Tối Cường Tiên Đế Trọng Sinh

Chương 1: Chương 1: Bị Khinh Thường




Thành phố Đông Hải - Trung Quốc

Màn đêm buông xuống, bây giờ cũng là mùa hè, nên thời tiết cũng khá nóng bức, mặc dù là ban đêm nhưng nhiệt độ ở thành phố Đông Hải không có giảm, mà càng kinh khủng hơn, trên 40 độ.

Trên con đường rộng rãi, sáng rực những ánh đèn NeOn, cuộc sống về đêm mà người người hằng mong có lẽ cũng đã bắt đầu.

Đêm đến, mọi người có thể nhìn thấy rất nhiều các cô gái, đầy đủ thể loại, nào là quần short, váy ngắn, khoe đùi trắng noãn như tuyết, như những cây kem thơm ngon, làm cho những thằng con trai nhìn thấy mà chỉ muốn xông lên hung hăng mà hắc hắc một cái.

Tại công viên Trung Sơn, đâu đó truyền đến âm thanh một vụ tranh cãi ầm ĩ, một âm thanh chửi rủa của một người con gái.

Có không ít người vây quanh nơi đây để xem náo nhiệt, mà nhân vật chính lại là hai nữ một nam.

Nam tên gọi là Diệp Lăng, năm nay 25 tuổi, tốt nghiệp đại học đã được hai năm, tướng mạo dễ nhìn, thân cao 1m85, khoác trên mình một áo sơmi đơn giản.

Trong qua sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, giống như là mất hồn.

Đứng bên cạnh Diệp Lăng là một cô gái, tuổi tác so với Diệp Lăng có vẻ như nhỏ hơn một chút, thoạt nhìn nàng tầm 23,24 tuổi.

Dáng dấp nàng cực kì xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan gầy nhỏ, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, gò má trắng nõn vô cùng mịn màng, mũi cao dọc dừa tinh xảo làm dung động lòng người, kèm với mái tóc dài đen bóng mượt như thác nước, làm toàn thân nàng tỏa ra khí chất như tiên nữ hạ phàm.

Nàng gọi là Lâm Vũ Tình, không chỉ có tướng mạo xinh đẹp, mà vóc người còn thuộc dạng cực phẩm, thân 1m7, cân nặng không tới 60kg.

60kg này không phải là cân nặng thật sự mà còn bao gồm chiếc áo sơmi, kèm theo một số phụ kiện mà nàng đang mang, chiếc áo sơ mi càng không thể che dấu đi được bộ ngực ngạo nghễ đang phập phồng của nàng.

Bờ mông trắng trẻo, tròn trịa được phối cùng chiếc quần short jean càng làm người ta thèm chảy nước miếng.

Cứ tưởng chừng đây là vóc người ma quỷ tạo ra!!!

Đứng đối diện với Lâm Vũ Tinh cùng Diệp Lăng, có một người con gái.

Người con gái này dáng dấp cũng khá đẹp, tuy so với Lâm Vũ Tình kém một chút, chẳng qua là trên mặt trang điểm phấn son, chỉ cần một cơn gió nhẹ hiu hiu là có thể ngửi được mùi nước hoa nồng nặc.

Nàng gọi là Lưu Phỉ, tóc dài uốn thành tóc xoăn, một nửa mái tóc đen nhuộm thành màu tím, thoạt nhìn rất là sành điệu, toàn thân đều là hàng hiệu, cầm trong tay là chiếc ví Louis Vuiton thời thượng từ Italy, nàng nhìn về phía Diệp Lăng với ánh mắt trào phúng.

“Diệp Lăng, câu hỏi của ta, ngươi không trả lời được à?”

Lưu Phỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Lăng, châm chọc nói:

“Từ lúc bắt đầu học đại học, hai chúng ta đã ở cùng nhau, ngươi đã cho ta được cái gì? Ngươi có thể cho ta được những gì?”

“Không nói về năng của ngươi, ngươi năm nay cũng đã qua 25 tuổi, ta không giống như ngươi, chờ ngươi?? Xin lỗi ta chờ không nổi.”

“Ta chỉ hy vọng tuổi thanh xuân của ta là thời gian đẹp nhất, có thể hưởng thụ tốt nhất những thứ hạnh phúc trong cuộc đời này, cái này có lỗi sao?”

