Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 62: Chương 62: Thừa lúc yếu ớt mà vào




"Đã về chưa?" Tay trái Lăng Diệp cầm điện thoại áp vào tai, tay phải vuốt ve khuôn mặt mềm mịn của Úc Hàn Yên đang đặt trên đùi mình.

"Vừa đến nơi."

Úc Hàn Yên đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại trên tay anh, áp vào tai mình hỏi:

"Dany đã tỉnh lại chưa?"

"Tỉnh rồi."

Úc Hàn Yên ngồi dậy, đi dép vào xong nói:

"Vậy chúng tôi qua thăm cô ấy."

"Cô ấy không có ở chỗ tôi."

Úc Hàn Yên sửng sốt một lúc, khẽ cau mày hỏi:

"Vậy cô ấy ở đâu?"

"Chiều hôm qua người nhà của cô ấy đã đến Đỉnh Vô Danh đón cô ấy về."

Úc Hàn Yên giống như quả bóng cao su xì hơi, một lần nữa xụi lơ vào lòng Lăng Diệp, chậm rãi hỏi:

"Sao người nhà của cô ấy lại biết chuyện cô ấy bị thương? Không phải là cô ấy đi một mình tới Đỉnh Vô Danh đỉnh sao?"

"Người nhà cô ấy gọi điện thoại ."

Lông mày Úc Hàn Yên cau lại, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

"Tề Ngôn, anh ngốc hả!" Cơ hội khó có được, thế nhưng hắn lại không biết nắm bắt! Rõ ràng là hai người có thể an tĩnh, thân mật ở cùng với nhau, rõ ràng đó là cơ hội tốt để phát triển tình cảm, thế nhưng hắn lại khước từ!

Hơn nữa, phụ nữ lúc yếu đuối sẽ dễ bị cảm động nhất. Lúc trước cô cũng là như vậy mới bị Lăng Diệp cảm động. . . . . .

Nghĩ tới đây, cô trừng mắt nhìn Lăng Diệp. Nhất định là người này đã âm mưu tính trước!

Người đầu điện thoại bên kia im lặng mấy giây, thản nhiên nói:

"Tôi chỉ đưa điện thoại đến tai cô ấy mà thôi. Là cô ấy nói chuyện với người nhà của mình."

Úc Hàn Yên hơi sửng sốt, không ngờ lại là tình huống này, nói xa xôi:

"Được rồi. . . . . ."

Lăng Diệp giành lấy chiếc điện thoại di động từ người nào đó, nhanh chóng nói câu “Cứ như vậy đi” với người bên kia, sau đó cúp điện thoại.

Úc Hàn Yên nhìn anh chằm chằm, tức giận nói:

"Em còn chưa hỏi anh ta có biết Dany đang ở bệnh viện nào hay không!"

Lăng Diệp đưa tay bắt lấy chiếc cằm hoàn mỹ của cô, giống như một loại trừng phạt, ngấu nghiến bờ môi cô một hồi, sau đó nói như giải thích:

"Nói chuyện điện thoại với người đàn ông khác quá lâu."

Úc Hàn Yên nghe vậy, bất chợt liếc mắt, bất đắc dĩ nhắc nhở:

"Đó là Tề Ngôn."

Ngón tay cái của Lăng Diệp nhẹ nhàng ma sát qua lại trên bờ môi sưng đỏ của cô, lơ đễnh đáp:

"Vậy thì sao nào? Còn không phải là đàn ông?"

". . . . . ." Lăng Diệp, anh đúng là vại dấm chua!

Úc Hàn Yên nghĩ ra điều gì, đột nhiên khí thế hung hăng, chất vấn đối phương:

"Lúc em bị thương, anh đối với em tốt như vậy, có phải là đã có mưu tính từ trước rồi không!"

Lăng Diệp buồn cười nhìn cô, khóe miệng nhếch lên, hỏi:

"Em nói xem?"

Đôi mắt lưu ly của Úc Hàn Yên nhìn anh không chớp, nói khẳng định:

"Anh muốn thừa lúc yếu ớt mà vào!"

