Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 16: Chương 16: Hi Hi, là em ép tôi​




Lâm Hi Hi sít sao cắn môi, một lời cũng không thốt nên, chỉ có thể tùy ý để mặc cho hắn ôm.

Rất đau… thực sự là rất đau….

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không còn chút máu, đau nhức kịch liệt làm cho nước mắt của nàng từng giọt từng giọt rơi xuống, giọng nói của Nhạc Phong quẩn quanh bên nàng, nàng như bị ma quỷ đưa xuống địa ngục. Động tác của hắn đã không còn nhẹ nhàng nữa, tư thế hiện tại làm cho lưng nàng nhức buốt khôn nguôi!

“Đừng khóc… Hi Hi.. đừng khóc…” Nhạc Phong cúi đầu, hôn lên đôi mắt ướt sũng của nàng.

Lâm Hi HI lúc này chỉ cảm thấy đau lòng và sợ hãi, nàng một tay gắt gao bám vào sofa, miễng cưỡng chống đỡ thân thể, nàng nhớ đã để điện thoại trong góc sofa, nàng muốn cầu cứu, nàng không muốn ở cùng hắn nữa!

“Em muốn đền bù cho tôi thế nào đây?” Cảm thấy nàng trở nên bình thường , Nhạc Phong nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, “Hi Hi, tôi phấn đấu lâu như vậy mới đạt đến vị trí như ngày hôm nay, em lại làm hỏng hiệp ức với Hoa Phong, cũng là gián tiếp hại tôi… Em muốn đền bù tôi như thế nào đây?”

Tay hắn nắm lấy thắt lưng của nàng, đau nhức làm Lâm Hi Hi run rẩy. Chất lỏng ấm áp từ lưng nàng chảy xuôi xuống, Lâm Hi Hi biết đó là máu. Nàng mở mắt nhìn Nhạc Phong, trong mắt hắn lộ rõ sự lạnh lùng, nàng thật sự không biết, khuôn mặt ấy có đúng là còn yêu nàng hay không!

Má nàng bị hắn đánh nóng rát đau nhức.

Lâm Hi Hi lắc đầu, kiềm chế cảm xúc chua xót khổ sở cùng tuyệt vọng: “Đó không phải là lỗi của tôi, tôi không cần phải trả tiền cho sự tuyệt tình của anh, anh cũng không có quyền bắt tôi đưa tới đưa lui! Nhạc Phong, anh tự làm tự chịu đi!”

Trong nháy mắt khi tay hắn hung hăng hạ xuống , nàng đối với hắn một chút tình cảm cũng đã không còn!

Vẻ mặt của Nhạc Phong cũng dịu xuống, rồi trở nên tái nhợt, hắn chậm rãi đứng dậy.

Tay hắn chậm rãi bao trùm hết toàn bộ đôi mắt trong veo của nàng, Lâm Hi Hi ngăn tay hắn lại nhưng bị hắn đè chặt, môi hắn rơi xuống môi nàng, trêu chọc, thưởng thức.

“Hi Hi, đây là em ép tôi…”

Lâm Hi Hi bị che hai mắt, nghe được tiếng nói nhỏ và hơi thở mong manh của Nhạc Phong.

Tiếp đó nhà trọ của nàng tràn ngập tiếng kêu đau nhức thảm thương!

Cùng lúc ấy tại khách sạn, Tần Dịch Dương cùng các nhà đầu tư đang thương thảo.

Tiếng Anh của Tần Dịch Dương lưu loát trôi chảy khiến đối tác tán tụng không ngớt, cười cởi mởi, liên tục cụng ly.

Chín chắn, điềm tĩnh, thản nhiên không hấp tấp. Người đàn ông tuấn tú trước mắt làm cho họ có ấn tượng không chê vào đâu được, người Mỹ mắt xanh cúi đầu nói nhỏ, ông ta đang cùng Nguyễn Húc đàm phán về vấn đề lợi nhuận và phân phối.

Con mắt đào hoa của Nguyễn Húc lại cười, nhìn về phía Tần Dịch Dương, chờ phản ứng của hắn.

Ngón tay thon dài cầm khăn tay, khẽ lau khóe miệng, Tần Dịch Dương thản nhiên dùng tiếng Trung đáp lại: “Khi dùng bữa không nói chuyện công việc.”

Lấy lui làm tiến, Nguyễn Húc gật đầu, lịch sự cười hòa hảo với đối phương biểu đạt ý tứ.

Điện thoại di động vang lên một hồi, Tần Dịch Dương do dự không biết có nên nghe hay không.

Trong lúc này hắn không thích bị quấy rầy, nhíu lông mày, cầm chiếc điện thoại màu đen lên, ấn nút nghe.

Sóng điện thoại có chút hỗn loạn.

Trong gian phòng sang trọng có tiếng Violong tao nhã du dương như tiếng chuông ngân vang, khác biệt hoàn toàn với tiếng rên rỉ có chút chói tai bên trong điện thoại.

Tần Dịch Dương lắng nghe hồi lâu, mới nghe ra được đó là giọng của Lâm Hi Hi

Qua sóng điện thoại, có thể nghe được đó là thanh âm của hai người, một người như ma quỷ, một người đáng thương. Người đàn ông bên kia không biết đã làm gì với nàng, hình như nàng đau đớn sắp chết ngất đi rồi, tiếng khóc đau khổ bị buộc phải phát ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.