Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 3: Chương 3: Cưỡng Hôn




Sáng ngày hôm sau, An Nhiên từ trong phòng đi ra thì Lâm Tiểu Phân đã làm xong bữa sáng, thấy cô đi ra ngoài, liếc mắt một cái bà nói: “Đến đây ăn sáng đi.” Giọng nói vẫn giống trước kia, không khác thường tí nào, giống như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.

An Nhiên mấp máy môi đi tới phòng ăn, kéo cái ghế ra ngồi xuống đối diện với Lâm Tiểu Phân, Lâm Tiểu Phân múc cho cô bát cháo.

An Nhiên cúi đầu húp cháo, vẻ mặt nhìn không ra tâm tình.

Mặc dù Cố gia không phải là thư hương môn đệ gì, nhưng Cố cha đã định ra “tiêu chuẩn cứng ngắc” – ăn không nói, ngủ không ngáy!

Ăn xong miếng cháo cuối cùng, An Nhiên để bát xuống, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tiểu Phân, nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho bác Trương đi, con đồng ý hẹn hò với Lâm An Kiệt.”

Lâm Tiểu Phân sửng sốt, Cố Hằng Văn ngồi cạnh cũng ngừng ăn, hai người trao đổi ánh mắt, đồng loạt nhìn An Nhiên, Lâm Tiểu Phân mở miệng, nói: “Nhiên Nhiên, mẹ không muốn ép con, nếu thằng bé kia chướng mắt, chúng ta sẽ tìm mối khác là được, tối hôm qua là mẹ vội vàng quá.”

“Không phải, con nghĩ rồi, mẹ nói không sai, người ta phải nhìn về phía trước, không thể sống trong quá khứ, tuổi con cũng không còn nhỏ rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn thôi, mà Lâm An Kiệt đúng là đối tượng không tệ, cho nên con muốn thử một lần.” An Nhiên bình tĩnh nói.

Lâm Tiểu Phân không nói gì, ánh mắt nhìn cô, rõ ràng có sự lo lắng, mặc dù bà muốn An Nhiên yêu đương, kết hôn, nhưng chung quy cũng không muốn để cô làm qua loa đại khái.

Im lặng một lúc, khi bầu không khí trở nên có phần lúng túng thì Cố Hằng Văn mở miệng nói: “Con yêu đương với ai, cha mẹ không phản đối, tự con hiểu trong lòng là được.”

An Nhiên gật đầu: “Con biết rồi, buổi sáng con có cuộc họp, con đi làm trước đã.” Nói xong, liền đứng dậy về phòng lấy túi sách, ra cửa đi làm.

Trong nhà, Lâm Tiểu Phân nhìn cửa nhà một lần nữa mở ra rồi đóng lại, đặt đôi đũa trong tay xuống bát, có chút vô lực thở dài. Bàn tay được một đôi tay khác ôm lấy, ngẩng đầu nhìn thấy chồng mình đang nhìn bà dịu dàng, khóe mắt mang theo nụ cười, nói: “Yên tâm đi, Nhiên Nhiên biết mình đang làm gì mà.”

Gần đây An Nhiên bận rộn nhiều việc, dự án Bích Hồ Viên lần lượt bị trả về, nàng lần lượt sửa đổi nhưng vẫn không đạt tới yêu cầu của tổng giám đốc. Liên tục mấy ngày, mỗi ngày nàng đều chạy qua chạy lại giữa công trường và công ty, tất cả buổi tối đều ở lại trong phòng làm việc quá mười giờ mới được về nhà. Nhưng mà cũng may chiều hôm nay, tổng giám đốc đã mở miệng vàng, rốt cục cũng thông qua bản vẽ, đồng nghĩa với việc rốt cục hôm nay nàng có thể tan tầm đúng giờ.

Sau buổi xem mắt lần trước, cô vẫn không có thời gian gặp lại Lâm An Kiệt, nhưng có trao đổi tin nhắn, Lâm An Kiệt coi như là người tương đối biết chăm sóc người khác, quan hệ thăm hỏi bình thường và đúng lúc khiến An Nhiên cảm thấy ở chung với anh ta thực ra cũng không khó khăn cho lắm.

Hôm nay An Nhiên hẹn Lâm An Kiệt ăn cơm tối, cô thực sự quyết định muốn thử tiếp nhận một cuộc tình mới, một cuộc tình lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết.

An Nhiên là một người nghiêm túc, khi đã quyết định làm gì thì cô sẽ nghiêm túc ra sức một trăm phần trăm đi làm, như là hôm nay vậy, cô không lái xe mà trực tiếp thuê xe, cô đã chuẩn bị để Lâm An Kiệt đưa cô về nhà.

Nơi dùng cơm là một quán cơm tây cỡ trung, vì trên đường bị kẹt xe nên khi An Nhiên đến thì Lâm An Kiệt đã đến, anh ta đang nhíu mày ngồi xem thực đơn.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.” An Nhiên áy náy mở miệng, không giải thích lý do, đã muộn là đã muộn, cô sẽ không tìm cách lấy cớ biện giải cho sai lầm.

Để thực đơn xuống, Lâm An Kiệt cười cười, nói với An Nhiên: “Không sao, tôi cũng vừa mới tới.”

“Gọi thức ăn chưa?” An Nhiên để túi xuống, thuận miệng hỏi.

“Cô gọi đi.” Lâm An Kiệt đưa thực đơn cho An Nhiên.