Đôi mắt đen nhánh của Lăng Diệp thoáng qua tia cười. Anh dùng giọng từ tính nói:

"Cũng không phải là không có khả năng đó."

Thật ra lúc đó anh chỉ muốn tận tay chăm sóc cô, căn bản không có suy nghĩ được nhiều thứ như vậy.

Úc Hàn Yên bày ra vẻ mặt biết ngay mà. Cô há miệng cắn ngón cái của anh, nói mơ hồ không rõ:

"Gian thương."

Lăng Diệp không rút ngón tay trở về, để mặc cho cô cắn, tay trái vuốt ve eo cô, nhìn cô mang theo ý cười, chậm rãi hỏi:

"Vậy em có muốn người gian thương này nói cho em biết, Dany đang ở bệnh viện nào không?"

Úc Hàn Yên cũng không dùng sức cắn ngón tay anh, mà chỉ để răng đụng vào tay anh mà thôi. Cô đưa đầu lưỡi đẩy cái dị vật trong miệng mình ra, mắt chớp chớp nhìn người trước mặt, nói xin ý kiến:

"Được nha."

Dany là người bạn cùng phái đầu tiên của cô, cũng là người phụ nữ đầu tiên cô để tâm.

Lăng Diệp đưa ngón tay cái bị Úc Hàn Yên cắn lên trên miệng, thè lưỡi ra mập mờ liếm láp, nói sâu kín:

"Nếu anh không thu bất kỳ lợi tức nào mà đã nói cho em biết bệnh viện nơi Dany ở, không phải là rất không thích hợp với thân phận gian thương của anh sao?"

Thiếu chút nữa Úc Hàn Yên đã cắn vào đầu lưỡi mình, cô lập tức sửa lại lời nói:

"Sao anh có thể là gian thương được? Trên thế giới này, chỉ có anh là người lương thiện nhất thôi!"

Lăng Diệp bế cô lên đi vào trong phòng ngủ, đôi môi mỏng khẽ mở, phun ra hai chữ:

"Muộn rồi."

Ngậm ngón tay cái của anh là cô sai. Sao cô có thể làm động tác có tính trêu đùa như vậy được? Một người đàn ông khỏe mạnh sao có thể thờ ơ khi nhìn thấy hành động này của người yêu mình đây?

Nơi bị răng cô chạm vào, giống như có một dòng điện chạy qua, kích thích một hồi, khiến lòng anh không tự chủ được run rẩy; Nơi bị đầu lưỡi ướt át của cô quét qua, càng giống như bốc cháy, như lấy xu thế của từng đốm lửa nhỏ, thiêu đốt từng tấc da thịt cùng máu trong người anh.

"Diệp, thật sự không muốn mà, anh sẽ bị cạn kiệt linh lực mà chết đó . . . . . ." Hai tay Úc Hàn Yên đẩy lồng ngực Lăng Diệp ra, vùng vẫy giãy chết nói.

Lăng Diệp nói cực nhanh câu "Sẽ không", liền dùng môi chặn lại hơi thở mùi đàn hương từ miệng cô phả ra.

Bệnh viện Ái Dân, tầng 36, trong phòng bệnh VIP xa hoa cấp cao.

Lam Nguyệt ngồi ở bên mép giường, nghe thấy tiếng chuông cửa rung nhẹ trong mắt thoáng qua một tia nghi ngờ. Bà đi đến cạnh cửa nhìn lên màn hình hiển thị, thấy người đến là Tổng giám đốc Lăng và vợ chưa cưới của anh thì không khỏi có chút kinh ngạc. Bà mở cửa, trên khuôn mặt tái nhợt nở rộ nụ cười, chào hỏi:

"Chào tổng giám đốc Lăng, chào Úc tiểu thư."

Úc Hàn Yên quan sát Lam Nguyệt một lúc, thấy bà và Dany có nhiều nét giống nhau, đoán được bà là mẹ của Dany, nên cười nói:

"Chào bác gái, chúng cháu đến thăm Dany ."

