Tiểu Nương Tử Nhà Đồ Tể

Chương 100: Chương 100: Chương 78




Trong thành Trường An, ở chính đường phủ trung thư lệnh, Gỉa Xương xem xong thư tay của thông phán Uất Trì Tu quận Vân Nam thì hỏi hạ nhân trong phủ Uất Trì đến đưa thư: “Đại nhân nhà ngươi ngoài để ta không cần cản trở thư giới thiệu Hứa Thanh Gia tạm thời trông nom việc ở quận Vân Nam của Hàn Nam Thịnh thì còn nói gì nữa không?”

Thuộc hạ trẻ tuổi kia rất được Uất Trì Tu tin tưởng, trước khi tới đã được Uất Trì Tu dặn dò cẩn thận, lập tức khom lưng đáp lời: “Bẩm đại nhân, đại nhân nhà ta nói, chuyện Hàn phủ quân giới thiệu Hứa đồng tri đạm thời quản lý sự vụ ở quận Vân Nam ngài ấy vốn không đồng ý, không thể để Hứa đồng tri thăng quan thuận lợi như vậy. Chỉ là sau đó lại nghĩ… Năm nay quận Vân Nam mùa màng không tốt, thiên tai ở khắp nơi, chờ đến cuối năm chỉ sợ cũng không giải quyết xong. Lúc này mà đẩy Hứa đồng tri lên thì…”

Giả Xương phải vật vã rất lâu mới có địa vị hiện tại, vốn việc xử lý một tân bảng nhãn cũng không phải là việc gì khó, đáng tiếc việc bị cự thân có rất nhiều người biết, nếu ông ta cứ vậy trả thù thì sẽ bị người nhạo báng, chỉ có thể nghĩ hết biện pháp ném Hứa Thanh Gia đến nơi man di xa xôi làm tiểu lại để giải nỗi bực trong lòng.

Vốn nghĩ ít nhiều Chu Đình Tiên ở đó thì dù cho Hứa Thanh Gia có muốn tiến lên một bước cũng chỉ có thể đợi Chu Đình Tiên đi. Vị bảng nhãn này chỉ sợ cả đời liền phải chôn chân ở nơi man di như vậy, nào ngờ hắn lại tiễn bước Chu Đình Tiên vào đại lao. Chính hắn thì lại một đường thuận lợi, kiểm tra đánh giá hàng năm đều được loại ưu, không tới mấy năm đã thăng lên chức đồng tri. Giờ thì ngược lại, còn phải mượn tay ông ta để đẩy Hứa Thanh Gia lên chức càng cao hơn, dù cho thế nào thì ông ta cũng không tình nguyện.

Tên thuộc hạ kia nghĩ đến lời Uất Trì Tu dặn dò, nghĩ vị đại nhân này có thể là trong lòng không thoải mái liền lập tức bảo đảm: “Đại nhân nhà ta nói, chỉ cần Hứa đồng tri lên được vị trí đó thì chỉ là bò càng cao ngã càng thảm! Đại nhân nhà ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh nhìn chằm chằm, đại nhân không cần lo lắng!”

Giả Xương gật đầu, “Đại nhân nhà ngươi suy nghĩ rất đúng. thật là không nghĩ tới, lão Hứa Đường kia cả đời tự cho mình là giỏi, không biết phí bao nhiêu tâm lực mới leo lên được, nào biết cuối cùng lại như vậy, thật là đáng tiếc, đáng tiếc……”

Tên thuộc hạ của Uất Trì Tu kia cúi đầu, trong lòng suy đoán vị đại nhân này nói hai tiếng đáng tiếc không biết là nói vận mệnh của vị Hứa đồng tri hay là người ngồi trên ông ta thượng thư lệnh đại nhân Hứa Đường, thật không rõ.

một tháng sau, Hàn Nam Thịnh thu thập đồ vật cũng thê tử mang theo nữ nhi vội về quê chịu tang. Tính cả sổ con chuẩn hắn vội về chịu tang còn có sổ con chuẩn Hứa Thanh Gia tạm trông nom sự vụ quận Vân Nam, tuy rằng chức quan không thay đổi nhưng lại từ lục phẩm trực tiếp lên tới ngũ phẩm.

