Tối Cường Tiên Đế Trọng Sinh

Chương 20: Chương 20: Thưởng ngươi cái rắm á!




Đối với Diệp Lăng mà nói, luyện chế Cảm Mạo Đan là chuyện rất dễ dàng. Đương nhiên, Cảm Mạo Đan, chính là tên mà Diệp Lăng đặt a.

Nếu như Diệp Lăng có tu vi của Cửu Kiếp Tiên Đế, loại Cảm Mạo Đan này luyện vô cùng đơn giản,1 giây thôi cũng làm ra được 100 viên.

Chẳng qua hiện tại hắn mới đạt đến Hậu Thiên Sơ Kỳ, một tiếng đồng hồ cũng có thể luyện ra được 1- 2 lô,

với thủ pháp luyện đan của Diệp Lăng một lò chí ít cũng được chừng 10 viên.

Diệp Lăng lấy cái Đan Lô ra, đem thuốc đông y bỏ vào bên trong, lập tức vận hành Chân khí.

Chân khí vận chuyện ra liền hóa thành một đoàn hỏa hồng (ngọn lửa), ngay lập tức đem Đan Lô thiêu đốt thành màu đỏ.

Chẳng qua Diệp Lăng nắm giữ ngọn lửa rất tốt, những ngọn lửa này căn bản không thể đốt cháy Đan lô, chỉ có thể hòa tan thuốc đông y ở bên trong.

Thời gian chậm rãi đi qua, mấy thứ thuốc đông y kia bắt đầu hóa thành chất lỏng.

Chẳng qua những thứ thuốc đông y này dù sao cũng cũng không giống với Linh Dược kiếp trước của hắn ở Tu Chân giới, mà chất lỏng lại chảy ra rất ít.

Diệp Lăng nhìn nhìn bên trong lò luyện đan một chút, lại bắt đầu dựa theo trình tự, đem những thứ khác thuốc đông y bỏ vào.

Sau hơn một tiếng đồng hồ, ở bên trong Đan Lô, tỏa ra hương thơm ngào ngạt của thuốc đông y.

Diệp Lăng ngửi ngửi cau mày nói:

“Cùng với Linh Dược vẫn là có chênh lệch a, cái đan hương bên trong này, đều hỗn loạn, thật con mẹ nó khó ngửi!.”

Mở Đan Lô ra, chỉ thấy bên trong có một ít viên thuốc. Diệp Lăng cẩn thận đếm, có ước chừng 23 viên a!

Những đan dược này toàn thân đều màu xám, không có mùi thơm, với lại không hề có ánh quang, thoạt nhìn nơi nào giống như là đan dược?

Tưởng chừng như hàng giả do bùn đất nặn lên!

Chẳng qua Diệp Lăng rất có tự tin, tin tưởng người ta sau khi ăn xong viên thuốc này, mới biết rốt cuộc là hàng thật hay là hàng giả.

“Giờ luyện chế những thứ Cảm Mạo Đan đã, khôi phục lại Chân khí một lúc, rồi lại luyện chế một ít Kinh Nguyệt Đan.”

Diệp Lăng thầm thì.

Kinh Nguyệt Đan, đương nhiên là trị các bệnh về kinh nguyệt ở phụ nữ rồi.

Đan Sư là ai?

Là người chuyên trị đủ các loại triệu chứng bệnh trạng trên người rồi!

Diệp Lăng đã tiếp thu được kí ức của tên Diệp Lăng trước, một số bệnh mới lạ ở trên trái đất này có chút hiểu biết rồi.

Bất quá bây giờ Chân khí của hắn không đủ, hơn nữa những thành phần dược liệu này cũng quá kém, nếu không, những cái bệnh kì quái khó chữa như HIV, bệnh ung thư, bệnh máu trắng mà ai ai cũng sợ vì không có cách chữa dứt điểm, Diệp Lăng có thể luyện ra được mấy viên đan dược chữa khỏi a.

