Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Chương 74: Chương 74: Cũng gọi là A Húc






"A Húc. . . . . ." Một tiếng gọi dịu dàng cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai anh em.

Đường Húc Đông cười xoay người, ánh mắt tối tăm nhìn bóng dáng người đang đi tới, "Chỉ Dao. . . . . ."

Triệu Chỉ Dao mặc trang phục mang cám giác ấm áp, nhẹ nhàng tiến lại chỗ của hai người, cười nói, "Anh em các người trễ như thế mà vẫn còn ngồi ở đây nói chuyện phiếm sao, không bằng để chị pha cho hai ly cà phê nhé!"

"Vâng ạ"

Triệu Chỉ Dao rời đi, Đường Húc Nghiêu không bình tĩnh hỏi:

"Anh, chị dâu vừa mới nói gì? !"

"Pha cà phê."

"Không phải câu này! Câu trước đó nữa!"

". . . . . ."

"A Húc có đúng hay không? ! Cô ấy gọi em là A Húc có gì sao? !" Đường Húc Nghiêu có chút kích động, bàn tay nắm chặt Đường Húc Đông không thả.

Trong đôi mắt của Đường Húc Đông đầu tiên là hiện vẻ hồ nghi, sau đó là nụ cười, "Người đó của em cũng gọi em như thế? !"

Không sai!

Chính là hay kêu như thế!

Lúc mới đầu hắn thấy kêu như thế này rất khó chịu, nhưng bây giờ lại cảm thấy. . . . . . Rất ấm!

Đường Húc Nghiêu nửa ngày chưa kịp hồi hồn, bưng ly cà phê trong tay, thật lâu không uống, chỉ lay động nước trong ly, cảm thấy trong nước hiện lên nụ cười của nàng.

"Nghiêu về sau có tính toán gì?"

Đừng nói với anh là muốn bắt tay vào xây dựng sự nghiệp rồi phát triển cho thật to lớn, vững mạnh..., ý anh muốn hỏi không phải là việc này!

Đường Húc Nghiêu cầm ly cà phê, một dòng ê ẩm chát chát gì đó xông lên đầu, "Em muốn đi San Francisco, nhưng. . . . . ."

"Yêu mà ở xa quá nên không có lòng tin? !"

Đường Húc Nghiêu trừng mắt nhìn anh, "Biết rõ còn hỏi!"

Đường Húc Đông trừng mắt nhìn, trong ánh mắt mang theo một chút ý vị sâu xa, xem ra Nghiêu thật nghiêm túc, cũng bắt đầu suy tính đến thực tế!

"Anh. . . . . . Vào lúc anh đi công tác thì chị dâu làm gì?"

"Vẽ tranh."

A, đúng rồi, chị dâu là hoạ sĩ.

Đường Húc Nghiêu cau mày, lần gặp đầu tiên tại khách sạn, Hạ Hải Dụ hình như cũng vẽ tranh, nhưng cô ấy vẽ ếch, cún và rùa đen!

Đáng chết!

Không chừng sau này cô ấy còn vẽ tên đàn ông nào khác!

Không cho phép! ! !

Ánh mắt của Đường Húc Nghiêu trở nên âm trầm, mơ hồ mang theo tính toán.

Đường Húc Đông không khỏi buồn cười, cảm giác của hắn là —— hắn sẽ rất nhanh có em dâu rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.