Nguyên bản ngồi ở vị trí này, Hàn Nam Thịnh là tòng tam phẩm, Uất Trì Tu là tòng tứ phẩm, giờ hắn tạm quản quận Vân Nam một tay, cấp quan thấp hơn Uất Trì Tu nửa cấp, nhưng cũng không nhiều.

Quan viên quận Vân Nam cùng với quan quyến tới phân ra đưa tiễn Hàn Nam Thịnh và Hàn phu nhân. Hồ Kiều chuẩn bị một chút đồ cho Hàn tiểu nương tử, lại thêm hai bộ trang sức bạc cho nàng. Hàn tiểu nương tử cầm bộ trang sức bạc này cho Hàn phu nhân xem, “Hứa phu nhân là một người chu đáo, biết con trở về chịu tang không thể mang trang sức vàng còn thay con chuẩn bị trang sức bạc.”

Hàn phu nhân đang vội vàng phân công bà tử thu xếp đồ đạc đóng vào rương. Mấy ngày nay nàng luôn cảm khái, mấy quan quyến lúc trước quay quanh nàng mấy ngày nay tuy rằng lục tục tới tiễn, nhưng vẻ mặt nhìn qua là thấy lạnh nhạt hơn rất nhiều, bất quá là trên mặt mũi mà tới nói tạm biệt với nàng mà thôi, nói vài câu không mặn không nhạt đã cáo từ rời đi.

Còn có thể vì cái gì? Bất quá là biết Hàn Nam Thịnh lần này đi giữ đạo hiếu, sau ba năm không biết có thể quật khởi hay không, hay là không biết đang ở đâu rồi, chả thể quản tới trên đầu nam nhân nhà các nàng nữa.

Đây là nhìn nhà bọn họ tiền đồ chưa định, đều không vội vàng nịnh bợ, hoàn toàn khác biệt với thái độ nhiệt tình xưa kia.

Tình nghĩa có thâm hậu đi nữa cũng không thắng nổi bốn chữ người đi trà lạnh.

“Nhưng thật ra cha con nhìn người không tệ.” Tới lúc này rồi, Hàn phu nhân cũng không thể không thừa nhận Hàn Nam Thịnh có ánh mắt tốt.

“Đáng tiếc Hứa phu nhân không biết ngâm thơ làm phú, nương không thích nàng.” Hàn tiểu nương tử nghịch ngợm cười, bỗng phiền muộn: “Đáng tiếc chúng ta phải hồi hương.” Nàng rất ít khi nhìn thấy tổ phụ nên luôn cảm thấy có chút hoảng hốt, giống như tin tức tổ phụ mất không phải là thật.

Sau khi Hàn Nam Thịnh đi rồi thì phủ quận thủ liền trống không. Có quan viên cấp dưới đề nghị Hứa Thanh Gia mang thê tử dọn vào ở, nhưng bị hắn cự tuyệt. Kỳ thật bằng tư lịch của hắn có thể quản lý sự vụ của cả một châu đã là ngoài dự liệu. Nghĩ đến là nhờ vào Hàn Nam Thịnh và thông phán Uất Trì Tu cùng giới thiệu mình thì cảm kích không thôi.

Hàn Nam Thịnh là một trượng phu lỗi lạc, trước khi đi còn trước mặt Uất Trì Tu đề cập với hắn: “Lúc trước ta nhắc tới muốn giới thiệu Hứa lang tạm trông nom sự vụ châu quận, Uất Trì Tu chính là người giơ hai tay tán thành, còn cùng ta viết tấu chương, bệ hạ thế mà chuẩn tấu. Hứa lang phải nhớ rõ ân dìu dắt của Uất Trì đại nhân!”

hắn đây là chẳng những không kể công, còn đề điểm Hứa Thanh Gia về sau ở chung hài hoà với Uất Trì Tu.

