vừa nói chuyện với hắn. Cô ta bị hắn gọi to một tiếng, tay cô ta liền tiến vào bên trong bộ y phục của Nhạc Phong khẽ vuốt nhẹ nhàng…

Lâm Hi Hi chợt nhớ lại, tối hôm qua, Kiều Nhan nói khẽ vào tai nàng, “Tôi nghĩ cô hẳn cũng muốn biết bãnh lĩnh trên giường của hắn ta ra sao”.

Nàng nhớ rõ hình ảnh Chu tổng vừa túm tóc nàng vừa nói, “là Nhạc Phong đem cô tặng cho tôi, chính là để tôi thoải mái đùa giỡn.”

Nàng cũng nhớ rõ nàng đã cố sức hướng về phía hắn mà cầu cứu, van xin, trong khi hắn vừa thảo miệng xong hợp đồng liền ôm eo cô gái khác rời đi.

Bao nhiêu đau đớn ập đến vây quanh nàng. Đúng – sai đều đã có câu trả lời, nhưng chính nàng lại chẳng muốn đem ra phân định.

Đôi tay nhỏ bé rời khỏi tay lái, nàng chỉ còn lại có vài phút. Nàng quyết định mở cửa, xuống xe, đi đến trước mặt bọn họ.

Ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên nàng càng tôn lên vẻ kiều diễm của nàng. Khuôn mặt nàng trong suốt, ánh mắt sắc đẹp mà sáng ngời!

Nhạc Phong nghẹn thở, đứng chôn chân tại chỗ.

Kiều Nhan lảo đảo một chút rồi cũng dừng bước, khó chịu nhìn Lâm Hi Hi, lòng không khỏi hoài nghi sao nàng lại đột ngột xuất hiện ở đây.

“Cô…Cô thế nào rồi?” Kiều Nhan lắp bắp hỏi, cố giữ cho nét mặt được tự nhiên, nhưng lại chột dạ nhìn lại nàng: “Cô tối hôm qua rốt cuộc hầu hạ có chu đáo không? Sẽ không phá hỏng chuyện của chúng tôi chứ?”

Kiều Nhan này đúng là không lúc nào là không nghĩ đến việc dùng ác ngôn để lăng mạ nàng.

Lâm Hi Hi lại thấy nhói lòng, nhưng ngay sau đó, nàng liền đi đến trước mặt Nhạc Phong, vung tay tát mạnh vào một bên má hắn.

Nàng dồn hết tất cả sức lực còn sót lại vào trong cái tát ấy đến nỗi bàn tay nàng đau, nàng cũng không màng.

Nhạc Phong nghiêng mặt đi qua, Kiều Nhan kinh ngạc chợt kêu thất thanh thành tiếng.

“Lâm Hi Hi” Kiều Nhan thét chói tai, “Cô điên rồi phải không? Cô dám đánh Nhạc Phong sao?”

“Tôi quả thật là phát điên rồi!” Lâm Hi Hi chợt òa khóc, cả người run run, hướng đôi mắt trong veo về phía Nhạc Phong, “Tôi điên rồi nên mới có thể yêu anh, tin tưởng anh, tôi chờ đợi lời giải thích của anh, ngay khi tận mắt chứng kiến cảnh anh làm chuyện đồi bại, tôi cũng không có dũng khí vạch trần anh ngay lúc đó. Nhạc Phong, nếu đã không yêu thương tôi, anh có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ lập tức rời xa anh. Chỉ mong anh đừng dùng cách này làm nhục tôi. Tôi không phải là kĩ nữ, không phải là món đồ để các người trao tay nhau đùa giỡn.”

Nàng không hỏi và cũng không muốn hỏi. Đã từng là tình nhân, hắn sao lại có thể nhẫn tâm đẩy nàng xuống vực sâu như thế. Trong nàng giờ đây chỉ toàn là nỗi sợ hãi, cuộc sống của nàng giờ đây chỉ toàn một màu đen tối ảm đạm.

