Tiểu Yêu Thê

Chương 49: Chương 49: Vậy thì đánh một trận




Tần Hồng Đao nhìn hai người ở cửa.

Hai người cũng nhìn nàng, Mộ San cầm Tú Nữ Kiếm trong tay cứng tại chỗ đó, thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

Tần Hồng Đao nhếch miệng cười cười, vung tay, trường đao đã ở trong tay, dựng thẳng trước người, ngạo nghễ hỏi: “Đến đánh nhau?”

Lần này, kiếm trong tay Mộ San thật sự rớt xuống.

Có thể thấy được sức mạnh kinh sợ của thanh trường đao trong tay Tần Hồng Đao.

Nghe nói như thế, gương mặt Mộ Tử Minh có chút nhăn nhó, bất giác nghĩ đến nhiều lần từng bị Tần Hồng Đao áp chế đánh, có thể nói quá trình thành danh của Mộ Tử Minh tại Trung Ương đại lục, là che phủ dưới bóng ma của thanh trường đao trong tay Tần Hồng Đao.

Mỗi lần nhìn thấy Tần Hồng Đao, hắn đều có loại ảo giác xương cốt đau nhức.

Dần dà, mỗi khi nhìn thấy người này, Mộ Tử Minh liền không nhịn được đi đường vòng, tránh khỏi đụng độ với kiểu nữ nhân bạo lực không giống nữ nhân này.

Mộ San cũng không sợ Tần Hồng Đao, rất nhanh liền kịp phản ứng, vội vàng nhặt kiếm trên đất lên, hét to: “ Ta tìm tiện nhân Mẫn Xúc kia, nàng có phải ở chỗ này hay không? “

Tần Hồng Đao hơi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: “ Mộ sư muội, Đạo Diễn Chân Nhân chính là dạy ngươi như vậy sao? Há miệng ngậm miệng tiện nhân, chẳng phải chính là đang tự chửi mình? Ngươi là một cô nương, cớ gì mồm bẩn như thế? “

Với tư cách là Đại sư tỷ Xích Tiêu tông, dáng vẻ Tần Hồng Đao dạy dỗ người, miệng lưỡi vô cùng lưu loát.

Tuy nói Mộ San không phải đệ tử Xích Tiêu tông, nhưng trước giờ ba đại tông môn luôn giao hảo, duy trì mặt ngoài bình thản, đệ tử ba tông môn nếu gặp nhau, cũng có thể xưng sư huynh muội lẫn nhau, để đại biểu cho sự thân cận.

Mộ San bị giáo huấn đến sững sờ, sau đó giận tím mặt, “ Ngươi nói ta là tiện nhân? “

“ Ta không nói a..., nhưng nếu chính ngươi muốn nghĩ rằng như vậy, ta cũng không phản đối. “ Tần Hồng Đao cười tủm tỉm, trường đao trong tay phát ra khí rét lạnh.

Nàng đứng ở cửa ra vào, dáng người cao gầy, khí thế áp bức, đơn giản chỉ cần so với Mộ San đang kêu gào ở cửa có dung mạo vốn tú lệ cũng trở nên ảm đạm hơn.

Mộ San không hề phát hiện biến hóa này, nhìn thấy mặt Tần Hồng Đao liền phiền, nữ nhân này lớn lên không đẹp, suốt ngày như một nam nhân bình thường chém chém giết giết, làm việc kiêu ngạo, nếu không phải nàng ta có thực lực mạnh, không biết sẽ có bao nhiêu người vì xem nàng ta không thuận mắt mà muốn giáo huấn nàng ta một trận.

Mộ San chính là người muốn dạy dỗ nàng ta một trận đây.

Nàng nén giận, lạnh lùng nói: “ Tần sư tỷ, ta kính ngươi một tiếng sư tỷ, hy vọng ngươi cũng đừng nhiều chuyện, tốt nhất hãy giao Mẫn Xúc ra đây. “

“ Nếu ta không giao thì sao? “ Tần Hồng Đao hỏi.