An Nhiên không nghĩ nhiều, cầm tờ thực đơn trực tiếp gọi nhân viên phục vụ, cô và đồng nghiệp cũng thường tới nhà hàng này, thịt bò bít tết ở đây không tệ, salat cũng rất ngon, chủ yếu chính là giá tiền hợp lý, chi phí không quá đắt so với bình thường.

“Anh có kiêng ăn cái gì không?” Gọi trước vài món, An Nhiên đặc biệt hỏi anh ta có kiêng ăn cái gì không. Lâm An Kiệt lắc đầu, nói tùy cô, cô gọi là được rồi.

Nghe thế An Nhiên cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp gọi gan ngỗng dầm tương, thịt bò bít tết, canh nấm và salat xà lách, đồ ngọt thì có một chút bánh kem, vì nghĩ đến việc anh ta phải lái xe nên cũng không gọi rượu đỏ mà gọi cà phê.

Bữa cơm này hai người ăn tương đối vui vẻ, mỗi người đều nói về công việc của riêng mình, những sở thích bình thường, nói không nhiều lắm nhưng ít ra cũng không chán ngắt.

Đến thời điểm tính tiền, Lâm An Kiệt đột nhiên cảm thấy đau bụng, không thoải mái nên đi phòng vệ sinh, An Nhiên biết rõ là anh ta trốn tránh trả tiền, thực ra thì tối nay đến đây, cô cũng vốn không nghĩ để anh ta mời, cho dù là trong nhà hàng anh ta trả tiền thì ra ngoài cô nhất định sẽ trả tiền lại cho anh ta. Tuy nhiên hành động của anh ta hiện giờ rõ ràng làm người ta chán ghét rồi.

An Nhiên trực tiếp đi thanh toán, ngồi ở chỗ cũ đợi khoảng mười phút đồng hồ vẫn không thấy Lâm An Kiệt ra ngoài, cuối cùng đành lấy điện thoại gọi, Lâm An Kiệt không nhận, nhưng mà không đến một phút sau liền đi ra khỏi phòng vệ sinh, trở lại chỗ ngồi, nói với An Nhiên: “Thật ngại quá, chờ lâu rồi sao.”

An Nhiên lắc đầu, hỏi: “Dạ dày không thoải mái ư, có cần đi bệnh viện không?”

Lâm An Kiệt vội vàng giải thích: “Không cần không cần, lúc vừa vào phòng vệ sinh, có cuộc gọi của lãnh đạo gọi tới cho nên nói chuyện một lát.”

An Nhiên gật đầu, lấy túi, nói với anh ta: “Vậy chúng ta đi thôi.”

“Được, tôi đi tính tiền trước.” Lâm An Kiệt gật đầu, định đi đến quầy phục vụ.

“Không cần, hóa đơn tôi đã thanh toán rồi.” An Nhiên gọi lại hắn.

“Ách.” Lâm An Kiệt làm ra vẻ sửng sốt, sau đó nói: “Sao có thể để con gái trả tiền, bao nhiêu tiền, tôi trả cho cô.” Vừa vừa nói vừa định mở ví lấy tiền cho cô.

“Lần sau đi, lần sau đến anh mời tôi, có đi có lại mà.” An Nhiên cười, nói như vậy.

Lâm An Kiệt cũng không cố chấp, gật đầu lia lịa nói được.

Hai người ra khỏi nhà hàng, Lâm An Kiệt đề nghị cùng đi dạo một chút, thật ra thì anh ta không nói ra miệng là vì bên này đỗ xe bị thu phí, anh ta dừng xe ở một con phố phía trước cách chỗ này khoảng mười phút đi bộ.

An Nhiên gật đầu, buổi tối ăn hơi nhiều, cô có thể xem như là vận động một chút sau khi ăn xong cũng thích hợp.

Hai người đi song song với nhau, không nói chuyện, bầu không khí trở nên không tự nhiên. An Nhiên vốn là người tương đối bị động trong chuyện tình cảm, việc tự tìm kiếm đề tài nói chuyện vốn không phải là điểm mạnh của cô, trong lúc An Nhiên đang khổ não xem phải nói chuyện gì thì hai người đã đi vào một con phố hơi tối tăm, tay đột nhiên bị nắm lấy, sức lực có phần mạnh mẽ.

“Ách…” An Nhiên sững sờ ngẩng đầu, có phần không kịp phản ứng. Chỉ thấy Lâm An Kiệt nhìn cô chằm chằm, sắc mặt có chút kì lạ.

“Lâm, Lâm … Lâm An Kiệt?” An Nhiên mở miệng gọi anh ta, đưa tay muốn tránh thoát khỏi tay anh ta.

Lâm An Kiệt nhìn cô không nói tiếng nào, nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên ôm An Nhiên, định tiến lên hôn cô.

An Nhiên sợ, dùng sức muốn đẩy anh ta ra nhưng bất đắc dĩ không so được với sức lực của anh ta, đành tránh né, cái hôn của Lâm An Kiệt cuối cùng vẫn rơi trên gương mặt An Nhiên, cảm giác tiếp xúc với đôi môi kia chỉ khiến cho An Nhiên cảm thấy buồn nôn.

“Thả, thả tôi ra.” An Nhiên gấp rút đến muốn khóc, tay không ngừng đập vào Lâm An Kiệt, thật ra thì đi giày cao gót, An Nhiên cũng cao gần bằng Lâm An Kiệt, chẳng qua là sức lực con gái không bằng con trai, cô không tránh thoát được anh ta.

“Thả cô ấy ra.” Đột nhiên một tiếng nói của đàn ông trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, ở con đường trong bóng tối này thì có phần đột ngột.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.