Tu luyện chừng nửa tiếng, Chân khí trong cơ thể Diệp Lăng mới khôi phục như ban đầu.

Điều này làm cho hắn không khỏi lại thêm một lần than vãn, Linh khí trên địa cầu thật sự là quá hiếm hoi.

Nhiều chỉ có... khói mù!

Không phải là có câu nói tốt?

Hỏi thế gian tình là gì, a...

Lại tốn hơn nửa tiếng đồng hồ, luyện chế một lò Kinh Nguyệt Đan, tổng cộng có 18 viên.

Diệp Lăng nhìn đồng hồ, nghĩ đến Lưu Xảo cũng nên tan việc rồi.

“Hai ta nói chuyện yêu thương, nói yêu thương, hai đều là công, hai đều là công, thật biến thái, thật biến thái...”

Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của Diệp Lăng bỗng nhiên vang lên.

Nhìn một dãy số liền biết, ngoài Lưu Xảo ra còn ai Lưu Xảo.

“Bà xã, tan việc rồi sao?”

Diệp Lăng cười nói.

“Đừng nói nhảm, ai là vợ của ngươi chứ.”

Bên đầu kia điện thoại, Lưu Xảo nhổ một tiếng.

“Nào không phải chứ, hai ta rất có bộ dáng vợ chồng nha.”

Diệp Lăng trêu đùa nói.

“Ngươi lại nói bậy bạ gì đó, ta liền... Ta liền không qua nơi đó của ngươi nữa.”

Lưu Xảo nói.

“Được được được, ta sai rồi được chưa?”

Diệp Lăng vội vàng nói:

“Cô tan việc rồi sao? Ở nơi đó chờ ta, đừng có chạy lung tung, cẩn thận mấy tên háo sắc đem cô bắt đi.”

“Hắc, ta thấy ngươi mới chính là một tên đại háo sắc đấy”

Lưu Xảo bật cười.

Cúp điện thoại, Diệp Lăng lập tức rời khỏi biệt thự, hướng trung tâm tài chính Hoàn Cầu chạy tới.

Hắn đem theo luôn mấy viên đan dược, hiện tại đúng lúc tan việc, có rất nhiều người. Xe buýt chạy 3 trạm đường, Diệp Lăng mất không đến 3 phút là đến nơi.

Lưu Xảo đang đứng trước cửa lầu 18, ở đây đợi Diệp Lăng.

Xung quanh cô không có nhiều người, hơn nữa đều là nam nhân, nhưng cũng không có trò chuyện gì, chỉ là ánh mắt của mấy tên khốn kiếp kia, vẫn luôn để ở trên ngực Lưu Xảo

Lưu Xảo thật sự là bất đắc dĩ, nàng đã đổi liên tục ba chỗ đứng rồi, vẫn như cũ bị mấy tên đàn ông này vây xung quanh.

“Đúng lúc thật, cô còn chưa về?”

Đúng lúc này, một cái người thanh niên mang gọng kính vàng đi tới tới chỗ nàng. Lưu Xảo sững sờ, quay đầu nhìn lại, cười nói:

“Lâm Hoa, là ngươi a.”

Lâm Hoa cười cười một cái trước ngực nàng liếc mắt một cái, thật lớn a, sờ xúc cảm khẳng định rất thoải mái.

“Sao đứng ở chỗ này lấy? Ta đưa ngươi về nhà đi?”

Lâm Hoa cười hướng Lưu Xảo đã đi tới.

Thời điểm hắn đi chỗ tới Lưu Xảo thì một mùi thơm u nhàn nhạt lập tức bay vào trong lỗ mũi hắn, Lâm Hoa không khỏi hít một hơi thật sâu.

“Không cần, ta ở người, ngươi trước đi thôi.”

Lưu Xảo cười nói.

Lâm Hoa là người cùng nàng công tác ở một chỗ, hai người coi như là quan hệ đồng nghiệp, ngày hôm nay mới biết nhau.

“Cô?”