“ Vậy đừng trách chúng ta không khách khí. “

Tần Hồng Đao cười nhạo một tiếng, phảng phất nghe được chuyện buồn cười, nàng nhìn qua Mộ Tử Minh, hỏi: “ Mộ sư đệ, ngươi cũng muốn không khách khí với ta? “

Sắc mặt Mộ Tử Minh tối tăm, vẻ mặt áy náy nói: “ Tần sư tỷ, Mẫn Xúc kia đắc tội Tiểu sư muội, tốt xấu hãy để Tiểu sư muội xã giận một chút. Nếu không thể diện của Thanh Vân Tông còn gì nữa? “

“ Được! “ Tần Hồng Đao vô cùng sảng khoái, đi lên phía trước, “ Vậy hãy đánh một trận! “

Hai sư huynh muội Mộ San ngây ngẩn cả người.

Trong nội tâm Mộ Tử Minh dâng lên một dự cảm bất hảo.

Tần Hồng Đao là một người sảng khoái, trong lòng nàng ta, đánh một trận rồi thì không có chuyện gì là không giải quyết được, nếu không được, vậy đánh tiếp một trận.

“ Mẫn Xúc là khách của ta, ta không cho phép các ngươi tổn thương nàng, huống hồ ân oán giữa Mộ sư muội và Mẫn cô nương ta đã hiểu rõ, là Mộ sư muội gieo gió gặt bão, còn muốn làm hại người bị hại, thế gian nào có đạo lý như vậy? Nếu các ngươi muốn đối phó nàng, hãy hỏi đao của ta có đáp ứng hay không. “

Mộ San thét lên: “ Tần sư tỷ! Ngươi cố ý cùng chúng ta đối nghịch phải không?”

“ Ít lải nhải, đánh đi! Ta đánh thắng, về sau không cho phép các ngươi tìm Mẫn cô nương phiền toái! “

“ Dựa vào cái gì? “ Mộ San thốt ra.

“ Chỉ bằng đao của ta! “

Sắc mặt Mộ San tái nhợt, Mộ Tử Minh trầm mặc không nói.

Tần Hồng Đao thấy hai người không lên tiếng, chẳng muốn cùng bọn họ lãng phí thời gian, hỏi: “ Có đánh hay không? Ta cũng không khi dễ các ngươi, Mộ sư đệ, ngươi liền thay sư muội của ngươi xuất chiến đi. “

Lần này đến phiên Mộ Tử Minh xanh mặt.

Hắn thở sâu, nói ra: “ Tần sư tỷ, ngươi thật muốn che chở người đắc tội sư muội? “

“ Đúng vậy. “ Tần Hồng Đao không chút do dự nói.

“ Ta có thể hỏi một chút nguyên nhân không? “

“ Bọn họ là ân nhân cứu mạng của Thịnh sư đệ ta. “

Nghe đến đó, Mộ Tử Minh liền hiểu, không nghĩ tới hai người kia có bản lĩnh bực này, vậy mà lại để cho Tần Hồng Đao, Thịnh Vân Thâm thiếu ân tình của bọn họ. Hắn tự nhiên biết rõ tính cách của Tần Hồng Đao, lòng hiệp nghĩa, chuyện đã nhận định tuyệt sẽ không thay đổi, nếu muốn đối phó hai người kia, trừ phi đánh bại nàng.

Mộ Tử Minh nhanh chóng cân nhắc ra kết quả, nói: “ Tần sư tỷ, chúng ta đã quấy rầy. “

“ Sư huynh! “ Mộ San dậm chân, phát hiện sư huynh lại muốn buông tha hai người kia, nàng hết sức tức giận.

Mộ Tử Minh không nói gì, kéo tay sư muội muốn đi.

