Tiểu Yêu Thê

Chương 26: Chương 26: Mầm non nhỏ bị đào đi




Nhìn thấy Ninh Ngộ Châu bình yên vô sự, Văn Kiều hết sức cao hứng.

Nàng run lên lá cây, cẩn thận nhìn Ninh Ngộ Châu từ đầu đến chân một lần, không có thiếu cánh tay cũng không thiếu chân, rất tốt, xem ra con yêu thú kia không có thương tổn đến hắn.

Đang cao hứng, Văn Kiều phát hiện Ninh Ngộ Châu nhìn lướt qua động đá, sau đó đi thẳng về hướng nàng.

Phiến lá Văn Kiều đang run run liền cứng đờ.

Nàng “nhìn” Ninh Ngộ Châu đi sang một lùm cỏ dại bên cạnh trước, sau đó từ trên cao nhìn xuống quan sát mảnh cỏ dại này.

Văn Kiều xen lẫn trong đám cỏ dại nhất thời không biết phải phản ứng làm sao cho tốt.

Nàng thật cao hứng có thể gặp được Ninh Ngộ Châu ở chỗ này, nếu hiện tại nàng là hình người, nàng lập tức sẽ đi cùng hắn, tiếp tục lịch luyện với bọn họ ở Lân Đài Liệp cốc. Kỳ thật nàng thật rất vui khi lần này có thể đến Lân Đài Liệp cốc, đồng thời có hắn làm bạn đồng hành, coi như ngoài ý muốn biến thành dạng này, cũng không hối hận.

Nhưng hiện tại nàng là yêu thể, trong mắt người tu tiên chỉ là một gốc mầm non nhỏ vô cùng yếu ớt!

Làm một gốc mầm non nhỏ không thể động đậy không thể nói chuyện, lúc này Văn Kiều làm cách nào nói cho hắn biết, gốc mầm non nhỏ chính là mình.

Mà nàng có thể nói cho hắn biết sao?

Nếu như không phải tự mình trải qua sự thức tỉnh, tử vong cùng chuyển hóa, Văn Kiều sẽ không biết nguyên lai người sống còn có thể biến thành một gốc mầm non thực vật, thế gian này còn có huyết mạch thần kỳ dị thường như vậy, người dù có sức tưởng tượng lại phong phú, cũng sẽ không nghĩ một mầm non nhỏ thì có liên quan gì đến một người sống.

Thế gian này người mang thần dị huyết mạch cực kì thưa thớt lại trân quý, Văn Kiều không biết nếu việc mình là người mang thần dị huyết mạch bị truyền đi, sẽ có hậu quả gì. Đây cũng là vì sao sau khi nàng thức tỉnh thành nửa yêu, lại cẩn thận từng li từng tí che giấu, ngay cả Liên Nguyệt cũng không dám nói cho.

Ngay khi Văn Kiều vẫn còn xoắn xuýt, Ninh Ngộ Châu đã ngồi xuống, xích lại gần về phía nàng.

Ninh Ngộ Châu xích lại gần, khiến Văn Kiều không dám thở mạnh, cảm thấy phiến lá của mình cứng ngắc lại, gió thổi qua đều không run nổi một chút.

Hành vi của Ninh Ngộ Châu cũng làm cho nhóm tiềm lân vệ đi theo không hiểu được.

Bọn hắn là đến tìm kiếm thi thể của Văn Kiều.

Mấy ngày nay bọn họ luôn trên đường đi, bởi vì cảnh vật chung quanh trong không gian dưới đất này cũng phức tạp nhiều thay đổi như mê cung phía trên, hơi không cẩn thận liền sẽ lạc đường, khiến cho bọn họ đi lòng vòng không ít, cũng gặp phải một số người tu tiên tiến vào động phủ, bọn hắn cũng bị ngã xuống từ trên mê cung.

Khác với những người tu tiên đến tìm kiếm bảo vật kia, Ninh Ngộ Châu có mục tiêu rõ ràng, coi như thấy được linh thảo cấp cao, cũng không ngừng lại thu thập, xem như không thấy mà đi qua. Chỉ là vì sao đến sau này, hắn thay đổi hành vi không để ý, thẳng đến lúc thấy được một lùm cỏ dại ở nơi hẻo lánh, hiện tại còn ngồi xuống trước đám cỏ hỗn tạp này, phảng phất như đang quan sát gì đó.