Lam Nguyệt hơi sửng sốt, sao bà lại không biết, từ lúc nào mà Dany lại có quan hệ tốt với bọn họ như vậy chứ? Bà đứng tránh sang một bên, khách sáo nói:

"Mời vào."

Úc Hàn Yên đưa bó hoa cẩm chướng màu đỏ đang cầm trong tay cho Lam Nguyệt, nói:

"Hy vọng Dany sẽ sớm hồi phục."

Lam Nguyệt đưa hai tay nhận lấy bó hoa, nói cảm kích:

"Cám ơn."

Bà dẫn hai người đến giường bệnh của Dany, cắm bó hoa vào trong bình, sau đó nói với Dany:

"Vậy mọi người nói chuyện đi, mẹ qua phòng khách, có chuyện gì thì gọi mẹ."

Đôi môi không có quá nhiều huyết sắc của Dany cong lên thành đường cong đẹp mắt, giọng cô có chút suy yếu nói:

"Vâng, mẹ đi nghỉ đi."

Sau khi Lam Nguyệt đóng cửa rời đi, Lăng Diệp buông eo Úc Hàn Yên ra, một mình đi tới trước cửa sổ sát đất, quan sát phong cảnh phía bên ngoài.

Anh và Dany không quen, cũng chẳng có gì hay để nói, nếu không phải vì Tiểu Yên, anh sẽ chẳng đến đây.

Dany nhìn Úc Hàn Yên ngồi ở mép giường, trong mắt đầy cảm kích. Cô dùng giọng mong manh nói:

"Hàn Yên, cô có thể đến thăm tôi… tôi rất vui."

Úc Hàn Yên mỉm cười:

"Chúng ta không phải là bạn bè sao?" Nói không chừng, về sao có thể cô sẽ là vợ của Tề Ngôn đấy… Khi đó thì là người một nhà rồi.

Đột nhiên Dany cảm thấy chóp mũi cay cay, không phải là vì tiền và thế lực của nhà cô, người chỉ đơn thuần đối xử tốt với cô, đối phương là người đầu tiên. Hốc mắt cô hơi đỏ, lại cố kiên cường để nước mắt không chảy ra, nói giọng khí phách:

"Không uổng cho tôi đã kết giao với người bạn tốt này!"

Úc Hàn Yên cười cười, nghĩ đến mối nghi vấn trong lòng mình liền hỏi:

"Tề Ngôn chăm sóc cô không được tốt sao?"

Ngay tức khắc Dany không hiểu gì, hỏi:

"Sao lại hỏi như vậy?"

Úc Hàn Yên đứng dậy, tự đi rót cho mình một ly nước nói:

"Sao lại nói người nhà đón cô về? Không phải là anh ta không chăm sóc tốt cho cô sao?"

Trên khuôn mặt yếu ớt của Dany xuất hiện hai mảng đỏ, đáp:

"Ở cùng một chỗ với một người đàn ông, khiến toàn thân tôi đều không được tự nhiên."

Làm thế nào cô cũng không ngờ được, mình vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Tề Ngôn, hơn nữa hắn lại cứ nhìn cô chằm chằm một lúc lâu. Hắn thấy cô tỉnh còn ân cần thăm hỏi, thái độ của hắn đối với cô quá khác lúc trước, khiến cô cứ cảm thấy là lạ.

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, không đề cập đến vấn đề rối rắm này nữa.

Lăng Diệp xoay người, đi tới bên cạnh Úc Hàn Yên, ôm eo của cô nói với Dany:

"Vậy cô dưỡng bệnh cho tốt, chúng tôi đi trước đây."

Úc Hàn Yên biết tham muốn chiếm giữ của người này lại phát tác rồi, cũng nói với Dany:

"Tôi về đây, mấy hôm nữa sẽ lại đến thăm cô."

Dany cười cười nhìn bọn họ, nói:

"Được."

Chưa đi được hai bước, Úc Hàn Yên liền quay đầu nhìn về phía Dany nói:

"Là Tề Ngôn đã làm phẫu thuật cho cô, lúc cô hôn mê cũng là một mình anh ấy chăm sóc cô."

