Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 3: Chương 3: Lần đầu tiên của cô ấy phải là của tôi​




“Em không sao…” Lâm Hi Hi có chút ảo não nói ra ba chữ này, khuôn mặt dịu đi và ửng hồng có chút xấu hổ, nhỏ giọng khẽ nói, “Chỉ là, em nhớ anh.”

Nhạc Phong ngẩn người.

Sau đó hắn cười rất thỏai mái, tuy là giọng nói vẫn có chút nghèn nghẹn, nhưng mà cũng đã bình thường trở lại.

“Chẳng phải anh đã nói hẹn gặp nhau vào buổi tối sao? Em nhớ đứng dưới nhà chờ anh, khi nào xong việc anh sẽ qua đón.” Hắn ôn nhu nói.

Lâm Hi Hi có chút hỏang hốt, giống như thể sự việc diễn ra vào hai năm trước chưa từng xảy ra, Nhạc Phong của nàng, vẫn là người yêu nàng nhất như trước, bất chấp nàng trở thành thế nào, hay cha mẹ hắn không hài lòng ra sao, hắn vẫn yêu nàng.

Lâm Hi Hi nhắm mắt lại, cả người khẽ run rẩy, chỉ mong muốn không phải là mình đang tự lừa dối mình.

“Em biết rồi, em sẽ đợi anh.” Nàng ngoan ngoãn, nhẹ nhàng trả lời hắn.

Dặn dò hàn huyên qua loa vài câu, sau đó nàng nhẹ nhàng cúp máy.



Trong phòng nghỉ xa hoa sáng sủa, thân hình Nhạc Phong trần trụi, nhìn điện thọai di động vài giây.

Người phụ nữ nằm dưới thân hắn cả người ửng hồng, không ngừng dán lên người hắn, bộ dạng như đang bất mãn, triền miên cuốn chặt lấy hắn, ánh mắt quyến rũ ma mị: “Ha ha, Hi Hi ..của anh không hỏi xem anh đang làm gì sao? Phong, sao anh không nói cho cô ta biết…”

“…” Nhạc Phong kêu lên một tiếng buồn bực, dục vọng trong mắt không ngừng bốc cháy.

Cặp đùi trơn mềm của cô ta cọ cọ vào bên hông hắn, như muốn bao vây giam hãm lấy hắn, một luồng khóai cảm mãnh liệt theo dọc sống lưng dần dần đi lên, Nhạc Phong mở mắt, màu đỏ ngầu trong mắt hắn lộ ra một tia nguy hiểm.

“Vẫn chưa đủ sao? Vẫn chưa đủ thì tiếp tục.” Hắn kéo hai tay của cô ta giữ trên đỉnh đầu, mạnh mẽ đè xuống.

“A—’’ Cô ta nhịn không được rên rỉ một tiếng, bị hắn không ngừng tiến công khiến cả người cô ta run rẩy, tòan thân không chịu được chỉ có thể liều mình chịu từng đợt từng đợt lực đạo công kích của hắn, tòan tâm tòan ý hòa mình theo hắn, nhưng dường như không đủ sức để đáp ứng. Tâm trí của cô ta càng ngày càng lọan, càng ngày càng không đủ sức để suy nghĩ gì nữa.

“Anh đối xử với bạn gái anh như thế này sao? Chẳng lẽ cô ta không cho anh đụng đến ư? Cho nên anh mới đi tìm người đàn bà khác, giống như tôi vậy sao?” Kích tình hoàn toàn qua đi, người đàn bà nằm trong lòng hắn di ngón tay vòng vòng trên ngực hắn.

Trên khuôn mặt Nhạc Phong hiện lên một tia thỏa mãn, nhưng khi nghe thấy cái tên Lâm Hi Hi thì đôi mắt trở nên thâm trầm.

“Đàn bà nói nhiều không tốt đâu.” Hắn chạm vào khuôn mặt cô ta nói.

— Thư ký Kiều Nhan trời sinh có khuôn mặt giống như thiên sứ, dáng người mị hoặc như yêu tinh, thần sắc hơi có chút thay đổi.