Tần Hồng Đao gọi lại bọn hắn, “ Còn có, chuyện treo giải thưởng hãy triệt bỏ đi, việc này vốn là Mộ sư muội gieo gió gặt bão, trút giận sang người khác, chẳng phải là tiểu nhân gây ra? “

“ Ta không! “ Mộ San tùy hứng nói, “ Dựa vào cái gì ta phải nghe ngươi? “

Với tư cách là một đại tiểu thư được cha mẹ sủng ái lớn lên, cho dù đối mặt với Tần Hồng Đao có tu vi cao hơn mình, nàng cũng không sợ. Bởi vì không có ai dạy nàng phải sợ, nàng chỉ cần sống với ý mình là tốt rồi, mặt khác hết thảy đều có cha mẹ vì nàng chuẩn bị, cha mẹ chính là lực lượng của nàng.

Từ nhỏ đến lớn, còn không có ai dám khinh bỉ qua Mộ San nàng.

Cho dù là Tần Hồng Đao, Mộ San cũng không sợ, thật sự bởi vì Tần Hồng Đao là một người vô cùng có nguyên tắc, nàng ta sẽ không ra tay với kẻ yếu và nữ nhân, trừ phi người nọ thật sự có tội không thể tha.

“ Sư muội! “ Mộ Tử Minh cảnh cáo gọi một tiếng.

Mộ San ngửa đầu, vẻ mặt vẫn không phục.

Tần Hồng Đao cũng không nuông chiều nàng, “ Nếu như Mộ sư muội không chịu buông tha, vậy thì dùng thực lực nói chuyện. Chúng ta ra bên ngoài trấn đánh một trận, bất kể sinh tử. “

“ Đánh liền đánh! “ Mộ San lớn tiếng nói, “ Sư huynh, đánh với nàng. “

Sắc mặt Mộ Tử Minh liền đen, cái gì gọi là đồng đội như heo? Đây chính là đồng đội như heo.

Tần Hồng Đao nhếch miệng cười cười, đang muốn nói chuyện, đột nhiên lại nghe Mộ San nói, “ Sư huynh đánh với ngươi, ta đánh với nữ nhân này. “

Mộ San chỉ ngón tay về hướng sân nhỏ sau lưng Tần Hồng Đao.

Tần Hồng Đao quay đầu lại, phát hiện chẳng biết lúc nào hai người Ninh Ngộ Châu đã từ trong phòng đi ra, đứng ở dưới hành lang nhìn qua hướng bên này.

Tần Hồng Đao cau mày, nàng tự nhiên biết rõ Mộ San đang suy tính chủ ý gì, tu vi nàng ta là cảnh giới Nguyên Vũ giai đoạn cuối, cao hơn Văn Kiều một cảnh giới, hai người đánh nhau, tự nhiên người có cảnh giới thấp bị chịu thiệt, đến lúc đó Mộ San thừa cơ lúc tỷ thí giết Văn Kiều, bọn họ cũng không thể nói gì, đây đều do hai bên đồng ý.

“ Ngươi nghĩ ta ngốc sao...! “ Tần Hồng Đao không muốn như ý của nàng ta, “ Chính ngươi có tu vi gì, nàng tu vi gì, không biết nhìn ư? Trắng trợn trả thù như vậy, xem người khác đều là ngu ngốc, tùy ý ngươi quyết định? “

Một lần nữa bị vạch rõ ý định trong lòng Mộ San tức chết đi được, hét rầm lên, “ Ta vốn chính là muốn trả thù, có cái gì không đúng? Điều này cũng không được, kia cũng không được, ngươi muốn thế nào? Ta muốn nói cho cha ta, ngươi khi dễ ta! “

“ Nói đi, ta không sao cả. “ Tần Hồng Đao tùy ý nói, cho rằng cầm ra Đạo Diễn Chân Nhân là có thể áp nàng ư? Vậy nàng cũng không phải là Đại sư tỷ Xích Tiêu tông.

Mộ San bị chọc giận gần chết, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó vặn vẹo, thở hồng hộc phì phò.

Mộ Tử Minh trầm mặc, hắn biết rõ tính của sư muội, không bao giờ nghe khuyên giải, chỉ có thể xem Tần Hồng Đao quyết định như thế nào.