Hứa Thanh Gia biết được quan hệ của Uất Trì Tu và Gỉa Xương, chỉ là nghĩ đến Uất Trì Tu đã ở quận Vân Nam lâu như vậy, ở chung với mọi người cũng hoà thuận, không có gì xấu xa, chỉ có hơi nghiện rượu, ngoài ra không có tật xấu nào khác, cũng coi như là một vị quan cần cù, mọi chuyện luôn lấy bá tánh làm đầu, vì thế mà cũng tăng hảo cảm hơn với ông ta. Lại nói Uất Trì phu nhân ở trước mặt Hồ Kiều nhắc tới Gỉa Kế Phương, có lẽ chỉ là giữa phụ nhân qua lại giao hảo với nhau, không có quan hệ gì với chuyện bên ngoài của nam nhân. Vì thế hắn thương lượng với Hồ Kiều một phen, chuẩn bị một phần lễ dày đến tạ ơn công giới thiệu của Uất Trì Tu

Uất Trì Tu ngược lại cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy lễ vật, còn đáp lễ một bộ văn phòng tứ bảo tốt nhất, xem như để tỏ vẻ là hai nhà từ đây hữu hảo hoà thuận.

Hứa Thanh Gia vì thế đi nhậm chức.

hắn mấy ngày nay là vội đến mức trời chưa sáng đã dậy, trời tối còn chưa hồi phủ. Trịnh Nhạc Sinh đã sớm dưỡng lành vết thương, cũng không biết hắn nghĩ thế nào mà cứ ở lại trong phủ, chặn đường cũng không chặn được Hứa Thanh Gia liền mỗi ngày đi dạo khắp quận Vân Nam, giống như không có tính toán trở lại Hỗ Châu vậy.

Vợ chồng Hứa Thanh Gia cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, coi như nuôi thêm một người rảnh rỗi, dù sao chỉ cấp ăn uống, cái khác đi đừng hòng.

Tiền bạc của Hứa phủ gần như là nắm hết trong tay Hồ Kiều, cũng không có tiên sinh kế toán. Nàng bây giờ sắp xếp mọi chuyện trong nhà, mỗi tháng đúng hạn đưa bạc tháng, chi tiêu hằng ngày đều nắm rõ. Vĩnh Hỉ hầu hạ Trịnh Nhạc Sinh tới báo tin, nói là Trịnh Nhạc Sinh ở bên ngoài đánh bạc với người ta, đánh thua hết bạc trên người, muốn chơi chịu, còn nói lung tung là mình là người trong phủ đồng tri, thua thì để những người trong sòng bạc chỉ cần tới phủ đồng tri lấy bạc là được.

Chẳng lẽ đồng tri đại nhân còn sẽ thiếu bạc bọn họ chắc?

Hồ Kiều thầm hận không thôi, cố ý thỉnh Phương sư phó đến sòng bạc bắt Trịnh Nhạc Sinh. Chỗ địa phương đó, cho dù là nàng không lo lắng cho mình dám xông vào thì cũng sợ người khác ở sau lưng đâm cột sống Hứa Thanh Gia.

Phương sư phó không hề có chút hảo cảm nào với vị bà con trong phủ đồng tri này, lập tức đi theo Vĩnh Hỉ tới sòng bạc, túm Trịnh Nhạc Sinh từ trên chiếu bạc xuống, đầu tiên là đấm cho một trận, sau đó thì giải thích với ông chủ sòng bạc, phàm là người này thiếu nợ cờ bạc thì đừng tìm tới Hứa phủ đòi.

Trịnh Nhạc Sinh bị đánh mặt mũi bầm dập, gân cổ kêu: “Tên nô tài chết bầm cũng dám đánh gia?! Xem đồng tri đại nhân nhà ngươi hồi phủ rồi có làm chủ cho ta không, chỉ là một nô tài mà cũng dám leo lên đầu ta!”

Phương sư phó không giỏi nói chuyện, vẫn là cảm thẩy nắm đấm dễ nói chuyện nhất, vì thế dùng nắm đấm chứng minh chẳng những dám khinh vị bà con đồng tri đại nhân này mà còn dám ăn hiếp hắn thảm thiết!

Vĩnh Hỉ hảo tâm, nhỏ giọng khuyên hắn: “Trịnh lang quân, ngài hạ hoả một chút đi! Phương sư phó chính là đại nhân mời về, dù là phu nhân thấy Phương sư phó cũng khách khách khí khí, không dám khinh mạn, ngài đây không phải…” đang tìm đánh sao?