“Nhạc tổng, không phải người đàn bà nào bên cạnh anh trước giờ đều giống nhau, lúc nào cũng ngoan ngõan nghe lời, cái gì cũng không thắc mắc, lòng dạ đơn thuần không hề nhiễm chút khói lửa bụi trần, ngay cả nhu cầu tối thiểu của đàn ông cũng không biết, kết quả thì sao? Bạn trai mình sau lưng cùng đàn bà khác làm bao nhiêu chuyện mờ ám cũng không biết, còn cam tâm tình nguyện vì hắn thủ thân như ngọc…”

“Kiều Nhan—” Nhạc Phong khẽ kêu lên một tiếng, âm thanh rất nhẹ, nhưng đủ để cho người nghe cảm thấy nguy hiểm.

Cô ta nhìn hắn, trên mặt còn phảng phất màu hồng nhạt không hiểu là do kích tình hay do cảm xúc kích động trong lòng.

“Mau cho tôi xem lịch trình công việc chiều nay, sau khi xong việc tôi muốn cùng Hi Hi đi ăn, dù vướng việc gì cũng không được để kéo dài.” Nhạc Phong đứng dậy, cầm lấy áo sơ mi sau đó mặc vào.

Kiều Nhan ngần ngừ vài giây, con mắt nhẫn nhịn hằn lên một tia màu đỏ. Hi Hi lại là Hi Hi

“Buổi chiều nay đúng là có một cuộc họp vốn là sắp xếp hẹn gặp với Chu tổng nhưng cuối cùng đối phương hủy bỏ, Chu tổng có nói, yêu cầu lần trước hợp tác không thành, hắn có nhiều lựa chọn, không nhất định phải chọn tập đòan Nhạc thị.”

Nhạc Phong cài lại khuy áo, sắc mặt có chút khó chịu đứng dậy.

Nhớ tới yêu cầu lần trước của Chu tổng, hắn lạnh lùng nở nụ cười, sau đó cầm lấy cà vạt lên thắt.

Kiều Nhan xuống giường giúp hắn thắt lại cà vạt, hít sâu một hơi, nhẹ nhàng dựa sát vào hắn thản nhiên nói: “Kỳ thật thì điều kiện kia của Chu Tổng cũng không quá khó, lần đó hắn chỉ cần cùng anh và Hi Hi ăn một bữa cơm Tây ở nhà hàng, chỉ là muốn Hi Hi của anh phục vụ hắn một đêm mà thôi…Chỉ cần một đêm, nhưng Nhạc tổng lại có thể nhận được hơn một nghìn vạn—’’ “A!!”

Kiều Nhan đau quá kêu lên một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhìn Lạc Phong siết chặt lấy cổ tay cô ta.

Đau…thật sự đau quá

Cả người Kiều Nhan như đông cứng lại, cô khom lưng gập người xuống, ngẩng đầu nhìn Nhạc Phong, trong mắt sắp chảy nước mắt.

Người đàn ông luôn cao ngạo kia, tính cách trước giờ lúc nào cũng ôn hòa, xử sự khéo léo, nhưng lúc này trên khuôn mặt hắn chỉ thấy toát ra một luồng sát khí nhàn nhạt, nhìn người con gái đang run rẩy ở chính trên người mình.

“Cô nói… kêu Hi Hi phải tiếp hắn một đêm?” Nhạc Phong kéo cô ta tới trước mặt hỏi.

Cổ tay Kiều Nhan bị nắm chặt tới mức tưởng chừng như sắp gãy, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhìn Nhạc Phong.

Đôi mắt cô ta chăm chú nhìn, cô muốn cười thật to nghĩ sẽ nói cho Nhạc Phong biết Lâm Hi Hi thực chất cũng không phải thanh thuần ngọc nữ, thiên tiên hạ phàm gì, chỉ là trong lòng Nhạc Phong đã xem cô ta như bảo bối mà thôi, chứ trong mắt người đàn ông khác chỉ đơn giản là một người đàn bà xinh đẹp khiến cho đàn ông muốn cưỡi mà thôi!.