Cô nói xong, không đợi Dany phản ứng, liền cùng Lăng Diệp rời đi.

Dany sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng giật giật, lẩm bẩm: "Hắn coi mình là ân nhân cứu mạng."

Cô thở dài một cái, nếu Bạch Triết Hiên cũng có thể đối xử với mình được như vậy thì thật tốt. Đáng tiếc, hắn thậm chí còn không thèm tới thăm cô lấy một lần.

Bạch Triết Nhã đang đi dạo quanh hành lang bệnh viện, trong lúc lơ đãng nhìn thấy Lăng Diệp và Úc Hàn Yên đi ra từ một phòng bệnh. Cô ta liền thấy rất tò mò về người nằm trong phòng bệnh đó.

Chờ sau khi hai người bọn họ đã biến mất, cô ta mới đi tới bên cạnh cửa phòng bệnh, nhìn lên tên bệnh nhân - Dany? Sao lại là cô ta? Cô ta và hai người kia có quan hệ như thế nào? Tại sao bọn họ lại chủ động đến đây thăm cô?

Trong đầu Bạch Triết Nhã đại khái đã vẽ lên một kế hoạch lớn. Cô ta quay lộn lại phòng bệnh của mình, đi thẳng về phía chiếc điện thoại.

Họa Sa thấy cô ta đi ra ngoài chưa được bao lâu đã quay trở về, không khỏi có chút tò mò hỏi:

"Tiểu Nhã, không phải là con nói muốn một mình đi ra ngoài giải khuây một lúc sao?"

Bạch Triết Nhã đưa tay trái cầm ống nghe áp vào tai mình, tay phải nhấn một dãy số xong, đặt ngón trỏ lên môi mình, ý bảo Họa Sa đừng nói gì.

"Mẹ à?"

Bạch Triết Nhã ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da thật màu đỏ sẫm, dựa vào chỗ tay vịn thật to, nhàn

nhạt nói:

"Em là Tiểu Nhã."

"A, Tiểu Nhã, có chuyện gì không?"

Bạch Triết Nhã cũng không vòng vo, nói ngay vào điểm chính:

"Anh, anh có biết chuyện Dany nằm viện hay không?"

"Dany? không rõ lắm. cô ấy nằm viện sao?"

Bạch Triết Nhã không lấy được thông tin mình muốn, nói một câu: "Vậy thôi nhé", liền cúp điện thoại.

Bạch Triết Hiên nghe thấy tiếng 'tút tút' từ đầu bên kia truyền đến, nhìn chiếc điện thoại di động trước mắt không thể tin nổi. Tính khí của Tiểu Nhã càng ngày càng tồi tệ. Nhưng mà, cũng không thể trách con bé được, dù sao cũng đã xảy ra chuyện đó...

Vì sao hắn và Tiểu Nhã đều có loại video này chứ? Nghĩ đến đoạn video của mình vẫn đang bị Lăng Diệp nắm trong tay, hắn liền muốn phát điên lên; lại nghĩ đến việc mình đã phải tốn mất 75 tỷ Dollar Lăng Diệp mới đồng ý hạ lệnh phong tỏa tin tức vụ xì căng đan của Tiểu Nhã, hắn càng muốn thổ huyết

"Cốc cốc..."

Bạch Triết Hiên thu hồi suy nghĩ của mình lại, mở miệng nói:

"Vào đi."

"Tổng giám đốc, đã đến giờ họp."

một cô gái tóc dài, có dáng đẹp đẽ mở cửa ra, dùng giọng dịu dàng nói:

Bạch Triết Hiên gật đầu một cái, nhàn nhạt đáp:

"Tôi biết rồi."

cô gái cười ngọt ngào đóng cửa lại. Cửa vừa đóng xong, nụ cười trên mặt cô ta cũng biến mất trong chớp mắt. cô ta không cam lòng dậm chân rời đi.