Nhạc Phong bị cái tát bất ngờ của nàng làm cho mặt méo xệch đi, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Kiều Nhan trừng mắt nhìn Lâm Hi Hi, xông lên tát lại nàng “Tiện nhân, cô đang ghen tị có phải không? Anh ấy không yêu thương gì cô! Sớm đã là như vậy. Cô nay chỉ là một ả đàn bà dâm đãng, qua tay ai mà chẳng như nhau!”

Một bàn tay chợt vung lên, hung hăng nắm lấy cổ tay Kiều Nhan. Kiều Nhan đau đến nghẹt thở, khiếp sợ quay đầu, phát hiện ra kẻ đang nắm cổ tay mình chính là Nhạc Phong.

Hắn ngước khuôn mặt ôn nhu anh tuấn nhìn Lâm Hi Hi cười nói: “Hi Hi…cô hận tôi à?”

Lâm Hi Hi lắc đầu, cảm giác cả người lạnh lẽo, nàng lui về phía sau, nghẹn ngào nói trong làn gió thoảng: “Tôi không hận…Nhạc Phong, chúng ta từ nay chấm dứt, tôi cũng không muốn nhìn thấy anh nữa…”

Nói xong, nàng bỏ chạy không ngoái lại nhìn lần nào, cứ thế mở cửa xe ngồi vào trong.

Mắt lồng lên lửa giận, Kiều Nhan hung hăng xông lên quyết đuổi theo Hi Hi. Nhạc Phong thấy thế liền nắm chặt cổ tay cô làm cô đau đớn, tức giận quát lớn: “Anh buông ra, tôi phải giáo huấn cô ta một chút.”

Thấy Nhạc Phong bị Hi Hi táng cho bạt tai mà lại không phản ứng lại, cũng không định làm gì càng khiến Kiều Nhan trào dâng lòng ghen ghét. Bản thân cô hiểu rõ Nhạc Phong là người kiêu ngạo tự phụ, sao có thể để người khác lăng nhục mình được chứ? Hắn rõ ràng là yêu thương nàng, rõ ràng là muốn cho nàng đau lòng.

“Nhạc…!” Tiếp sau đó, yết hầu của Kiều Nhan bị một lực mạnh mẽ bóp chặt khiến cô không thể hô hấp được.

Một bên mặt Nhạc Phong vẫn còn hằn rõ dấu vân tay, ánh mắt lạnh như băng, khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt.

“Kiều tiểu thư, để tôi nói lại lần cuối cho cô rõ, Hi Hi của tôi, chỉ có tôi mới có quyền đánh cô ta. Cho dù là hoàn toàn hủy diệt cô ta, thì cũng chỉ có thể tự tôi ra tay mà thôi, cô nghe hiểu rồi chứ?”

Kiều Nhan chỉ cảm thấy trong nháy mắt người đàn ông này đã giẫm đạp hết sạch chút ít danh dự tốt đẹp còn sót lại của cô.

Cô nói không nên lời, tay hắn nắm lấy cổ, cô sắp hít thở không thông.

Đến khi mặt cô đỏ ửng lên, Nhạc Phong mới oán hận mà buông lỏng cổ cô ra. Gió lạnh thổi qua, cái tát của Lâm Hi Hi vẫn còn nóng rát trên mặt, hắn lạnh lùng đi đến phía trước, ngón tay giơ lên, chạm đến nơi mà dấu bàn tay nàng để lại.

A… Hi Hi của hắn, ngón tay thật dài

——-

Xe vẫn chạy.

Lâm Hi Hi cảm thấy chính tại đây trong thành phố này, nàng bị mất phương hướng, đôi mắt nàng tản ra mê man có tia hỗn loạn. Nàng nhìn ngoài cửa sổ, cảnh sắc theo dòng xe cộ lui dần về phía sau, trong đầu tràn đầy hình ảnh giằng co cùng Nhạc Phong lúc nãy.

Lông mi dài của nàng nhắm lại, run nhè nhẹ.

Nước mắt lạnh, dính trên mặt có chút khó chịu.

Xe chậm rãi dừng lại.

