Tổng Giám Đốc Gian Manh Chỉ Yêu Vợ

Chương 55: Chương 55




“Tiểu thư, thiếu gia cậu ấy. . . . . .”

“A, đúng rồi, An Mặc Hàn đi đâu rồi, sao tôi không có nhìn thấy anh ấy, thành thật mà nói không phải anh ấy đi an ủi người đẹp tiểu thư Hàn, không đúng, hẳn là anh ấy cần an ủi mới đúng. . . . . .”

Kết quả chính là, dì Lan với ông Trương hai người lặng lẽ lui ra ngoài, An Dĩ Mạch một mình đang tự lẩm bẩm.

Lúc này, giải trí Thiên Ngu, trên bàn làm việc của Thượng Quan Hồng cũng để tấm hình này, khuôn mặt quyến rũ của cô bởi vì tấm hình này trở nên có chút nhăn lại, hai tay nắm chặt, ngay cả móng tay đâm vào trong thịt cũng không có cảm giác.

“Hàn Ngữ Yên. . . . . .”

“Người đâu.”

“Giám đốc.”

Lúc này một người phụ nữ ăn mặc đoan trang đi vào, nhìn vẻ mặt giám đốc có vẻ không vui, cô cũng có chút sợ hãi.

“Gọi Lillian tới đây.”

“Vâng.”

Lillian là người đại diện của Hàn Ngữ Yên, là một người rất có năng lực, nhưng mà, Thượng Quan Hồng không thích Lillian, bởi vì người phụ nữ kia rất lợi hại, rất có năng lực mặc dù Hàn Ngữ Yên là ngôi sao của Thiên Ngu, nhưng, tất cả công việc của Hàn Ngữ Yên do Lillian thu xếp, hơn nữa, Lillian có chỗ dựa vững chắc là cha của cô, cho nên, cho tới nay cô cũng không có thích Lillian, hôm nay, gây ra chuyện như vậy, cô muốn nhìn thấy Lillian phải giải quyết như thế nào.

Không bao lâu, một người phụ nữ mặc trang phục quản lý khoảng bốn mươi tuổi đi vào phòng làm việc của Thượng Quan Hồng, Thượng Quan Hồng nhìn người phụ nữ đứng ở trước mặt của cô, rõ ràng cô mới là cấp trên, nhưng mà, cô ở trước mặt của Lillian lại luôn bị giảm thấp xuống một chút.

“Giám đốc.”

Giọng nói của Lillian rất là dịu dàng, không có chút nào giống với bề ngoài của cô.

“Chuyện này cô thấy thế nào.”

Cô vẫn là giám đốc của Thiên Ngu, như vậy cô chính là cấp trên của Lillian là thiên kim tiểu thư nhà họ Thượng, không thể nào bị đánh bại.

Lillian nhìn lướt qua trang bìa tạp chí kia đưa ra đủ các loại ảnh chụp, cười cười, trực tiếp kéo chiếc ghế sau lưng ngồi xuống.

“Tôi đã hỏi Ngữ Yên rồi, cô ấy nói cái này đều là thật, hơn nữa, nhưng chuyện này đối với công ty chúng ta không có hại một chút nào, vì Ngữ Yên là vai chính phim truyền hình vừa mới lần đầu phát sóng, mặc dù hiệu quả không tệ, nhưng mà, nếu như cộng thêm việc này, giám đốc cảm thấy hiệu quả có thể tốt hơn hay không.”

Thượng Quan Hồng không thể phủ nhận lời nói của Lillian, Lillian nói cô đều hiểu, quả thật, chuyện này đối với phim truyền hình của bọn họ vừa mới lên sóng có hiệu quả rất lớn, nếu quả như thật sự ra mặt giải thích, tỉ lệ người xem phim truyền hình trên Tivi nhất định sẽ chịu ảnh hưởng.

Nhưng mà, Thượng Quan Hồng nhìn người đàn ông trong hình, dĩ nhiên cô cũng đã nhận ra người đàn ông kia chính là An Mặc Hàn, nhưng, nếu như công ty bọn họ không giải thích, An Mặc Hàn không thể nào không giải thích, hơn nữa, quan hệ của anh ấy với Angel đó. . . . . .

“Lillian, nếu như Mặc Mạch quốc tế đứng ra giải thích?”

Lillian nghe Thượng Quan Hồng nói thì nhếch môi, trước kia cô có nghe nói Thượng Quan Hồng thích An Mặc Hàn, quả nhiên, đến cuối cùng vẫn là vì An Mặc Hàn, nhưng cô rất ít thấy An Mặc Hàn, nếu không phải Ngữ Yên nói cái người này là An Mặc Hàn, thế nhưng cô còn không biết người đàn ông này là ai.

“Giám đốc, chẳng lẽ người đàn ông này là Mặc Mạch quốc tế? Mặc dù, còn có mấy người có thể biết người này là Mặc Mạch quốc tế, chỉ là một bóng lưng với một gương mặt mơ hồ, nếu như Mặc Mạch quốc tế đứng ra giải thích, chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi rồi sao?”

“Tôi. . . . . .”

Thượng Quan Hồng bị Lillian chặn không lời nào để nói, chỉ là, cô thừa nhận, Lillian nói đúng, Mặc Mạch quốc tế không thể nào đứng ra giải thích.

“Nếu như giám đốc không có việc gì tôi đi về trước, lát nữa Ngữ Yên còn phải đi quay MV, tôi phải đi chuẩn bị trước.”

“Đi đi.”