Trước kia bên cạnh tổng giám đốc có rất nhiều phụ nữ, khi đó thi thoảng hắn sẽ sinh ra hứng thú đối với cô ta. Mỗi lần khi xong việc, cô ta sẽ được một khoản 'tiền thưởng' hậu hĩnh. Bây giờ bên cạnh hắn đã chẳng còn Hoàn phì Yến sấu (*) nữa rồi, nhưng đối với cô ta lại vẫn lạnh nhạt như không.

(*) Hoàn phì Yếu sấu (Ý chỉ Dương quý phi béo, Triệu Phi Yến gầy) để chỉ sự đối nghịch về hỉnh thể của hai đại mỹ nhân. Dương Qúy phi là người đẹp "khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang", nhan sắc của bà không chỉ nức tiếng trong thiên hạ, mà còn đi vào thi ca, còn Triệu Phi Yến lại vốn nổi tiếng thiên hạ bởi sắc đẹp và vóc dáng mong manh, nhẹ nhàng tựa chim yến.

Bạch Triết Nhã suy nghĩ một lúc,đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh.

cô ta đi tới bên ngoài phòng bệnh của Dany, ấn vào chiếc chuông cửa đã được đặc chế.

Lam Nguyệt đang cầm chiếc muỗng trong tay liền dừng lại. Bà đặt chiếc muỗng xuống, nhìn Dany nói:

"Mẹ đi xem sao."

Dany mỉm cười, gật đầu.

Sau khi thấy người ngoài cửa là Bạch Triết Nhã, theo bản năng Lam Nguyệt không mở cửa ra. Chuyện của Bạch Triết Nhã bà cũng đã nghe thấy, bà tuyệt đối không muốn con mình có quan hệ với loại người như thế này. Bà thấy vô cùng may mắn vì lúc trước chính Bạch Triết Hiên đã cự tuyệt chuyện kết hôn với Tiểu Ny

Nhưng mà sao cô ta cũng mặc đồng phục bệnh nhân.

Bạch Triết Nhã đã nhấn chuông cửa một hồi lâu, vẫn không thấy có người ra mở cửa, sắc mặt cô ta không khỏi có chút khó coi.

"Mẹ, ai ở bên ngoài vậy?" Dany uống xong một hớp canh cá, hỏi.

Trong mắt Lam Nguyệt thoáng qua một tia không vui, cười nói:

"Người không liên quan."

Dany không tin, dùng giọng không cho cự tuyệt nói:

"Mẹ để cho người bên ngoài vào đi."

Lam Nguyệt không đứng dậy, lại múc một muỗng canh đút cho người kia, đồng thời nói:

"Bên ngoài là Bạch Triết Nhã. Mẹ không muốn con và cô ta có quá nhiều giao thiệp."

Dany nghĩ đến chuyện mình đã đọc được trên mạng, cũng không nhịn được nhíu nhíu mày, nhưng lại nghĩ đến đối phương là em gái của Bạch Triết Hiên, nên nói:

"Để cô ta vào đi, con sẽ có chừng mực."

Lam Nguyệt nhìn cô một cái, đặt chiếc muỗng vào trong ly, đứng dậy đi ra bên ngoài mở cửa.

"Chào bác gái." Bạch Triết Nhã bày ra nụ cười thật tươi, nói với Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt cười, đứng dịch sang một bên nói:

"Bạch tiểu thư à, mời vào." Đưa tay không đánh vào mặt trời....

Dường như Bạch Triết Nhã không hề có chút để ý nào đến việc đối phương để cho mình đứng chờ hồi lâu ngoài cửa, cười nói với Lam Nguyệt:

"Bác gái không cần phải khách sáo như vậy, gọi cháu là tiểu Nhã là được rồi."

cô ta dừng một chút, nhìn về phía phòng bệnh, quan tâm hỏi:

"Chị Dany bị bệnh sao? Cháu thấy ở ngoài cửa phòng có đề tên chị ấy, nên muốn vào thăm chị ấy một chút."

Nụ cười vẫn treo trên mặt Lam Nguyệt, bà vừa dẫn cô ta đi tới giường bệnh của Dany, vừa nói:

"Cám ơn Bạch tiểu thư quan tâm, Tiểu Ny đã đỡ rồi."

