Tiểu Công Chúa Của Ác Ma

Chương 12: Chương 12




“Lin, nói chuyện với ai vậy?” Một người đàn ông mặc y phục đen chậm rãi đến gần, hỏi một câu tiếng Anh.

“Phụ nữ của tôi.” Thiên Yết lưu loát đáp, đem di động bỏ vào túi, xoay người lại. Mặc dù sáu tuổi thì rời khỏi Mỹ, nhưng tiếng Anh của hắn vẫn thành thạo như vậy.

“Thì ra là thế. Trách không được người chưa bao giờ nói điện thoại cũng sẽ nghe điện thoại .” Người nọ cười cười.

Thiên Yết không muốn nói thêm: “Bắt đầu huấn luyện buổi chiều đi.”

“OK.”

Người nọ một bên đi về hướng sân tập, một bên trêu ghẹo hỏi han: “Lấy tiêu chuẩn của cậu, yêu cầu đối với phụ nữ hẳn là rất cao? Người kia của cậu chắc là rất gợi cảm nóng bỏng hay là kĩ thuật trên giường rất cao?”

“Nhàm chán.”

Người nọ tựa hồ cũng không muốn truy cứu thêm, cười ha ha.”Hôm nay học Thái quyền , không nên bị đánh đến tàn phế, sẽ ảnh hưởng tính phúc.”

“Còn không biết là ai bị đánh tàn phế đâu.” Thiên Yết lạnh lùng đáp, đẩy ra cửa sân tập.

...

Mới vừa thi xong, Thiên Yết nhận được điện thoại của Thiên Nhất Huy, kêu hắn quay về tổng bộ Hồng bang một chuyến. Mấy năm qua Thiên Yết cùng ông già* vẫn quan hệ ôn hoà, ông già một năm gọi hắn không đến hai lần, lần này triệu kiến đến trụ sở Hồng bang, có thể là có chuyện lớn .

Tầm mắt nhìn chăm chú cùng tiếng nói nhỏ khe khẽ từ lúc hắn tiến vào tổng bộ một lần cũng chưa từng dừng lại: “Đây là con riêng của ông chủ trong truyền thuyết đó!”, “Cũng không tệ lắm, rất giống ông ấy.” Ở cửa có chuyên gia tiếp đãi, trực tiếp đưa hắn lên phòng ông già ở tầng cao nhất.

Phòng ông già rất được trang trí rất hoa lệ. Trên mặt đất trải thảm đỏ, ở trong có để một bình hoa men sứ trắng xanh lớn, ông già đứng ở sau bàn gỗ, lưng đối diện với hắn. Bên trái đứng một người rất giống như thương nhân, tuy rằng mang mắt kính, nhưng Thiên Yết quét mắt liếc hắn một cái liền biết, cơ bắp bị che giấu dưới bộ quần áo đó một khi bùng nổ lên chắc chắn rất kinh người, lại còn trẻ như thế, phải cẩn thận ứng phó. Phía bên phải đứng một vị gầy gò, ước chừng bốn lăm năm mươi tuổi, người này hẳn là cánh tay phải đắc lực của ông già ── Hào thúc .

“Thiên ca, đại thiếu gia tới rồi.” Người dẫn đường chào rồi liền đi ra ngoài.

Thiên Nhất Huy vẫn không xoay người lại, chỉ từ từ mở miệng nói: “Mấy năm nay con làm ăn thực sự làm người ta phải chú ý.”

Thiên Yết im lặng.

“Lễ mừng năm mới hàng năm cho con 10 vạn làm phí sinh hoạt, sinh nhật cũng kêu người mua quà cho con, đưa đến thì con nói chỉ cần tiền mặt, không cần quà.”

“Ta tưởng món quà không hợp tâm ý con, nghĩ rằng con không khỏi quá trực tiếp. Đã là con trai của cô ấy, sao không hiểu biết cấp bậc lễ nghĩa như thế.”

“Nếu không phải ta nhất thời tò mò cho người điều tra tài sản ra vào trên danh nghĩa của con, còn thật không nghĩ tới con có thể làm đến như thế. Có phải hay không, Yết nhi?”Thiên Nhất Huy xoay người lại. Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, trên mặt mặc dù đã có chút phong sương, nhưng khí phách thời trẻ vẫn không giảm. Ông cầm một phần tư liệu trên bàn mở ra đọc: “Ba năm trước đây, nhà đầu tư Thiên sứ thành lập, đầu tư 100 vạn vào 'Điện tử', một năm sau 'Điện tử' đưa ra thị trường, giá cổ phiếu tăng vọt, đầu tư Thiên sứ bán đi toàn bộ cổ phiếu, thu được 900 vạn. Tiếp, đầu tư 500 vạn để mua 30% cổ phiếu của 'Quảng cáo sáng tạo', hai năm sau giá cổ phiếu tăng gấp 4 lần, bán đi lợi nhuận hơn 1500 vạn. Trừ lần đó ra còn có hơn trăm vạn đầu tư chắc chắn, tích lũy hơn 400 vạn, lợi nhuận ròng 900 vạn. Bản ghi chép gần nhất là 2500 vạn đi vào công ti giải trí Long Đằng, là một trong những cổ đông lớn nhất của Long Đằng.”

“Thật sự là đánh giá thấp con rồi.”

“Con đã muốn làm ra chuyện như thế, nghỉ đông con cũng không muốn rảnh rỗi đi. Văn Thanh.”