Chẳng lẽ ở đấy có linh thảo vô cùng trân quý?

Bởi vì hắn nhìn rất chăm chú, Tiềm Thú cũng không dám quấy rầy hắn.

Văn Kiều xoắn xuýt một lát, rất nhanh liền thoải mái.

Bởi vì coi như hiện tại nàng chỉ là một gốc mầm non nhỏ đáng thương lại bất lực, không thể động cũng không thể nói chuyện, muốn làm chút gì cũng không có cách, xoắn xuýt nhiều như vậy căn bản là vô dụng.

Nghĩ rõ ràng lúc này Văn Kiều mới có tâm tư quan sát Ninh Ngộ Châu, nhìn liền không khỏi có chút sững sờ.

Ninh Ngộ Châu cách nàng rất gần, lúc này vẻ mặt của hắn lạnh nhạt, gương mặt tuấn mỹ không có sự ôn nhã ấm áp mà Văn Kiều quen thuộc, ngược lại thêm mấy phần lương bạc cùng lạnh nhạt.

Ninh Ngộ Châu trong trí nhớ của nàng, ôn tồn lễ độ, kiêu ngạo quan tâm, như gió xuân ấm áp, tất cả phẩm đức tốt đẹp của nam tử trong thế gian này đều có thể kiếm được trên người hắn, là phu quân tốt biết quan tâm nhất trong mắt của nàng.

Mặc dù trong mấy ngày tại Lân Đài Liệp cốc này, nàng đã biết Ninh Ngộ Châu cũng không phải phế vật như mọi người nói, hắn thâm tàng bất lộ, đầu óc suy nghĩ bất phàm, nhưng những này cũng không có gì bất đồng, trong lòng nàng, hắn vẫn là một nam nhân vô cùng tốt.

Mà không phải như lúc này, thần sắc trên mặt hắn lạ lẫm khiến cho nàng chần chờ, hoài nghi người này có thật là Ninh Ngộ Châu hay không.

Ngay tại Văn Kiều đang hoài nghi, Ninh Ngộ Châu đưa tay về hướng nàng, ngón tay lướt qua phiến lá của nàng.

Văn Kiều khắc chế không được mà run lên, cả cây mầm non đều không tốt.

Nơi này nhiều cỏ dại như vậy, vì cái gì hắn chỉ sờ nàng? Chẳng lẽ yêu thể của nàng thật sự là một loại linh thảo vô cùng trân quý nào đó, để hắn nhìn một chút đã nhận ra?

Nhớ tới Ninh Ngộ Châu chỉ mới nhìn thoáng qua liền nhận ra hoa dưỡng nhan vừa nẩy mầm, nên Văn Kiều có lý do để hoài nghi như thế.

Ninh Ngộ Châu trầm mặc nhìn hai phiến lá của mầm non nhỏ khẽ run run, đột nhiên lấy ra cái xẻng ngọc từ trong túi không gian.

Hai phiến lá của Văn Kiều khống chế không được rung lên, khiếp sợ nhìn hắn.

Ninh Ngộ Châu vậy mà có thể sử dụng túi không gian! Đó là đồ vật chỉ có người tu tiên mới có thể sử dụng, phàm nhân không có linh lực, căn bản không có cách mở ra túi không gian, tất nhiên cũng không sử dụng được.

Không phải Ninh Ngộ Châu là người phàm không thể tu tiên sao?

Hắn đã trở thành người tu tiên!

Bởi vì chuyện Ninh Ngộ Châu đột nhiên trở thành người tu tiên quá mức kinh ngạc, đến khi Văn Kiều lấy lại tinh thần, phát hiện Ninh Ngộ Châu đang dùng cái xẻng ngọc đào nàng.

Lúc trước không để bọn Văn Nhàn xem mình như linh thảo đào đi, hiện nay ngược lại là phu quân của nàng muốn xem nàng như linh thảo mà đào đi.

Cả cây mầm mầm Văn Kiều đều không tốt.

Chẳng lẽ Ninh Ngộ Châu thật đã phát hiện yêu thể của nàng là linh thảo phi thường trân quý?

Đồng dạng không tốt còn có thỏ yêu đang ẩn nấp.

Hiện tại thỏ yêu bị thương rất nặng, không nên động thủ, mắt thấy mầm non nhỏ nó bảo vệ liền bị người đào đi, rốt cục nhịn không được, nhảy ra từ chỗ ẩn nấp.