Tần Dịch Dương thay nàng mở cửa xe, có tia sáng chiếu lại, Lâm Hi Hi hoảng hốt một chút, khẩn trương mà nhu nhược nói một tiếng “Cảm ơn.” rồivội vàng xuống xe, bước chân nàng có chút bất ổn, lảo đảo một cái, may mà có cánh tay Tần Dịch Dương đỡ lấy nàng.

Trong nháy mắt, hai người rất gần nhau.

Tần Dịch Dương dĩ nhiên hiểu được tâm tình đang gợn sóng của nàng, người con gái yếu đuối này làm cho trái tim hắn có chút quặn thắt lại, hắn buông ánh mắt, “Nói rất hay!”, rồi “Ầm.” một tiếng đóng cửa xe.

Lâm Hi Hi sau một lúc lâu, mới biết được ý hắn là đề cập đến chuyện vừa rồi.

Mặt đỏ lên, mang theo một chút chua sót, nàng cuống quýt từ trong khuỷu tay hắn đi ra, đứng vững.

Mà ngay trong nháy mắt quay người lại, Lâm Hi Hi dừng bước, nàng ngẩng đầu, thấy được tòa cao ốc Bác Viễn Thế Kỷ đứng sừng sững, tráng lệ sừng sững, tạo áp lực chấn động lòng người, kể cả kiến trúc bên trong cũng rất hấp dẫn ánh nhìn của người khác.

Nàng cả kinh, ngực thầm kêu lên một tiếng.. ‘Trời ạ…’

Tần Dịch Dương đưa nàng tới Bác Viễn.

______đây là ngày đi làm đầu tiên của nàng, chủ tịch Bác Viễn tự mình đưa nàng đến công ty.

Nếu nói Lâm Hi Hi không hồi hộp là giả, lúc Tần Dịch Dương bước chân đi qua, nàng cũng không có phản ứng nhiều, thậm chí cũng không có dũng khí đi theo sau. Mà hắn cũng không quay đầu lại, tất cả đều như đã được tính trước, Lâm Hi Hi đảo mắt, bước nhanh theo sau.

Cửa kính tự động mở ra, thảm đỏ được trải trên sàn nhà.

Tần Dịch Dương đi vào, bên trong đại sảnh rộng lớn, cô tiếp tân đứng lên cung kính nói: “Chào chủ tịch”.

Cùng đi thang máy với hắn lên tầng mười bốn, trong thang máy chật hẹp, Lâm Hi Hi nhiều lần do dự, rốt cục có nên mở lời hay không?

“Tần tiên sinh, xin lỗi, ngày hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị muộn, hơn nữa lại chuẩn bị không kỹ lưỡng…”

Nên nói tiếng xin lỗi trước, còn hơn là đợi phê bình.

Tần Dịch Dương dựa người vào thang máy xoa xoa ấn đường, liếc nàng một cái: “Cô cần chuẩn bị cái gì?”

Lâm Hi Hi nghẹn lời.

Nàng mở mắt nhìn hắn, lại thấy được nét tinh anh trong đó, phảng phất trong mỗi câu nói của hắn đều là chân lý, chí ít thì tại nơi này, hắn có thể cho nàng cảm giác hoàn toàn được tin tưởng, không ai có thể nghi ngờ.

Cửa thang máy vừa mở ra liền có người chào đón.

“Dịch Dương, cậu cuối cùng cũng đến…” Nguyễn Húc nhìn thấy hắn thở dài một hơi.

Mắt đào hoa đảo qua hai bên trái phải, Nguyễn Húc sửng sốt một chút, cười rộ lên: “A… Người đẹp, cô ở đây? Thật đúng là trùng hợp? Không ngờ lại trùng hợp đến vậy?”

Nói thật ra, cô gái này mặc váy dài màu trắng ngà mỏng như vậy, khuôn mặt ửng hồng tươi mát đến động lòng người, viền mắt ẩm ướt giống như được nước mưa rửa sạch qua, thật đúng là làm cho … Thật không dám mở mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.