Trịnh Nhạc Sinh thực thức thời mà không mắng người nữa, Vĩnh Hỉ xoa xoa lỗ tai, chỉ cảm thấy hắn kêu thảm thiết quá đau lỗ tai, lại đi khuyên Phương sư phó: “Phương sư phó ngài nén giận một chút, đừng để hắn tới trước mặt phu nhân mà một câu cũng không nói rõ, còn tưởng là trong phủ chúng ta toàn là ăn hiếp người khác đâu.”

hắn cứ hai bên nói vào như vậy, cuối cùng người đánh thì dừng tay, còn người ăn đánh thì quỳ rạp trên mặt đất thở dốc, lại lau miệng mũi một phen, thấy trên tay một mảnh tanh nồng tức khắc lại hét thảm một tiếng: “Giết người!” Sau đó ngả ngữa ra sau, hôn mê bất tỉnh!

Vĩnh Hỉ: “…”

Nghe nói Phương sư phó trước kia từng lên chiến trường, từng giết qua người, nếu như ông thực sự muốn mệnh của Trịnh đại gia này thì chỉ cần cho một đao là xong, nào cần nửa ngày quyền cước?

Dân cờ bạc vây xem xung quanh thấy hán tử cường tráng kia vác Trịnh Nhạc Sinh lên vai khiêng đi rồi đều đứng đó xem náo nhiệt, ngay cả bài bạc cũng tạm thời ném sang một bên.

Hứa Thanh Gia bận rộn muốn chết còn phải rút ra thời gian tới quản chuyện vớ vẩn này, chỉ cảm thấy phiền không chịu nổi.

Lúc hắn về tới nhà trời đã tối đen, tuy rằng trước kia hắn theo Hàn phủ quân cũng phải làm rất nhiều chuyện nhưng tóm lại chỉ là phân công quản lý, không đến mức như hiện tại cái gì cũng phải làm. Cũng may Uất Trì Tu có kinh nghiệm nên giúp hắn không ít, mấy ngày nay mới vào quỹ đạo.

Nào biết mới vào cửa, quần áo cũng không đổi, Hồ Kiều đã bảo hắn đi tiền viện thăm biểu huynh hắn một chút, “Hôm này vị biểu huynh kia của chàng đi bài bạc, chuẩn bị đánh chịu, nói là lỡ như thiếu thì đến nhà ta đòi bạc. May mà Vĩnh Hỉ cơ linh, lập tức chạy tới báo ta. Ta nhờ Phương sư phó bắt hắn về. Phương sư phó đại khái là không nhịn được tức giận lền… Đánh hắn một trận…”

“Lần này… không đánh gãy xương sườn chứ?” Hứa Thanh Gia hỏi.

“Chàng đang đau lòng?”

Hồ Kiều đã mất hết kiên nhẫn với vị biểu huynh này của hăn, nếu không phải là Phương sư phó đã đánh hắn thành đầu heo thì nàng đã hận không thể tự mình đánh Trịnh Nhạc Sinh một trận.

“A Kiều nghĩ đi đâu vậy?! Ta bất quá nghĩ, vạn nhất đánh gãy xương sườn thì đi xa cũng không tiện lắm! Hôm sau ta liền mướn một chiếc xe ngựa, từ trong nha môn chọn hai sai dịch, trực tiếp đưa hắn về nhà, đỡ phải lưu lại đây phiền toái. Ta nay đang bận tối mắt tối mũi, nào có thời gian để ý tới hắn. Chờ hắn về nhà rồi, muốn đánh bạc, muốn đi đâu cũng không có can hệ gì tới ta.”

Hồ Kiều nghe xong, lúc này mới mặt mày hớn hở. Trong nhà nếu như tiễn đi tai họa này vậy thì sẽ chân chính thanh tĩnh.

Hứa Thanh Gia thăng quan, lại tạm giữ chức quận thủ, quan viên cấp dưới quận Vân Nam ít nhiều đều cảm thấy hắn nhất định rất nhanh sẽ thăng lên làm quận thủ, bởi vậy mấy ngày nay người đến Hứa phủ liền nối nhau không dứt.