“Vâng.” Người đàn ông mang mắt kính nhã nhặn tiến lên từng bước.

“Dẫn nó đi Mỹ, phân bộ đặc huấn.”

“Vâng. Thiên ca.”

Nhìn theo Văn Thanh cùng Thiên Yết rời đi, Hào thúc hơi hơi cong người, nói: “Lão gia, đại thiếu gia cũng không phải là vật trong ao* a.”

* Vật trong ao = tôm tép

“Ừ...”

“Lão gia chuẩn bị bồi dưỡng cậu ấy, hay là...”

Lâm Nhất Huy phất tay: “Để xem một chút.”

Thế là Thiên Yết tội lỗi nặng nề một lần nữa bứơc chân vào nước Mỹ.

Lần đặc huấn này không hề nghi ngờ là do ông già đặc biệt an bài 'huấn luyện địa ngục'. Buổi sáng năm giờ dậy chạy 10km, về lại nâng xà 100 lần, tay đều run lên còn phải học dùng súng. Giữa trưa nghỉ ngơi một giờ, buổi chiều là huấn luyện đánh dã chiến. Buổi tối là diễn luyện bắn nhau bằng laser, bị trúng một lần làm hít đất mười lần. May mắn Thiên Yết ở trong nước cũng chú ý phương diện này, từ nhỏ đã tự giác luyện thể năng, cũng học qua vật lộn cùng bắn súng nghiệp dư, trừ bỏ vài ngày đầu ăn cơm có chút cầm đũa không xong, vài ngày sau cơ bản có thể thích ứng. Ngay cả Văn Thanh biểu tình vạn năm không thay đổi nhìn đến Thiên Yết ngày thứ năm có thể thoải mái vượt qua, cũng hơi hơi kinh ngạc một chút.

Văn Thanh tựa hồ còn có chuyện khác phải xử lý, chỉ dạy Thiên Yết dùng súng mà thôi. Còn về huấn luyện đánh dã chiến thì do đại ca của các băng đảng bản địa Mỹ phụ trách. Hôm nay dạy Thiên Yết Thái quyền là một người Mỹ. Về phương diện đánh dã chiến Thiên Yết cũng không hổ là con trai trùm xã hội đen, gien hắc đạo di truyền chảy trong máu, chỉ có thể dùng “Thiên phú kỳ quái “ để hình dung. Huấn luyện đánh dã chiến chỉ như cưỡi ngựa xem hoa. Thời điểm Văn Thanh làm báo cáo đánh giá mỗi tuần cũng phá lệ mà dùng cấp bậc “Excellent“.

***

Ngày đầu năm mới, thời tiết rất lạnh.

Mới bảy giờ, là lúc mới lên đèn rực rỡ, một nhà Tần thị ngồi xe đi tới Câu lạc bộ quốc tế Palm Springs . Cửa lớn phong cách châu Âu, đi vào bên trong là một suối phun thật lớn, bốn phía cột sáng bắn phá, có vẻ hoa lệ phi phàm. Ngay cả phục vụ sinh dẫn đường đỗ xe đều mang tây trang cà-vạt, nho nhã lễ độ.

Bên ngoài im ắng không có âm thanh, đẩy ra cánh cửa phòng khách, bên trong náo nhiệt so với bên ngoài như hai thế giới. Phòng khách trang hoàng được xanh vàng rực rỡ không cần phải nói. Nam nhân đều tây trang giày da, phụ nữ cũng trang phục dạ hội tham dự, các chính trị gia nổi tiếng, ông trùm kinh doanh, tốp năm tốp ba tập hợp cùng nhau nói chuyện. Trên đài cao đối diện cửa lớn, còn có dàn nhạc ở diễn tấu, giai điệu thật vui vẻ.

Tần thị vừa vào cửa tự nhiên sẽ có người đến hàn huyên, di chuyển đến gần. Mỗi người thoạt nhìn đều rất quen thuộc với Tần cha, khuôn mặt tươi cười tới đây chào hỏi, tự nhiên sẽ khích lệ Ma Kết một phen.

Ma Kết hôm nay mặc một bộ váy màu trắng do Tần mẹ tỉ mỉ chọn lựa, cô vốn đã rất trắng, khí chất lại nhã nhặn, mặc một thân quần áo này lại như châu như ngọc, đẹp đẽ cực kỳ. Mới vừa vào cửa đã có vô số tầm mắt dừng ở trên người cô, đàn ông không thể rời mắt , vừa ý, cũng có phụ nữ ghen tị, kinh diễm.

“Ôi, Tần gia, đứa con út của ngài ngày càng xinh đẹp hơn đó.”

“Chào cô chú. Chúc mừng năm mới.”

Tần cha trong lòng nổi nhạc nở hoa, ở ngoài mặt còn giả bộ khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, con gái tôi còn chưa trưởng thành đâu. Hơn nữa, xinh đẹp như thế thì làm gì?”

“Xem ngài nói kìa. Bộ dạng xinh đẹp cũng là do trời thiên vị đó! Đứa nhỏ này lại hiểu biết lễ phép, tôi xem sau này nhà ngài có viên minh châu sáng rồi! Tôi phải nhanh đưa con trai tới xem mắt thôi!”

“Ha ha ha...” Vây một đám người đều cười ha hả. Ma Kết cũng khẽ cười cười, kỳ thật cô cảm thấy một chút cũng không buồn cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.