“Con gái không dựa vào tuổi trẻ thì dựa vào cái gì? Chả lẽ dựa vào ngươi?”

“Ha ha, hay vẫn là quên đi, ngươi dù sao cũng là một tên nghèo hèn, ta mà còn theo ngươi, chỉ sợ cả đời đều không được mặc được món đồ chỉ vài chục ngàn, cả đời cũng không cầm được cầm nổi một cái túi xách tay hàng hiệu, cả đời cũng không cầm được trên tay trăm ngàn tệ, hoặc lái những siêu xe sang trọng!”

Giọng nói của Lưu Phỉ rất lớn, hơn nữa cũng không có một chút gì gọi là ngại ngùng, mặc dù bốn phía đông người đều tỏ ra với nàng có một chút bất mãn, có thể nàng có quyền nói nhưng phải nên biết giữ một chút thể diện cho người yêu cũ.

Trong suy nghĩ của Lưu Phỉ, nữ nhân là phải dựa vào tuổi thanh xuân của mình, nhất là phải như nàng vậy, dù nữ nhân có dáng dấp xinh đẹp, lúc còn trẻ không tiêu xài, chờ già rồi, thanh xuân không có, còn suy nghĩ gì đến việc tiêu xài?

“Đúng, ngươi rất tốt với ta, ngươi yêu ta, ta đều biết. Nhưng....”

“Có thể ngươi cũng nên suy nghĩ một chút, sinh hoạt hằng ngày cần là cái gì? Tình yêu à, tình yêu ngươi có thể đem ra ăn được không? Đúng là ta rất thích nhất vật chất, hư vinh, còn ngươi về tinh thần rất tốt với ta nhưng như vậy thì có ích lợi gì? Nếu có bản lĩnh, còn không bằng mua cho ta một cái ví hàng hiệu nổi tiếng thực sự đi.”

“Được rồi, chỉ có tên nhà quê như ngươi, đòi tiền không có tiền, muốn bối cảnh không có bối cảnh, muốn quan hệ không quan hệ, ngươi lại là một tên nhân viên quèn, liều mạng làm việc, công tác cả tháng mà kiếm không ra được mấy ngàn tệ, còn chưa tính ăn uống, phòng cho thuê, chờ ngươi mua cho ta đồ hiệu? Hừ, không biết đến bao giờ!”

“Ngươi chính là một thằng nghèo hèn, là một thằng nghèo hèn!”

“Đủ rồi!”

Lâm Vũ Tình tức giận đến mức không nghe nổi nữa, trên đôi gò má xinh đẹp ửng đỏ tràn đầy phẫn nộ.

“Lưu Phỉ, ngươi đúng là nữ nhân ham mê tiền bạc!”

“Thời điểm ngươi nói những lời này, sao không suy nghĩ một chút lúc ngươi bị bệnh, Diệp ca thức tận đến hai ba giờ sáng, chạy đi mua thuốc cho người, sau đó chạy hơn mười dặm đường chỉ để đưa thuốc cho ngươi? Làm sao không dùng não suy nghĩ một chút lúc ông già ngươi bị bệnh, là Diệp ca xếp cả ngày, hơn nữa bị nhóm buôn lậu đánh cho một trận, mới đăng ký cho ông già ngươi một chuyên gia trị liệu tốt?”

“Ngươi bây giờ có tiền, dựa vào đám con ông cháu cha, lại tới đây vũ nhục Diệp đại ca? Ngươi còn là con người sao?”

“ Ta muốn vũ nhục hắn sao? Là chính bản thân hắn tìm đến ăn chửi mới đúng!”

Lưu Phỉ trừng mắt nói với Lâm Vũ Tình, sau đó nhìn về phía Diệp Lăng, cười lạnh nói:

“Trước đó, ta đã nói qua cho hắn biết ta muốn chia tay, nhưng hắn cứ quấn quít lấy ta, ta không mắng hắn thì làm gì được hả?”

“Trong mắt ngươi, tiền liền thực sự trọng yếu như vậy sao?”

Diệp Lăng ngẩng đầu, con mắt có chút đỏ lên.

“Ngươi cảm thấy thế nào?”

