Tiên Ngục

Chương 77: Chương 77: Ngọc Thanh biệt khuất




- Tốt, tốt.

Lão Hắc gật đầu liên tục:

- Chủ nhân, chỉ cần chúng ta cẩn thận một ít, không cần mạo hiểm xâm nhập, chỉ ở khu thứ tư bắt Thiên Ma cấp thấp, như vậy, cái Phong Ma Vực này quả thực chính là căn tin nhà mình a! Ha ha ha ha...

Tô Triệt cười nhạt một tiếng, xem như đáp lại lão Hắc đang mừng rỡ như điên, bất quá, ý nghĩ của mình cũng không có lạc quan như hắn.

Căn tin nhà mình? Chỉ sợ là, không nhất định ai là thực khách, ai sẽ trở thành thịt cá trên thớt.

Hơn mười đầu Thiên Ma vây tới, vòng quanh ba người Tô Triệt cuồng hô gọi bậy, bất quá, chúng đều là tiểu lâu la tầng dưới chót nhất của Phong Ma Vực, mặc dù có thực lực Luyện Khí sơ kỳ, lại bởi vì thủ đoạn công kích tương đối thiếu thốn, rất khó phá tan pháp bảo phòng ngự của ba người Tô Triệt.

Tuy Thiên Ma Ngoại Vực là quỷ kế đa đoan, biến hóa ngàn vạn, còn có năng lực đọc suy nghĩ của người khác, nhưng khổ nổi là không thể sử dụng pháp bảo. Cho nên, trên cơ bản không phải là đối thủ của tu sĩ nhân loại đồng cấp, huống chi, những Thiên Ma cấp thấp này, thực lực bản thân vốn là xa xa kém hơn rất nhiều, kém hơn Ngọc Thanh và Linh Lung, càng không có khả năng tạo thành uy hiếp hữu hiệu, nên bọn chúng lao tới, cũng chỉ là điểm cống hiến đưa tới cửa mà thôi.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không nên để những thứ này nhập vào thân. Một khi bị Thiên Ma nhập vào thân thành công, cho dù là cảnh giới Luyện Khí Đại viên mãn như Ngọc Thanh, một cái sơ sẩy, cũng có thể bị một Thiên Ma cấp thấp tổn thương hồn phách.

Tràng diện trước mắt, trên cơ bản là không tới phiên Tô Triệt ra tay, Linh Khí phi kiếm của Ngọc Thanh lượn vòng đi ra ngoài, xoẹt xoẹt một trận thắt cổ xoắn giết, hơn nữa Linh Lung thi triển một ít pháp thuật kỳ dị, rất nhanh, đã tiêu diệt toàn bộ hơn mười đầu Thiên Ma này không sai biệt lắm.

Đối lập phía dưới, biểu hiện của Tô Triệt lộ ra không chút thu hút nào, tế ra Liệt Hỏa Chùy, cơ hồ là sử dụng toàn lực, mới có thể đốt một đầu Thiên Ma thành khói xanh, ở bên trong ngọc bài thân phận liền có một điểm giá trị trừ ma đáng thương. Nói cho dễ nghe chút ít, coi như là khởi đầu tốt đẹp rồi, kỳ thật chỉ là đi theo sau lưng Ngọc Thanh cùng Linh Lung nhặt được đồ rơi vãi mà thôi.

Nói như vậy, tu vi Luyện Khí tầng hai tiến vào Phong Ma Vực, nếu như lẻ loi một mình bị hơn mười Thiên Ma vây quanh, chỉ cần mấy hơi thở, cũng đã bị gặm đến xương cốt cũng không thừa nửa căn.

Bất quá, dù sao Tô Triệt cũng không phải là người bình thường, trong cơ thể cất dấu một tòa Tiên Ngục, càng có lão Hắc là một con quỷ tham ăn, đang nhìn những Thiên Ma bên ngoài mà chảy nước miếng.

- Thật là đáng tiếc, thật là đáng tiếc! Ai nha, toàn bộ không còn, một Thiên Ma cũng không còn...

Lão Hắc một mực nhe răng nhếch miệng, đập đùi trong song trảo, chết mất từng con Thiên Ma, hắn đều rất là đau lòng. Mỹ thực trước mắt, không chỉ không được ăn, còn chỉ có thể mắt nhìn thấy người khác đánh những mỹ vị này thành bã vụn. Loại cảm giác này, với hắn mà nói là tương đối tra tấn a?

Hơn mười đầu Thiên Ma bị diệt sát không còn, Ngọc Thanh quay đầu lại cười hỏi:

- Cảm giác như thế nào?

- Chỉ cảm thấy, sự hiện hữu của ta hoàn toàn là dư thừa.

Tô Triệt cười cười nói.

Ngọc Thanh ôn hòa nói ra:

- Ngươi bây giờ, không cần biểu hiện quá nhiều, trọng yếu hơn là, nên nghe nhiều nhìn nhiều.