Cuối cùng Mộ San trực tiếp lướt qua Tần Hồng Đao, hướng Văn Kiều nói: “ Mẫn Xúc, ngươi có dám tỷ thí một trận cùng ta hay không, bất kể sinh tử? “

“ Thật sự, bất kể sinh tử? “ Văn Kiều hỏi.

Mộ San ngạo nghễ gật đầu, khinh thường nhìn nàng, một tên tu vi chỉ ở cảnh giới Nguyên Minh đỉnh phong, cho rằng đánh thắng được nàng ư?

Văn Kiều nói: “ Tốt, nếu như ta thắng ngươi, ngươi liền tháo xuống treo giải thưởng, về sau cũng không cho phép tìm chúng ta phiền toái. “

“ Ta đáp ứng! “ Mộ San nhanh chóng đáp, sợ Tần Hồng Đao lại chặn ngang một gạch.

“ Ta đây sẽ là nhân chứng! “ Tần Hồng Đao cười híp mắt nói.

Mộ Tử Minh thầm nghĩ không tốt, nhưng Mộ San đáp ứng quá nhanh, căn bản không để hắn nói chuyện, chỉ có thể xanh mặt, xem hai người thề, Tần Hồng Đao ở một bên làm chứng cho hai người.

Lập lời thề xong, Tần Hồng Đao nói: “ Bây giờ sắc trời đã tối, sau giờ ngọ ngày mai ra ngoài trấn tỷ thí đi. “

Mộ San đạt được kết quả mình muốn, liền không dây dưa nữa, rời đi cùng Mộ Tử Minh.

Nàng ngược lại không lo lắng Văn Kiều sợ hãi chạy trốn, tuy Tần Hồng Đao rất chán ghét, nhưng lời hứa đáng giá nghìn vàng, việc đã đáp ứng sẽ không thay đổi.

Trước khi đi, nàng âm tàn nhìn thoáng qua Văn Kiều, đắc ý lại vênh váo mà hướng nàng cười cười, dĩ nhiên đã xem nàng trở thành một người chết.

Trên đường trở về, Mộ Tử Minh luôn nhíu mày, trong cặp mắt khôn khéo chứa đầy vẻ lo lắng.

“ Sư muội, ngươi thật sự không nên tỷ thí cùng Mẫn Xúc kia. “ Mộ Tử Minh nói.

Mộ San lơ đễnh, “ Sư huynh chẳng lẽ lo lắng ta đánh không thắng nàng? Nàng chẳng qua là cảnh giới Nguyên Minh, huống hồ ta cũng không nói lúc tỷ thí sẽ không thể sử dụng vũ khí, dựa vào mỗi người bản lĩnh, không phải sao? “

Mộ Tử Minh nghĩ đến sư phụ sư mẫu cho Tiểu sư muội các loại đồ vật phòng thân, trong lòng khẽ buông lỏng.

Bất quá hắn vẫn không mấy vui vẻ, sư muội tỷ thí với Mẫn Xúc kia là không ngoài ý muốn, nhưng hắn tỷ thí cùng Tần Hồng Đao, không cần nhìn cũng biết kết quả, khả năng sẽ bị nữ nhân kia áp chế đánh cho một trận.

Mà hết thảy này, đều do sư muội đưa tới.

Mộ Tử Minh nghĩ tới đây, nhìn thoáng qua sư muội bên cạnh, khẽ rũ mắt xuống.

*****

Sau khi đóng cửa lại, Tần Hồng Đao nghiêm mặt nói: “ Mẫn cô nương, ngày mai tỷ thí, ngươi có nắm chắc? “

Văn Kiều là cô nương một là một, hai chính là hai, nói ra: “ Có. “

Tần Hồng Đao nghe xong, hết sức vui mừng, nàng rất ưa thích cô nương tự tin này, mặc kệ có thể thắng hay không, đầu tiên mình không thể thua khí thế, phải để cho địch nhân ấn tượng khó có thể rung chuyển, nói không chừng thật có thể đánh thắng đâu?