Hồ Kiều còn chưa từng gặp được trận thế lớn như vậy, vậy mà công khai tới nhà nàng tặng lễ. Trước kia ở phủ quận thủ cũng không phải chưa thấy qua nhóm phu nhân tặng lễ cho Hàn phu nhân, khi đó thấy Hàn phu nhân xử lý rất thành thạo, tới mình lại thấy luống cuống tay chân, không thể không cảm thán Hàn phu nhân có bản lĩnh. Đừng nhìn nàng chỉ biết ngâm thơ đánh đàn, người ta là cái gì cũng biết.

Về điểm này thì nàng và Uất Trì phu nhân đều kém xa, không thể không từ từ học hỏi.

Hứa Thanh Gia đi tiền viện, Trịnh Nhạc Sinh nhìn thấy hắn tức khắc nhào tới ôm biểu đệ không buông tay, khóc nước mũi giàn giụa, muốn biểu đệ làm chủ cho hắn: “Biểu đệ, trong phủ ngươi ngay cả một hạ nhân mà cũng dám đánh ta, chuyện này làm cho ta không có mặt mũi ở đây nữa!”

Đồng tri đại nhân kinh hãi, nếu không phải nghe giọng nói quen tai thì hắn thiếu chút nữa đã không nhận ra.

Phương sư phó xuống tay cũng thật là tàn nhẫn, dù cho bây giờ cữu mẫu hắn đứng ở trước mặt Trịnh Nhạc Sinh chỉ sợ cũng nhận không ta đầu heo trước mắt này chính là nhi tử ruột thịt của mình.

“Nếu không có mặt mũi ở tiếp nữa vậy thì ngày mai biểu huynh liền về nhà đi thôi, ta phái người đưa ngươi!”

Hứa Thanh Gia rất là phân rõ phải trái, người ta không muốn ở nữa thì hắn cũng không thể cưỡng ép giữ lại đúng không? Lại nói trước khi tới hắn đã ước gì biểu huynh nói ra những lời này, chờ hắn nói xong liền lập tức tiếp lời.

Trịnh Nhạc Sinh: “…”

Trong đầu biểu đệ bị nhét tỏi vào hay sao? Sao lại ngốc thành như vậy?

Ý của hắn là không muốn ở nữa sao? hắn đây là muốn biểu đệ yếu đuối này làm chủ cho mình. Bị vợ của biểu đệ đánh thì cũng thôi đi, coi như hắn xui xẻo, dù sao biểu đệ lại không làm được gì nàng ta. Nhưng mà bị võ sư trong phủ đánh… Đây hoàn toàn là không coi hắn là người!

Trịnh Nhạc Sinh còn muốn tiếp tục kể lể một phen nhưng Hứa Thanh Gia đã đứng dậy đi ra ngoài, “Biểu ca nghỉ ngơi cho khoẻ đi, chỗ ta còn rất nhiều chuyện còn chưa lo liệu xong, nào có thời gian thay ngươi xử lý. Ngày mai ngươi liền về nhà đi thôi, nơi này có tốt đi nữa thì suy cho cùng cũng không phải là Trịnh gia!”

Chờ hắn đi rồi, Trịnh Nhạc Sinh giận dữ: “Họ Hứa, năm đó ăn ở nhà ta, lúc này thăng chức nhanh liền không nhận người?!”

Bất quá hiện giờ Hứa Thanh Gia là chính ngũ phẩm mệnh quan triều đình, mà hắn chỉ là con của một thương nhân, ngay cả tú tài cũng chưa thi đậu, trên người không có công danh, chọc cũng không thể chọc, còn có thể thế nào? Thương tâm phẫn nộ đến nửa đêm, ngày hôm sau ăn xong cơm sáng, Hứa Thanh Gia liền tự mình “áp giải” hắn lên xe ngựa đã mướn, lại phân phó sai dịch: “Vị biểu huynh này của ta đầu óc có chút không tốt, nhị vị huynh đệ nhất định phải đưa hắn về nhà, nếu không nửa đường chạy mất thì các ngươi phải chịu trách nhiệm!”

Hai gã sai dịch kia đang muốn tỏ lòng trung thành với đồng tri đại nhân, lập tức vỗ ngực tỏ vẻ nhất định sẽ đưa biểu công tử tới Lỗ Châu, giao cho cha mẹ hắn rồi mới trở về.