Thế nhưng cô ta thật sự không dám nói.

Người đàn ông này, cô ta không dám đụng vào.

“Những gì tôi nói đều là sự thật, nếu chúng ta muốn hòan thành kế hoạch tiêu thụ sản phẩm quý này, thì nhất định phải có chuyện đó..”

Kiều Nhan thấp giọng xuống, giọng nói có chút run rẩy, mạo hiểm dùng mánh khóe khẽ khàng nói tới nguy hiểm tháng này.

Nhạc Phong nhìn cô ta một hồi sau đó buông cổ tay cô ta ra.

Thậm chí, hắn còn cười cười ôm lấy cô, sau đó bế tới giường, nhìn cô nâng cổ tay, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

“Muốn đàn bà để tiếp khách, thì đàn bà nào cũng được, nhưng ngọai trừ Hi Hi…” Bàn tay Nhạc Phong nhẹ nhàng xoa lên khuôn mặt cô, chậm rãi nói: “Lần đầu tiên của cô ấy, phải là là của tôi.”

‘Lần đầu tiên của tôi chẳng phải cũng là của anh sao!’ Kiều Nhan cảm giác trong lòng mình như đang chảy máu, bàn tay nhanh chóng buông xuống mặt giường.

“Làm sao mà anh biết được cô ta vẫn còn lần đầu tiên?” Không chút suy nghĩ, cô giương mắt nói.

Lời vừa nói ra mới phát hiện bản thân mình có chút quá kích động, trong mắt Nhạc Phong hiện lên một tia tàn nhẫn.

“Tôi chỉ nói là… ngộ nhỡ.” Kiều Nhan có chút khổ sở, cố gắng mềm nhẹ nhấc cánh tay ôm lấy cổ hắn, hơi thở kề sát nói: “Anh đối xử với cô ta tốt như vậy, nhưng ngộ nhỡ cô ta lại muốn phản bội anh…. vậy thì làm sao?”

Nhạc Phong lẳng lặng nhìn cô ta hai giây.

Khóe môi cong lên nở nụ cười, đầu hắn nghiêng qua một bên hôn lên người đàn bà trước mặt.

Kiều Nhan đột nhiên hỏang hốt, chìm đắm trong nụ hôn của Nhạc Phong, nhưng động tác của Nhạc Phong lúc này rất hờ hững, thản nhiên, trên người hắn tản ra một lọai hơi thở lạnh lẽo, hôn thật sâu lên môi cô, rồi lại đột nhiên cắn xuống, vết cắn chảy cả máu.

“Tôi đối tốt với cô ta như vậy.. cô nói xem cô ta sao có thể bỏ đi được? Hử?” Nhạc Phong nhẹ nhàng cười, đầu lưỡi liến qua giọt máu tươi kia.

Kiều Nhan nhắm mắt lại cảm giác của cô lúc này như hòa vào nụ hôn của hắn.

Đau đớn kia, giờ đây đã tạm thời quên đi.

Lâm Hi Hi, rồi sẽ có một ngày tôi sẽ trả lại tòan bộ những nỗi đau đớn này cho cô, tất cả từng cái từng cái một đều trả cho cô!

***

Tại nhà hàng Ý— trong một buổi tiệc buffet.

“Sao vậy? Trong lòng không thoải mái sao?” Trên sofa, Nhạc Phong vươn tay quàng lấy bả vai Lâm Hi Hi nhẹ nhàng hỏi.

Nhà hàng lớn và đặc sắc cũng cùng lắm chỉ đến thế này mà thôi, trong khu nghỉ ngơi rộng lớn, rượu đỏ và trái cây điểm tâm, tất cả đều đầy đủ.

Ngón tay trắng xanh đang cầm chiếc ly thủy tinh, Lâm Hi Hi ngẩn người nghiêng mặt qua nhìn hắn.

Dưới những ngọn đèn, người đàn ông bên cạnh ấm áp như ngọc

Nàng lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Chỉ là thời gian này khó có thể kiếm được một công việc.”