"Chị, chị sao vậy? Chị đã đỡ chưa?" Sau khi Bạch Triết Nhã nhìn thấy Dany, vẻ thân thiết quan tâm hỏi.

Dany cười cười, đáp:

"đã làm phẫu thuật tốt hơn nhiều rồi."

Bạch Triết Nhã nhìn về phía Lam Nguyệt, giọng nói mang theo vài phần cẩn trọng cùng thỉnh cầu:

"Bác gái, bác có thể đi ra ngoài để cháu nói chuyện riêng với chị một lúc được không."

Dany thấy mẹ mình đứng bất động liền nói:

"Mẹ, mẹ ra ngoài một lát đi."

Vẻ mặt Lam Nguyệt không đồng ý, nhưng cũng không chống lại lời của đối phương, dù sao thì người bệnh cũng là nhất, nên bà bưng canh đi ra ngoài.

Bạch Triết Nhã thấy Lam Nguyệt đi ra ngoài, liền ngồi lên chiếc ghế ở mép giường, hỏi:

"Chị, chị với vợ chưa cưới của tổng giám đốc Lăng có quan hệ như thế nào vậy?"

Cô ta hỏi như vậy, bởi vì Lăng Diệp ngoại trừ người tên Úc Hàn Yên kia ra, anh ta sẽ không thèm nhìn tới người phụ nữ nào khác.

Trán Dany khẽ nhăn không để lại dấu vết. Cô không trả lời câu hỏi của đối phương mà lên tiếng hỏi:

"Sao đột nhiên cô lại hỏi thế?"

"Bởi vì em thấy tổng giám đốc Lăng và vợ chưa cưới của anh ta đi ra từ phòng bệnh của chị." Bạch Triết Nhã đáp, trong mắt đầy vẻ thản nhiên.

Dany nhíu mày, lúc này mới để ý tới quần áo trên người đối phương, cô không khỏi quan tâm hỏi:

"Sao cô cũng mặc đồng phục bệnh nhân vậy?"

Trong lòng Bạch Triết Nhã rất mất hứng, cô ta cảm thấy Dany cố tình hỏi như thế để cho cô ta phải mất mặt. Cô ta dựa lưng vào ghế, nói xa xôi:

"Chị, chị không biết là em đã bị người ta bỏ thuốc kích dục?"

Là như vậy sao? Không phải là tự cô ta. . . . . .

Bạch Triết Nhã thấy Dany không nói gì, lại nói:

"Chị có biết ai đã khiến em trở thành như vậy không?"

Dany lắc lắc đầu.

Bạch Triết Nhã nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trong mắt tràn đầy sự tàn nhẫn: "Úc Hàn Yên". Ba chữ này đã sắp sửa bật ra, nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó cô ta liền đem lời định nói nuốt xuống. d♡đ♡l«q♡đ Cô ta cúi đầu nhìn về phía Dany, nói gợi lên lòng thương hại:

"Chúng ta đừng nói về chuyện này nữa."

Dany thấy cô ta đã chực khóc, liền ngưng đề tài này lại.

Bạch Triết Nhã cố giả bộ mỉm cười, hỏi lại:

"Chị còn chưa nói cho em biết, chị và vợ chưa cưới của tổng giám đốc Lăng có quan hệ như thế nào?"

Đối với sự cố chấp của cô ta về vấn đề này, Dany có chút kỳ quái, đôi môi không có được bao nhiêu huyết sắc của cô hơi hé mở, đáp:

"Bạn bè."

Bạch Triết Nhã nghe xong, vẻ mặt vui mừng nhìn cô, hưng phấn nói:

"Vậy thì tốt quá rồi!"

Chân mày Dany không tự chủ được nhíu lại, trong mắt tràn đầy nghi ngờ.

Bạch Triết Nhã nhìn cô, giải thích:

"Chị, lúc trước là em hiểu lầm cô ấy nên đã ầm ĩ không được hay lắm với cô ấy. Đến khi em nhận ra sự sai lầm của mình, thì cô ấy lại không chịu cho em gặp mặt."