Lưu Phỉ không chút nào lòng thương hại, nói:

“Ở trong mắt ta, tiền không số hai thì cũng là số một, nói vậy đủ hiểu chưa?”

Nói xong, Lưu Phỉ lại mở ra túi xách, rút ra tấm thẻ ATM, ném trước mặt Diệp Lăng.

“Nói như thế nào ta với ngươi cũng quen nhau mấy năm, ngươi đối với ta coi như vẫn không tệ, ta không phải là người không có lương tâm, trong thẻ này có 5 vạn tệ, thì xem như tương đương ta báo đáp ngươi đối với chiếu cố cho ta trong những năm gần đây.”

Dứt lời, Lưu Phỉ xoay người rời đi.

“Cầm lại đồng tiền thúi của ngươi đi!”

Diệp Lăng thần sắc âm trầm nói.

“Á đù, còn cự tuyệt?”

Lưu Phỉ hé đôi môi hồng nở nụ cười:

“Ngươi nghĩ rằng bây giờ ta còn không biết tình huống của ngươi? Không có việc làm, tiền thuê nhà đã thiếu nợ hơn ba tháng, còn không trả chỉ sợ cũng sẽ bị chủ nhà đuổi ra ngoài chứ? Đều đã sống đến giờ, còn chú trọng đến mặt mũi làm gì?”

“Ta dù là ăn mày, cũng sẽ không cầm tiền của ngươi.”

Diệp Lăng lạnh lùng nói.

“Được.”

Lưu Phỉ biến sắc, đi tới nhặt tấm thẻ ATM, chuẩn bị rời đi và nói:

“Chỉ mong ngươi có thể giữ được bản lĩnh, đời này đều đừng đến cầu ta!”

“Không phải dựa vào đám con ông cháu cha sao? Cái con mẹ nó, loại con gái này, ở trong mắt đám kia chỉ là một món đồ chơi thôi, sớm muộn cũng có một ngày sẽ bị vứt bỏ.”

Trên gương mặt tươi cười của Lâm Vũ Tình đang tỏ ra vẻ tức giận.

Diệp Lăng không nói gì, thần sắc âm trầm hướng về phía khác đi.

Hiển nhiên nỗi đau mà Lưu Phỉ mang đến làm hắn tổn thương không nhỏ.

“Diệp ca, ngươi đi đâu vậy? Chờ ta một chút a...”

Lâm Vũ Tình ở phía sau đuổi theo.

“Ta muốn ở một mình.”

Diệp Lăng khoát tay áo, ý bảo Lâm Vũ Tình đừng đi theo.

Lâm Vũ Tình lo lắng, chẳng qua nàng rất nghe lời Diệp Lăng nên không có tiếp tục đuổi theo.

Diệp Lăng cũng không biết đi bao lâu rồi, không để ý đến mọi thứ, cứ đi thẳng tới con đường lớn.

Hiện tại đã là rạng sáng, trên đường có rất ít xe cùng người đi đường, Diệp Lăng mông lung cứ đi và đi mãi mà không có mục đích, cứ đi ngang qua con đường lớn, giống như một cái xác không hồn, nhắm vào hướng đối diện mà đi.

“Bíp…Bíp…!”

Đúng lúc này, xa xa bỗng nhiên sáng lên hai ánh đèn chói mắt, kèm theo đó là tiếng kèn kêu inh ỏi, chói tai.

Đây là cả một đoàn xe, chừng hơn hai mươi chiếc, hơn nữa toàn bộ đều là siêu xe, thấp nhất cũng là Porsche Parra Meira, tốc độ cực nhanh, chạy với tốc độ hơn 150km/h, là đám chuyên môn thừa dịp lúc rạng sáng để đua xe.

Đoàn xe rất nhanh chạy đến địa phương mà Diệp Lăng đứng đó không xa, nhưng Diệp Lăng giống như không nhìn thấy.

“Bíp…Bíp…!”

Tiếng kèn kia kêu càng ngày càng chói tai.

Chiếc xe chạy đầu tiên hùng hổ to mồm vài câu ý bảo Diệp Lăng tránh ra.