Lâm Hoa cười nói:

“Ai vậy? Sẽ không phải là bạn trai ngươi chứ?”

“Cái này ngược lại không phải là.”

Lưu Xảo lễ phép trả lời một tiếng.

Nàng há lại có thể không nhìn ra, cái này tên này đối với mình cũng có ý đồ gì đó không tốt rồi.

Chẳng qua dù sao cũng là quan hệ đồng nghiệp, hơn nữa Lâm Hoa ngày hôm nay đối với mình cũng rất chiếu cố, Lưu Xảo cũng không tiện đuổi hắn đi.

“Không phải là nam bằng hữu là được, ta còn sợ bị bạn trai ngươi hiểu lầm đây.”

Lâm Hoa tâm trong thở phào nhẹ nhõm, trong tay sờ chìa khóa xe, cách đó không xa lập tức kêu một tiếng, một chiếc BMW màu đen 525 lóe lóe đèn xe.

“Đối với nhân viên buổi làm việc ngày đầu tiên, tự nhiên hẳn là phải chiếu cố thật tốt á!”

Lâm Hoa bày ra một cái bộ mặt người tốt, cười nói:

“Lưu tiểu thư, ta có thể mời cô đi ăn khôn, sẵn tiện đưa cô về nhà luôn.”

Đối với nữ nhân, Lâm Hoa vẫn rất hiểu.

Đại bộ phận cũng là vì tiền, nhất là nữ nhân xinh đẹp.

Đương nhiên, Hàn Thanh Tâm cái kia loại nữ nhân thì không cần nói, căn bản không biết tiền có cái gì để dùng.

Chẳng qua Lưu Xảo dạng người này, cả người mặc quần áo nữ nhân thông thường, Lâm Hoa vẫn có lòng tin đoạt tới tay.

Hắn cũng tin tưởng, Lưu Xảo khi nhìn đến gia thế của mình, nhất định sẽ bằng lòng theo mình a, tới đó thì tha hồ mà hắc hắc.

“Thật xin lỗi, bằng hữu của ta rất nhanh sẽ tới.”

Lưu Xảo cười.

Lâm Hoa còn cho là Lưu Xảo đây là đang ngại ngùng, lại nói:

“Cô có thể cho gọi điện thoại cho bằng hữu cô nha, nói cô đêm nay tăng ca, không về sớm được, đơn giản mà, ta chỉ có rảnh đêm nay a, dù sao mẹ ta cũng là HĐQT nên rất nhiều việc, cần phải phụ bà ấy cho nên hôm nay....”

Cái này chiêu bài của Lâm Hoa lần nào cũng dùng, rất nhiều nữ nhân vừa nghe, lại nhìn thấy xe của Lâm Hoa, 99 phần trăm đều sẽ với hắn đi.

Đáng tiếc, Lưu Xảo sẽ không với hắn đi, dù chỉ một phần trăm cũng không.

Đối với Lâm Hoa vướng víu, Lưu Xảo tâm lý hơi không kiên nhẫn, chẳng qua nàng tốt xấu gì cũng được gia đình giáo dục đàn hoàng, nên nàng ngại nói lời khó nghe.

“Thực sự không cần.”

Lưu Xảo vừa nói vừa hướng đằng sau quay lưng đi.

Thật không nghĩ tới, Lâm Hoa rốt cuộc lại đã chạy tới, chắn Lưu Xảo trước người.

“Tiểu Xảo, dù sao nói chúng ta cũng là ngày đầu tiên biết nhau, cô sẽ không cho ta chút mặt mũi chứ?”

Lâm Hoa dương dương đắc ý nói.

Lưu Xảo vừa nghe, đang không biết nên trả lời như thế nào, cũng là đúng lúc này, một tiếng mắng to bỗng nhiên vang lên.

“Thưởng ngươi con mẹ nó cái rắm á? Đến đến, ngươi qua đây, lão tử thưởng ngươi mấy cái rắm!”

.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.