Văn Kiều cực kì quen thuộc hơi thở của thỏ yêu—— dù sao bị nó liếm nhiều lần như vậy mà, ngay lúc thỏ yêu lao ra, nàng liền phát hiện, cảm thấy khẩn trương, sợ thỏ yêu tập kích Ninh Ngộ Châu, cả cây mầm đều lay động, muốn nhắc nhở hắn cẩn thận.

Thỏ yêu tốc độ rất nhanh, đánh úp về phía Ninh Ngộ Châu.

Nhưng bởi vì nó bị thương nên tốc độ hơi chậm hơn so với khi khỏe khoắn, trong nháy mắt liền bị Tiềm Thú đứng quan sát bên cạnh ngăn lại.

Tiềm Thú rút kiếm ra đánh bay cái bóng màu trắng đang nhào về phía Ninh Ngộ Châu, bóng trắng kia nện lên vách núi ngã xuống, lúc thấy được hình dạng rõ ràng của nó không khỏi ngây ngẩn cả người.

Một con thỏ yêu?

Yêu thú loại thỏ này trong giới tu tiên xưa nay chỉ là yêu thú cấp thấp, huyết mạch đẳng cấp thấp, không có lực sát thương gì, cho dù dùng thiên tài địa bảo nuôi nấng, huyết mạch đẳng cấp cũng không cách nào đột phá quá lớn, xưa nay không được người tu tiên để vào mắt.

Nhưng mà con thỏ yêu này...

Tiềm Thú rõ ràng cảm giác được lệ khí trên thân thỏ yêu cực nặng, cặp mắt như bị máu nhuộm đỏ lạnh lẽo dị thường nhìn chằm chằm bọn hắn, bản năng cảm giác được nguy hiểm. May mắn hiện tại nó bị thương rất nặng, thực lực giảm đi nhiều, không đủ sức sát thương.

Bất quá Tiềm Thú vẫn chưa buông lỏng cảnh giác, giơ kiếm ra phía trước, đề phòng thỏ yêu tiếp tục đánh lén.

Thỏ yêu phát hiện mình không phải là đối thủ của Tiềm Thú, nhưng mầm non nhỏ sắp bị người đào đi, lập tức tức giận đến đạp chân, hướng Ninh Ngộ Châu phát ra tiếng kêu ré uy hiếp.

Ninh Ngộ Châu không hề bị lay động, cẩn thận từng li từng tí đào cả gốc mầm non lẫn đất bên dưới lên, trồng vào trong một chậu hoa bằng bạch ngọc.

Văn Kiều nhìn nhìn Ninh Ngộ Châu, lại nhìn con thỏ yêu kia vì nàng mà mạo hiểm nhảy ra, không hiểu sao có chút cảm động.

Thú thủ hộ này cũng rất tận tụy.

Trồng mầm non nhỏ vào chậu hoa xong, Ninh Ngộ Châu đứng lên, lạnh nhạt mà nhìn con thỏ yêu đang giậm chân kia.

Sau đó hắn lật tay, lấy ra một đan bình, đổ một viên linh đan to như ngón cái ra, mùi hương đan tỏa ra khắp nơi trong không khí.

Thỏ yêu đang giận dữ dừng lại động tác, cặp mắt đỏ chăm chú nhìn linh đan trên tay Ninh Ngộ Châu, cái miệng khẽ nhếch, nước bọt nhỏ xuống, Văn Kiều có chút không đành lòng nhìn thẳng.

Thỏ yêu lâm vào sự khó chọn.

Một bên là mầm non nhỏ, một bên là linh đan ăn rất ngon, làm sao lựa chọn được đây?

Ninh Ngộ Châu khẽ cười, trở tay thu lại linh đan, lạnh nhạt nói: “Ta nhớ được ngươi, lúc ở trên mê cung, chính là ngươi làm A Xúc bị thương.”

Thỏ yêu nhìn hắn chằm chằm, mắt đỏ tỏ ra vô tội, bộ dáng làm như nghe không hiểu hắn đang nói cái gì.

“ Túi không gian của A Xúc đâu?” Ninh Ngộ Châu hỏi.

Thỏ yêu tiếp tục vô tội đáng thương nhìn hắn.

Ninh Ngộ Châu không hề bị lay động, chậm rãi nói: “Khứu giác của ta khi sinh ra đã khác với người thường, lúc tiến vào nơi đây, ta liền ngửi được hương vị của đan dược trong không khí, chính là do luyện đan sư của Ninh thị luyện chế.”