Hứa Tiểu Bảo và Võ Tiểu Bối nghe nói vị “Đăng thúc thúc” kia bị giải đi rồi thì đều vỗ tay chúc mừng, vừa vỗ vừa reo: “Đánh cái đầu heo nhà ngươi! Đánh ngươi cái đồ đăng đồ tử!” Hai hài tử ngoan ngoãn là vậy mà lại bị việc này làm ảnh hưởng trở nên bạo lực như vậy, Hồ Kiều cảm thấy vô cùng không tốt.

Nàng tóm hai tiểu tử tới làm giáo dục tư tưởng, kết quả hai hài tử đều cam đoan với nàng: làm tiểu công tử trong phủ đồng tri, bọn chúng nhất quyết không làm đăng đồ tử!

Hồ Kiều nhìn hai đứa nhóc cao mới đến hông nàng, chỉ cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, “Các con biết cái gì là đăng đồ tử?”

Hai tiểu tử này chắp tay sau lưng, kẻ xướng người hoạ: “Chính là trong kịch hát, ở trên đường nhìn thấy tiểu nương tử xinh đẹp thì hát: “Tiểu sinh thấy nương tử dung mạo tựa hoa, da trắng như ngọc, chỉ hận không thể…”” Lời còn lại đã bị Vĩnh Lộc từ phía sau nhào tới bưng kín miệng.

Hồ Kiều còn chưa bao giờ biết hai tiểu tử này còn biết xướng cái này, ánh mắt đảo qua Vĩnh Lộc, mồ hôi trên trán hắn sắp nhỏ thành giọt, lập tức quỳ gối xuống trước mặt Hồ Kiều: “Phu nhân, phu nhân bớt giận! không phải tiểu nhân mang hai tiểu lang quân đi bên ngoài nghe kịch, đây là… Mấy ngày trước hai tiểu lang quân đi Đoạn phủ chơi, đi ngang qua tiền viện nghe được kịch hát, chỉ nghe xong một lần, Tiểu Bảo liền nhớ kỹ, trở về hát nhiều lần, Tiểu Bối… Liền cũng nhớ… ”

Đoạn Công Tào bị phu nhân kích thích buồn bực không vui, vô tâm làm việc, đối với sắc đẹp bỗng nhiên cũng không có hứng thú, đơn giản kêu một gánh hát về nhà tìm vui uống rượu giải sầu. Kết quả ngày ấy không biết sao xui xẻo, liền tại tiền viện nghe hát, một nhóm tiểu lang quân đi ngang qua nghe được vài câu. Ai bảo trí nhớ Hứa Tiểu Bảo quá tốt, chỉ nghe một lần là có thể hát theo được.

Mấy ngày nay mấy tiểu tử này ở Lâu gia học xong lớp của lão tiên sinh, chờ lão tiên sinh đi rồi thì đều phải ở học đường nháo loạn một phen, xướng mấy câu đăng đồ tử đùa giỡn hoàng hoa khuê tú trong kịch để làm tiêu khiển.

Mấy sai vặt cũng coi như đây là chuyện đùa với nhau, đều không chú ý tới, mặc kệ bọn chúng chơi.

Hai tiểu tử Đoạn gia về nhà lại lén lút nấp ở ngoài chủ viện nghe một chút mấy đoạn diễn, sau đó lại kể lại cho Hứa Tiểu Bảo và Vũ Tiểu Bối, bao gồm cả Lâu đại lang, bọn chúng sau đó phát huy trí tưởng tượng của tiểu hài tử, bóp méo cả đoạn kịch.

Bất quá này mấy tiểu tử sửa sửa, không khỏi cảm thấy tiểu bạch kiểm đùa giỡn hoàng hoa khuê tú không đủ khí thế, đã đem tiểu bạch kiểm đổi thành một tướng quân trẻ tuổi oai hùng.

nói tới đây thì Hồ Kiều cũng không thể lại trách bọn nhỏ tam quan bất chính, sửa kịch lung tung, chỉ bảo đưa bản kịch đã sửa tới cho nàng xem một chút.

