Tóm Lấy Anh Giúp Việc

Chương 10: Chương 10: Ở chung [4]




Nhìn Long Tư Nghị rời đi, dường như không có gì bất thường, không có một câu trách cứ, cũng không tức giận mắng chửi như trong tưởng tượng, Ôn Thừa Tường nhất thời không biết đây là tư vị gì, khi cao khi thấp, có chút không dám tin.

Đột nhiên cảm thấy lành lạnh, thế anh mới biết bản thân mình ướt đẫm từ trên xuống dưới, lập tức nghĩ đến lời Long Tư Nghị, vội vàng thay quần áo chạy xuống phòng bếp, lấy ra nguyên liệu đã sớm chuẩn bị bắt đầu nấu cơm, tuy rằng vẫn còn suy nghĩ miên man, nhưng rất nhanh một bàn cơm trưa mỹ vị liền hoàn thành.

Đứng trước cửa phòng Long Tư Nghị, Ôn Thừa Tường có chút do dự, không biết có nên gõ cửa hay không, cơm trưa đã chuẩn bị tốt. Nếu gõ cửa thì sợ cô nhớ tới chuyện xấu hổ hồi sáng, không gõ thì lại sợ cô đói bụng, tay giơ lên muốn gõ lại thôi …

Ngay tại lúc đó, cửa đột nhiên mở ra, Long Tư Nghị đã thay áo khoác tắm, tóc cũng đã lau khô, đôi mắt sáng ngời nhìn anh, có chút ý cười xoẹt qua.

“Cứ giữ như thế sao?” Nhìn Ôn Thừa Tường tay vẫn giơ lên như cũ, Long Tư Nghị mở miệng hỏi, cũng không đợi anh trả lời liền vòng qua người anh xuống dưới lầu ăn cơm.

Ôn Thừa Tường ngẩn người, nhanh chóng thu tay lại, trong lòng mắng mình thực mất mặt, lắc lắc đầu, cũng theo Long Tư Nghị xuống lầu.

Thấy thức ăn đã sắp sẵn trên bàn, Long Tư Nghị cũng không khách khí, lập tức ngồi xuống bắt đầu ăn, Ôn Thừa Tường cũng ngồi một bên, ăn cơm nhưng không biết chút mùi vị, lâu lâu lại liếc mắt sang Long Tư Nghị đang ăn say sưa, chỉ sợ cô sẽ đột nhiên nói ra điều gì.

***o0o***

Long Tư Nghị không phải người nói nhiều, hiển nhiên Ôn Thừa Tường cũng thế, nhất là tại thời điểm không khí có chút xấu hổ như thế, nên gian phòng thực an tĩnh.

Sau bữa cơm, Ôn Thừa Tường lo dọn dẹp, Long Tư Nghị ngồi ở phòng khách lẳng lặng xem tạp chí, ngẫu nhiên sẽ có tiếng va chạm của bát dĩa, còn lại chỉ có tiếng nước ào ào.

Cô hẳn là không để ý, dù sao nhìn cô tựa hồ cũng không có tức giận, nhưng mà, vì sao cô lại không để ý?

Suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra, cuối cùng đành bất đắc dĩ bỏ qua, này cũng coi như là một kết quả tốt, dù sao mình cũng sẽ không phải nan khan cái gì, hay là cô cũng nghĩ như vậy, vì để mình khỏi phải xấu hổ nên mới lựa chọn bỏ qua?

Kỳ thực, Ôn Thừa Tường nghĩ như vậy chính là nhìn Long Tư Nghị quá mức thiện lương, trừ bỏ đám bạn và người thân ra cô chưa bao giờ để ý cảm thụ của bất kỳ ai, ít nhất cũng sẽ không miễn cưỡng chính mình mà quan tâm người khác. Cô sẽ không bao giờ vì người khác mà ủy khuất chính mình, đó là một loại ngu xuẩn, thế nhân quan điểm nhiều lắm, nếu cứ răm rắp nghe theo sẽ chẳng thể sinh tồn.

‘Reng reng reng’

Tiếng chuông điện thoại vang lên, đánh vỡ bầu không khí an tĩnh trong phòng.

Ôn Thừa Tường nhìn nhìn Long Tư Nghị, thấy cô đứng dậy tiến đến nơi đặt điện thoại, nhấc ống nghe lên.

“Long Tư Nghị”

” Chào thủ trưởng, tôi là đội trưởng tiểu đội đặc chủng thứ ba Thái Hạo Văn, Cát binh lính – thân vệ của ngài vừa bị thương do một vụ trộm cướp, hiện đã được an bài ở bệnh viện quân khu thứ tư, bác sĩ kiểm tra nói rằng cần an dưỡng khoảng hai tháng, lãnh đạo thượng cấp lệnh cho tôi vì ngài chọn một thân vệ khác, không biết ngài có yêu cầu gì không?” Một giọng nam vang lên đầy hữu lực và mang chút kính sợ, nếu nghe cẩn thận sẽ phát hiện tựa hồ còn pha chút cảm xúc hưng phấn.

“Tùy cậu an bài”

” … Vâng!” Nghe Long Tư Nghị trả lời một cách đạm mạc, Thái Hạo Văn có chút thất vọng, thật vất vả mới có cơ hội tiếp xúc với nữ quân thần trong lòng hắn, lại chỉ ngắn ngủi như thế.

Gác điện thoại, lại nghĩ nghĩ, Long Tư Nghị nhấc điện thoại bấm một dãy số, phân phó vài câu rồi gác máy, cầm tạp chí lên tiếp tục đọc.

Thân vệ của mình bị thương cũng không mấy ảnh hưởng đến Long Tư Nghị, cảm giác duy nhất là có chút phiền phức, nhưng chuyện nên làm cô cũng không quên, vừa rồi cô đã gọi cho bệnh viện đó, phải chiếu cố tốt hắn là được.

Một lát sau, Ôn Thừa Tường từ phòng bếp đi ra, do dự đôi chút liền xoay người rời khỏi đó. Long Tư Nghị cũng không biết anh muốn làm gì, cũng không để ý, vẫn như cũ ngồi đọc tạp chí, nhưng tự dưng cái cảm giác an tĩnh mang theo ấm áp biến mất vì thiếu một người, làm cho cô có chút không vui nhăn mày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.