Tiềm Thú nghe đến đó, rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên lai điện hạ là ngửi được mùi hương của linh đan mới có thể tới đây, về phần nhánh cỏ dại mà Ninh Ngộ Châu trồng vào chậu hoa, đoán chừng là một loại linh thảo nào đó đi, hơn nữa còn là loại có yêu thú hùng mạnh bảo vệ, không thể nghi ngờ gì nữa, nhất định là linh thảo cấp cao.

Thỏ yêu rốt cục có chút bối rối, hiện tại nó thụ thương quá nặng, đánh không lại những người này, lúc này không chỉ có mầm non nhỏ bị cướp đi, ngay cả linh đan cũng phải giao ra sao?

Đáng tiếc tình thế so thỏ mạnh, coi như thỏ yêu không nguyện ý, nhưng sinh mệnh đang bị uy hiếp, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lấy túi không gian mà nó giấu đẩy ra ngoài.

Tiềm Thú nhìn một cái liền nhận ra đây đúng là túi không gian của Văn Kiều.

Như vậy, hắn đã rõ ràng, ngày đó cướp đi thi thể của Văn Kiều chính là con thỏ yêu này. Lúc ấy thỏ yêu không có bị thương, tốc độ cực nhanh, với tốc độ đó, Tiềm Thú cũng chỉ có thể thấy đại khái là một con yêu thú thuộc giống thỏ, mà không dám khẳng định.

Dù sao bên trong Thánh Vũ đại lục “ yêu thú đồ giám “, không có yêu thú loại thỏ lợi hại như vậy, vậy mà có thể tại trước mắt mình cướp đi thi thể.

Túi không gian dính vài vết máu, bởi vì chủ nhân đã chết, cấm chế bên trong giải trừ, bên ngoài bẩn thỉu.

Dưới ánh mắt lưu luyến không rời của thỏ yêu Tiềm Thú lấy đi túi không gian kia, dâng lên cho Ninh Ngộ Châu.

Ninh Ngộ Châu không ghét bỏ nó bẩn, sau khi nhận lấy đặt vào trong tay, dùng vẻ mặt khó hiểu xem nó, Văn Kiều nhìn thấy có chút không hiểu, không rõ hắn bị thế nào.

Một hồi sau, Ninh Ngộ Châu cất đi túi không gian, chăm chú nhìn con yêu thú kia, không che giấu sát ý trong mắt.

Con yêu thú này tấn công A Xúc, thậm chí gián tiếp hại chết A Xúc, hắn làm sao có thể buông tha cho nó?

Thỏ yêu rầm rì kêu lên, tai thỏ dựng đứng, lông xù trên thân căng cứng, sát ý của Ninh Ngộ Châu khiến nó theo bản năng phòng bị.

Văn Kiều cũng cảm giác được sát ý, nàng chưa hề nghĩ tới nam nhân ôn nhu như vậy cũng sẽ sinh ra sát ý, rõ ràng muốn giết con thỏ này. Tốt xấu thỏ yêu cũng trông coi nàng mấy ngày nay, đuổi đi không ít yêu thú muốn đoạt đi nàng, không để nàng chịu một tí tổn thương, Văn Kiều cũng không muốn Ninh Ngộ Châu giết nó.

Văn Kiều lập tức dùng sức run run phiến lá, không lo có che giấu được tung tích hay không, chỉ muốn trước tiên hấp dẫn chú ý của Ninh Ngộ Châu.

May mắn, cố gắng của nàng không uổng phí, Ninh Ngộ Châu thật sự cúi đầu nhìn qua.

Văn Kiều lại hướng hắn run run lá cây.

Vẻ mặt Ninh Ngộ Châu không hiểu nhìn nàng, duỗi ra ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve phiến lá yếu ớt kia, nói với Tiềm Thú: “Chúng ta đi!”

Đây là không muốn giết thỏ yêu sao?

Tiềm Thú có chút ngoài ý muốn, không biết vì sao Ninh Ngộ Châu lại thay đổi chủ ý, dù sao thỏ yêu này thế nhưng đã hại chết Văn Kiều, còn cướp thi thể của nàng, chiếm túi không gian, mặc kệ loại nào cũng đều đáng chết.

Nhưng hắn không dám hỏi nhiều, đi theo Ninh Ngộ Châu rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.