Nhưng tài xế trên chiếc xe phía sau lại không nhìn thấy Diệp Lăng, trong đó có một chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ, một người con gái trẻ tuổi có vóc dáng dấp cực kỳ xinh đẹp, sắc mặt nàng trong nháy mắt tái nhợt, bởi vì xe của nàng, đã đến trước mặt Diệp Lăng!!!

“ Đùng… Phốc…Xuy…!!!”

Tiếng phanh xe thét lên chói tai, Ferrari bởi vì tốc độ quá nhanh, săm lốp xe cùng mặt đường mài ra một đường dài màu đen.

Chẳng qua, xe của nàng chạy với tốc độ quá nhanh, hơn nữa lúc phát hiện Diệp Lăng là lúc khoảng cách quá gần, tuy thắng gấp, nhưng Diệp Lăng vẫn bị tông trúng, thân thể giống như diều đứt dây, bị văng xa ra ngoài.

Một màn này, đám còn lại cũng đều thấy được, lập tức phanh xe lại không đua nữa, liền vội vàng dừng lại, hướng Diệp Lăng chạy tới.

“Xong, xong, ta đụng chết người..rồi...”

Tại chiếc siêu xe Ferrari, cô gái rơi vào hoảng loạn, vẻ mặt xinh đẹp trắng bệch, con mắt xinh đẹp trừng lớn.

“Đùng Đùng… Ầm Ầm…!”

Cũng vào thời điểm này, bầu trời có chút âm trầm, bỗng nhiên vang lên âm thanh của sấm sét, một đạo sấm sét đánh xuống vừa lúc bổ vào trên người Diệp Lăng.

Chủ nhân của từng chiếc siêu xe bị một màn này làm cho sợ ngây người!

“Thanh Tâm, ngươi không sao chứ?”

Một người nam tử với dáng vẻ đẹp trai mở cửa xuống xe.

Hàn Thanh Tâm lại càng hoảng sợ, vội vã mở cửa xuống xe, lo lắng mà hỏi:

“Hắn... Hắn đã chết rồi sao?”

Tên nam tử trẻ tuổi do dự một chút, nói:

“Chắc là chết, dù sao tốc độ xe cũng nhanh như vậy...”

Hàn Thanh Tâm bỗng có cảm giác trong đầu trống rỗng.

“Cùng lắm hắn trước khi chết, bị sét cho bổ một nhát, xem như hắn chết thật rồi, chúng ta cũng có thể nói là bị sét đánh chết.”

Nam tử trẻ tuổi nói.

“Mau tới đây, hắn còn chưa có chết, còn thở!”

Xa xa bỗng nhiên truyền đến một thanh âm kinh ngạc vui mừng.

Hàn Thanh Tâm sững sờ, trong con ngươi lập tức lộ ra hy vọng, vội vã hướng Diệp Lăng chạy tới.

Lúc nãy, Diệp Lăng bị Ferrari va vào một phát, hầu như cả người khớp xương đều bị té gãy, hơn nữa Lôi Điện đánh trúng một phát, hiện tại toàn cơ thể đều đen sì, nhìn như bị cháy rụi.

“Hãy để cho hắn ở chỗ này tự sinh tự diệt đi, nếu không, sự tình chúng ta đua xe cũng sẽ bị phanh phui ra, chuyện Thanh Tâm tông hắn, cũng không gạt được. Nếu như hắn chết ở nơi này, chúng ta còn có thể nói là do sấm sét đánh chết.”

Tên nam tử trẻ tuổi kia nhìn Diệp Lăng, do dự nói.

Hàn Thanh Tâm lập tức kiên định lắc đầu, nói:

“Hắn còn chưa có chết, ta muốn đưa hắn đi bệnh viện. Vốn dĩ là ta tông hắn, tất cả trách nhiệm ta sẽ gánh chịu, ta không thể trơ mắt nhìn hắn chết ở chỗ này.”

“Nhưng mà...”

Nam tử trẻ tuổi kia còn muốn nói điều gì, Hàn Thanh Tâm lại nói:

“Không có nhưng nhị gì cả, việc đua xe ta sẽ không nói cho người khác, cũng sẽ không đem các ngươi khai ra, việc này ta sẽ gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.”

Nói xong, Hàn Thanh Tâm lấy điện thoại di động ra, bấm nhanh 115 gọi cấp cứu..

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.