Về phần tu vi của Văn Kiều thấp hơn so với Mộ San, kỳ thật Tần Hồng Đao không để ở trong lòng, phải biết chính nàng là người ưa thích khiêu chiến vượt cấp, tự nhiên cảm thấy người ngoài cũng có thể. Mộ San bị Đạo Diễn Chân Nhân sủng ái quá mức, cũng không chăm chú tu luyện, đã sắp hai mươi, tu vi mới ở cảnh giới Nguyên Vũ, có thể thấy được là một cặn bã yếu kém.

Dạy dỗ một cặn bã yếu kém thì không tốn sức chút nào.

“ Vậy được, ngày mai ngươi tỷ thí với nàng, không cần khách khí, chỉ cần giữ lại một cái mạng là được. “ Tần Hồng Đao nói, “ Giữ lại mang cho nàng ta, cũng bởi vì Đạo Diễn Chân Nhân kia là một người không nói đạo lý, chúng ta không nên lãng phí thời gian trên những người này. “

Văn Kiều nhu thuận đáp ứng.

Nói xong những điều này, Tần Hồng Đao trở lại phòng chính giữa, mở cửa ra, phát hiện Thịnh Vân Thâm trong bồn tắm đã tỉnh.

Thịnh Vân Thâm khàn khàn hỏi: “ Sư tỷ, phát sinh chuyện gì? “

“ Không có việc gì, vừa rồi gặp được sư huynh muội Mộ Tử Minh của Thanh Vân Tông, hẹn ta đánh nhau. “ Tần Hồng Đao tự nhiên thoải mái nói.

Thịnh Vân Thâm biết tính sư tỷ nhà mình, lập tức cười nói: “ Mộ Tử Minh kia nhất định sẽ thua. Đáng tiếc ta như bây giờ, bằng không ta cũng muốn tỷ thí một chút cùng hắn. “

“ Yên tâm, sẽ có cơ hội. “

Tần Hồng Đao trấn an, ôm nàng trường đao, ngồi bên cạnh bồn tắm, tiếp tục nhìn chằm chằm vào phù hỏa.

Mười canh giờ chậm rãi đi qua.

Ninh Ngộ Châu đi vào phòng, kiểm tra cho Thịnh Vân Thâm.

Phù hỏa ở dưới bồn tắm vẫn còn từ từ thiêu đốt, nước trong bồn tắm từ màu xanh lá cây biến thành màu đen tuyền, phát ra một mùi hôi tanh có chút ngọt ngấy. Thịnh Vân Thâm trong bồn tắm cũng phát sinh biến hóa thật lớn, mụn mũ đen trên mặt đã không còn chảy máu mủ, nhan sắc cũng trở nên nhạt hơn nhiều.

Nếu như nói trước khi trị liệu, Thịnh Vân Thâm thoạt nhìn như một ác quỷ dữ tợn, vậy bây giờ chỉ giống như một người ăn trúng đồ vật gì đó bị dị ứng mà thôi, ít nhất đã có thể nhìn ra được mặt mũi tướng mạo.

Tần Hồng Đao khẩn trương đứng ở một bên, lo lắng hỏi: “ Ninh công tử, sư đệ ta thế nào? “

Ninh Ngộ Châu kiểm tra toàn thân Thịnh Vân Thâm, nói: “ Lần này dẫn xuất ba phần độc, có thể áp chế thời gian nửa tháng. Nếu muốn kéo dài thời gian, còn phải tiếp tục trị liệu. “

“ Vậy làm phiền Ninh công tử. “ Tần Hồng Đao tranh thủ thời gian nói.

Thời gian không sai biệt lắm, Ninh Ngộ Châu liền để cho Tần Hồng Đao ôm người ra.

“ Không cần, tự chính mình ta đứng dậy. “ Thịnh Vân Thâm vẫn muốn chút mặt, vịn bồn tắm tự mình đứng lên, “ Sư tỷ, ngươi xoay người a.... “

Tần Hồng Đao thấy hắn thật sự có sức lực đứng lên, liền xoay người, đi tới ngoài cửa.