Cô ta ngừng một lúc, nói thành khẩn:

"Em vẫn nợ cô ấy một lời xin lỗi."

Dany nghe xong, nghi ngờ hỏi:

"Cô hi vọng tôi giúp cô?"

Bạch Triết Nhã nghiêm túc gật đầu một cái, lên tiếng:

"Ùhm."

Dany thu hồi ánh mắt của mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, cự tuyệt không chút do dự:

"Tôi không giúp được cô rồi." Hàn Yên không muốn gặp cô, thân là bạn, tôi chẳng có lý do gì mà làm trái ý của cô ấy, đưa cô tới gặp cô ấy được.

Bạch Triết Nhã không ngờ Dany sẽ cự tuyệt thẳng thắn như vậy, cô ta hỏi mang theo chút khó tin:

"Tại sao hả?"

Dany quay đầu nhìn về phía cô ta, nói chậm rãi:

"Bởi vì cô ấy không muốn gặp cô."

Bạch Triết Nhã chưa từ bỏ ý định, nói:

"Em xin chị đấy, chị! Không ở trước mặt nói lời xin lỗi với cô ấy, cả đời em sẽ không thể yên lòng được."

Thấy đối phương vẫn không nói gì, cô ta lại nói:

"Chỉ cần chị có thể làm cho em gặp được mặt cô ấy, em sẽ thuyết phục anh em kết hôn với chị."

Dany lắc đầu, nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói:

"Tôi mệt rồi."

Trong mắt Bạch Triết Nhã đầy sự thâm độc, cô ta cười nói:

"Vậy chị nghỉ ngơi đi, em sẽ trở lại thăm chị sau."

Sau khi đối phương rời đi, Dany yếu ớt mở mắt ra, cười giễu cợt, nhưng mà cô cũng không biết chính mình đang giễu cợt gì nữa.

…………………..

"Ding dong ding dong."

Úc Hàn Yên đang ở trong bếp làm bữa tối, nghe thấy tiếng chuông cửa, cô ghé đầu ra ngoài cửa bếp hỏi:

"Có phải ông nội đến không?"

Lăng Diệp nhìn lên màn hình theo dõi, nói câu “Ừ”, sau đó đi ra mở cửa.

Lão Tôn vừa dìu Lăng Sanh đi vào bên trong, vừa cung kính chào Lăng Diệp:

"Chào tiểu thiếu gia."

Lăng Diệp gật đầu, đóng cửa lại.

Lăng Sanh vừa đi vào cửa, vừa không ngừng quan sát khắp bốn xung quanh bên trong ngôi biệt thự. Đây vẫn là lần đầu tiên ông đến đây nha! Tên tiểu tử đáng chết, chưa bao giờ cho mình đến nhà của nó. Lúc ông nghe anh nói ông đến nhà anh ăn cơm, ông cũng đã biết chắc chắn đây không phải là chủ ý của anh rồi.

Cũng là đứa cháu dâu tốt! Nếu không phải là con bé, không biết đến lúc chết ông có cơ hội đến đây không nữa.

Lăng Sanh ngồi trên ghế sofa, nhìn về phía người nào đó vẫn đang tiếp tục công việc với chiếc máy vi tính, hỏi:

"Tiểu Yên đâu?"

Lăng Diệp cũng không dời mắt đi, vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính đáp:

"Trong bếp."

Lăng Sanh trợn tròn hai mắt không thể tin nổi, làu bàu:

"Cháu lại để cho con bé nấu cơm?!"

Mười ngón tay Lăng Diệp vẫn thản nhiên gõ thần tốc trên bàn phím, lạnh nhạt đáp:

"Cô ấy thích."

Lăng Sanh thấy anh xa cách với mình, dựng râu trợn mắt nói:

"Cháu thậm chí còn không rót cho ông nội một ly trà!"

Lăng Diệp vẫn rất bình tĩnh tiếp tục công việc, đôi môi mỏng khẽ mở, phun ra ba chữ:

"Quản gia Tôn."