Nhạc Phong lẳng lặng ôm nàng, nghe nàng nói vậy nhưng không để trong lòng: “Hi Hi…anh đã nói rồi, thật sự em không cần phải tìm việc, nếu muốn làm việc, chỉ cần em nói với anh muốn làm gì, anh đều có thể giúp em.”

Lâm Hi Hi lắc đầu, chậm rãi ghé người vào trên bàn thủy tinh, mái tóc dài đen óng hờ hững rơi lên trên chiếc áo trắng.

“Không cần.” nàng nhẹ nhàng cắn môi nói.

Nàng vốn xuất thân từ gia đình bình thường, về sự nghiệp, nàng không có cách nào có thể giúp được Nhạc Phong, điểm này đã khiến cho cha mẹ Nhạc Phong không hài lòng, nàng sao có thể làm một người phụ nữ nhỏ bé chỉ biết dựa vào đàn ông như vậy.

Nhạc Phong không nói thêm câu nào, nhấp một ngụm rượu, nhìn điệu bộ của nàng lúc này, tư thế quả thật là mê người, đường cong hoàn mỹ lộ ra, từ chiếc cổ trắng nõn, đến cổ áo, rồi đến chiếc eo thon nhỏ….Hắn rời mắt, cố gắng đè xuống một tia dục niệm.

“Hi Hi…Có nhớ lần trước, chúng ta đi ăn cùng nhau anh có giới thiệu một người với em, đó là Chu tổng không?” Hắn nhìn mái tóc dài của nàng, nhẹ nhàng nói.

Hắn vừa hỏi xong, Lâm Hi Hi có chút ngẩn người, sửng sốt.

Nàng cắn nhẹ môi, nhớ lại. Cố gắng suy nghĩ xem, nhưng lục lại trí nhớ một hồi mà mãi vẫn không nhớ ra.

Nhẹ nhàng quay đầu lại, trong đôi mắt trong trẻo của nàng lộ ra một tia thành khẩn cùng một chút mơ hồ, không phải là nàng không để tâm mà là thật sự không nhớ ra.

…..Đối với chuyện làm ăn của Nhạc Phong, nàng thật sự không để ý lắm.

Nhạc Phong nhìn nàng một chút, vuốt ve mái tóc dài, nhẹ nhàng cười: “Không nhớ cũng không sao.”

Hắn nói là không sao, vì thế trong lòng Lâm Hi Hi cũng được trấn an một chút, nghĩ rằng chuyện này thực sự cũng không có gì cả.

Nhạc Phong cầm ly rượu vang đỏ trong tay một hơi uống cạn, ánh mắt trở nên thâm trầm không nhìn thấy đáy. Hắn ngồi sát lại, cánh tay ôm ngang eo nàng, lấy thêm một ly nữa, nhỏ giọng dụ dỗ: “Hi Hi, uống cùng anh một ly đi.”

Lâm Hi Hi nhìn hắn, chỉ cười khẽ, phớt lờ: “Không nên, bình thường anh không muốn em đụng tới rượu mà, sao hôm nay sao lại muốn em uống?”

Trên môi Nhạc Phong khẽ cười một tiếng, chậm rãi ôm chặt nàng, giọng nói càng trầm hơn: “Hi Hi…uống cùng anh.”

Thấy hắn kiên trì, Lâm Hi Hi cũng không muốn nói nữa.

Nàng lưỡng lự một chút, nhận lấy ly rượu, nhìn thấy ánh mắt sáng như sao của hắn, nàng cười nhẹ, chạm ly với hắn.

Rượu đỏ rất ít khi khiến người ta say.

Nhạc Phong nhìn nàng uống xong, tiếp tục giúp nàng rót thêm rượu.

Hắn liếc nhìn chai rượu vang đỏ trên bàn, nồng độ cồn không cao, chỉ là hắn đã sớm lén bỏ thêm một vài thứ khác vào bên trong, mùi vị sẽ hơi khác một chút.