Hứa Tiểu Bảo và Vũ Tiểu Bối chỉ có thể không tình nguyện lấy vở kịch trân quý của bọn chúng ra. Hồ Kiều cẩn thẩn lật qua một lần, có mấy chỗ thiếu chút nữa không nhịn được cười. Vở diễn này có lẽ vốn là một vở kịch phong lưu, chỉ là bị mấy tiểu tử này sửa lại thành cường thủ hào đoạt. Vốn là đùa giỡn, tướng quân tuổi trẻ oai hùng kia liền trực tiếp cướp người…

Nàng nhìn hai đôi mắt đang chớp chớp “cầu tha thứ” trước mắt, lòng liền mềm nhũn, chỉ có thể thầm than thời đại này bọn nhỏ trưởng thành sớm, lúc này mới mấy tuổi đã biết sửa lại kịch. Kéo hai tiểu tử tới cạnh nàng, dịu dàng hỏi: “Tiểu Bảo Tiểu Bối đã năm tuổi rồi, đây là muốn đính thân cưới nàng dâu về hiếu kính nương sao?”

Hứa Tiểu Bảo quay đầu nhìn Vũ Tiểu Bối, lập tức nói tiếp: “Nghe nói Lâu ca ca cũng đã đính thân với biểu muội nhà hắn, còn là đính thân từ bé đâu. Chờ con cưới vợ rồi, nhất định sẽ hiếu thuận với nương!”

Hồ Kiều đầy đầu hắc tuyến, còn không thể không căng da đầu khen một câu: “Tiểu Bảo thật hiếu thảo!” Nàng không thể tưởng tượng được cảnh tiểu đậu định nhà mình cưới một nữ oa cũng là tiểu đậu đinh về nhà hiếu thuận với mình, ăn tết xong mới có năm tuổi thôi đó!

“Bất quá, các con đây là chuẩn bị, sau này gặp được tiểu nương tử mình thích liền trực tiếp cướp về nhà sao?”

Tiểu Bảo Tiểu Bối lập tức phản bác nàng: “Đó là cách làm của đăng đồ tử cường đạo ác bá, bọn con… Bọn con tất nhiên sẽ không làm!”

Hồ Kiều lắc lắc kịch bản trong tay, “Vậy đây là… Chuyện gì xảy ra?”

Hứa Tiểu Bảo Vũ Tiểu Bối có chút ngượng ngùng, “Chúng con chỉ là cảm thấy… Kịch này có chút co vớ vẩn. Bạch diện lang quân tay cầm quạt xếp chẳng lẽ còn có thể uy phong hơn cả tướng quân cưỡi ngựa sao?”

Hồ Kiều rất là đau đầu, từ lúc nào không hay, tam quan của hai tiểu tử này đã cong vẹo.

“Tướng quân cưỡi ngựa đánh giặc, đó là thủ vệ quốc gia bảo hộ bá tánh, kịch bản của các con ta thấy đây không phải là việc mà các tướng quân nên làm. không bằng các con lại đi hỏi Phương sư phó, Ninh vương điện hạ có từng làm ra loại chuyện này không?”

Thấy hai tiểu tử cái hiểu cái không, nàng cũng biết bọn chúng hiện tại tuy rằng nhìn thông minh lanh lợi nhưng suy cho cùng thì tuổi vẫn còn quá nhỏ, có một số việc nhất định không thể phân biệt rõ ràng. Đơn giản hướng dẫn bọn chúng, so với việc tương lai đi trên đường đoạt nương tử, không bẳng tự mình có bản lĩnh, có văn có võ, lại ăn cơm cho tốt để vóc dáng cao lớn hiên ngang, đến lúc đó còn sợ không có tiểu nương tử chạy theo hay sao?

Lại trước mặt cổ vũ bọn chúng có tài biên kịch, chỉ là phương hướng bị sai lệch. Biên cũng không nên biên loại kịch này, cái gì mà bên đường cường đoạt dân nữ, nếu như bọn chúng thích tướng quân, vậy thì tới viết truyện tướng quân bảo vệ quốc gia mới là hay.

Hai hài tử được cổ vũ, đêm đó liền đốt đi vở kịch này, lập chí phải sáng tác từ đầu một câu chuyện mới, cùng Vĩnh Lộc thảo luận tới nửa đêm chuyện tướng quân bảo vệ quốc gia. Ngày hôm sau ở học đường liền xem thường hết thảy bạn học, cười nhạo bọn chúng phẩm vị phàm tục, đem chuyện xưa mới nói một lần.