Đợi đến khi Lillian rời khỏi cửa phòng làm việc của Thượng Quan Hồng thì nghe được bên trong truyền tới âm thanh đồ vật rơi xuống đất bể tan tành, cô nhếch môi, cười châm biếm, nghênh ngang rời đi.

“Lillian, thế nào rồi?”

Lillian mới vừa đi tới phòng hóa trang Hàn Ngữ Yên liền ra đón.

“Không có việc gì, Thượng Quan Hồng chính là một đại tiểu thư, nhưng sự việc này đối với giải trí Thiên Ngu mà nói cũng không có hại một chút nào, nhiều lắm chính là bị ký giả bám theo mấy ngày, nhưng mà, đến lúc đó Ngữ Yên cô cái gì cũng không nên giải thích, yên lặng là tốt nhất.”

“Ừ, tôi biết rồi Lillian.”

Khi Hàn Ngữ Yên đứng trước mặt Lillian chính là một cô học sinh nhỏ, cô là một đứa cô nhi, khi cô ở giai đoạn khó khăn nhất là Lillian thu nhận và giúp đỡ cô, để cho cô có địa vị như ngày hôm nay, cho nên trước mặt Lillian, vô cùng tôn kính cô ấy, hơn nữa, Lillian rất tốt với cô, chăm sóc mình giống như con gái.

“Đúng rồi Ngữ Yên, tối hôm nay không phải cô hẹn gặp với An Mặc Hàn ở quán Tượng Thụ ăn cơm sao?”

Đột nhiên Lillian nhớ đến chuyện này, trong mắt lóe lên ánh sáng, nếu ký giả cũng tập trung vào Ngữ Yên, nếu như vào buổi tối ngày hôm nay Ngữ Yên lại bị chụp với người đàn ông kia ăn cơm với nhau, như vậy, cô tin tưởng, nhất định danh tiếng của Ngữ Yên so với hiện tại lại càng thêm vang dội.

“Lillian, trong khoảng thời gian gần đây, tổng giám đốc Ferman của Mặc Mạch giải trí luôn liên lạc với tôi hỏi chuyện ký hợp đồng với giải trí Thiên Ngu, hơn nữa, tối hôm nay An Mặc Hàn đã đồng ý đi ăn cơm với tôi, chắc cũng là bởi vì chuyện này.”

Hàn Ngữ Yên mang ý nghĩ trong lòng của mình nói cho Lillian, cô vốn cho là Lillian sẽ trách cứ cô, nhưng cô nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của Lillian, rất là kỳ quái.

“Chuyện này tôi sớm đã biết, Ngữ Yên, tôi sẽ sắp xếp chuyện này, nếu như hôm nay tổng giám đốc An có nói đến chuyện này, cô đồng ý là được rồi, sau đó tôi sẽ liên lạc với Ferman.”

“Được, tôi biết rồi, cám ơn cô, Lillian.”

Một khi Hàn Ngữ Yên vui mừng sẽ có một ít động tác dí dỏm của cô học sinh, Lillian gương mặt cưng chiều.

“Đây là việc tôi nên làm, mau đi hóa trang, chúng ta lập tức phải lên đường.”

“Được.”

Nhìn bóng lưng vui vẻ của Hàn Ngữ Yên, trong mắt Lillian lóe lên một tia phức tạp, đến nhanh giống như cũng chưa từng có xuất hiện qua.

Sau khi An Dĩ Mạch đi ra từ Thước Quang quốc tế trực tiếp lái xe đi tới Mặc Mạch quốc tế, ngồi trên xe tháo kính mát xuống nằm ở trên cửa sổ xe nhìn tòa nhà đồ sộ Mặc Mạch quốc tế một chút, nơi đó đã chật kín ký giả, trong lòng An Dĩ Mạch lại có chút nghi ngờ, tại sao ký giả lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ An Mặc Hàn ở trong hình bị người nhận ra.

Cô đang muốn xuống xe đi hỏi rõ ràng, chỉ thấy Dư Huyên từ công ty đi ra, hơn nữa còn có Ferman đi ở bên cạnh, sau đó các ký giả nhìn thấy Dư Huyên đồng loạt xông lên, An Dĩ Mạch thấy Ferman với mấy người ở bên cạnh Dư Huyên cố hết sức vì Dư Huyên ngăn ống kính, quấy rầy một hồi, Huyên Huyên với mấy người đi cùng ngồi lên xe bảo mẫu, mà Ferman ở lại mời những ký giả kia đến quán cà phê bên cạnh.

Nhìn trước cửa cao ốc rốt cuộc khôi phục lại yên tĩnh, An Dĩ Mạch lấy điện thoại di động ra bấm mã số của Dư Huyên.

“A lô.”

Dư Huyên lên xe bảo mẫu lòng vẫn còn sợ hãi nhìn sau xe một chút, thấy ký giả không có đuổi theo, nhất thời yên tâm.

“Không có việc gì, Tổng giám đốc sẽ xử lý tốt.”

Một người phụ nữ ngồi ở bên cạnh Dư Huyên an ủi, Dư Huyên gật đầu một cái, trước kia ở nước M cô còn chưa có gặp qua tình huống như thế, thế nhưng không ngờ thấy được ở trong nước, đang suy nghĩ điện thoại di động của cô vang lên.

“Alo.”

Bên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói của An Dĩ Mạch, Dư Huyên nhếch môi, lấy tay vén vén mái tóc có chút quyến rũ của cô, giọng nói tràn đầy mị hoặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.