"Dạ, tiểu thiếu gia."

Lão Tôn đang đứng một bên, dùng mắt tìm kiếm bình trà cùng ly, ngay sau đó đi tới rót cho Lăng Sanh một ly trà.

Nhìn ly trà bốc khói nghi ngút trước mắt, Lăng Sanh tức giận không chịu được, ông nhìn Lão Tôn hỏi:

"Sao ông lại nghe lời nó như vậy!"

Lão Tôn không kiêu ngạo, không siểm nịnh đáp:

"Tiểu thiếu gia trời sinh ra đã có năng lực này rồi."

". . . . . ." Trời sinh đã quái đản!

"Diệp, lại đây bưng đồ ăn!" Úc Hàn Yên thò đầu ra cửa phòng bếp, hô to.

Ngay tức khắc, Lăng Diệp đóng máy vi tính lại, đứng dậy đi về phía phòng bếp.

Lăng Sanh nhìn theo bóng lưng càng lúc càng xa của Lăng Diệp khẽ nhếch miệng. Sao không thấy nó nghe lời mình như thế chứ? Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Úc Hàn Yên gỡ chiếc tạp dề trên người xuống, sau khi rửa tay xong, nói với người đang ở trong phòng khách:

"Ông nội, lão Tôn, hai người tới dùng cơm thôi."

Lăng Sanh vui mừng đáp:

"Được được được!"

Lão Tôn dìu Lăng Sanh đến ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, sau đó đứng qua một bên, không hề có động tác gì thêm nữa.

"Tiểu Yên còn có thể làm được món ăn Trung Quốc nha!" Lăng Sanh nhìn những món ăn vô cùng ngon được bày trên bàn, nói cảm thán.

Úc Hàn Yên cười đáp:

"Sở trưởng chính của cháu là món ăn Trung Quốc." Cô nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía lão Tôn nói:

"Ngồi nha, cùng nhau ăn."

Lão Tôn lắc đầu, đáp:

"Cảm ơn lòng tốt của Tiểu thiếu phu nhân, các người ăn đi, tôi đứng được rồi."

Lăng Diệp ngước mắt nhìn ông ta một cái, lạnh nhạt nói:

"Ngồi xuống cùng ăn đi."

Lão Tôn không cự tuyệt nữa, ngồi xuống.

Khóe miệng Lăng Sanh giật giật. Sao lại không thấy người kia nghe lời của mình. Ông buồn bực gắp một miếng thịt nướng bỏ vào trong miệng, nhai nhai, ngay lập tức khuôn mặt đã bừng sáng. Ngon quá! Thảo nào tên tiểu tử nhà ông lại không cần người khác nấu, mà muốn Tiểu Yên làm.

Lăng Diệp nuốt vào một miếng thức ăn, đột nhiên nói:

"Ông nội, cháu và Tiểu Yên đã đăng ký kết hôn rồi."

Lăng Sanh nghe xong, trên mặt đầy vui mừng, nói:

"Tốt, chọn ngày thật tốt cử hành hôn lễ thôi."

Lăng Diệp gắp một miếng sườn bỏ vào trong chén của Úc Hàn Yên, nói:

"Ngày ông tự chọn đi."

Cũng là để cho ông nội có chút việc làm. . . . . .

Lăng Sanh gật đầu liên tục, đáp:

"Được được được."

Ông nhìn về phía Úc Hàn Yên, hỏi:

"Tiểu Yên à, chừng nào thì cháu mới cho ông một đứa chắt trai đây?"

Khuôn mặt Úc Hàn Yên hơi đỏ lên, cô hắng giọng một cái, đáp:

"Cháu không biết."

Con ngươi đen nhánh của Lăng Diệp phát sáng kinh người, anh nói nghiêm túc:

"Cháu sẽ cố gắng."

". . . . . ." Ngàn vạn lần đừng có cố gắng mà! Anh ấy nha, không cố gắng đã như vậy rồi, nếu còn cố gắng nữa thì chẳng có ngày nào cô xuống được giường nữa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.