Cũng may, nàng luôn không tìm hiểu về rượu.

Nhạc Phong thản nhiên cười, nhìn nàng uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên tóc nàng.



Trong một căn phòng xa hoa sang trọng trên tầng hai của nhà hàng.

Căn phòng này được bài trí rất đặc biệt, ngồi bên trong phòng có thể nhìn rõ từng cử chỉ hành động bên ngòai, giống như thủy tinh trong suốt. Nhưng từ bên ngòai sẽ không nhìn thấy bất kỳ điều gì đang diễn ra trong phòng dù là một tia sáng.

Lọai phòng được thiết kế bằng loại kính này, rất thỏa mãn tâm lý của tầng lớp thượng lưu.

Rất kín đáo, nhưng vẫn có thể quan sát được mọi thứ xung quanh, mà không bị ai biết được.

Tần Dịch Dương đứng trước tấm kính chăm chú quan sát phía dưới, có thể nhìn thấy được cảnh tượng đang diễn ra phía dưới.

Đó là một thiếu nữ trắng nõn mềm mại, đang ngồi trên ghế sofa màu đỏ thẫm, đang được một người đàn ông ân cần ôm lấy, ngoan ngõan uống rượu.

“Chậc chậc…Quả thật là một cô gái nhỏ hạnh phúc nha..” Một đôi mắt đào hoa nhìn theo ánh mắt hắn khẽ thở dài hai tiếng, sau đó cười lớn: “Dịch Dương, chẳng phải kia là người phụ nữ mà cậu tìm suốt hai năm sao?”

Tần Dịch Dương hờ hững nhấp một ngụm rượu, im lặng không trả lời.

“Cậu quả thật là thú ị nha, chỉ là một người phụ nữ không cẩn thận mà ngủ lầm, cũng phải tìm lâu như vậy, xem ra về phương diện này, cậu cũng coi như đủ quân tử — Vậy bây giờ tìm được rồi, cậu định làm gì?” Đôi mắt đào hoa kia cười hì hì nhìn hắn.

Mùi rượu cay nồng tràn ngập trong miệng.

“Xem ra cũng thật hạnh phúc” Tần Dịch Dương nhìn một hồi lâu sau đó thản nhiên kết luận.

“Vậy sao?” Cặp mắt hoa đào nhìn cảnh tượng phía dưới vài giây, khóe miệng khẽ nhếch lên, trưng lên dáng vẻ tươi cười đậu trên khóe miệng, “Không cần thiết… cậu biết tên đàn ông đang ngồi bên cạnh kia không? Cậu mới từ Mỹ về, có lẽ không biết, tên đó là Nhạc Phong – chủ tịch tập đòan Nhạc thị, là ngôi sao mới trong giới tài chính, xem ra rất kiên định, nhưng nói chung chuyện cũng không quay lại được. Hơn nữa, cậu không nhận ra sao?…. Cô gái kia đã định trước đêm nay sẽ bị hắn chuốc say.”

Tần Dịch Dương thu hồi ánh mắt, quay trở lại: “Vậy thì điều này không phải là điều mình có thể kiểm soát được.”

Cặp mắt đào hoa nhìn theo tầm mắt của Tần Dịch Dương, trong lòng không khỏi nghi ngờ thắc mắc, có điểm gì đó thật khó hiểu không giải thích được: “Vậy thì điều gì cậu mới có khả năng không chế? Cậu đã tìm được cô ta rồi thì sẽ bắt cô ta làm những gì? Muốn cô ấy phải thế nào?”

Tần Dịch Dương lắc đầu, cặp mắt tuấn tú giống như đầm lạnh, không có chút tình cảm: “Cô ta thế nào cũng không liên quan tới mình.”

Cặp mắt đào hoa nhìn hắn một hồi lâu, không giấu nổi một tia kinh ngạc, rồi chậm rãi đi tới.

Hai người nâng ly rượu lên uống, cặp mắt đào hoa nhịn không được cười rộ lên: “Thật là, xem ra mình càng ngày càng không hiểu nổi cậu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.