Đều là nam hài tử, ước chừng trong xương cốt liền có một cỗ nhiệt huyết, bản kịch kia mọi người chỉ cảm thẩy chẳng ra cái gì cả, nhưng bọn chúng là hài tử, mấu chốt trong đó căn bản không hiểu, kinh nghiệm gì đó cũng không có. Đoạn Công Tào nghe vở diễn này, bất quá là trò tiêu khiển của người trưởng thành mà thôi. Nhưng trong suy nghĩ của bọn chúng thì chưa chắc có thể hiểu được chuyện phong lưu trong đó. Bây giờ tìm được đúng câu chuyện thích hợp, thật sự là có đủ nhiệt tình, thường dùng viết chuyện để luyện tập viết chữ.

Sau một đoạn thời gian, lão tiên sinh ngạc nhiên phát hiện, đám hài tử này gần đây chữ lại hợp quy tắc không ít, ngay cả lỗi chính tả cũng ít, câu tứ cũng rõ ràng, quả thực có thể nói là tiến bộ thần tốc.

Hồ Kiều cũng không biết mình trong vô tình đã thu được hiệu quả như vậy. Nàng nếu như nghe xong lời bọn nhỏ nói liền vội phỏng đoán ác ý, sau đó phạt nặng, chỉ sợ chưa chắc có thể thu được hiệu quả như vậy.

Chờ nàng rút ra được thời gian rảnh, cố ý đi tìm Đoạn phu nhân nói chuyện, thực uyển chuyển nói chuyện hai tiểu tử nhà mình cùng hai tiểu tử Đoạn gia và Lâu đại lang, năm đứa viết chuyện, nghe nói xuất xứ chính là trong phủ bọn họ. Còn xin Đoạn phu nhân chú ý động tĩnh tiền viện, đỡ phải ảnh hưởng tới bọn nhỏ.

Hoàn cảnh gia đình có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Đoạn phu nhân chờ Hồ Kiều đi rồi thì càng nghĩ càng tức giận. Nàng đời này gả cho một tên háo sắc, không biết hận bao nhiêu lần. không nghĩ tới nhi tử mình cũng chịu phải ảnh hưởng. Nghĩ đến lỡ như tương lai nhi tử trở thành người như Đoạn Công Tào, nàng không biết sẽ hối hận thế nào nữa. Lập tức tiện tay vơ lấy một cái lư hương chưa châm trong phòng liền đi tới tiền viện.

Đoạn Công Tào đang nghe diễn thất thần, ngẩng đầu liền nhìn thấy phu nhân đằng đằng sát khi vọt tới, trong miệng kêu một câu: “Đồ trời đánh!”, sau đó còn nói thêm câu gì hắn không nghe thấy được, chỉ cảm thấy trái tim treo lơ lửng đã lâu nháy mắt rơi xuống đất, cả đầu óc chỉ có một ý niệm: lão bà quen thuộc rốt cuộc đã trở lại!

Nghênh diện một cái lư hương ném tới, Đoạn Công Tào nghiêng đầu né qua, thân thủ nhanh nhẹn từ ghế dựa nhảy ra, âm thầm may mắn hôm nay uống ít rượu, còn có thể lực chạy trốn. hắn vừa chạy vừa xin lỗi: “Phu nhân bớt giận! Phu nhân bớt giận!”

Đến nỗi cơn giận này từ đâu tới, hắn căn bản không hề biết.

hắn chạy nhanh, Đoạn phu nhân ở phía sau cũng đuổi theo nhanh, trong viện Đoạn gia vai võ phụ đã lâu không diễn lại hiện thế, tất cả nha hoàn bà tử đều né tránh. Đoạn Công Tào vừa chạy vừa cười, khóe miệng sắp cong đến tận mang tai, trong lòng còn nói thầm: lão bà đánh thì hắn cảm thấy chịu không nổi, không đánh trong lòng hắn lại vắng vẻ, hắn đây là thích bị ngược hay vẫn là thích bị ngược đâu?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.