Những lời này nhìn như dạy bảo, nhưng thật ra là thành phần an ủi chiếm đa số, Ngọc Thanh cũng là nghĩ mãi mà không rõ, tại sao đại bá lại để cho mình mang Tô Triệt vào Phong Ma Vực, hắn hiện tại, đến đây chỉ sẽ đưa đến tác dụng vướng víu, liên lụy đến mình cũng không thể buông tay buông chân làm lớn một hồi. Bất quá, vì chiếu cố cảm xúc của Tô Triệt, Ngọc Thanh vẫn phải nói mấy lời dễ nghe, miễn cho lòng hắn không được tự nhiên.

Tô Triệt coi như là tâm linh thông thấu, có thể nhận thức ra hảo ý của Ngọc Thanh, gật đầu trả lời:

- Đã biết, đa tạ sư huynh cho ta cơ hội như vậy.

Lại không nghĩ rằng, Linh Lung thiếu nữ xinh đẹp ở một bên vĩnh viễn là nói trắng như vậy ra, nàng bĩu môi một cái, tràn đầy khinh thường nói:

- Hai ngươi thật đúng là dối trá! Cách nghĩ chân thật trong nội tâm lại không muốn nói ra, vậy thì im lặng, cần gì phải dối trá như vậy? Lại không có người bức các ngươi, thiệt là...

Ngọc Thanh sững sờ, lại chỉ có thể lắc đầu cười khổ, tính cách thẳng thắn của tiểu nha đầu, hắn là lĩnh giáo rất nhiều rồi.

Tô Triệt thì vuốt mũi gật đầu nói:

- Tốt, về sau không nói.

- Ha ha...

Trong Tiên Ngục, lão Hắc lại cuồng tiếu không thôi:

- Nha đầu kia quả thực là đáng yêu, cái tính tình, tính cách này, quả thật làm cho người ta vừa yêu vừa hận!

Kế tiếp, đã có một thiếu nữ làm quan tuần tra ở hiện trường đốc thúc như vậy, Ngọc Thanh và Tô Triệt đều không hề có nửa câu nói nhảm, buồn bực vùi đầu vào trảm yêu trừ ma, tranh thủ những Thiên Ma lâu la kia còn chưa kịp buông ra những lời xấu xa làm bẩn thính giác của quan tuần tra đại nhân, liền tiêu diệt bọn nó không còn...

Mấy canh giờ sau, ở bên trong Huyền Cơ ngọc bài của Tô Triệt cũng đã có hai mươi lăm điểm giá trị trừ ma, Ngọc Thanh và Linh Lung càng là chém giết không biết bao nhiêu đầu Thiên Ma cấp thấp.

Cứ vô kinh vô hiểm như vậy mà chạy bốn phía, Tô Triệt nhạy cảm mà cảm thấy được, trên người Ngọc Thanh tràn ra một loại oán khí...

Nói là "oán khí", còn có chút không chính xác, phải nói, đây là một loại cảm giác biệt khuất bó tay bó chân. Có thể nghĩ, trước khi tới đây, hắn nhất định là tương đối coi trọng lần lịch lãm rèn luyện này, vốn kế hoạch nhất định là tràn đầy nhiệt huyết cùng khiêu chiến. Nhưng thực tế thì, bởi vì một cái chỉ lệnh kỳ quái của trưởng lão dược viên, mang theo hai cái "bị" vướng víu bên người, ngược lại trở thành hộ vệ cho hai tiểu gia hỏa.

Theo quá trình chém giết Thiên Ma cấp thấp, xu hướng dần dần buồn tẻ cùng đơn điệu, loại tâm lý biệt khuất này của hắn, càng nghẹn càng nhiều, càng nghẹn càng nặng.

Đương nhiên, đây đều là Tô Triệt phỏng đoán, căn cứ theo mình đổi góc độ, đứng ở lập trường của hắn làm ra một ít suy luận.

Tuy Tô Triệt có chút ít lòng mang áy náy, nhưng cũng là không có biện pháp, lại không phải mình cầu người ta mang tới đây, chính mình đồng dạng là không rõ ràng cho lắm.

Đang nghĩ ngợi như vậy, đột nhiên nhìn thấy phía trước, khoảng cách gần trăm trượng, phần phật thoáng một phát, trống rỗng xuất hiện vài bóng người.

- Có người vào được!

Ngọc Thanh đi ở phía trước dừng bước.

-Là người của Thiên Lô Phong.

Năng lực dò xét của Lão Hắc lại thể hiện ra ưu thế đặc thù một lần nữa. Cách xa nhau gần trăm trượng, ngay cả Ngọc Thanh cũng không thể thấy rõ thẻ bài của mấy người đối phương, lão Hắc cũng đã xác định đáp án nói cho Tô Triệt.

Mấy người đối phương cũng đồng dạng thấy được ba người Ngọc Thanh, bất quá, nhân loại xuất hiện ở đây đều là đệ tử Thiên Huyền Tông, cho nên, lẫn nhau ngược lại là không cần phải lòng mang cảnh giác.

Hai chi đội ngũ trên đường gặp nhau, khẳng định là phải chào hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.