Ngoài cửa Văn Kiều đang ôm Văn Thỏ Thỏ, trong tay một người một thỏ đều cầm linh đan, xem như đường đậu ăn.

Tần Hồng Đao nhìn thấy giật giật khóe mắt, đặc biệt khi phát hiện linh đan mà bọn họ xem như đường đậu ăn đều là đan cực phẩm, bất giác âm thầm nuốt nước miếng.

Với tư cách là Đại sư tỷ tông môn đỉnh cấp, các loại tu luyện tài nguyên là không kém, cũng sẽ không ít, nhưng cũng không thể như Văn Kiều và một con thỏ yêu, đem linh đan cực phẩm xem như đường đậu ăn, muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu, cái này nhiều ít luyện Đan Sư mới cung cấp được đủ? Huống chi tông môn còn có rất nhiều đệ tử, không có khả năng toàn bộ đều cung cấp một người, Tần Hồng Đao bảo vệ đám sư đệ muội phía dưới, cũng sẽ không bá đạo chiếm hết tài nguyên tông môn.

Không cần hỏi cũng biết, những linh đan cực phẩm này là Ninh Ngộ Châu luyện.

Lúc trước sẽ tìm tới Ninh Ngộ Châu, đều bởi vì hắn bán ra linh đan cực phẩm, có rất ít luyện Đan Sư cam lòng một hơi bán ra ba mươi viên linh đan cực phẩm, hoặc là thực sự thiếu tiền, hoặc là không thiếu linh đan cực phẩm. Không hề nghi ngờ, Ninh Ngộ Châu nhất định không thiếu linh đan cực phẩm, mà khả năng luyện linh đan phẩm chất phi thường tốt.

Hôm nay xem ra, Ninh Ngộ Châu so nàng đoán còn lợi hại hơn, khả năng luyện đan, tỷ suất đạt được đan cực phẩm vô cùng cao.

Trong phòng, Thịnh Vân Thâm rất nhanh đã xử lý tốt bản thân, mặc vào một bộ áo choàng rộng rãi, ngồi trên ghế thái sư, thoạt nhìn có chút suy yếu, bất quá đã tốt hơn hôm qua.

Tần Hồng Đao cùng Văn Kiều đi tới.

“ Ninh công tử, kế tiếp muốn chuẩn bị cái gì? Có phải tiếp tục ngâm thuốc tắm hay không? “ Tần Hồng Đao ân cần hỏi.

Ninh Ngộ Châu ừ, “ Thuốc tắm còn cần ngâm tiếp, ta lại luyện chút đan dùng trị liệu, cả hai cùng dùng, chỉ cần mấy ngày sẽ khỏe. “

Tần Hồng Đao mừng rỡ, vội vàng hỏi thăm cần chuẩn bị cái gì, nàng cũng nhanh đi thu thập thật tốt.

Ninh Ngộ Châu lại viết một trang giấy linh thảo, để nàng theo như phía trên mà đi thu thập.

Tần Hồng Đao cất kỹ tờ giấy, nhìn sắc trời một chút, nói: “ Thời gian cũng không sai biệt lắm, chúng ta nên xuất phát rồi. “

Bọn họ hẹn Mộ San là sau giờ ngọ ra trấn tỷ thí, vừa vặn là lúc Thịnh Vân Thâm ngâm xong thuốc, chờ tỷ thí xong lại đi thu thập linh thảo cũng không muộn.

“ Sư tỷ, các ngươi muốn đi ra ngoài? Ta cũng đi. “ Thịnh Vân Thâm nói.

Tần Hồng Đao cũng lo lắng lưu lại một mình sư đệ, lập tức cầm một cái áo choàng mặc vào cho sư đệ, che phủ từ đầu đến chân hắn.

Sau đó một đoàn người rời khỏi nhà nhỏ, đi về hướng bên ngoài trấn Thương Ngô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.